Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 3 Mối tình đầu

Bạn đang đọc Vị Thần Vô Danh sáng tác bởi XúTửHàoHoa

Tiểu thuyết gốc · 1277 chữ · khoảng 4 phút đọc

- Nhanh lên, tụi bây mỗi đứa xì ra đây cống phẩm !

Bọn ' họ ' mặt mày sầu não nhìn nhau, cũng may mà chưa vào nồi là được rồi.

- Ờm...Long Lân, Thiên Lôi, Dịch Thủy,......hửm, con gà kia, sao ngươi chỉ cho 2 cọng lông ?

- Ah, lão nhân gia, ngài bình tĩnh, bình tĩnh ahhh....AHHHHHH !!!

Mấy tên đồng bọn quay mặt đi.

Ai khóc nỗi đau này, tự nhả hàng ra thì nhẹ nhàng, để hắn động tay thì thật là.....ác liệt !

- Ừm...Phụng Vũ tầm này mới đủ, còn phải chân huyết như vậy mới tốt ! Các ngươi giải tán, có gì chúng ta gặp lại nhiều !

- Ặc, gặp lại nhiều !

Phượng Hoàng kêu 1 tiếng thất thanh. Có phải hắn định vặt trụi lông rồi đánh tiết canh bằng chân huyết chăng !

Được đồng bọn đỡ lấy... Phượng Hoàng kêu lên.

-Cmn, sao các ngươi thì nhẹ nhàng mà ta thì thê thảm vậy !

Cả đám nhìn nó, chốt cùng 1 câu.

- Ngu thì chết, khóc lóc cái gì !

- Các ngươi....cmn !!!

...

- Tử Dao, ngoan ngoãn làm thê tử của bổn thiếu, bổn thiếu ắt chăm sóc em tận tình !!!.

- Lục Thất Đức, ngươi nằm mơ đi !

Nam tử phe phẩy quạt. Mỗi lần Lục Thất Đức vung quạt đánh tới, không khí thêm ẩm ướt ,sương mù.

- Vô Tận Sóng Triều !

Không khí lạnh dần, những hạt sương băng dần dần hình thành những mũi tên băng bắn tới.

Nhưng phạm xung quanh nàng 3m , băng sương tan rã thành nước, không thể làm gì hơn.

Chính Tử Dao cũng bất ngờ, bất quá, nàng nhanh chóng che đi sự bất ngờ ấy.

- Lôi Liên Bạo Phát !!!!

Không khí sẵn ẩm ướt, đóa liên hoa chỉ toàn là lôi điện tứ phía điên cuồng oanh kích.

Phong Long Xuất Vũ !

Chưa thoát khỏi hết lôi điện đã phải đối diện với 2 con rồng gầm thét mà ầm ầm phi tới.

Lục Thất Đức lần này...

Ầm !!!

- Lục Viễn , đây là thay con nhận thua ?

Nữ nhân nhìn trung niên nam tử chắn trước Lục Thất Đức .

- Như vậy, hôn sự này không cần bàn nữa rồi, nó, không xứng làm chồng con gái ta !Lục gia...có thể đi được rồi !

...

Tử Dao ngâm mình trong nước, nàng nhìn dấu ấn trên ngón áp út.

Có vẻ trừ nàng và hắn ra thì không ai nhìn thấy nó được cả.

Lại thêm, bộ pháp quyết quá là khủng bố đi, nàng mới tu luyện nó được bao lâu mà cảm giác khả năng khống chế linh lực lôi hệ phong hệ chắc chắn hơn rất nhiều.Chưa nói tới binh khí hắn cho nàng bên trong nhẫn, nhưng tuyệt nhiên nàng chưa dám sử dụng. Bởi với thực lực của nàng, nếu bêu rếu bên ngoài sẽ trở thành mục tiêu bị đuổi giết. Vẫn là vật giữ mạng thì hơn.

- Ồ, vợ ta thật giỏi, vậy mà đã nắm được 7 phần Phong Lôi Quyết rồi ....

Hơi nóng thở bên tai khiến nàng hơi giật mình 1 chút,cả người chìm sâu vào nước, mặt mày đỏ ửng.

- Sao....sao ngươi lại ở đây !!!!

- Hửm...tất nhiên là thăm vợ của ta rồi...

Hắn khẽ cười nâng nhẹ cằm nàng lên, mơn trớn đôi môi quyến rũ mê người.

- Da nàng...thật mịn ah....

Tử Dao tê run, nàng không biết phản kháng thế nào, có chút hưởng thụ dâng lên trong lòng, để bàn tay hắn xoa xoa làn da ngọc ngà.

- Dao Nhi, ta vào trong được không ?

Tiếng nữ nhân bên ngoài khiến Tử Dao giật mình.

- Ngươi mau trốn đi....

- Hửm, trốn đi đâu....trừ khi...em chủ động hôn anh đi....

Vô Thiên tru môi ra chờ đợi.

Mà Tử Dao gấp quá làm liều, nàng liền hôn lên môi hắn.

- Ưm....

Hắn khẽ vuốt nhẹ bầu vú của nàng, thân ảnh lại biến mất.

- Dao Nhi....

- Ân,mẫu thân....

Nữ nhân bước vào. So với Tử Dao không bao nhiêu khác biệt.

- Dao Nhi, con làm sao vậy ?

- Ân, mẫu thân...con...không sao....

- Hửm....con....có phải có người trong lòng rồi ?

- Mẫu....mẫu thân....

Tử Dao không biết phải trả lời làm sao.

Mẫu thân nàng trước đó luôn không cho phép nàng có bất kì dính dáng gì tới nam nhân nào...

- Haiz... không thể trách con được....chuyện gì đến rồi cũng sẽ đến.....

Nhìn mẫu thân đột nhiên thay đổi thái độ, Tử Dao cũng hơi bất ngờ. Vốn dĩ nàng nghĩ mẫu thân sẽ như mọi khi nghiêm khắc với nàng như vậy.

- Trước đó là do con còn nhỏ, đên bây giờ, hẳn cũng đủ suy nghĩ rồi đi.... chuyện hôn sự của con, sẽ do con chọn người mình thích, ta sẽ không ngăn cấm con !Ta có thể bảo vệ con 1 lúc nhưng không thể bảo bọc cả đời...

Nữ nhân vuốt gọn mái tóc đen của Tử Dao, nhu hòa nhìn nàng.

- Mẫu thân....

Tử Dao òa lên. Đã lâu rồi, nàng mới thấy lại mẫu thân hiền dịu như vậy, không còn nghiêm khắc với những cấm đoán nữa...

- Dao Nhi, ta không cấm con, nhưng con cũng phải cẩn thận, nam nhân xấu rất nhiều! Cũng chú ý, đừng phạm vào tộc quy !

- Ân , mẫu thân....

- Được rồi, kể ta nghe, lần trước ra ngoài gặp những gì nào !

- Ân, mẫu thân....

Nàng cũng đề cập tới hắn, chỉ là để hình ảnh hắn bớt xấu đi chút,nên thay đổi đôi phần...

Vô Thiên nhoẻn cười.

- Xem ra ta cũng rất có mị lực ah !

Thân ảnh hắn mờ nhạt đi ,....

...

Nhưng có 1 sự thật là, những kẻ cầu hôn Tử Dao vẫn đông như kiến.

Mà ngày qua ngày lại càng thêm đông.

- Mẫu thân, làm sao đột nhiên lại nhiều kẻ muốn tới cầu hôn như vậy ?

- Hừ....bây giờ con còn hỏi ta, không phải là do con chạy ra ngoài chơi sao, còn được xếp hạng Mĩ Nhân Bảng, làm sao không người chú ý !

- Nhưng....hẳn là bọn họ muốn liên kết với gia tộc chúng ta là chủ yếu đi...

Tử Dao nhìn nàng .

- Ừm....nha đầu con cũng chịu suy nghĩ 1 chút rồi !

Người mới luật cũ, có điều, trong độ tuổi yêu cầu muốn đả bại Tử Dao thực khó !

- Vợ à, nhìn em sao lại buồn chán như vậy?

Hắn khẽ cười.

Có lẽ làm tốt tâm lí chuẩn bị mà không giật mình nữa, nàng cũng chẳng quay đầu nhìn hắn.

- Có chuyện gì làm vợ anh giận dỗi vậy ah ?

- Hừ...

~ Vợ ....

Hơi thở ấm nóng lại phả vào tai, 2 tay hắn nhẹ nhàng chuyển động để nàng rên nhẹ từng tiếng.

Để hắn loạn động 1 chút, nàng giữ 1 tay hắn....

- Ngươi...thực sự thích ta chứ ?...

Vô Thiên hơi ngừng lại.

- Tất nhiên!

- Mẫu thân nói...không nên dễ dàng tin vào lời đàn ông nói....

- Ặc....

Vô Thiên không nói gì, Tử Dao đã nói tiếp.

- Nhưng ngươi cho ta cảm giác rất an tâm, tin tưởng....

Hắn lại tiếp tục bóp vai cho nàng, nhẹ nhàng.

- Tử Dao, mẫu thân em nói đúng...nhưng con tim em cũng đúng...vậy nên ,nếu như em đã tin tưởng như vậy, thì không cần lo lắng gì hết !

- Ân...

Tử Dao hơi ngả người, dựa vào vai hắn, nàng thấy mình có cảm giác thật tốt, thoải mái, dễ chịu.

Cứ vậy, Tử Dao dần thiếp đi lúc nào không biết.

Bạn đang đọc Vị Thần Vô Danh sáng tác bởi XúTửHàoHoa
vietnovel
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi XúTửHàoHoa
Thời gian
Lượt thích 9
Lượt đọc 281
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự