Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 7 Quyển Sách Kỳ Bí

Bạn đang đọc Vạn Tộc Chi Kiếp (Bản Dịch) của Lão Ưng Cật Tiểu Kê

Phiên bản Dịch · 3022 chữ · khoảng 10 phút đọc

Chương 7: Quyển Sách Kỳ Bí

"Máu!"

Thiết Dực điểu hí lên, so với trong mộng cảnh đêm qua thì nay hình dáng đã rõ ràng hơn.

Mà mộng cảnh hiện tại có chút khác biệt, giờ phút này, trong mộng cảnh có một giọt huyết dịch màu kim sắc vô cùng to lớn đang lơ lửng giữa không trung, đó chính là máu của Thiết Dực điểu.

Nguyên bản Thiết Dực điểu đang truy sát Tô Vũ, nay giống như bị người câu mất hồn, ánh mắt nó mờ mịt nhìn về phía huyết dịch màu kim sắc kia, rất nhanh, Thiết Dực điểu liền từ bỏ việc đuổi theo Tô Vũ, mà chuyển hướng bay thẳng tới chỗ giọt huyết dịch lơ lửng trong hư không đằng xa.

Thiết Dực điểu càng bay càng nhanh, trong chớp mắt đã tới chỗ kim sắc huyết dịch, tiếp đó nó hí lên một tiếng, một ngụm nuốt trọn vẹn tinh huyết vào.

Oanh!

Thiết Dực điểu đột ngột bộc phát ra hào quang sáng chói, ánh sáng bắn ra khắp toàn bộ mộng cảnh.

Không chỉ thế, mà cơ thể nó cũng chợt biến lớn, cả người căng tròn như thể sắp sửa nổ tung.

Tô Vũ thấy vậy liền biến sắc, quả nhiên, ầm ầm một tiếng, mộng cảnh bắt đầu sụp đổ, Thiết Dực điểu nổ tung thành vô số điểm sáng màu vàng óng, mà Tô Vũ cũng bị chấn động nổ tan xác thân thể thành từng mảnh nhỏ.

Trong nháy mắt, cảnh tượng cuối cùng mà hắn thấy được trước khi ác mộng sụp đổ là có một quyển sách cực lớn, che khuất cả bầu trời đột ngột xuất hiện.

Quyển sách cấp tốc lật giấy, các trang khác đều là một mảnh trắng xóa, rất nhanh, quyển sách lật đến một tờ, Thiết Dực điểu điểm sáng màu vàng óng chợt dung nhập vào trong đó, trong nháy mắt khiến trang sách lóe sáng lên, chớp mắt sau, một bức đồ án hình Thiết Dực điểu đã in đậm trên trang giấy nọ.

Mộng cảnh dừng ở đây, Tô Vũ dần dần thanh tỉnh lại.

. ..

"A!"

Đầu hắn đau nhức kinh khủng, toàn thân cũng ê ẩm thống khổ, tựa như mới rồi hắn thật sự bị con quái vật kia tạc nổ chia năm xẻ bảy cơ thể vậy.

Tô Vũ chậm rãi mở mắt ra, kinh ngạc phát hiện trong đầu mình vậy mà lại có một quyển sách như ẩn như hiện.

Đúng là quyển sách đã xuất hiện trong mộng cảnh ban nãy!

"Mộng cảnh hóa thành chân thực ư?"

Sắc mặt Tô Vũ có chút ngưng trọng, đã nhiều năm như vậy, lẽ ra việc phá giải giấc mộng vốn là sự tình khiến hắn vô cùng vui vẻ mới phải, nhưng hiện tại hắn đang rất băn khoăn, rốt cuộc vì sao cơn ác mộng lần này lại hóa thành sự thực?

Quyển sách thần bí nọ đã hấp thu hết ánh sáng trên người Thiết Dực điểu, nay lại hiển hiện trong đầu hắn.

Rốt cuộc nó chỉ là hư ảnh, hay là thật sự có quyển sách đang nằm ngay trong đầu mình?

Suy nghĩ của Tô Vũ khẽ động, sau một khắc, quyển sách kia bắt đầu lật giấy, rất nhanh nó liền lật tới trang có in hình đồ án Thiết Dực điểu.

"Thiết Dực điểu (Thiên Quân thất trọng):

Kỹ năng chủng tộc: Xé rách một cấp (tinh huyết mở ra), Thiết Sí trảm kích (tinh huyết mở ra)

Cơ sở nguyên quyết: Nạp Nguyên (tinh huyết mở ra)

Chỉ có ba hàng chữ ngắn ngủi này, vả lại cũng không viết bằng ngôn ngữ của Nhân tộc, mà là chữ viết của Thiết Dực điểu tộc.

Nếu là Tô Vũ không học qua, chỉ sợ căn bản xem không hiểu.

"Thiên Quân thất trọng, kỹ năng chủng tộc, cơ sở nguyên quyết. . ."

Tô Vũ nhíu mày, những cái này là sao?

Xem ý tứ trên mặt chữ thì cần phải thu thập tinh huyết để mở ra cái gì đó, nhưng rốt cuộc là mở cái gì?

Mở ra kỹ năng ư?

Thiên Quân thất trọng, hẳn là con Thiết Dực điểu trước đó bị hấp thu máu chính là Thiên Quân thất trọng, như thế thì có vẻ dễ hiểu hơn.

Tư duy của Tô Vũ cấp tốc chuyển động, "Chẳng lẽ nói, chỉ cần có đầy đủ tinh huyết thì mình có thể mở ra kỹ năng của Thiết Dực điểu hay sao?"

"Quan trọng là sau khi mở ra kỹ năng của nó xong, mình có thể tùy ý sử dụng đúng không?"

"Coi như mình có quyền sử dụng thì sẽ phát huy ra thực lực gì? Là Khai Nguyên tam trọng hay là Thiên Quân thất trọng?"

"Có thể duy trì bao lâu? Sẽ có di chứng nào hay không?"

"Vả lại quyển sách này rốt cuộc từ đâu tới?"

Ánh mắt Tô Vũ không ngừng phát sáng, mộng cảnh này đã bắt đầu diễn ra từ hơn mười năm trước, chẳng lẽ nói quyển sách này từ hơn mười năm trước đã nằm ngay trong đầu hắn rồi?

Là ai đã đặt ở trong đầu mình?

Bọn họ có âm mưu gì?

Chư thiên vạn tộc có rất nhiều cường tộc, chẳng lẽ là một bộ tộc nào đó đang có âm mưu, muốn lợi dụng mình để làm rối loạn nội bộ Nhân tộc?

Tô Vũ không thể không nghĩ như vậy!

Bởi vì trong số chư thiên vạn tộc có không ít chủng tộc hết sức âm hiểm, vả lại Nhân tộc không phải chưa từng xảy ra loại sự tình này, không ít cường giả Nhân tộc bị bọn chúng ám toán, bị mê hoặc, bị tẩy não, cuối cùng trở thành một thành viên đắc lực của Vạn Tộc giáo.

"Nhưng Nhân tộc có trên trăm triệu nhân khẩu, mình chẳng qua chỉ là một thành viên bình thường đến không thể bình thường hơn, cho dù có muốn tính kế thì cũng không nên mưu tính trên người mình hơn mười năm mới phải."

Tô Vũ rất khó hiểu, nhưng vẫn vô cùng kích động.

Liệu hắn có nên thử một chút xem sao hay không?

Hơn nữa hắn cảm thấy quyển sách này rất dày, hiện tại chỉ mới mở ra một tờ, vậy có phải là hắn còn có thể mở ra rất nhiều trang sách khác không?

Đang nghĩ ngợi, Tô Vũ bỗng nhiên cảm nhận được một cỗ gợn sóng nhàn nhạt.

Sau một khắc, Tô Vũ có chút giật mình, cỗ gợn sóng nọ bắt nguồn từ trang sách, cũng không phải là ngôn ngữ, mà là một loại tinh thần cảm ứng với sóng não của hắn.

"Có khả năng mở ra, chỉ cần là chủng tộc mình từng mơ thấy, sau đó tìm ra tinh huyết ứng đối với nó là có thể kích hoạt trang sách. Thế nhưng hiện tại mình chỉ là Khai Nguyên cảnh, cho nên thời điểm thôn phệ tinh huyết nhất định phải cân nhắc tới năng lực chịu đựng của cơ thể."

Tô Vũ đã hiểu, tỉ như hắn hiện tại đang cảm thấy thân thể tựa như bị nổ tung, rất thống khổ, còn may thứ mà hắn thôn phệ là tinh huyết của Thiết Dực điểu Thiên Quân thất trọng.

Nếu là máu của Vạn Thạch cảnh thì chỉ e Tô Vũ không chết cũng tàn phế.

Xem ra những năm qua, mỗi một lần hắn nằm mơ đều đại biểu cho một chủng tộc.

Lần này có thể kích hoạt thành công cuốn sách cũng không phải bởi vì máu của Thiết Dực điểu có bao nhiêu lợi hại, mà là chỉ cần hắn mơ thấy bất kỳ chủng tộc nào, dùng tinh huyết của chúng đều có thể mở khóa thêm một trang sách nữa.

Tuy nhiên Tô Vũ cũng không thấy đáng tiếc, bởi vì trước kia hắn vốn cũng không biết những sinh vật xấu xí đó thuộc chủng tộc gì, lại nói hắn chỉ là một Khai Nguyên tam trọng, làm sao có thể tùy tiện thôn phệ tinh huyết.

Nếu không phải lần này nghe hiểu ý, hắn cũng sẽ không dám mạo hiểm.

Một lần sơ sẩy sẽ phải trả giá bằng mạng người.

"Cơ sở nguyên quyết, Nạp Nguyên. . ."

Nạp Nguyên quyết chính là pháp quyết trụ cột của Thiết Dực điểu tộc, tác dụng duy nhất là thu nạp một bộ phận nguyên khí.

"Nạp Nguyên quyết. . . Tinh huyết mở ra?"

Hai mắt Tô Vũ sáng lấp lánh, "Có ý tứ gì, chẳng lẽ nói mình còn có thể dùng tinh huyết kích hoạt Nạp Nguyên quyết, tiến hành thu nạp nguyên khí hay sao?"

Nếu thật sự là như vậy thì Tô Vũ quả thật gặp vận may lớn rồi. Kỹ năng chủng tộc thì hắn không để ý lắm, vì xé rách hay Thiết Sí trảm kích đều là kỹ năng cơ bản của Thiết Dực điểu, Nhân tộc cũng có những kỹ năng riêng của mình, chỉ cần hắn tăng cường thực lực lên tới Thiên Quân là có thể sử dụng. Cái chính là làm sao mau chóng nâng cao thực lực kia kìa.

Vốn dĩ Khai Nguyên cảnh không cách nào chủ động thu nạp nguyên khí, chỉ có thể bị động chờ đợi thối luyện.

Tác dụng của《 Khai Nguyên quyết 》cũng chỉ là trợ giúp Nhân tộc tụ lại nguyên khí, làm cho nguyên khí xung quanh nồng đậm hơn một chút mà thôi.

"Nạp Nguyên quyết. . ."

Tô Vũ khó mà kìm nén được sự kích động, nếu hắn có khả năng mở ra Nạp Nguyên quyết, vậy có nghĩa hắn chính là Khai Nguyên cảnh đầu tiên có khả năng chủ động thu nạp nguyên khí?

Muốn thăng cấp tới Khai Nguyên cửu trọng phải mất một đoạn thời gian rất dài, then chốt là cơ thể của Nhân tộc vô phương chủ động dẫn dắt nguyên khí nhập thể, chỉ có thể bị động tu luyện cho nên quá trình rất chậm.

Nhưng nếu hắn có khả năng chủ động thu nạp thì mọi thứ sẽ thay đổi.

"Nhưng nếu chủ động thu nạp nguyên khí thì liệu có hậu quả không, nếu có thì sẽ như thế nào? Còn có, mình cần bao nhiêu tinh huyết mới kích hoạt được kỹ năng này? Nếu là một giọt tinh huyết, như vậy có thể duy trì trong thời gian bao lâu và hiệu suất ra sao?"

"Một giọt tinh huyết rất đắt, tiêu tốn cả 5 vạn mới mua được một giọt, nếu một giọt chỉ có thể duy trì trong vài phút, vậy căn bản không cần thiết lãng phí số tiền đó. Vả lại muốn mở trang sách về những chủng tộc khác đều cần dùng tới tinh huyết, mình lấy đâu ra nhiều tinh huyết như vậy?”

Trong đầu Tô Vũ lóe lên vô số suy nghĩ khiến hắn cảm thấy hơi choáng váng.

"Có lẽ. . . Mình nên thí nghiệm thử một lần!"

"Nhưng rốt cuộc cuốn sách này có nguồn gốc từ đâu, hay là nên đi hỏi lão sư xem?"

Suy nghĩ một chút, Tô Vũ cấp tốc bác bỏ ý nghĩ này.

Quyển sách trong đầu hắn quá mức thần bí, đoán chừng với thực lực của các lão sư, đây cũng không phải là thứ mà bọn họ có khả năng tiếp xúc đến. Nó đã “trốn” trong đầu hắn hơn mười năm mà vẫn không bị bất kỳ ai phát giác, đừng nói là Thiên Quân Vạn Thạch, cho dù là cường giả Đằng Không cảnh có lẽ cũng chưa từng nghe qua về thứ này.

Tô Vũ đang miên man suy nghĩ, bỗng nhiên ngoài cửa lớn truyền đến một tiếng vang chấn động!

Sau một khắc, Trần Hạo quơ túi xách, hét lớn: "Ta đã thông tri Tập Phong đường, lầu trên lầu dưới xung quanh đều là cường giả, mau cút đi!"

". . ."

Tô Vũ ngốc trệ.

Trần Hạo vung vẩy túi xách lung tung, nghe tiếng hét của cậu ta, lầu trên lầu dưới đều rầm rầm vang lên động tĩnh.

Rất nhanh, trên lầu có người quát lớn: "Làm sao vậy?"

"Súc sinh Vạn Tộc giáo dám mò tới đây?"

"Đáng chết! Mau xuống bắt bọn chúng!"

". . ."

Tô Vũ vội vàng tỉnh táo lại, lập tức hét lên: "Không có việc gì, không có việc gì! Chu đại gia, Trần Hạo chỉ đang đùa giỡn với ta thôi, không có Vạn Tộc giáo nào đâu, thật có lỗi!"

Chỉ chớp mắt sau, một lão nhân phá không mà tới, tay cầm vũ khí, nhanh chóng xuất hiện trước mặt bọn họ.

Ông ta thấy hai người Tô Vũ không có việc gì, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm nói: "Ta còn tưởng rằng mấy tên súc sinh Vạn Tộc giáo dám mò tới, cha ngươi đã đi rồi, ở nhà cẩn thận một chút, có việc gì thì tùy thời tìm chúng ta!"

Dứt lời, một bàn tay của lão nhân gia liền đập xuống đầu Trần Hạo, đập tới nỗi khiến cậu ta choáng váng.

"Ta x ngươi, ai kêu ngươi to mồm rống như thế? Không có việc gì thì đừng gầm loạn, nếu súc sinh Vạn Tộc giáo tới thật, lần sau chúng ta lại nghĩ là ngươi đang đùa giỡn thì có phải là hại chết người không?"

Ông ấy nổi nóng, dĩ nhiên không phải là với Tô Vũ, mà là Trần Hạo.

"Trần gia tiểu tử, lần sau còn dám báo tin giả, lão tử sẽ nói cha ngươi lột sạch treo ngược ngươi lên đánh!"

Trần Hạo bày ra vẻ mặt cầu xin, cậu ta rất muốn khóc thét, không phải là ta mà!

Là Tô Vũ!

Tên kia bỗng nhiên gửi tin tức cho mình, kêu mình phá cửa mà vào, chính mình có thể không nghĩ ngợi tới tình huống xấu nhất sao?

Quá oan uổng rồi!

Tô Vũ gắng gượng đứng thẳng, cảm giác thân thể hắn vẫn còn có chút thống khổ, bất quá còn may, phần lớn sức mạnh tinh huyết đều đã bị quyển sách kỳ lạ kia hấp thu, cho nên bây giờ cơ thể hắn chỉ có chút đau nhức mà thôi, cũng không tính là bị thương.

Tô Vũ vội vàng xin lỗi, Chu đại gia cười ha hả không nói gì, nhưng trước khi đi lại nhịn không được đập đầu Trần Hạo cái nữa.

Ngươi nhìn ngươi xem, sao lại không hiểu chuyện như Tô gia tiểu tử cho cha ngươi được nhờ chứ?

Trần Hạo khóc không ra nước mắt!

Tô Vũ ngầm cười khổ, đợi Chu đại gia rời đi liền hỏi: "Thật sự thông tri Tập Phong đường rồi à?"

"Không, hù dọa kẻ xấu thôi!"

Trần Hạo rầu rĩ không vui, cậu ta còn chưa biết rõ tình huống, sao có thể dám thông báo cho Tập Phong đường.

"Vậy thì tốt."

Tô Vũ nhẹ nhàng thở hắt ra, Trần Hạo giận dỗi đáp: "Tốt cái gì tốt, ngươi đang yên đang lành lại đi nhắn cái tin kia cho ta làm gì, hại ta còn tưởng ngươi xảy ra chuyện."

Tô Vũ lôi kéo Trần Hạo vào trong nhà, đóng cửa lại rồi nói: "Mới rồi ta choáng váng đầu óc, sợ mình té xỉu cho nên mới gửi tin nhắn cho ngươi, chẳng phải đã kêu ngươi gõ cửa trước rồi hay sao?"

"Bỏ đi, ngươi không sao chứ?" Trần Hạo lúc này cũng không có tâm tình đi truy cứu, chỉ lo lắng hỏi: "Hay là ngươi đói quá? Tô bá bá đi rồi, có phải ngươi không có cơm ăn hay không? Hay là sau này cứ xuống nhà ta ăn đi, cha ta cứ giục ta rủ ngươi qua, chỉ là trước đó ta sợ ngươi ngại nên mới không nói…”

Tô Vũ dở khóc dở cười, trông ta vô dụng đến độ sẽ để bản thân đói chết hay sao?

Bất quá trong lòng hắn cũng cảm thấy cảm động, cái tên này mặc dù ăn nói dông dài, nhưng là bạn bè từ nhỏ tới lớn, lúc nào cũng thật lòng quan tâm hắn.

"Không có việc gì, tối hôm qua ta tu luyện《 Khai Nguyên quyết 》 quá lâu, sáng nay thấy cơ thể không thoải mái, hiện tại đã ổn rồi."

"Vậy thì tốt!"

Trần Hạo nhẹ nhàng thở hắt ra, rất nhanh lại nói tiếp: "Đằng nào hôm nay ngươi cũng không đi học đúng không? Mau gọi điện cho lão sư nói ngươi bị bệnh đi, còn ta thì đang ở bên cạnh trông nom ngươi, giúp ta xin phép nghỉ luôn."

". . ."

Sự cảm động mới rồi của Tô Vũ lập tức không cánh mà bay!

Cái tên này, không cứu nổi!

Chính mình không dám trốn học, lại muốn đến kêu hắn xin phép nghỉ hộ cho.

"Cút!"

Cười mắng một tiếng, Tô Vũ suy nghĩ một chút rồi nói: "Không xin nghỉ, hôm nay đi học đi, ta vừa vặn có chút việc muốn tới học phủ."

"Ngươi cũng đi?"

Trần Hạo có chút mờ mịt, ngươi làm sao mà cứ thay đổi xoành xoạch như cánh quạt thế?

Trước đó hỏi ngươi, ngươi còn nói ở nhà tự học, hiện tại lại đòi đi, mấy kẻ đầu óc thông minh đều thích lật mặt như vậy à?

Tô Vũ mặc kệ Trần Hạo rối rắm bên cạnh, hắn đi tới học phủ là để tìm xem có con đường hay biện pháp giúp hắn có thêm Thiết Dực điểu tinh huyết hoặc là tinh huyết của các chủng tộc khác hay không.

Hạ thị thương hội quá xấu bụng!

Một giọt những 5 vạn, chút tiền mà cha hắn để lại cho hắn còn chưa đủ nhét kẽ răng bọn họ.

Bạn đang đọc Vạn Tộc Chi Kiếp (Bản Dịch) của Lão Ưng Cật Tiểu Kê
vietnovel
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi lac_lac_209
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 275
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự