Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 15 Hãy tự cầu phúc

Bạn đang đọc Vô Đạo Huyền Tổ sáng tác bởi dandandon

Tiểu thuyết gốc · 1853 chữ · khoảng 6 phút đọc

Mà cùng lúc đó, Duệ Phong bế thân thể mềm mại đầy lưu hương của Cửu công chúa di chuyển đến một đoạn đường vắng, trong lòng cũng điểm lại chuyện vừa xảy ra.

Vốn dĩ, ban đầu hắn chỉ là muốn dùng một ít bạc lẻ của bản thân để mua chút nguyên liệu cho cuộc thử nghiệm luyện đan dựa theo kiến thức có được, chậm rãi từ từ tiến lên kế hoạch. Nhưng không ngờ ông trời lại cho hắn may mắn gặp được “Cửu công chúa” có thiên phú dị phẩm, là viên ngọc quý được người người trân trọng, sớm tối bảo vệ bên cạnh, buộc hắn không nảy sinh ý định làm chuyện ác là không thể được.

Bởi vì rõ ràng chỉ cần có nàng ở trong tay, nàng sẽ chính là thứ hút đến tài vật, dược nguyên cho hắn tu luyện, giúp hắn tiết kiệm được rất nhiều thời gian quý hiếm cho kế hoạch thống trị của hắn. Đây là chuyện quá mức tốt đẹp, hắn không ngu mà từ chối.

Do vậy, hắn ngay lập tức:

Dựa vào kiến thức bản thân có được, hắn biết trên mỗi một hành tinh (tinh cầu), đa phần đều sẽ 4 cấp bậc cường giả tồn tại đứng phía trên Trúc Cơ cảnh là: Luyện Tinh cảnh, Kim Đan cảnh, Nguyên Anh cảnh và Thông Thiên cảnh.

Luyện Tinh cảnh là cường giả đang trong quá trình rèn luyện nâng cao tinh thần, ý chí, hay còn gọi là linh hồn. Nói trắng ra, linh hồn chính là “sự nhận thức” của bản thân một người đối với mọi sự vật, hiện tượng xung quanh. Cho nên tu luyện linh hồn cũng chính là nâng cao “sự nhận thức” của bản thân đối với vạn thứ. Linh hồn càng mạnh, sự nhận thức, phản xạ của bản thân dĩ sẽ cành trở nên nhanh nhạy, sắc bén. Ví như trong một hơi thở, Trúc Cơ cảnh đếm được 10 chiếc lá, thì Luyện Tinh cảnh đã đếm được 30 chiếc lá.

Kim Đan cảnh là cường giả được tôn xưng thêm hai từ “đại năng” ở phía trước, ý nghĩa chính là có năng lực phi thường, làm được rất nhiều thứ kinh khủng như một chém chẻ đôi núi, một cái hắt hơi làm biển lớn nổi sóng, thân thể bay được trong không trung, tốc độ nhanh như gió, âm thanh có thể giết người.

Còn cường giả cấp Nguyên Anh cảnh, Thông Thiên cảnh lại càng có sức mạnh khủng bố hơn gấp trăm lần, nghìn lần so với Kim Đan cảnh. Một cái đứng tại chổ búng ngón tay cũng đã san bằng một ngọn núi lớn cách xa vài dặm cũng không phải là chuyện khó.

Đây là điểm mạnh của kẻ địch hắn chuẩn bị đối diện.

Riêng bản thân hắn thì có ba phương diện sức mạnh.

Thứ nhất, tu vi cảnh giới. Hiện tại hắn là Luyện Khí cảnh viên mãn, nên xét về tính thực tế hợp lý thì nếu dùng loại phương diện sức mạnh này chiến đấu với Trúc Cơ cảnh, hắn có 9 phần tử, 1 phần sinh. Chiến đấu với thiên tài La Sâm, càng là bị giết chết ngay lập tức.

Thứ hai, Sơ Nhập Thiên Địa. Phương diện sức mạnh này đang còn yếu vì chưa tác dụng trực tiếp được lên sinh vật có sự sống, ngoại trừ chính bản thân hắn. Chỉ được xem như một công cụ hỗ trợ cho việc thi triển sức mạnh Luân Hồi Đạo của hắn.

Thứ ba, Luân Hồi Đạo. Đây là phương diện sức mạnh thuộc về Tiên Giới, bao hàm toàn bộ thiên địa, được thiên địa chấp thuận biến hóa ở bất cứ nơi đâu, đây mới chân chính là sức mạnh át chủ bài của hắn, cho phép hắn có thể giết chết bất kỳ một ai hắn mong muốn. Tuy nhiên, nó có một nhược điểm cốt lõi là khả năng phản xạ và tốc độ thi triển ý niệm đều sẽ phụ thuộc vào “linh hồn” của hắn ở hiện tại. Phản xạ nhanh, hắn sẽ thi triển nhanh. Phản xạ chậm, hắn xem như xong đời. Thành ra trong trường hợp nếu chiến đấu với Luyện Tinh cảnh, Kim Đan cảnh, vì tốc độ dùng sức mạnh cùng khả năng phản xạ bị chênh lệch lớn giữa đôi bên, hắn có khả năng cao sẽ chết trước khi kịp động ý niệm thi triển Luân Hồi Đạo.

Đây là điểm mạnh của hắn.

Điểm mạnh của kẻ địch, có. Điểm mạnh của bản thân cũng có. Hắn lập tức hiểu ra ngay điều bản thân cần làm để giành lấy chiến lợi là nói chuyện khá giông dài với La Sâm trước khi giết hắn, mục đích nhằm tính toán thời gian hành động chuẩn xác để gây bất ngờ cho hai lão quái Kim Đan cảnh trên lầu, khiến họ chững lại tư duy vài giây, nhờ đó mà tóm gọn được Cửu công chúa vào tay.

Mọi chuyện chỉ đơn giản như vậy.

Giờ đã có Cửu công chúa của Lăng Tiêu quốc trong tay, những thứ hay ho cũng nên đến lúc xuất hiện.

Duệ Phong hạ tay xuống, để Cửu công chúa đứng vững trên đất, sau đó lạnh giọng.

- Ta cho ngươi hai lựa chọn. Thoải mái phục vụ hoặc bị ép phục vụ. Ngươi chọn cái nào?

Cửu công chúa dù thật sự đã sợ hãi hắn, nhưng miệng nàng rất kiên quyết nói.

- Ta thà chết chứ không phục vụ cho kẻ ác nhân như ngươi!

- Chát!

Duệ Phong lập tức tát thẳng vào mặt Cửu công chúa, khiến chiếc khăn lụa che dụng mạo của nàng rơi xuống, làm lộ ra một khuôn mặt nghiêng nước nghiêng thành, thật sự rất xinh đẹp. Thế nhưng hắn lại không hề thưởng thức gương mặt diễm lệ khó mấy ai được nhìn này, mà lạnh lùng.

- Cái tát này ta tát thay cha mẹ ngươi, đánh một đứa con bất hiếu. Cha mẹ ngươi khổ cực sinh ra ngươi, nuôi ngươi suốt mười mấy năm trời thành hình thành hài, bây giờ ngươi lại không hề ghi nhớ công ơn dưỡng dục của họ, đụng một tý chuyện khó khăn là đã đòi chết, quên đi mọi mồ hôi nước mắt, tình cảm yêu thương của họ bấy lâu. Đạo hiếu, ngươi có không?

- Chát!

Hắn lại mạnh mẽ tát thêm một cái, khiến nàng đau đớn mếu máo, miệng đã rỉ máu, tâm càng sợ hắn hơn.

- Cái tát thứ hai này chính là tát cho sự thiếu tôn trọng của ngươi với cường giả mạnh hơn ngươi. Họ vào sinh ra tử, cố gắng dùng máu của chính mình để khổ luyện, dần trở nên mạnh mẽ chỉ muốn được người đời tôn trọng thành quả họ có được, tôn sùng nổ lực của họ. Nhưng ngươi, một nữ nhân sống trong nhung lụa, hằng ngày đều ăn đan dược sung sướng, nằm ghế nệm trên cao trong khi người khác phải đổ máu cực khổ ở bên ngoài, thân thể đầy những vết đao kiếm lại dám bác bỏ công sức của họ, không muốn phục tùng mệnh lệnh của kẻ mạnh hơn, xem thường họ. Đạo làm người, ngươi có không?

- Chát!

Hắn lại dùng một cái tát nữa đánh vào mặt Cửu công chúa, khiến răng nàng cũng đã rơi xuống vài cái.

- Cái tát cuối cùng này, ta tát cho chính ngươi. Chỉ hỏi, ngươi từng có ước mơ, có nguyện vọng, khao khát để thực hiện trong đời không?

- Ngươi nên rõ, ta không phải kẻ hiền lành. Ta cho ngươi mười tức thời gian để đưa ra quyết định. Nếu không, chết.

Cửu công chúa ôm mặt đau đớn, nước mắt dàn dụa chảy xuống trên gương mặt trắng ngọc mỹ miều. Nhưng những lời hắn nói vừa rồi quả thật cũng đã thấm nhuần vào tai, chạm đến nội tâm của nàng, như lời nhắc nhở to lớn bản tâm nàng trước cơn sóng sợ hãi, yếu đuối đang phải đối diện trước mặt.

Cha, mẹ, người thân luôn yêu thương nàng, nàng thật sự cứ như vậy từ bỏ họ, để họ đau thương về cái chết của nàng?

Chỉ là làm nữ hầu, cũng giống như thị nữ đã luôn hầu hạ sớm tối bên nàng chứ có gì mà đáng sợ, khiến nàng không dám làm?

Ước mơ được tự do tự tại, tiêu dao vui vẻ khắp nơi, nhìn ngắm cả thế gian rộng lớn này, nàng chẳng lẽ sẽ không mơ nữa ư?

Không! Nàng tuyệt không từ bỏ, nàng muốn giữ lại mọi thứ, nàng phải sống!

Chưa kể, Quân lão, Cung lão, cha nàng và sự phụ, họ nhất định sẽ đến đây cứu nàng, giúp nàng thoát khỏi bàn tay của tên ác nhân tàn độc này. Nàng phải cố hết sức giữ lại tính mệnh chờ đợi họ.

Cửu công chúa hiện lên ánh mắt kiên cường, môi mím lại thật chặt để lấy bình tĩnh. Nàng đưa tay lau vết máu trên khóe miệng, nói.

- Ta sẽ đi theo ngươi.

- Ừm hưm, vậy theo cách nào?

- Đương nhiên là ta chọn cách thoải mái hầu hạ rồi, ta không muốn bị ép buộc.

- Tốt. Nhưng ngươi nên nhớ kỹ một điều, thoải mái hầu hạ ta là ta bảo gì, ngươi phải ngoan ngoãn làm theo, chứ không phải ngươi muốn thì ngươi mới làm. Nếu bất tuân lệnh ta, ta buộc phải biến ngươi trở thành một con rối cho tiện việc điều khiển.

Dứt lời, Duệ Phong lạnh nhạt đi về phía trước.

Cửu công chúa tên thật là Lăng Như Sương nghe vậy mà lòng không khỏi run lên sợ hãi. Nàng nhanh tay uống vài viên đan dược trị thương vào miệng, mang lại khăn lụa che mặt, rồi vội vàng đi theo phía sau hắn hệt như một hầu nữ thực sự. Chỉ hy vọng với tính cách lạnh lùng, không gần nữ sắc của hắn sẽ giúp nàng tạm thờ tranh thủ được một chút thời gian an toàn, chờ đợi người thân đến cứu.

Nhưng thật đáng tiếc phải nói với nàng, một lần đáng thương hôm nay bị hắn bắt vào tay thì cả đời nàng đã vĩnh viễn không thể thoát khỏi bàn tay hắn, số phận bị hắn nắm giữ, trêu đùa. Chứ làm gì có chuyện hắn sẽ để nàng thoát khốn, dù cho sư phụ Nguyên Anh cảnh của nàng có thật sự chạy đến đòi người.

Lúc này, nếu nàng có thể chạy đến phía trước mà quay lại nhìn hắn, thấy được nụ cười tà dị đang treo trên mặt hắn nở rộ một cách ghê tởm, có lẽ nàng sẽ tự hiểu được điều gì sắp chờ đợi nàng ở phía trước.

Chỉ có thể cầu rằng:

“Cửu công chúa ơi, chúc nàng may mắn”.

Bạn đang đọc Vô Đạo Huyền Tổ sáng tác bởi dandandon
vietnovel
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi dandandon
Thời gian
Cập nhật
Lượt đọc 21
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự