Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 14 Giữ lấy

Bạn đang đọc Vô Đạo Huyền Tổ sáng tác bởi dandandon

Tiểu thuyết gốc · 1649 chữ · khoảng 5 phút đọc

Cung lão nghe vậy thì không khỏi lạnh mặt, nói.

- Tiểu hữu, ý của ngươi chính là giam giữ công chúa bên cạnh ngươi suốt đời sao?

Duệ Phong đạm nhạt lời.

- Không sai, nàng ta kể từ bây giờ trở đi chính là hầu nữ đầu tiên của ta. Sáng lo cơm nước, trưa dọn dẹp nhà cửa, tối hầu hạ chăn gối, làm tình nhân ấm giường, khi có chuyện xảy ra, nàng chính thanh kiếm giết người giúp ta. Sao, các ngươi có ý kiến?

Quân lão dữ tợn hét lên.

- Ngươi dám?!!!

Cung lão nhanh chóng chặn họng Quân lão lại, mềm mỏng nhưng cũng chứa đầy uy hiếp nói.

- Tiểu hữu, chúng ta chấp nhận yêu cầu của ngươi, chỉ mong ngươi đừng làm tổn hại tới công chúa, nếu không bệ hạ và Thanh Minh Môn sẽ không tha cho ngươi. Nàng là đệ tử do đích thân Thất trưởng lão của Thanh Minh Môn, là một chưởng khống giả Nguyên Anh cảnh siêu nhiên thu nhận, tuyệt đối không thể để mất nguyên âm đâu (trinh tiết).

Duệ Phong dường như chẳng quan tâm gì đến lời này, nói.

- Tốt thôi. Chỉ cần làm ta thỏa mãn, một sợi tóc của nàng cũng sẽ không bị tổn hại. Bây giờ mau giao ra phương thức liên lạc thích hợp, dĩ nhiên ta không muốn các ngươi còn lởn vởn quanh đây. Ta cảm thấy sợ hãi.

- Được, đây là đạo cụ chim đưa tin của ta. Chỉ cần đưa giấy vào chân nó, nó sẽ luôn bay đến chỗ ta.

Cung lão lấy từ trong chiếc túi nhỏ đeo bên hông ra một con chim bằng kim loại to hơn cả chiếc túi chứa nó, ném về hướng Duệ Phong.

Duệ Phong dĩ nhiên không trực tiếp đón đỡ. Hắn cứ để con chim rơi xuống đất, rồi thậm chí còn dùng tay Cửu công chúa làm phép thử phạm vào trước, khi đã thấy không có vấn đề gì thì mới dùng tay bản thân cầm lên, nói.

- Nếu đã có túi càn khôn chứa vật như vậy thì đưa ta luôn đi, của cả hai ngươi, ta đang thiếu thứ đựng đồ. Toàn bộ thứ bên trong giờ là của ta, à còn những thứ ở trong vũng máu kia nữa, cũng đưa qua đây đi.

Cung lão, Quân lão đồng thời hiện rõ nét mặt khó coi. Nhưng suy cho cùng thì an nguy của Cửu công chúa vẫn quan trọng hơn, hai lão đành cắn răng thu lại bảo vật do La Sâm chết đi để lại bỏ vào túi càn khôn của mình, rồi đều ném túi càn khôn về phía Duệ Phong.

Duệ Phong tiếp tục có hành động tương tự như lúc nhận con chim kim loại, khi đã an toàn cầm lên liền nói lời từ biệt.

- Các ngươi có thể cút, đừng để ta thấy khi ta không muốn thấy. Nếu không ta sẽ chặt từng ngón tay của nàng xuống để làm quà tặng các ngươi. Duệ Phong ta nói được làm được, các ngươi hẳn phải tự cảm nhận được điều đó.

Dứt lời, hắn liền bế Cửu công chúa vô lực, yếu ớt, sợ hãi đến rung lên cầm cập không ngừng, chuẩn bị nhàn nhã rời đi.

Bất chợt, Cung lão lại cắn răng hỏi lớn.

- Tiểu hữu, ngươi có thể cho ta biết ngươi đã làm gì Cửu công chúa không, tu vi của nàng đã xảy ra chuyện gì? Ta cần để báo cáo lại với bệ hạ và Thanh Minh Môn.

Duệ Phong như sựt nhớ ra điều gì đó, dừng hẳn chân lại.

- Suýt nữa thì quên. Tu vi của nàng thật sự đã bị ta phế bỏ, bởi vì nàng tu luyện quá nhanh, căn cơ chưa được đúc kết đầy đủ, linh lực hỗn tạp vì sử dụng đan dược yếu kém quá nhiều, hầu nữ như thế ta không cần. Cho nên ta giúp nàng trùng tố khởi lập căn cơ tu luyện, từ nay theo ta chính là một bước lên trời.

Vừa nói, Duệ Phong vừa chỉ tay lên trời, điều khiển toàn bộ linh khí tinh thuần vừa bị hắn dùng Luân Hồi trả lại tự nhiên lập tức hội tụ trở về, tràn ngập như bão lốc xông vào cơ thể của Cửu công chúa, nhanh chóng giúp nàng quay trở về tu vi Luyện Khí cảnh viên mãn như xưa thì dừng lại.

Hắn nói trong khi hai người Quân lão, Cung lão đang còn há hốc mồm, đờ đẫn nhận thức trước một màn khuấy động linh khí hắn vừa làm ra.

- Thanh Liên Nhãn Đồng của nàng vốn không thể phát huy được toàn bộ sức mạnh của nó là vì nó và thân thể yếu kém của nàng có sự bài xích rất lớn. Tựa như đầu rồng đuôi chó thì làm sao có thể gọi là rồng. Nàng cần một số chỉnh sửa thiết yếu. Hãy về nói với tên bệ hạ của các ngươi hoặc Thanh Minh Môn rẻ rách gì đó, chỉ cần đưa ta một bộ phận bất kỳ của Thanh Liên Hoa ngàn năm, ta sẽ giúp nàng hoàn thiện thể chất, đột phá lên Thiên Thể chí cao vô thượng.

Sau đó, hắn dần dần khuất bóng ở phía xa, chỉ còn lại Quân lão và Cung lão ở nơi sụp đổ này nhìn nhau đầy biểu cảm bất thường, vô vàng ý nghĩ hiện hữu trong đầu không lời giải.

Có thể nói, một lần gặp gỡ Duệ Phong hôm nay, một lần diễn biến thế này, đã khiến hai người họ hoàn toàn như sa lầy vào một vũng bùn khó có thể nhúc nhích, kháng cự được. Họ như chẳng thể tiến, mà cũng chẳng thể lui. Đây là lần đầu tiên trong đời họ bị như thế, dù là xưa kia đứng trước mặt chưởng khống giả Nguyên Anh cảnh cũng chưa từng xảy ra chuyện tương tự.

Một Luyện Khí cảnh nhỏ bé không ngờ lại có năng lực siêu phàm mà ngay cả Kim Đan cảnh như hai người Quân lão, Cung lão cũng không thể nào làm được, khó thể giải thích. Khiến hai người Quân lão, Cung lão chỉ còn có thể tạm thời tuân theo vì Duệ Phong trong mắt họ đã trở nên quá kỳ quái, chỉ có thể từ từ nghĩ cách đối phó sau.

Quân lão không khỏi lo lắng, bất an hỏi.

- Chúng ta làm gì bây giờ?

Cung lão trầm giọng, nói.

- Yên tâm đi, Cửu công nhất định sẽ không sao, nàng là con tin hắn cần để chuộc lợi. Chúng ta buộc phải hối phợp với hắn một hồi.

Quân lão cũng chỉ còn có thể gật gù làm theo. Sau đó, lão chuyển ánh mắt đến vũng máu do La Sâm hóa thành, nét mặt rất là không xong.

- Lần này thật sự là chuyện lớn rồi. Tiểu tử La Sâm ngu xuẩn này tuy không phải là đứa con tài giỏi nhất của La Sung, nhưng dầu gì cũng cốt nhục ruột thịt của hắn. Bây giờ khẳng định ở phòng Sinh Bài trong phủ tướng quân của hắn, sinh bài của La Sâm đã bị vỡ vụn, hắn sẽ nhanh chóng biết được tin con trai hắn chết a.

Cung lão cũng đầy đầu khó xử, bảo.

- Ta nghĩ chúng ta nên lập tức mật báo lại mọi chuyện với bệ hạ để người có sắp xếp hợp lý.

- Nhưng mà liệu bệ hạ có tin không? Một tên Luyện Khí cảnh nho nhỏ dùng một chiêu giết chết Trúc Cơ cảnh viên mãn, đồng thời cách không bắt người trong vòng bảo vệ của hai vị đại năng Kim Đan cảnh, chuyện này ai nghe được cũng đều sẽ kêu lên quá mức vô lý a.

Cung lão lộ ra bộ mặt giảo hoạt, nói.

- Hừ, ngươi ngu vừa thôi. Chúng ta chỉ cần đề cao tu vi hắn lên, bảo là cường giả Kim Đan cảnh viên mãn thì không phải đã hợp lý hơn rồi sao? Chưa kể, đây là tình huống bắt buộc với chúng ta, vì nếu khai thật ra là một tiểu tử Luyện Khí cảnh đã bắt cóc Cửu công chúa từ trong tay của chúng ta, vậy thì ta và ngươi không những vừa sẽ bị phán tội chết, vừa mang nỗi nhục bị người đời cười chê.

Quân lão nghe vậy thì nghiệm trọng gật đầu.

- Được, mọi sự ta đều nghe theo ngươi.

- Tiểu tử này tuy đã thông minh vạch ra ranh giới an toàn, không muốn chúng ta ở gần cạnh quan sát động tĩnh của hắn, nhưng hắn lại không biết Kim Đan cảnh chúng ta có khả năng cảm ứng sự tồn tại của một sinh mạng rất rộng. Cho nên bây giờ ta với ngươi chia ra là hai hướng ngoài thành, ta phụ trách hướng đông và nam, ngươi phụ trách hướng tây và bắc. Chỉ cần cảm ứng được hắn mang công chúa rời thành thì ẩn nấp theo dõi từ xa, nếu có cơ hội thì lập tức đoạt lại công chúa trong chớp mắt, đồng thời diệt trừ hắn.

- Ta hiểu rồi. Cứ như vậy đi.

Quân lão và Cung lão thống nhất quyết định, sau đó lập tức rời đi, trả lại nơi đây là một mảng vắng lặng, đã không còn người sống trong phạm vi hơn trăm thước xung quanh.

Không bao lâu sau, những người dân bị âm thanh nộ khí của hai vị đại năng Kim Đan cảnh quát cho bất tỉnh tại phía xa xa cũng nhanh chóng tỉnh lại, dần dần tạo nên một trận ồn ào, xôn xao của sự sợ hãi.

Bạn đang đọc Vô Đạo Huyền Tổ sáng tác bởi dandandon
vietnovel
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi dandandon
Thời gian
Lượt thích 2
Lượt đọc 26
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự