Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 13 Nắm gọn

Bạn đang đọc Vô Đạo Huyền Tổ sáng tác bởi dandandon

Tiểu thuyết gốc · 2079 chữ · khoảng 7 phút đọc

Bên dưới đường.

Bị người chăm chăm dòm ngó từ một nơi rất gần, Duệ Phong đơn nhiên là cảm ứng được. Hắn cũng nhanh chóng tính toán mọi trường hợp xấu nhất có thể xảy ra.

Bất quá, sau khi hắn hòa hợp thiên địa, nghe lén được cuộc trò chuyện nhỏ của bốn người phía trên thì hắn lại đành phải thay đổi sắp xếp, nhất định khiến cho trường hợp xấu nhất này chắc chắn phải được xảy ra vì lợi ích của bản thân hắn. Nên nếu họ không quyết định khơi mào trước như bây giờ, vậy hắn sẽ là người làm điều đó.

La Sâm từ trên lầu hai nhảy xuống, lập tức dùng âm giọng lạnh lẽo nói từ phía sau lưng Duệ Phong, sát ý không hề che giấu.

- Ngươi, mau đứng lại.

Duệ Phong dừng bước chân, quay người lãnh đạm.

- Thứ hạ đẳng như ngươi đang gọi ta ư?

La Sâm giật giật nét mặt khó coi, gân xanh cũng đã nổi trên thái dương nhưng vẫn giữ vẻ đạo mạo thanh tao, nói.

- Hay cho mồm miệng thật ngông cuồng. Đã thiếu niên 15 tuổi nhưng vẫn chưa Trúc Cơ lại tự cho rằng mình là vô địch thiên hạ sao. Không biết cha mẹ ngươi có từng dạy dỗ ngươi hay không, được đi học đầy đủ hay không. Nhìn ngươi trông thật đáng thương.

Duệ Phong chỉ lạnh nhạt.

- Sự thấp bé hạ đẳng của ngươi chính là sự thiếu hiểu biết nhưng lại tỏ ra bản thân thông thái, hiểu được mọi chuyện. Không thành Trúc Cơ, không phải vì ta không có năng lực, mà là vì ta còn thiếu một sự chuẩn bị đầy đủ, và thật không ngờ sự chuẩn bị đó lại chính là ngươi, một kẻ tự tìm đường chết, dâng tặng cho ta những thứ ngươi đang có. Mặt trắng, quần là áo lượt, tu vi Trúc Cơ cảnh viên mãn, trên cơ thể còn được trang bị một bộ bảo giáp phòng ngự cao thâm, vài thứ quý giá linh tinh, hẳn là đến từ gia tộc quyền quý bên ngoài đi. Bất quá thật đáng tiếc, các ngươi đã sai lầm, phải thất bại tại đây.

La Sâm nghe vậy thì lập tức nhíu nặng mày. Mà cũng không chỉ riêng hắn, cả Cửu công chúa và hai lão giả Kim Đan cảnh bên trên cũng tương tự như vậy. Bởi lẽ những lời Duệ Phong vừa nói đã ra gây kinh ngạc rất lớn đối với họ.

Thông thường chỉ có người ở tu vi cao hơn mới thấy được tu vi của người yếu hơn vì chênh lệch đẳng cấp. Phải có năng lực diệu pháp mới thấy được bảo giáp phòng ngự ẩn giấu đằng dưới lớp áo của một người. Nhưng không ngờ, Duệ Phong chỉ với tu vi Luyện Khí cảnh lại nhìn thấy được toàn bộ mọi thứ trên người một Trúc Cơ cảnh như La Sâm, đây thật sự là điều khó tin.

Chưa kể, câu cuối hắn nói “các ngươi đã sai lầm, phải thất bại tại đây” là ý gì? Chẳng lẽ là đang nói cả ba người Cửu công chúa, Quân lão, Cung lão, tức là hắn biết La Sâm ở chung với họ? Hắn có năng lực nghe lén được họ?

Quân lão bất giác trở nên nghiêm túc hơn nói với Cung lão.

- Cẩn thận bảo vệ công chúa. Tên nhóc này sợ là không phải người bình thường.

Cung lão gật đầu, sức mạnh trong người âm thầm được khởi động, luân chuyển khắp các linh mạch để có thể chiến đấu bất cứ lúc nào khi cần thiết.

Bên dưới kia, La Sâm âm trầm sắc mặt, nói.

- Hóa ra cũng có chút bản lĩnh, giết ngươi sẽ không làm ta cảm thấy bẩn tay. Nể tình ngươi tu vi thấp kém, như con giun con kiến dưới chân ta. Ta, La Sâm sẽ nhường ngươi trước ba chiêu, mau ra tay để chết không còn cảm thấy oan ức.

Cũng đồng lúc này, Duệ Phong cũng đã tính toán hoàn hảo xong mọi hành động trong đầu, nên đến lúc ra tay. Hắn vô vị nhìn gương mặt trắng nõn của La Sâm lần cuối, sau đó thì...

- Luân hồi.

Ngay tức khắc, Duệ Phong đã không biết từ lúc nào xuất hiện ở sau lưng La Sâm, tay chạm vào cơ thể La Sâm, nghịch chuyển toàn bộ tu vi của La Sâm trở thành linh khí tinh thuần cho thoát ra ngoài tự nhiên. Riêng với La Sâm, khi không còn tu vi, cơ thể suy hóa đã không nằm trong Trúc Cơ cảnh, hắn đã giết chết La Sâm theo một cách tương tự với cách giết chết Tam trưởng lão Duệ gia, Duệ Thành.

- Luân hồi - Hoán chuyển!

Tranh thủ biến hóa bất thường, Duệ Phong tự dưng chớp biến, chớp hiện, làm ra loại năng lực vốn không hề thuộc về Luyện Khí cảnh, khiến hai cưởng giả Kim Đan cảnh trên lầu sửng sờ trong một giây ngẳn ngủi. Hắn lập tức đưa đôi mắt sắc bén nhìn thẳng vào Cửu công chúa, rồi sử dụng một loại năng lực phi thường của Luân Hồi Đạo, hoán chuyển vật thể, đổi vị trí giữa thi thể La Sâm với Cửu công chúa, biến hóa La Sâm từ dưới đất thành ngồi trên lầu, còn Cửu công chúa lại nằm trong tay hắn, sinh tử bị hắn khống chế.

Bùp!

Thi thể La Sâm vừa hoán chuyển lập tức nổ thành mưa máu, huyết tinh dính đầy lên người của Quân lão và Cung lão.

Sự tình diễn ra chỉ là trong chớp mắt, đến khi Quân lão và Cung lão định thần lại cực nhanh thì máu tanh đã tung tóe, người nằm trong tay Duệ Phong đã là Cửu công chúa cao quý chứ không phải tiểu tử La Sâm ngu xuẩn kia.

Hai người đồng thời cực độ sốt sắn, hoảng hốt mà quát lớn.

- Dừng tay, mau buông công chúa ra!!!

Đùng... đùng... đùng!

Một tiếng quát vô thức này của hai cường giả Kim Đan cảnh chính là vang vọng hết sức to lớn, uy lực chấn động kinh khủng của âm thanh đã trực tiếp phá nát tửu quán Kim Tửu Hoa thành trăm mảnh, toàn bộ người xung quanh dù có là Trúc Cơ cảnh cũng lập tức bị nổ não mà chết khi hứng chịu âm thanh có tần suất quá lớn xông vào não hải, tạo nên cảnh tượng hết sức thê thảm với hơn ngàn tính mạng già trẻ phải lập tức ngã gục xuống đất, người ở xa hơn đều là bất tỉnh nhân sự.

Cửu công chúa vì vốn có bảo pháp bảo vệ trên người nên không bị bất kỳ thương tích nào, luồng âm thanh hướng đến lập tức bị dập tắt. Duệ Phong bên cạnh nàng nên cũng được an toàn theo, mà cho dù hắn không ở bên cạnh nàng, hắn vẫn có thể bẻ cong đường đi của âm thanh, giúp bản thân chỉ chịu đựng thương tổn gần như bằng 0.

Duệ Phong không nhiều lời, miệng lại lạnh nhạt vang lên hai từ bên tai Cửu công chúa.

- Luân hồi.

Cửu công chúa, một vị Trúc Cơ cảnh viên mãn cứ thế lập tức trở thành một người bình thường, mất hết toàn bộ tu vi, mặc cho Duệ Phong mạnh tay bóp cổ uy hiếp, không có sức vùng vẫy kháng cự. Sau đó, hắn nhìn hai người Quân lão, Cung lão, vô vị bảo.

- Hai ngươi còn hành động gì khác thường, nàng ta sẽ lập tức giống như tên La Sâm kia.

Quân lão nhìn trân trân tình cảnh trước mắt mà hết sức tức giận, đặc biệt là khi còn phát hiện Cửu công chúa đã bị mất hết toàn bộ tu vi, khí tức Kim Đan cảnh của lão như một tòa núi khổng lồ cao trên trăm thước to lớn tỏa ra, quát.

- Nếu ngươi dám làm tổn thương công chúa dù chỉ là một sợi tóc, ta tuyệt đối sẽ băm thây ngươi ra làm trăm mảnh. Diệt cả nhà của ngươi!

Duệ Phong vẫn là một vẻ mặt vô vị vì hắn biết rõ hai lão già này bất lực rồi, Cửu công chúa tôn quý đã nằm trong tay hắn, sinh mạng do hắn chưởng khống thì hai lão già này vốn dĩ chỉ có thể tuân theo luật chơi của hắn.

Hắn bóp chặt cổ Cửu công chúa hơn, khiến nàng đau đớn kêu lên “ư ư” không ngừng, nước mắt trong suốt như thủy tinh cũng đã chảy xuống trên đôi gò má đang trắng bệch sợ hãi. Hắn lạnh nhạt khiêu khích.

- Ngươi có thể nói lại một lần nữa không?

Cung lão ở ngay bên cạnh sớm biết tính khí của Quân lão không tốt, trong tình huống này sợ sẽ làm hỏng việc, dẫn đến cá chết lưới rách, tính mạng tên tiểu từ này dĩ nhiên sẽ không đáng nhắc đến, nhưng Cửu công chúa tuyệt đối không thể có mệnh hệ gì, nếu không lão sẽ không biết nói thế nào với bệ hạ nên lập tức đứng ra trước mặt Quân lão, chặn lại sự nóng tính của Quân lão, như là người đại diện cho cả hai, nói.

- Tiểu hữu, xin bình tĩnh. Chúng ta phải làm thế nào thì ngươi mới thả công chúa ra. Ngươi nên biết, công chúa mà chết, ngươi và người thân của ngươi sẽ không còn có chỗ dung thân trong khắp Lăng Tiêu quốc này.

Duệ Phong hơi thả lỏng tay, nhạt nhẽo nói.

- Vô vị lắm lão già à. Các ngươi sẽ vĩnh viễn không thể uy hiếp được ta đâu, vì ta luôn luôn được sẵn sàng nói thẳng, ta tên Duệ Phong, nhà ta là Duệ gia ngụ ở khu đông nam của thành, ngươi cứ thoải mái đến đó mà chém giết, bắt người thân của ta làm con tin để trao đổi. Ta sẽ rất vui vẻ đấy.

Cung lão giật giật nét mặt, biểu cảm hóa thành cực kỳ khó coi, hoàn toàn không hề tin những gì hắn vừa nói là sự thật. Giọng điệu lão cố gắng hóa nhẹ nhàng, mềm mỏng hơn, bảo.

- Tiểu hữu, vậy ngươi cứ nói ra những gì ngươi muốn. Chúng ta chắc chắn sẽ thực hiện được, chỉ mong ngươi đừng làm tổn thương đến công chúa nhà chúng ta.

Duệ Phong nhàn nhạt nói.

- Đừng nghĩa rằng Kim Đan cảnh các ngươi rất mạnh, Lăng Tiêu quốc của các ngươi rất lớn, tinh cầu này là bao la vô tận, thật ra nó rất nhỏ bé thì đúng hơn. Để ta nói cho các ngươi được ghi nhớ, sư tôn ta chu du bên ngoài hư không, một búng tay phá trời, một hơi thở thổi sao, một cái nhìn khiến hàng trăm triệu sinh mạng phải tiêu biến. Trước mắt của người, các ngươi chỉ là hạt bụi vớ vấn không đáng màn đến mà thôi. Nếu ta chết, các ngươi mới là người vong cùng. Ở đây, ta là người có giá trị nhất chứ không phải nàng, Cửu công chúa trong miệng các ngươi.

Quân lão nghe vậy, liền không nhịn được cơn giận mà khinh thường.

- Nói láo lại không biết nhỏ mồm. Nếu sư phụ ngươi mạnh như vậy, sao không mang ngươi ra ngoài tinh không đó chu du, hay cho ngươi những thứ quý giá có thể bảo vệ tính mạng, phụ trợ ngươi tu luyện, lại để ngươi như kẻ bần hèn, 15 tuổi còn chưa đạt Trúc Cơ cảnh...

- Ngươi im mồm lại đi, an toàn của công chúa mới là hàng đầu!

Cung lão lập tức hét lên với Quân lão.

Duệ Phong thì nhạt lời.

- Lời ta nói, người thông minh sẽ tự hiểu, còn kẻ ngu tất sẽ càng thêm khó tin. Được rồi, yêu cầu của ta rất đơn giản, kể từ bây giờ trở đi, ta muốn thứ gì các ngươi phải đưa ta thứ đó, hoặc ít nhất là cung cấp thông tin liên quan đến nơi có nó. Công chúa nhất định sẽ luôn được an toàn dưới vòm tay của ta.

Bạn đang đọc Vô Đạo Huyền Tổ sáng tác bởi dandandon
vietnovel
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi dandandon
Thời gian
Lượt đọc 28
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự