Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 12 Yếu tố

Bạn đang đọc Vô Đạo Huyền Tổ sáng tác bởi dandandon

Tiểu thuyết gốc · 2246 chữ · khoảng 8 phút đọc

Kim Tửu Hoa, một tiểu điếm nhỏ buôn bán rượu thịt bên đường.

Trên lầu hai, tại một bàn ngồi gần sát ban công là một nhóm gồm bốn người, hai già, hai trẻ đang nghỉ ngơi sau một quãng đường dài di chuyển mệt nhọc mới đến được thành Vân Uyên, ai nấy đều tỏa ra khí tức hết sức bất phàm.

Lúc này, khi Duệ Phong đi ngang qua tiểu điếm, khí tức của một kẻ nguy hiểm tột độ trên người hắn cứ vô hình lượn lờ đe dọa mọi người xung quanh, không khỏi đã lập tức hấp dẫn sự chú ý của hai lão giả đầu tóc bạc phơ, tuổi nhất định đã hơn trăm nhưng ánh mắt lại vô cùng sáng bén từ trên lầu nhìn xuống.

Lão già áo xám quan sát Duệ Phong, cảm ứng toàn bộ cơ thể hắn, miệng buông lời khen ngợi nhưng cũng đồng thời là tiếng thở dài.

- Không ngờ lại có nhân tài như vậy tồn tại ở cái thành nhỏ này. Thật đáng tiếc.

Lão già áo lam ngồi bên cạnh cũng nói.

- Nếu hắn nhỏ lại một, hai tuổi thì thật tốt. Ta có thể ngay lập tức thu nhận hắn làm đồ đệ. Nhưng tuổi đã 15 vẫn chưa Trúc Cơ, cả đời khó đạt Kim Đan cảnh, thiên tài này xem như đã bị phế mất rồi.

Hai lão già đột nhiên nói chuyện kỳ lạ, khiến hai người trẻ tuổi ngồi cùng cũng cảm thấy hiếu kỳ.

Thiếu nữ duyên dáng, nét vẻ yêu kiều trong đôi mắt long lanh, do mang khăn lụa che nửa khuôn mặt nên không rõ dung mạo xinh đẹp mỹ miều ra sao liền hỏi.

- Quân lão, Cung lão, hai người đang nói chuyện gì vậy?

Lão già áo xám được gọi là Quân lão, đáp.

- À, Cửu công chúa, không có chuyện gì đâu. Hai chúng ta chỉ đang bàn chuyện phím thôi.

Nhưng lão già áo lam được gọi là Cung lão thì lại có ý khác.

- Không, đây thật ra cũng là một cơ hội tốt để Cửu công chúa và La Sâm công tử biết được như thế nào là nhân ngoại hữu nhân, thiên ngoại hữu thiên. Dù bản thân được sinh ra ở gia cảnh tốt, hoàn cảnh tốt, nhưng chưa chắc ở nơi thấp bé ngoài kia, sẽ không ai sánh bằng được với mình. Cửu công chúa, La Sâm công tử, xin mời hai người hãy nhìn người thiếu bên dưới, nói xem hai người thấy được điều gì từ hắn.

Thiếu nữ “Cửu công chúa” và La Sâm, một thiếu niên khá trắng, gương mặt tuấn tú ẩn chứa sự ngạo mạn đều kinh ngạc, lập tức nhìn xuống Duệ Phong.

Vài giây qua đi. Cửu công chúa lắc đầu.

- Hắn là Luyện Khí cảnh viên mãn, ngoài ra không còn gì cả.

Hai lão giả như sựt nhớ ra điều gì đó, đồng thời cười lên.

- Phải, phải. Chúng ta lại quên mất là người có Thanh Liên Nhãn Đồng, có thể thanh trí, loại trừ mọi huyễn tượng, ảo cảnh cho người, giúp người tránh được mọi loại khí tượng nên không nhìn ra được điều gì là đúng.

- Nhưng mà La Sâm công tử hẳn là nhìn ra điều gì đó thú vị đi?

Ba người đều nhanh chóng đổ dồn ánh mắt lên người của La Sâm.

La Sâm rõ ràng có sự khó chịu trên nét mày, nhưng lại cố tỏ ra như không có chuyện gì, nói.

- Không có gì ghê gớm, chỉ là một loại khí tức âm hiểm, cho thấy hắn là một kẻ tàn ác, giết người không gớm tay. Điều này chỉ nói lên hắn là một kẻ độc ác, làm hại không ít bá tánh trong thành, sợ là đã tu theo con đường của ma đạo.

Cửu công chúa nghe vậy, tuy không biết thực hư thế nào, nhưng với hiểu biết của mình về La Sâm, nàng tin chín phần lời hắn nói là đúng, thành ra đã lập tức có một tia chán ghét đối với Duệ Phong.

Cung lão thì có một phần khen ngợi, lại có một phần ẩn hàm sự chế giễu nông cạn mà giảng giải.

- La Sâm công tử quả nhiên có kiến thức không sai. Bất quá, có lẽ ngươi hơi nhầm lẫn ở một điểm, thứ trên người hắn là khí tượng chứ không phải khí tức bình thường. Khí tức là khí thế có thể dùng sức mạnh tạo ra, dễ dàng thu phát tùy ý, như là cường giả Luyện Tinh cảnh tạo ra uy áp để trấn nhiếp tinh thần Luyện Khí cảnh, Trúc Cơ cảnh phục tùng. Nhưng còn khí tượng lại là một loại khí chất tượng trưng cho bản tâm của một con người, không thể thu phát, tự nhiên tỏa ra, nó không hề đại biểu cho sức mạnh, mà là năng lực thật sự khiến người bất tri bất giác phải tuân theo. Ví như bệ hạ và cha ngươi, La Sung đại tướng quân, cả hai khi xuất hiện đều là khiến người xung quanh dù biết rõ thân phận họ hoặc không biết rõ lập tức trở nên im lặng, thuận nhiên mà tôn kính. Nhưng theo ta được biết, để sinh ra được khí tượng của bản thân, bệ hạ hay đại tướng quân phải dùng cả trăm năm để rèn luyện khí chất, cực khổ tu luyện ra năng lực kinh thiên đủ để trấn nhiếp hết thảy quần hùng, bất bại ở khắp Lăng Tiêu quốc mới thành hình, chứ không phải tự dưng nhờ cơ duyên mà có được.

Quân lão cũng gom góp thêm lời.

- Cửu công chúa, ý của lão Cung chính là muốn nói, khí tức ai cũng có thể tạo ra, chỉ cần đủ sức mạnh. Còn khí tượng thì phải vừa là tuyệt đại thiên tài, vừa khổ cực rèn luyện khí chất mới đạt được. Người thiếu niên này tuy có khí tượng thiên về sát lục đạo, âm hiểm, nhưng không thể phủ nhận hắn thật sự là bậc thiên kiêu chưa từng có trong Lăng Tiêu quốc chúng ta, chưa đầy 20 tuổi đã tu thành khí tượng, sự thật đã vượt qua đại tướng quân của Lăng Tiêu quốc. Dùng tu vi mới Luyện Khí cảnh lại trấn áp được khí thế của một Trúc Cơ cảnh viên mãn a.

Từ “Trúc Cơ cảnh viên mãn” này, Quân lão đã cố ý gằng giọng cho thật rõ, như là để công kích chê bai một ai đó không xa.

La Sâm cũng không phải là người ngu, sau khi nghe được lời này liền hoàn toàn nhận ra, hóa ra ngay từ đầu hai lão già chết tiệt này đã chụp cái bẫy nhục lên đầu hắn bằng cách dẫn dắt hắn và người hắn thích cùng chú mục vào tên thiếu niên kia, sau đó giả bộ nhận xét nhằm ẩn hàm ý tứ chế giễu hắn, hạ thấp hắn trước mặt người hắn yêu vì biết chặc hắn sẽ bị khí tượng của thiếu niên kia ảnh hưởng đến.

Con mẹ nó, cái gì mà sựt nhớ ra công chúa có Thanh Liên Nhãn Đồng chứ, chuyện này với hai lão quái Kim Đan cảnh như các ngươi mà cũng quên được sao? Chưa kể, lúc nói thì nói cả hoàng đế Lăng Tiêu quốc và cha hắn, đại tướng quân, nhưng khi so sánh với tên thiếu niên kia lại chỉ nói đại tướng quân, quả đúng là hai con chó già lão hoàng đế phái đi theo để chia rẽ tình cảm của hắn với Cửu công chúa mà.

“Ngày ta đột phá Kim Đan cảnh, nhất định sẽ giết hai con chó già các ngươi đầu tiên để ăn mừng!”.

Trong lòng dù bực tức như vậy, nhưng bên cạnh còn có người thương nên La Sâm đành nhẫn nhịn cho qua, gương mặt duy trì vẻ đạo mạo, bình tĩnh nói.

- Công chúa điện hạ. Dù hắn thật sự là thiên tài như thế nào đi chăng nữa, nhưng tâm tính ác thì sẽ làm ác hại nhân dân, có được khí tượng này đều là do hắn độc ác dùng mạng người để bối đắp nên. Nay hắn Luyện Khí cảnh đã như thế, sau này đột phá Trúc Cơ cảnh, Luyện Tinh cảnh còn nguy hiểm hơn, giết người như ngóe, không chút tình người. Xin công chúa điện hạ cho phép ta hôm nay diệt trừ hắn công khai tại đây, trừ đi mối nguy hại cho người dân của Lăng Tiêu quốc chúng ta.

Cửu công chúa không khỏi nhíu mày, đắng đo suy tư.

Trong khi đó, Cung lão và Quân lão khẽ đánh mắt gian với nhau. Cung lão liền nói.

- Cửu công chúa, thế giới chúng ta tôn sùng sức mạnh, bản thân có bản lĩnh liền là có được thứ mình muốn. Sinh tử khắp thế gian làm sao có thể quản hết. Huống hồ, hắn là người trong thành thì sẽ có Phủ Thành Chủ của thành quản xuyến đến, chúng ta tuyệt không thể làm rối trật tự nơi đây. Người thân là công chúa cao quý, tấm lòng bao dung, rộng lượng, không thể ỷ mạnh hiếp yếu như một tên cặn bã, thấy người ta thiên phú ưu tú hơn liền sinh ra tâm tư nhỏ hẹp, đã thế còn ngụy ra đạo đức giả để diệt hại cho dân. Hây da, lúc chưa có thì thư sinh, lịch lãm, lúc có rồi chắc chắn sẽ hóa kẻ tiểu nhân, tàn ác ngay, nhìn cái khuôn mặt trắng giả bộ ngây thơ ấy thì ai mà chả đoán được.

Quân lão cũng thêm lời vào.

- Phải đấy công chúa à. Với lại, chúng ta đến đây là để tìm di tích của đại năng Kim Đan cảnh cổ xưa, phải nhanh chóng hoàn thành còn quay về báo cáo với bệ hạ. Nơi đây linh khí mỏng manh, công chúa ở đây 1 ngày sẽ trễ nải việc tu luyện bằng 1 tháng tương đương. Nếu La Sâm công tử đã muốn tìm thú vui giết người giải trí thì cứ để công tử ở lại một mình đi a.

La Sâm nhịn hết toàn bộ bực tức xuống, trực tiếp xem như hai người Cung lão, Quân lão không tồn tại, nghiêm nghị nói.

- Công chúa điện hạ, thứ cho La Sâm ta nói thẳng, hôm nay tên này nhất định phải chết. Nếu công chúa vì địa vị, thân phận nên ngại xuống tay, thì ta chấp nhận trả giá danh dự của mình để thay công chúa làm việc đó. Nhìn người dân bên dưới, ai cũng đều tránh né hắn, nhường cho hắn khoảng trống bước đi như tâm tư trong họ đang vô cùng sợ hãi đối với hắn. Ta không thể nhịn được, nên xin công chúa hãy thứ tội.

Lúc này, Cửu công chúa cũng cất lời vàng ngọc.

- Ta cho phép điều đó, ngươi không hề có lỗi. Kẻ ác cần được diệt trừ. Cung lão, Quân lão, hai người đừng nói ví von nữa, ta đều hiểu hết. Thế nhưng ta tự có chính kiến riêng của mình, mong hai người tôn trọng sự lựa chọn của ta.

Hai người Cung lão, Quân lão đồng lúc cười gian ở trong lòng. Bề ngoài lại ra vẻ nghiêm túc.

- Vâng, chúng ta sẽ chú ý hơn. Bất quá, chúng ta có lòng tốt nhắc nhở La Sâm công tử vẫn nên cẩn thận thì hơn. Kẻ tu luyện ra khí tượng không hề đơn giản như vẻ bề ngoài, Luyện Khí cảnh giết Trúc Cơ cảnh không phải là chưa từng xảy ra trong lịch sử Lăng Tiêu quốc chúng ta a.

La Sâm một mặt lạnh nhạt xem thường.

- Trúc Cơ cảnh được thiên địa linh khí gột rửa thân thể, phạt mao tẩy tủy, cứng rắn vượt xa người thường, những kẻ chỉ biết mượn gió làm lực há có thể làm bị thương. Trúc Cơ cảnh chết được dưới Luyện Khí cảnh đều là có mánh khóe tiểu nhân bên trong. Hôm nay để ta xem thử, hắn thoát khỏi bàn tay ta như thế nào.

Dứt lời, La Sâm liền đứng dậy, trực tiếp từ ban công nhảy thẳng xuống dưới với đầy khí thế của một bậc thiên kiêu nằm trong hai mươi hạng Trúc Cơ cảnh mạnh nhất Lăng Tiêu quốc, đã được tam đại học viện tại Thánh Thành bài danh.

Ở phía sau hắn. Cửu công chúa chú mục đôi mắt long lanh theo dõi. Còn hai lão giả đầu tóc bạc phơ thì nhoẻn lên một nụ cười đầy sự chế giễu “ngu xuẩn” dành cho La Sâm.

“Tiểu tử, quả thật với tu vi Trúc Cơ cảnh viên mãn của ngươi, còn là thuộc hàng thiêu kiêu đứng đầu Lăng Tiêu quốc, tên thiếu niên kia không thể có một cơ hội sống sót. Nhưng đừng xem thường hai lão già Kim Đan cảnh chúng ta. Muốn một thằng nhãi như ngươi ăn cay ngậm đắng trước một tên thường dân còn được chứ đừng nói một tên Luyện Khí cảnh kiệt xuất đã tu ra khí tượng”.

“Khà khà khà khà”.

Bạn đang đọc Vô Đạo Huyền Tổ sáng tác bởi dandandon
vietnovel
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi dandandon
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 32
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự