Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 16 Luyện đan

Bạn đang đọc Vô Đạo Huyền Tổ sáng tác bởi dandandon

Tiểu thuyết gốc · 1812 chữ · khoảng 6 phút đọc

Một tiếng quát của Kim Đan cảnh, tạo nên một vùng lạnh tanh mùi chết chóc!

Tại Phủ Thành Chủ, do nằm cách rất xa so với thanh âm dữ tợn đến từ tiếng quát của hai vị Kim Đan cảnh nên hoàn toàn không bị ảnh hưởng.

Tuy nhiên, Lão Thành Chủ thân là cường giả mạnh nhất thành Vân Uyên, tu vi đã đạt đến Trúc Cơ cảnh viên mãn nên cũng có đôi chút cảm ứng được nguồn uy áp khủng khiếp phát ra từ nơi xảy ra sự việc. Có điều, lão vốn là một người thông minh, thành ra lão không vội làm ra bất cứ hành động nào ngu xuẩn cho đến khi đã không còn động tĩnh gì nữa một hồi lâu, lão mới sai người đi đến điều tra xem xét. Kết quả thu về thật đúng như lão đã dự đoán trong đầu, đây đúng là hậu quả phẫn nộ của cường giả siêu việt Trúc Cơ cảnh, Luyện Tinh cảnh, có thể đã đạt đến cảnh giới Kim Đan đại năng, dùng một tiếng quát phẫn nộ vô tình giết chết hơn nghìn người dân.

Trước tình cảnh như vậy, đứng dưới vai trò là thành chủ, người điều hành cuộc sống xã hội trong thành Vân Uyên, lão cũng chỉ còn có thể sai binh sĩ, người dân cùng nhau thu gom xác người chết lại mang đi chôn, thông báo nguyên nhân để mọi người được rõ ràng, tịch thu tài sản hoặc tìm ra tung tích người thân còn sống để trao trả lại tiền bạc, đồng thời tu sửa lại nhà cửa và đường phố nơi xảy ra sự tình cho đàng hoàng, để khu vực lạnh lẽo người chết này lại một lần nữa có được sinh cơ nhộn nhịp. Chứ lão cũng không thể làm được gì khác hơn. Hai chữ “Thành Chủ” nghe tuy rất lớn, nhưng một con kiến đầu đàn thì âu vẫn chỉ là một con kiến nhỏ bé trước mặt cường giả.

Còn đối với người dân trong thành, dù là phàm nhân nhỏ yếu hay tu luyện giả mạnh mẽ, họ cũng chỉ đành chấp nhận sự thật đau thương này, bị nỗi sợ hãi ám ảnh lên tâm trí và cũng âm thầm cảm thấy bản thân mình đã may mắn vì người chết không phải là mình. Ở thế giới mạnh được yếu thua, cường giả vung tay có thể phủi biển, che trời này, họ sớm đã nhận thức được vận mệnh của họ không chỉ nằm trong tay họ, mà còn là nằm trong tay của kẻ khác, những người được tôn xưng là cường giả, đại năng đi mây về gió trên bầu trời. Cường giả nếu vui thì họ yên ổn được sống, cường giả nếu tức giận thì họ đành ngậm ngùi uất hận mà chết đi. Họ không hề có quyền và sức lực để kháng cự lại điều đó.

Đây đã là đạo luật thành văn của thế giới.

Trong lúc thành Vân Uyên đang bắt đầu lâm vào khoảng lặng của hơn một nghìn tính mạng. Duệ Phong mang theo Cửu công chúa đi thu mua một vài dược liệu linh tinh, sau đó tạm thời thuê một căn phòng trọ rẻ tiền, bắt đầu công cuộc thử nghiệm luyện đan của mình.

Sau khi sai hầu nữ Lăng Như Sương đi nấu nước ấm để nàng rửa chân cho bản thân. Hắn bắt đầu tư duy sâu sắc về kiến thức luyện đan.

“Để luyện đan dược, căn bản cần bốn yếu tố. Người biết luyện đan, hỏa diệm, dược liệu và lò luyện”.

“« Người biết luyện đan » là ám chỉ những người có thiên phú luyện đan. Mà dựa theo thông tin của truyền thừa, thiên phú luyện đan ở đây chính là . Nhờ đó, sau khi đan dược hình thành, tinh hoa năng lượng từ thiên nhiên mới bỗng dưng ùa vào trong đan được, tăng lên sự thần kỳ cho đan dược. Còn người không có thiên phú luyện đan, bất quá chỉ là đơn thuần kết hợp các loại dược tính lại với nhau, tạo thành một tổ hợp bình phàm”.

“« Hỏa diệm » được xem như là dung môi cốt lõi trong toàn bộ quá trình luyện đan, nhờ nó mà người luyện đan mới có thể phân tách dược liệu, loại bỏ dược tính, hòa hợp dược tính, và dung hợp dược tính lại thành đan dược. Nếu dùng hỏa diệm có phẩm chất càng cao làm dung môi, đan dược khi thành sẽ càng có ít tạp chất gây hại cho cơ thể lẫn ở bên trong”.

“« Dược liệu » cũng phân thành loại tốt, loại xấu, lâu năm, ít năm. Dược liệu có chất lượng tốt và lâu năm, dĩ nhiên đan dược hình thành sẽ càng có hiệu quả cao”.

“« Lò luyện » chính là đạo cụ khóa kín không gian luyện đan, giữ cho các loại dược tính không bị hao mòn, tiêu thất ra bên ngoài. Bên trong nó còn có các lỗ huyệt, trợ giúp người luyện đan giam giữ tách biệt các loại dược tính khác nhau, khiến quá trình luyện đan trở nên dễ dàng hơn”.

Kiến thức cơ bản là vậy.

Duệ Phong cũng nhanh chóng đưa ra luận điểm tư duy của bản thân.

“Bốn yếu tố này, ta đều đã có tất cả. , ta đi theo con đường tu thiên nên vốn đã có năng lực mượn được lực lượng thiên địa chúc phúc, hỗ trợ. là Luân Hồi Hỏa Diệm trong tay ta. , vừa mới mua. Riêng về thì không cần thiết vì Luân Hồi Hỏa Diệm không phải một ngọn lửa bình thường”.

Có thể nói, lò luyện đan ra đời chính là bởi vì nguyên nhân khi dùng lửa thiêu đốt dược liệu, tương ứng với mỗi mức nhiệt độ tăng giảm khác nhau thì dược tính của dược liệu cũng sẽ biến hóa khác nhau bên trong lò. Mà trong quá trình luyện đan dược, tu luyện giả đơn nhiên phải đồng thời xử lý rất nhiều loại dược liệu và dược tính khác nhau, nên cần phải một nơi có chức năng lưu trữ tạm thời các loại dược tính cần thiết như lò luyện đan, để sau đó kết hợp lại, hình thành nên đan dược ở bước cuối cùng.

Tuy nhiên, Luân Hồi Hỏa Diệm tuy tồn tại dưới hình dạng một ngọn lửa màu xanh lục nhưng thật chất lại là một loại đạo tắc ép buộc mọi thứ phải biến hóa, nên Duệ Phong căn bản không cần phải chú ý đến nhiệt độ to nhỏ, chỉ cần động ý niệm là hắn sẽ lập tức giữ lại được loại dược tính hắn mong muốn, sau đó kết hợp chúng thành đan dược, luyện đan chỉ trong chớp mắt mà không đến cần lò luyện đan.

Lấy đến một ví dụ luyện đan đơn giản.

Để luyện đan dược E, cần sự tổ hợp của ba loại dược tính là A, B’, C’’.

Dược tính A có trong dược liệu X. Mà dược liệu X này lại có ba loại dược tính khác nhau là A, A’, A’’.

Dược tính B’ có trong dược liệu Y. Dược liệu Y có hai loại dược tính là B và BB. B’ là dược tính biến thiên sau khi thiêu đốt dược tính B ở một nhiệt độ nhất định.

Dược tính C’’ có trong dược liệu Z. Dược liệu Z có năm loại dược tính hòa trộn là C, C1, C2, C3, C4. C’’ là dược tính biến thiên sau khi hòa trộn dược tính C2 + C3 và nung dưới nhiệt độ nhất định trong một khoảng thời gian cụ thể.

Người luyện đan bình thường (chức danh Luyện Đan Sư) đầu tiên sẽ bỏ dược liệu X vào lò trước, sau đó dùng lửa đốt hết dược tính A’, A’’ trong dược liệu, rồi đem dược tính A còn sót lại đưa vào lỗ lưu trữ trong lò.

Đến dược liệu Y và Z, họ cũng làm tương tự. Cuối cùng là đem ba loại dược tính đã lưu trữ ra ngoài trở lại, rồi kết hợp chúng với nhau, tạo thành đan dược một cách rất công phu và phức tạp. Trong suốt quá trình này nếu có xảy ra sai sót dù chỉ một li tất sẽ khiến dược tính biến đổi theo chiều hướng xấu, phá hỏng cả một lò đan dược.

Còn đối với Duệ Phong, nhờ sở hữu Luân Hồi Hỏa Diệm nên hắn chỉ cần cầm ba loại dược liệu lên, cảm thụ các loại dược tính bên trong dược liệu, sau đó động hàng loạt các ý niệm “giữ A”, “đốt B thành B’, “kết hợp C2+C3”, “biến C2+C3 thành C’’ ”, “hợp nhất A, B’, C’’ ” trong nháy mắt, hắn sẽ lập tức tạo thành đan dược. Đây chính là sức mạnh của Luân Hồi Hỏa Diệm, của đạo tắc ép buộc thế giới phải tuân theo.

Do vậy, hắn vốn không cần lò luyện đan.

“Đến lúc thử nghiệm một mẻ đan dược để xem thử thế nào”.

Duệ Phong lập tức lấy ra mười loại dược liệu bình thường, dường như chẳng có giá trị gì mà bản thân vừa mua, đặt hết lên bàn.

Cùng lúc này, Lăng Như Sương cũng bưng theo một thau nước ấm và khăn lau đi đến, nhẹ nhàng ngồi xuống, đặt thau nước dưới chân hắn. Nàng thoáng ngước đôi mắt thanh trong lên lén nhìn khuôn mặt không cảm xúc của hắn một cái. Không ngờ, hắn cũng đồng thời nhìn xuống nàng.

Hai ánh mắt bất ngờ va chạm nhau, một cảm giác kỳ bí như vòng xoáy khó hiểu vô hình ập đến khiến nàng lập tức tỏ ra kinh hoảng cúi đầu, bờ môi mím chặt lại, hai tay nhanh chóng cởi giày hắn ra, rửa chân cho hắn.

Hắn thì ngồi trên ghế cao nhìn xuống nàng. Chằm chằm nhìn sự vụng về đầy mê huyễn, nhưng cũng rất đáng yêu khi nàng cởi giày hắn. Nhìn thân thể mềm mại, uyển chuyển của nàng. Chiếc cổ trắng nuột nà của nàng. Một mùi hương dịu nhẹ từ người nàng xông lên mũi hắn. Xúc cảm mềm mại đến từ đôi bàn tay nàng đang sờ nắn lên bàn chân hắn.

Hắn chỉ nở một nụ cười rất lạ, rồi quay trở lại công việc luyện đan.

Bạn đang đọc Vô Đạo Huyền Tổ sáng tác bởi dandandon
vietnovel
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi dandandon
Thời gian
Cập nhật
Lượt đọc 24
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự