Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1 Thiếu niên què chân với khuôn mặt luôn vô cảm

Bạn đang đọc Vô Đạo Huyền Tổ sáng tác bởi dandandon

Tiểu thuyết gốc · 1442 chữ · khoảng 5 phút đọc

Thành Vân Uyên là một tòa thành nhỏ tọa lạc ở vùng hẻo lánh, linh khí nhợt nhạt thuộc Lăng Tiêu quốc rộng lớn.

Lúc này vào sáng sớm bên trong thành. Tại Duệ gia, một trong tứ đại gia tộc tu chân mạnh mẽ nhất thành Vân Uyên chỉ sau mỗi Phủ Thành Chủ. Duệ Phong, một người thiếu niên15 tuổi, thân thể cao ráo, săn chắc, gương mặt bình phàm tĩnh lặng cùng một mái tóc đen ngắn gọn gàng, nhưng tiếc là chân trái đã bị tàn phế, hắn vẫn như bao ngày, luôn gắng gượng chống nạng đi khắp Duệ gia mười vòng để cơ thể này không bị hủ mục, trở nên yếu ớt đến mức ngay cả một tên phế nhân cũng không bằng.

Khi hắn đi ngang qua các vị trưởng bối trong gia tộc. Họ nhìn hắn bằng một sự thở dài đầy tiếc nuối. Hắn không biểu cảm.

Khi hắn đi ngang qua kẻ hầu, người làm. Có người vẫn mỉm cười lễ phép chào hắn, cũng có người chỉ ngó lơ như không hề nhìn thấy hắn. Hắn vô cảm.

Khi hắn đi ngang qua bọn trẻ nhỏ. Chúng luôn miệng cười với hắn một cách đầy ngây thơ bằng bốn từ “phế vật ca ca”. Hắn không quan tâm.

Khi hắn đi ngang qua đám người thanh thiếu niên đồng trang lứa. Tất cả đều là sự cười nhạo chế giễu giành cho hắn.

- Ê các ngươi nhìn xem, thiên tài tuyệt thế của chúng ta lại dạo ngang qua kìa.

- Ha ha, phế vật mấy rồi, còn gì thiên tài nữa. Đây chính là hậu quả cho sự ngông cuồng đáng khinh tởm của hắn a.

- Giờ hắn chỉ là một tên phế vật không hơn không kém mà thôi, thua xa chúng ta nhiều.

- Leo leo, phế vật nguyên cây nha!

Hắn chưa từng để ý đến, cùng mồ hôi đầm đìa trên gương mặt luôn luôn thể hiện sự vô vị bước đi qua.

Cùng lúc đó, Duệ Nhật Tĩnh, vị trưởng bối chịu trách nhiệm dạy bảo cách chiến đấu cho tầng lớp thanh thiếu niên trong tộc cũng quát lên.

- Các ngươi tập trung luyện tập đi, chuẩn bị kỹ cho kỳ đại hội tỷ thí gia tộc vào một tháng tới. Lần này gia tộc đã quyết định rồi, nếu ai không đạt được định mức yêu cầu sẽ bị điều ra bên ngoài, làm nhiệm vụ cho gia tộc ba năm mới có thể trở về.

Một vị con cháu vừa chê cười Duệ Phong liền bực tức nói.

- Vậy tại sao tên phế vật đó không hề bị đuổi đi. Có hắn trong gia tộc, con cảm thấy rất mất mặt, bộ gia tộc không cảm thấy nhục nhã hay sao?

Chát!

Một cái tát mạnh mẽ đã lập tức được Duệ Nhật Tĩnh đánh thẳng vào mặt vị con cháu vừa lên tiếng này. Duệ Nhật Tĩnh nghiêm giọng.

- Ta nhắc nhở ngươi. Duệ Phong dù đã bị tàn tật một chân, thậm chí cũng không thể tu luyện, nhưng những cống hiến hắn lập được cho Duệ gia từ trước đến nay đã đủ để các ngươi phải tôn trọng hắn một bậc. Các ngươi suốt ngày được gia tộc bảo hộ an bình trong nhà, làm sao biết được hắn kinh khủng như thế nào bên ngoài kia. Đừng ngu ngốc mà trêu trọc hắn nữa. Mau tập luyện đi !

- Ta không muốn tập nữa, hừ !

Vị thiếu niên bị tát này cảm thấy quá mất mặt trước đồng bạn rồi, liền tức giận bỏ đi.

Duệ Nhật Tĩnh không hề ngăn cản, tiếp tục giảng dạy.

Những thiếu niên khác cũng đã nhanh chóng bớt lại miệng lưỡi, chia thành nhóm đôi, luyện tập đối chiến cực khổ.

Ở một góc nào đó. Duệ Trọng, vị thiếu niên vừa bị tát sau khi rời khỏi khu luyện tập liền tỏ vẻ cực kỳ oán hận, hoàn toàn đỗ lỗi lên đầu Duệ Phong mới khiến hắn bị mất mặt như vậy, nên lập tức đuổi theo Duệ Phong tàn phế để trả thù.

Mất vài ba thời gian nhỏ sau, hắn đã đứng trước mặt Duệ Phong, hung tàn nói.

- Phế vật, tất cả đều tại ngươi làm ta mất mặt! Ta bây giờ cũng muốn xem thử, ngươi thiên tài như thế nào mà lại được gia tộc ưu ái đến như vậy.

Hắn cười tà ác lên.

- Vừa hay ta cũng mới luyện thành Thốn Khí Quyền, dùng khí - lực tương hỗ song hành tác chiến. Nếu có lỡ tay phế thêm chỗ khác của ngươi, trưởng bối hỏi thì ta đành trả lời chính ngươi là kẻ ra tay trước để trả thù việc ta trêu chọc ngươi, còn ta chỉ là tự vệ mà thôi, khà khà. Phế vật, xem chiêu!

Gương mặt Duệ Trọng hóa thành dữ tợn. Hắn lập tức vận lực lượng từ toàn bộ thân thể lên hai tay, tuân theo quyền pháp “Thốn Khí Quyền”, liên kết với dòng khí chảy xung quanh, hình thành nên quyền phong sắc bén, khiến những đòn quyền thủ (đấm tay) của hắn trông thì rất bình thường nhưng lại ẩn chứa sự sắc bén như đao, như kiếm vô hình, mạnh bạo lao thẳng đến Duệ Phong đang đứng lặng.

Duệ Phong đứng trước thế công như muốn xé toạc con mồi này, không ngờ lại không hề có bất cứ biểu cảm gì khác thường. Hắn vẫn luôn như vậy, gương mặt luông mang một vẻ vô vị hờ hững, một tay gắng gượng chống nạng khó khăn đứng vững, một đôi mắt mờ nhạt nhìn Duệ Trọng đang hăng tiết lao đến ngày càng gần... càng gần... đã rất gần...

Tại khu luyện tập.

Duệ Trọng vừa rời đi không lâu, hai thiếu niên cùng chung nhóm chế giễu Duệ Phong khi nãy, giờ đã vừa luyện tập chiến đấu, vừa nhỏ nhẹ nói chuyện với nhau.

Duệ Lân nhếch môi bảo.

- Này, đố ngươi biết, tên ngu Duệ Trọng giờ đang làm gì?

- Hừ, chắc là cay quá nên tìm Thúy Lan, hầu nữ của hắn để giải khuây rồi chứ gì. Mẹ nó, tất cả cũng tại hắn tự dưng chuyển chủ đề chê bai tên kia làm gì, làm ta với ngươi cũng bị Nhật Tĩnh thúc trách mắng một trận. Về sau phải tránh xa hắn ra mới được.

Duệ Hưng mang theo vẻ hậm hực đáp.

Duệ Lân vừa chém xuống một kiếm để Duệ Hưng đón đỡ, vừa đồng thời nói.

- Ta đơn nhiên cũng không dại tiếp xúc hắn nữa. Nhưng ngươi đoán sai rồi a. Ta nghĩ hắn giờ đang trả thù Duệ Phong đấy. Tính tình hắn ngang ngược thế nào, ngươi cũng rõ rồi còn gì.

- Ngươi nói vậy ta mới nhớ nha. Hắn đúng là dạng chỉ biết đỗ lỗi, trút giận lên người khác, tên phế nhân Duệ Phong sợ là bị xui xẻo rồi.

- Hai ngươi vừa nói gì? Duệ Trọng sẽ tìm Duệ Phong gây sự?!!!

Bất chợt, giọng quát cực lớn và đầy nghiêm trọng của Duệ Nhật Tĩnh thình lình vang lên bên tai hai người Duệ Hưng, khiến họ hết hồn.

Duệ Hưng giật hoảng mình, run giọng đáp.

- Cái này chỉ là hai bọn con đoán thế. Với tính khí của Duệ Trọng thì hẳn là sẽ như vậy, tìm Duệ Phong trả thù, Nhật Tĩnh thúc...

- Ngu xuẩn !

Duệ Nhật Tĩnh chỉ để lại một câu như vậy liền gấp gáp rời đi, hướng nhanh đến chỗ Duệ Phong vừa ngang qua để hy vọng có thể kịp thờ ngăn chặn sự tình. Bởi lẽ từ 4 năm trước, Duệ Phong đã là một cường giả Luyện Khí cảnh có sức mạnh sáng ngang với các bậc trưởng bối trong gia tộc, là tuyệt thế thiên tài của thành Vân Uyên, tên tuổi trứ danh đầu bảng, một tiểu tử Luyện Thể cảnh như Duệ Trọng làm sao có thể là đối thủ được?

Chưa kể, tính tình Duệ Phong còn hết sức lạnh lùng, vô cảm, một lời không hợp là ra tay giết người, máu lạnh kinh tởm. Tuy bây giờ hắn đúng là đã bị cường giả bí ẩn phế mất một chân, khiến di chuyển gian nan, tu luyện khó khăn, nhưng cũng không phải một Luyện Thể cảnh nhỏ bé như Duệ Trọng có thể đứng trước mặt hắn mà ngang ngược.

Nếu không đến kịp, có lẽ máu sẽ phải đổ tại đó.

Bạn đang đọc Vô Đạo Huyền Tổ sáng tác bởi dandandon
vietnovel
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi dandandon
Thời gian
Cập nhật
Lượt đọc 55
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự