Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)
Truyện chưa được công bố

Chương 1 Ả Đàn Bà Treo Cổ

Bạn đang đọc Xin Đừng Hù Ma Ta sáng tác bởi codocnhan172

Tiểu thuyết gốc · 2069 chữ · khoảng 10 phút đọc

"Tôi nghe có giọng người khác trong căn phòng kêu tôi, giọng nói đó ngày càng rõ hơn và căm thù hơn"

"Tôi co rút cả người mình trong tấm chăn dày chỉ mong tất cả không có thật, tự trấn an mình rằng tất cả chỉ là mơ, nhắm thật chặt đôi mắt, mở bừng nó ra, mọi thứ trong căn phòng vẫn chìm trong bóng tối bao phủ, nhưng"

Người đàn ông mặt mũi phờ phạc, tóc tai rối bệt, có vẻ như vô cùng mệt mỏi nói tới đây ông ta không khỏi nhấn giọng thêm một tầng :"nhưng giọng nói đó vẫn còn tiếp tục, tôi đã có thể nhận ra nó phát ra từ trong tủ đồ đối diện chiếc giường ngủ của tôi"

Đối diện người đàn ông, hai cậu thanh niên trẻ tuổi, một người trong đó cầm sổ tay ghi chép lại những gì người đàn ông kể, một người khác bắt chéo chân, tay gác cằm hỏi.

"Ông Trần mọi chuyện đã qua, có chúng tôi ở đây, ông hãy bình tĩnh, chuyện gì xảy ra tiếp theo sau đó".

Người đàn ông hít sâu một hơi, hơi chút lúng túng nhìn cậu thanh niên nói :"bác sĩ Đông Tinh, bình thường khi kể tới đây mọi người đều nghĩ tôi điên, tôi không biết cậu có cảm thấy phiền hà".

Tên thanh niên dừng bút ghi chép, nở nụ cười đối với người đàn ông nhẹ nhàng trấn an nói :"ông Trần, trường hợp của ông chúng tôi tin nó là có thật, trước khi vào đây ông cũng thấy phòng khám chúng tôi chuyên trị những vấn đề rắc rối như thế này, bác sĩ Trần Đông Tinh là người chuyên thành thạo trong lĩnh vực này hơn bất cứ ai khác".

Người đàn ông trông thấy Đông Tinh mỉm cười tự tin trong lòng cũng nhẹ nhàng theo, ông ta tiếp tục kể lại câu chuyện của mình.

"Mặc dù cánh cửa tủ chỉ lộ ra những khe cửa nhỏ, lại còn trong đêm tối mịt kia nhưng tôi vẫn có cảm giác mình đã nhìn được một bóng người bên trong đó, đêm đầu tiên cứ thế trôi qua, tôi hoảng sợ nói với cha mẹ mình, nhưng cha dượng tôi tát tôi một cái thật mạnh và quát vào mặt tôi "mày là thằng ngu ngốc nhát cấy", tôi cứ thế ngơ ngác rồi hoảng sợ chạy ra khỏi phòng, qua khóe mắt mình tôi chỉ thấy mẹ ngoảnh mặt làm ngơ chuyện ông bố dượng tát vào mặt tôi"

"Gia đình tôi từ sớm cha mẹ đã ly hôn, sau đó một thời gian mẹ tôi cưới một người khác, hiện tại là ông bố dượng của tôi, có vẻ như ông ta mắc bệnh vô sinh nên không thể có con với mẹ tôi, ông ta bực tức lấy tôi làm cái mộc để thả cơn giận và sự bất lực của mình, một kẻ đáng khinh nhưng mẹ tôi thì lại sợ nếu chống lại ông ta ông ta sẽ bỏ bà đi, tôi ngoài đời bị ông ta đánh đập khi ông ta tức, bên trong đêm đen tôi bị một người khác trong phòng mình gọi tên"

Bất giác người đàn ông nắm chặt tay.

"Tới đêm thứ hai, tôi vẫn tiếp tục nghe giọng nói gọi tên mình, lần này tôi đã có thể nghe được nó là giọng của một người phụ nữ oán hận"

Đảo quanh khung cảnh, Trần Đông Tinh cùng với cậu thanh niên đang nắm lấy bút ghi chép đó tiến vào bên trong ký ức qua lời kể của người đàn ông.

Trần Đông Tinh dễ dàng nhìn thấy hình dáng của cậu bé đang sợ hãi co rút trong chăn mền, chỉ lộ ra đôi mắt nhìn chăm chăm vào cánh cửa tủ đang dần hé mở ra.

"Cọt kẹt"

"Cọt kẹt"

Chiếc tủ dường như đã quá lâu năm tuổi, khi mở ra nó kêu lên những tiếng rĩ sét bên trong khung ốc vít, lọt vào trong tầm mắt của cậu bé đó là một người phụ nữ treo cổ đầu nghiêng sang một bên, mặc lấy chiếc váy trắng nhưng đã bị lấm lem vết máu cùng vết bẩn.

Cạch!

Cạch!

Cạch!

Cái cổ đã cong ngoằng một bên của người phụ nữ cục cựa, người phụ nữ với khuôn mặt xám ngoắt oán hận nhìn lấy cậu bé, ả ta cố gắng tạo ra chuyển động mạnh với người mình nhằm thoát ra khỏi chiếc thòng lọng treo trên cổ, tay chân ả ta như con robot thiếu đi bộ phận bôi trơn nó khô than tạo ra chuyển động như xương khớp va chạm với nhau.

Cái thòng lọng sau một hồi không thể nào chịu nổi sự giẫy dụa của ả ta liền rơi đứt khỏi trần chiếc tủ, người ả ta nhanh chóng rơi xuống sàn nhà, ả ngửa đầu nhìn lấy cậu bé trong chăn, vươn một tay lên phía trước, lại tiếp tục vươn một tay khác, ả bò một cách chậm chạp tới chiếc giường.

Cậu bé hoảng sợ, trong đầu không thể nào suy nghĩ bất cứ thứ gì, bản năng duy nhất chính là hô to cha mẹ của mình, làm theo bản năng cậu bé dồn hết sức mạnh có trong lòng ngực mình hét lên.

"CHA MẸ"

RẦM!

Ông cha dượng vẻ mặt khó chịu, ghét cay ghét đắng nhìn cậu bé, những thớ cơ mặt run rẩy lên vì tức giận tới mức không nhịn được quát :"mẹ mày thằng nhóc, đêm hôm không để ai ngủ, mày muốn hành hạ tao với mẹ mày hay sao".

Mẹ nó không nói gì, ngoảnh mặt sang một bên làm ngơ, có lẽ đối với bà, đây là việc tốt nhất mà bà có thể làm để có thể giữ lấy cái hạnh phúc nhỏ nhoi của cái gia đình này.

"Cha dượng con...." cậu bé không dám ngửa đầu nhìn cha dượng nó, nó nói lập cập như thể từng chữ dính lại với nhau.

"Con thấy có một người phụ nữ treo cổ trong tủ đồ của mình".

Nó nói dứt lời, thì đã cảm thấy một cơn đau điếng người tràn ra từ phía sau nó, hóa ra là ông cha dượng nó nắm lấy một cây vọt vọt một cái thật mạnh vào lưng nó.

Ông cha dượng càng vung lấy cây vọt trong tay càng cảm thấy hả dạ đi một phần, đứa bé sau một hồi kêu đau đớn cũng im bặt đi, có lẽ cơn đau dai dằng đã khiến nó kiệt sức, quên luôn cả nỗi sợ ả treo cổ vừa xuất hiện trong tủ phòng nó.

Thời gian thấm thoát trôi qua, nó cũng đã là một cậu thanh thiếu niên.

Nó ngâm mình trong cái bồn tắm trắng như sứ, ngửa đầu thoải mái vào thành bồn, nó hừ hừ vài tiếng như thể đó là cách nó biểu hiện sự sung sướng.

Cảm thấy ngâm nước đủ lâu, nó đã bắt đầu chuyển qua dùng tay lấy bịch xà bông để ở bên kia thành bồn để gội đầu, lúc này mọi thứ trong mắt nó lại về bóng tối do nhắm mắt.

Lúc này một đôi bàn tay gầy ruộc xanh đen chìa ra từ phía sau nó, nhưng nó không hề hay biết, nó tiếp tục hừ hừ vài tiếng theo nhịp một bài hát nào đó.

Bàn tay chầm chậm đưa gần về nó, bất chợt nó hô to :"mẹ ơi lấy giùm con bộ quần áo với ạ".

Tắm một hồi lâu, nhận ra mình quên không mang theo đồ để thay nó mới kêu to mẹ nó, rồi bỗng nó thấy thoải mái vô cùng, đôi bàn tay của mẹ nó đang gội đầu cho nó, đã lâu lắm rồi nó chưa được mẹ nó tự tay làm cho nó thế này.

Nó nghĩ rồi nói :"cũng phải lâu lắm rồi mẹ mới gội đầu cho con, ách, đau quá mẹ, nhẹ thôi".

ĐAU !

Cảm thấy phía sau đầu đau nhói, nó bật người dậy tức tối hét về mẹ nó phía sau :" con bảo là đau đấy".

Chợt nó điếng người, đằng sau nó làm gì có ai, làm gì có mẹ nó, mắt nó hoảng sợ khi thấy một nhúm tóc của mình rơi trên sàn gạch, lúc này nó mới thấy điều kỳ lạ, mẹ nó không thể nào xuất hiện khi mà nó vừa dứt lời như thể mẹ nó đã chờ đợi sẵn ở phía sau.

Vẻ mặt trắng bệch không còn giọt máu, nó có cảm giác nước bắt đầu dính sền sệt lại với nhau, đập vào mắt nó, nào là nước, là một bể máu, một cái đầu đầy tóc đang bắt đầu từ dưới bể máu trồi lên nhìn nó.

A! Nó hoảng hồn vung vẫy tay chân, nhưng không tài nào thoát ra khỏi bồn tắm được, có vẻ như có một luồng sức mạnh kỳ lạ bám chặt lấy nó, bàn tay nó chợt bị nắm chặt bởi một bàn tay xanh đen khác, đó là bàn tay của một người khác trong bồn tắm ngoài nó, thân thể của người phụ nữ hiện ra hoàn hảo, đó là ả đàn bà treo cổ trong tủ treo đồ phòng ngủ nó vài năm về trước, ánh mắt ả ta cay nghiệt nhìn chăm chăm như thể thề không bao giờ bỏ qua cho nó.

Ả đàn bà di động thân hình như con sâu nhúc nhích trèo lên người nó, thân hình ả dán chặt lấy nó, nó mở to con mắt kinh hãi nhìn ả, nó trông thấy ả đút lấy ngón tay của nó vào phía trong mồm ả.

Ư ! Ư! nó phát ra tiếng kêu của loài động vật khi bị đe dọa tới tính mạng, một cách yếu ớt.

Ả đàn bà lộ ra chiếc cổ hằn lấy dấu vết chiếc thòng lọng, ả liếm lấy ngón tay của nó, ánh mắt oán hận kèm theo chút thõa mãn khi đạt được món ngon, có điều sau đó vẻ mặt ả giận dữ như có người đoạt lấy thức ăn ả.

Cửa phòng mở ra, mẹ của nó bước vào, miệng trách móc :"đồ mẹ treo ở móc, ồ, sao khuôn mặt con trắng bệch, có bị bệnh nặng hay làm sao không, nói mẹ nghe, hay là cha dượng con lỡ làm gì đó với con".

Bà ta nhanh chóng tới gần bên nó, vẻ mặt lo lắng.

Nếu là nó bị bệnh đối với bà không ra sao cả, chỉ cần có thuốc sẽ hết, nhưng nếu nó bị chính cha dượng nó gây hại, người ta sẽ tìm ra chứng cớ tới đây và bắt đi cha dượng nó, điều đó là điều hoàn toàn không thể chấp nhận nổi đối với mẹ của nó, có lẽ bây giờ khi nguyện ý, bà ta sẽ đồng ý đổi lấy sự nguy hiểm tính mạng của nó hơn là sự thõa mãn của cha dượng nó.

Nó hô hấp lấy từng ngụm không khí, giọng nói run rẩy nói :"con thấy một ả đàn bà, chính là ả đàn bà đã treo cổ trong phòng con mấy năm trước, hôm nay ả ta lại xuất hiện, nước trong bồn tất cả đều biến mất, thay vào đó là dày đặc máu tươi, ả ta trồi từ dưới dòng máu, sau đó trèo lên người con, ả còn ngặm lấy ngón tay của con".

Nói, nó đưa ngón tay của mình cho mẹ nó xem, ngón tay không có vẻ gì khác thường, chỉ có một mùi gì đó vô cùng hôi thối, như là mùi của xác chết lâu ngày vương vấn.

Mẹ nó nhăn lấy mũi, ánh mắt mông lung, rồi chợt biến mất, nó nhìn lấy ánh mắt bà, nhận ra bà có điều gì đó không ổn.

"Mẹ, điều gì đó xảy ra với con, con muốn biết tại sao ả ta luôn bám theo con"

Bà ta đau xót trong lòng, mở miệng bằng một giọng thâm trầm.

"Ở căn nhà này ngày trước đã từng có ba mẹ con sinh sống trước khi chúng ta chuyển vào tới".

Bạn đang đọc Xin Đừng Hù Ma Ta sáng tác bởi codocnhan172
vietnovel
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi codocnhan172
Thời gian
Cập nhật
Lượt đọc 20
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự