Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 30 Chương 10.2

Bạn đang đọc Yêu Anh Không Hối Hận của Mạc Lâm

Phiên bản Dịch · 1872 chữ · khoảng 6 phút đọc

Làm sao mà cô tránh được một kiếp, bản thân cô cũng không rõ ràng!

Khi Thẩm Bội Tuyền tỉnh lại thì đã ở bệnh viện, trên người của cô vết thương chồng chất, đau đầu không thôi.

Nghe nói lúc cô được đưa vào bệnh viện, y tá giật nảy mình, đầu cô máu chảy không ngừng, mọi người cho là cô sẽ chết, thật may là bác sĩ nói cô chỉ bị thương ngoài da, không có thương tổn đến đầu óc.

Sau cô lại nghe nói, hình như là có người đi qua nghe được tiếng kêu của cô, vội vàng lớn tiếng quát tên côn đồ, cũng trong lúc đó có người đi đường báo cảnh sát.

Tên kia không thực hiện được ý đồ, nhanh chóng chạy trốn, mọi người đuổi bắt một hồi, rốt cuộc hắn cũng sa lưới. Đồng thời, cô được đưa đến bệnh viện cấp cứu.

Trước tiên, trưởng cục cảnh sát chạy đến thăm hỏi, xin lỗi Thẩm Bội Tuyền vì đã trị an không tốt, án này không phải chuyện đùa, bởi người bị hại là quan toà!

Ngay cả viện trưởng của toà án cũng chạy tới hỏi thăm, bên ngoài bệnh viện đứng đầy ký giả truyền thông đều đang chờ chực muốn phỏng vấn. Dù sao người bị thương là quan toà, lại còn là quan toà đã từng bắt Đường Vinh đưa vào tù.

Nữ quan toà từng xử vụ án cường bạo làm oanh động khắp nơi, hôm nay thiếu chút nữa cũng bị người khác cường bạo. . . . . . Tin tức như vậy ai không thích?

Lý Gia Dung là người đầu tiên chạy tới bệnh viện, trừ việc thăm hỏi Tiểu Tuyền, còn muốn chăm sóc cô.

Tiểu Tuyền không có người thân, cô là học tỷ kiêm phụ tá nên việc chăm sóc Tiểu Tuyền là chức trách của cô.

Tiểu Tuyền nằm viện hai ngày, ngày thứ hai cũng đã khoẻ hơn nên muốn về nhà, trong bệnh viện thật ồn ào. Người thì muốn hỏi thăm, người lại muốn phỏng vấn, hỏi cô làm sao có thể nghỉ ngơi?

Lý Gia Dung không thể làm gì khác hơn là làm thủ tục xuất viện cho Tiểu Tuyền, dù sao bác sĩ cũng nói, thương thế của cô không nghiêm trọng, chỉ cần cố gắng nghỉ ngơi uống thuốc là có thể phục hồi như cũ.

Mà nhìn từ bên ngoài thì tình trạng của cô vẫn bình thường, chưa từng xuất hiện hiện tượng biến chứng sau chấn thương.

Sau khi về đến nhà, Thẩm Bội Tuyền nằm ngay xuống giường quen thuộc của mình. Rốt cuộc có thể nhẹ nhõm nghỉ ngơi, hưởng thụ kỳ nghỉ một tháng.

"Bởi vì em được nghỉ một tháng, nên lượng công việc của chị cũng được giảm, thật sự là được hưởng phúc lây a!" Lý Gia Dung giúp cô rót ly trà.

"Nghe sao cũng cảm thấy như chị đang oán trách em!"

"Chị không thức thời như vậy sao? Chị rất vui vẻ a. . . . . . Chỉ cần vết thương của em nhanh khỏi là tốt rồi." Lý Gia Dung cười, ngồi ở mép giường, nhìn sắc mặt tái nhợt của cô, không biết là bởi vì không có huyết sắc cho nên tái nhợt, hay là bởi vì đầu của cô đang bị quấn băng gạc, nên khi ánh sáng chiếu vào thì có vẻ tái nhợt."Tên kia thật là súc sinh, thế nào lại làm em bị thương nặng như vậy? Thật là đáng giận!"

Sờ sờ băng gạc trên đầu mình: “Em không sao rồi, vết thương nhỏ mà thôi."

Lý Gia Dung lộ vẻ sợ hãi: “Thật rất khủng bố nha! Em cũng thiệt là, bình thường tan việc em đâu có đi con đường kia, đêm hôm đó sao lại đi tới nơi đó? Nhưng mà nghĩ lại, đáng lẽ chị nên chờ em cùng nhau tan việc."

"Học tỷ, em không sao rồi."

"Trong lòng cũng không có chuyện gì sao?"

Thẩm Bội Tuyền sờ tim của mình: “Lúc đầu có chút sợ, bây giờ thì tốt hơn nhiều. Hơn nữa. . . . . . em cũng đã thể nghiệm qua nỗi lòng của những người bị hại, coi như là học một bài học."

"Sao em có thể nói được nhẹ nhàng như vậy?"

Hai người đang nói chuyện phiếm, thì lúc này, tiếng chuông cửa vang lên.

Hai người giật nảy mình, nói không sợ, nhưng bóng ma trong lòng nhất thời khó có thể tản đi.

Lý Gia Dung thu lại kinh sợ: “Không phải sợ, không có việc gì, chị đi xem một chút." Sau đó một người đi tới, qua một phút, Lý Gia Dung mỉm cười trở lại: “Tiểu Tuyền, nhìn xem, ai tới thăm em?"

Nhìn thấy người tới, cô cũng thoáng kinh ngạc: “Sĩ Dương."

Nghiêm Sĩ Dương đi vào phòng của cô, Lý Gia Dung rất thức thời, vội vàng đi ra ngoài, để lại thời gian, không gian cho hai người bọn họ.

Trải qua chuyện này, nói không chừng tâm tính của Tiểu Tuyền sẽ thay đổi, nói không chừng Sĩ Dương cũng có tính toán.

Kéo ghế ngồi ở bên giường, hai mắt chăm chú nhìn cô, tự nhiên cũng thấy đầu cô bị bao bọc bởi băng gạc, xuyên qua băng gạc mơ hồ nhìn thấy vết máu, tự nhiên cũng có thể trông thấy trên tay của cô cũng có rất nhiều vết thương, còn gương mặt cô thì sưng đỏ.

Anh run rẩy vươn tay chạm đến băng gạc trên đầu cô, cảm xúc giống như có dòng điện vọt qua, chạy qua thân thể của anh, mang đến đau đớn tột cùng, đau đến nỗi ngay cả thở anh cũng cảm thấy khó khan: "Còn đau không?"

Cô nhìn anh, lắc đầu một cái: “Không đau."

Anh gật đầu một cái, tiếp tục trầm mặc, chỉ có nước mắt nói hộ cho nội tâm khổ sở của anh.

Thẩm Bội Tuyền nhìn, cảm thấy anh có chút kỳ quái, có lẽ là trải qua tai nạn này, làm cho cô không cách nào tiếp tục duy trì tỉnh táo, có thể nhìn thấy anh… thật tốt.

Cô bất lực cầm tay anh: "Em không sao rồi, không phải lo lắng nữa."

Nghiêm Sĩ Dương gật đầu một cái, cũng cầm tay cô, tuy nhiên vẫn không nói.

Anh như vậy cảm thấy rất kỳ quái, hai ngày nay, anh không hề đến bệnh viện thăm cô. Lúc anh biết tin cô bị thương, thái độ của anh rất khác thường, không giống như lúc ở toà án la hét ầm ĩ, lúc nào cũng là cô ngăn anh lại.

Anh cứ như hiện tại, yên lặng nhìn cô, cũng không nói chuyện. Trong ánh mắt của anh rõ ràng tràn đầy thương tiếc, khổ sở, nhưng lại không nói một câu.

Rốt cuộc là có chuyện gì?

Nghiêm Sĩ Dương đột nhiên vươn tay ôm cô vào trong ngực: “Tiểu Tuyền, ở nhà dưỡng thương thật tốt, anh đi ra ngoài làm chút chuyện, làm xong anh sẽ đến tìm em."

"Làm chuyện gì?"

"Anh đi thẩm vấn bị cáo, thẩm vấn cái tên khốn kiếp đã tổn thương em." Một câu nói ngắn ngủn, nhưng lại rất hợp tình hợp lý.

Dứt lời, anh dùng toàn lực ôm chặt cô, gửi toàn bộ tình cảm và quyến luyến vào cái ôm này, mà cô cũng đã cảm nhận được.

Cuối cùng anh đứng lên, rời khỏi phòng. Thẩm Bội Tuyền nhìn anh, cảm thấy anh rất kỳ lạ, nghĩ muốn gọi anh lại hỏi, nhưng lại không biết anh lạ ở chỗ nào.

Nghiêm Sĩ Dương rời đi, Lý Gia Dung bước vào: “Cậu ta cứ như vậy mà về rồi hả ? Sao lại không có lương tâm như vậy chứ?"

"Em cảm thấy anh ấy là lạ."

"Thế nào?"

Lắc đầu: “Không biết, chỉ là lạ, không giống với bình thường."

"Có lẽ là do em nghĩ nhiều thôi."

Vào lúc này, điện thoại đột nhiên vang lên, hai người giật nảy mình, Lý Gia Dung vỗ ngực một cái: “Cứ hù doạ như vậy, chắc chị chết sớm mất."

Thẩm Bội Tuyền nhận điện thoại: “Alo! Tôi là Thẩm Bội Tuyền."

"Thẩm quan toà, cô khỏe chứ?"

"Kiểm Sát Trưởng?" Là lãnh đạo trực tiếp của Sĩ Dương.

"Đúng a! Là tôi." Có chút ngượng ngùng: “Thật sự xin lỗi, cô đang nghỉ phép dưỡng thương mà tôi lại gọi điện thoại."

"Không nên nói như vậy, có chuyện gì sao?"

"Chuyện này. . . . . . nói ra có chút kỳ quái, tôi không có ý mạo phạm, chỉ là cái này. . . . . . chuyện của Sĩ Dương tôi cũng không biết nên thương lượng với ai, nghĩ tới nghĩ lui cũng chỉ có thể gọi hỏi cô."

"Sĩ Dương? Sĩ Dương thế nào?"

"Sáng nay cậu ấy gọi điện thoại cho tôi, nói không làm nữa, còn đưa đơn xin từ chức."

Thẩm Bội Tuyền gần như bật dậy: “Cái gì? Chuyện khi nào?"

"Sáng nay, khi đó tôi cũng sợ hết hồn! Tháng trước cậu ta vừa mới thông qua kỳ khảo hạch, đang chuẩn bị được thăng chức, tiền đồ cũng chỉ vừa bắt đầu."

"Mặc dù bình thường lúc thẩm vấn cậu ta rất hung hăng, đôi lúc bị người ta khiếu nại, nhưng làm việc rất nghiêm túc, rất có tinh thần, nhân tài như vậy, lại còn trẻ như vậy, tôi…. thật sự không bỏ được, cho nên tôi vẫn chưa chấp nhận. Nhưng cậu ta rất kiên trì. . . . . .cho nên tôi nghĩ….lúc trước nghe nói hai ngươi hình như đang kết giao, muốn hỏi một chút xem cô có cách nào khuyên cậu ta hồi tâm chuyển ý hay không. . . . . ."

Ý tưởng trong đầu Thẩm Bội Tuyền đột nhiên lóe lên: “Vừa rồi Sĩ Dương có tới tìm tôi, còn nói có công việc muốn làm, muốn. . . . . ." Đột nhiên, cô nghĩ thông suốt.

"Công việc gì?"

"Không có gì, cám ơn anh, Kiểm Sát Trưởng, tôi biết rồi, tôi sẽ hỏi anh ấy." Nói xong, cô gác máy, Thẩm Bội Tuyền vẫn đang suy nghĩ….

Lý Gia Dung ở một bên nhìn, không biết mọi chuyện như thế nào.

"Sĩ Dương là lạ."

"Có sao? Chị thấy cậu ta vẫn vậy mà. . . . . ."

Thẩm Bội Tuyền không biết nên nói thế nào. . . . . . Anh xin từ chức? Anh yêu thích công việc này như vậy, tại sao lại xin từ chức? Nếu đã từ chức rồi, tại sao còn lừa cô nói muốn đi thẩm vấn nghi phạm?

Chẳng lẽ. . . . . . Vén chăn bông lên, Thẩm Bội Tuyền nhảy xuống giường.

Lý Gia Dung sợ hết hồn: “Tiểu Tuyền, em muốn đi đâu?"

"Sở kiểm sát! Nhanh, đi Sở kiểm sát!"

"Đi Sở kiểm sát làm gì? Em đâu có làm ở Sở kiểm sát."

Thẩm Bội Tuyền không nói thêm, mặc quần áo vào, không để ý thương thế trong người, lập tức khoác áo choàng, chạy về phía cửa.

Ngàn vạn lần phải để cô đến kịp. . . . . . Ngàn vạn lần không được để cho anh phạm sai lầm lớn. . . . . .

Bạn đang đọc Yêu Anh Không Hối Hận của Mạc Lâm
vietnovel
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 8

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự