Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 27 Chương 27

Bạn đang đọc Xu Xu Đừng Khóc của Hồng Sakura

Phiên bản Dịch · 921 chữ · khoảng 3 phút đọc

Đu Đu ngồi nhìn tôi ăn, lâu lâu lại bảo tôi ăn từ từ thôi, mãi 1 lúc sau khi ăn hết 2 cái bánh, tôi mới hết xấu hổ về câu nói lúc nãy.

“ba mẹ cậu không có nhà hả?”

“mẹ tớ về ngoại rồi, còn ba…”

“sao?”

“ba không có ở đây nữa.”

“sao vậy????”

mặt Đu Đu buồn thiu, im lặng.

tay cậu vẽ những nét lung tung trên mặt bàn, rồi nhìn tôi xa xăm..

“cậu kể cho tớ nghe đi mà.”

tôi nài nỉ gần như van lơn, khoảng 2 phút sau, Đu Đu bảo sẽ đưa tôi về nhà..

vẫn không chịu nói gì về ba cậu ấy.

……………………

mẹ tôi lại làm mặt lạnh khi thấy Đu Đu chở tôi về, mặc cho cậu ấy nở 1 nụ cười rất hiền với mẹ, mẹ cứ đăm đăm nhìn rồi quay đi.

tôi giận mẹ.

vì mẹ đã bước vào tình bạn-đẹp đẽ nhất của tôi, vì mẹ đã đối xử không tốt với người mà tôi yêu quý..

do vậy, tôi nghĩ mình phải “đứng lên”.

“mẹ!”

“chuyện gì đây? không phải mẹ đã nói con không nên đi với thằng Đu Đu rồi sao?”

“con thích đi!! con không nghe mẹ đâu!! mẹ vô lý quá chừng!”

ay da.. nhờ cái gì mà tôi lại hùng hồn thế nhỉ..

chỉ biết tôi đang đứng nói tay đôi với mẹ, cái điều chưa bao giờ xảy ra.

ánh mắt mẹ đanh lại, gân tay dần nổi lên, mẹ mím môi chặt

“XU! con nói với mẹ kiểu gì vậy hả?”

“mẹ giải thích đi, tại sao mẹ không cho con chơi với Đu Đu nữa? vì ba cậu ấy mất việc? vì mẹ thích người giàu thôi phải không?”

BAPPP

1 cú tát mạnh.

mẹ đánh tôi – câu nói giận dữ và hơi nghẹn giọng của mẹ vang vang

“CON BIẾT GÌ MÀ NÓI??”

……………………………

má tôi còn nóng rát và có lẽ vẫn in dấu bàn tay mẹ..

tôi bỏ ra cửa.. thật không thể tin là mẹ lại làm vậy..

tôi nói sai hay sao?? mẹ tỏ ra niềm nở với Long, vì cậu ấy giàu..đi xe xịn..

đinh ninh trong đầu suy nghĩ đó, tôi đi luôn ra ngoài, mặc mẹ gọi phía sau..

“quay lại, Xu Xu?!! nếu đi thì đừng mò về nữa!”

…………

con không về, con có tiền!

1 triệu đồng lận nha……………….. -_-

không thèm…không cần mẹ…. mẹ đánh con…

với cảm giác hụt hẫng tột cùng, tôi cứ thế mà đi lang thang ngoài đường.

vừa đói, vừa mệt, tôi ghé mua gói xôi mặn, và tìm 1 góc cây ngồi xuống…

bắt đầu ăn..và khóc…

chiếc xe đạp quen thuộc của Đu Đu dừng lại trước mặt tôi, khi tôi ngước lên, Đu Đu trông như 1 ông bụt, cậu ấy lặng lẽ ngồi cạnh và chìa chiếc khăn của mình,, chiếc khăn bẩn lấm lem như nó vẫn thường như thế.

“đừng khóc, Xu Xu.”

“cậu… sao cậu biết tớ..ở đây..hic..”

“thì tớ ở sau lưng cậu nãy giờ mà.”

“cậu đi theo tớ à?”

“uh…”

hóa ra Đu Đu đã nghe được chuyện tôi và mẹ nói với nhau…whew..

không biết cậu ấy có buồn không.

tôi mở gói xôi chia cho Đu Đu nhưng cậu ấy lắc đầu, chỉ ngồi vòng tay qua gối và nhìn tôi ăn..

có Đu Đu lúc này thật là tốt, tôi có thể thấy đỡ cô đơn và đỡ buồn hơn..

“giờ tớ chẳng biết làm gì nữa…”

“cậu ăn xong thì về nhà đi, chứ còn làm gì.”

“tớ không về đâu, tớ sẽ bỏ nhà ra đi!!” -_-

“đồ khờ, cậu làm sao mà bỏ nhà đi được.”

vừa nói, Đu Đu vừa cốc nhẹ vào đầu tôi, cười 1 chút nhưng rồi lại thở dài..

“mẹ cậu không thích ba tớ, không thích tớ, không phải vì ba tớ mất việc. cậu đừng nghĩ thế.”

“chứ vì sao??”

“…ba tớ…có bồ nhí… 1 người trong cơ quan… nên bị cách chức”

“….?..”

2 mắt tôi mở tròn xoe nhìn Đu Đu, cậu ấy nói bằng giọng ngại ngùng, xấu hổ… và dường như không dám nhìn tôi…

bồ nhí à?

“như vậy… là.. rồi, cậu có giận ba cậu không?”

“tớ chẳng biết nữa. giờ tớ chỉ thấy thương mẹ….”

tôi không biết làm gì hơn là im lặng và ôm lấy cánh tay phải của Đu Đu, như thể tôi muốn truyền cho cậu ấy chút sức mạnh..

dù tôi cũng chẳc có bao nhiêu thứ ấy..

“cậu về xin lỗi mẹ đi nhé.”

“uh….nhưng… cậu có cần tớ …àh.. tớ có tiền NÀY!!”

nói đến đó, mắt tôi bỗng sáng lên

rồi tôi lôi xấp tiền thưởng trong túi ra 1 cách hạnh phúc..

^--^

“cái này tặng cho cậu nè!!”

“gì thế?”

“1 triệu đồng. tớ được thưởng đó”

“ackkk… sao lại đưa tớ??”

“thì cậu cần tiền mà!!”

“cất vào đi, XU KHỜ!”

Đu Đu nói lớn giọng tỏ vẻ tự ái, tôi đã nghĩ trước rồi, vậy mà vẫn cố đưa…hic…

thất vọng và buồn não, tôi cấp xấp tiền trên tay nghĩ ngợi.

“mà cậu lấy đâu ra tiền thưởng nhiều vậy? học bổng hả?”

“không, giải thưởng của hội thi hôm trước tớ nói cậu ấy.”

“ah… thì ra… trong khi tớ chỉ..”

nói đến đó, Đu Đu bỗng dừng lại, rồi đứng dậy, bảo tôi lên xe để cậu ấy chở về..

Bạn đang đọc Xu Xu Đừng Khóc của Hồng Sakura
vietnovel
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 2

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự