Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 6 Thiết Dực Điểu Tái Hiện

Bạn đang đọc Vạn Tộc Chi Kiếp (Bản Dịch) của Lão Ưng Cật Tiểu Kê

Phiên bản Dịch · 2862 chữ · khoảng 10 phút đọc

Chương 6: Thiết Dực Điểu Tái Hiện

Hạ thị thương hội.

Đây là thương hội lớn nhất Đại Hạ phủ, cũng là thương hội do Hạ gia mở.

Cửa hàng này là một tòa nhà gồm năm tầng nằm ngay trên mặt phố.

Một tầng kinh doanh đan dược thông thường, tầng hai kinh doanh binh khí, tầng ba bán công pháp, tầng bốn bán tất cả tạp vật của vạn tộc, tầng năm là địa phương giao dịch của đại tông.

...

Tô Vũ đi thẳng một mạch tới tầng bốn của Hạ thị thương hội.

Nơi này trước kia hắn đã cùng Tô Long ghé qua, Tô Long dù sao cũng là Thiên Quân cửu trọng tu giả, Nam Nguyên bên này nguyên khí không đủ, nếu không có ngoại vật trợ giúp tu luyện thì khó mà tăng tiến tu vi.

Tầng bốn được chia ra làm nhiều khu vực, "Công pháp chưa biết tên", "Máu thịt Yêu tộc", "Tàn phá pháp bảo", "Thiên tài địa bảo"...

Ở đây hầu hết là đồ vật cấp độ Thiên Quân, còn cấp độ Vạn Thạch thì hầu như không có.

Tô Vũ đi thẳng qua quầy “Máu thịt Yêu tộc”.

Tiểu tỷ tỷ xinh đẹp mỉm cười nhiệt tình hỏi: "Khách nhân, ngài cần thứ gì?"

"Huyết dịch của Thiết Dực điểu tộc!"

"Thiết Dực điểu. . ."

Nữ nhân viên suy nghĩ một chút, rất nhanh liền đáp: "Huyết dịch bình thường hay là tinh huyết?"

Một con Thiết Dực điểu rất lớn, toàn thân chứa cực kỳ nhiều huyết dịch.

Trong đó ngoại trừ số ít mấy giọt tinh huyết, thì còn lại đều là huyết dịch bình thường.

Tô Vũ cũng không xác định được đến cùng là mình cần cái gì, chần chờ một thoáng rồi nói: "Phiền ngươi lấy cả hai thứ ra đây giúp ta."

"Được, ngài chờ một chút!"

Nữ nhân viên cũng không hỏi nhiều, Thiết Dực điểu không tính là chủng tộc hiếm thấy, bên kho vẫn thường xuyên vận chuyển chúng từ Chư Thiên chiến trường về đây.

Không bao lâu sau, có một nam nhân viên cầm theo hai cái bình thủy tinh trong suốt từ bên trong bước lại gần Tô Vũ.

"Đây là huyết dịch bình thường, còn đây là tinh huyết, đều là huyết dịch của Thiết Dực điểu Thiên Quân cảnh."

Nữ nhân viên thấy Tô Vũ nhìn chằm chằm bình thủy tinh thì nhiệt tình đề xuất: "Nếu như tiên sinh cần huyết dịch của Thiết Dực điểu cấp độ Vạn Thạch cảnh thì đáng tiếc ở đây không có, chỉ có thể đi lên chi nhánh chính ở Đại Hạ phủ mới có thể mua được."

"Không cần, Thiên Quân cảnh là được rồi! Giá cả thế nào?"

"5000 tệ một bình. Tinh huyết thì giá tiền tương đối cao, một con Thiết Dực điểu trưởng thành chỉ có thể rút ra không đến 10 giọt tinh huyết, mỗi một giọt đều có giá bán là 5 vạn."

Tô Vũ nghe thế liền nhíu mày, đắt như vậy sao?

"Thiên Quân cảnh ở Chư Thiên chiến trường chỉ là pháo hôi, chết một đống lớn, chẳng qua chỉ là một giọt tinh huyết mà mắc vậy à?"

Nữ nhân viên mặt không đổi sắc, kiên nhẫn giải thích: "Tiên sinh nói không sai, nhưng chi phí lấy máu, bảo dưỡng và vận chuyển chúng từ Chư Thiên chiến trường về đến Đại Hạ phủ thì rất tốn kém, ấy là còn chưa kể chúng bị đánh thuế nữa, cho nên cái giá 5 vạn không phải là chúng ta nói thách đâu."

Sau đó nàng còn bồi thêm một câu: "Nếu như ngài đang ở Chư Thiên chiến trường, loại Thiết Dực điểu Thiên Quân cảnh này hiển nhiên không đáng mấy đồng tiền, vận khí tốt tùy tiện đều có thể nhặt được, nhưng đáng tiếc… nơi đây lại không phải Chư Thiên chiến trường."

Tô Vũ im lặng.

Nàng ta nói không sai! Thiên Quân cảnh vạn tộc tại Chư Thiên chiến trường quả thật không đáng tiền, mấu chốt là đang trùng trùng hiểm nguy đại chiến, người nào có thời gian rảnh rỗi đi nhặt, coi như nhặt được, nghĩ cách vận chuyển chúng về cũng là chuyện vô cùng phiền toái.

Cũng chỉ có thế lực cường đại như Đại Hạ thương hội dạng này mới có thể cử người đi vào thu gom và vận chuyển về đây.

Trải qua cả nguy hiểm lẫn tốn thời gian, công sức, hiển nhiên giá cả cũng phải đắt đỏ tương xứng.

"Cho ta một bình huyết dịch bình thường và một giọt tinh huyết!"

Tô Vũ có chút đau da, may mà cha hắn không ở đây, nếu y biết mình vừa đi mà con trai liền vung tay hơn 5 vạn mua cái thứ đồ chơi này về, dám chừng y có thể vung tay đánh chết hắn.

"Vâng, tiên sinh quét thẻ hay thanh toán bằng tiền mặt?"

"Quét thẻ!"

Tô Vũ mặt không đổi sắc, nhưng trong lòng thì âm thầm nhỏ máu, 5 vạn 5!

Cha hắn nhiều năm tiết kiệm như vậy, thế mà hắn chỉ trong chớp mắt đã vứt bay một phần sáu.

"Đó chỉ là suy đoán của ta, nếu như không phải, số tiền này xem như đổ sông đổ bể rồi."

Nghĩ đến chuyện này, Tô Vũ bèn vội vàng hỏi: "Đúng rồi, chỗ các ngươi có thu mua huyết dịch của Thiết Dực điểu không?"

Nữ nhân viên hơi sững sờ, rất nhanh liền mỉm cười đáp: "Có thu, huyết dịch bình thường là 1000 một bình, tinh huyết thì 1 vạn một giọt."

"Ta. . ."

Tô Vũ rất muốn mắng người!

Hắc điếm!

Mặc dù Hạ gia thương hội là cửa hàng của Hạ Long Võ, thế nhưng hắn cũng phải chửi một câu hắc điếm.

Giá cả thu về chỉ bằng một phần năm giá bán ra, lừa người à?

Thôi được rồi, ta không thèm so đo với các ngươi, những nhân viên này cũng chỉ là dựa theo quy củ làm việc, không làm chủ được, cùng các nàng tranh luận cũng vô ích.

Quẹt thẻ xong, trong tay Tô Vũ nhiều thêm một cái hộp, trong hộp đựng hai cái bình thủy tinh be bé.

Trong đó một bình chỉ có một giọt kim sắc huyết dịch, kim sắc huyết dịch giống như đang quay cuồng, thậm chí mơ hồ còn có khả năng thấy một đầu Thiết Dực điểu nhỏ bé đang giương cánh bay lượn.

Quả nhiên là tinh huyết!

Ít nhiều còn có chút trợ giúp cho việc tu luyện.

Phục dụng tinh huyết của Thiết Dực điểu có thể hỗ trợ Thiên Quân cảnh võ giả tăng lên một chút thân thể lực lượng.

Sau khi Khai Nguyên cửu khiếu xong, Nhân tộc mới chính thức bước vào con đường tu luyện, võ giả Thiên Quân hay cảnh giới Vạn Thạch thì đều tu thân thể lực lượng.

Tinh huyết có ích cho Thiên Quân cảnh, nhưng đối với Khai Nguyên cảnh lại vô dụng, ngược lại còn dễ khiến bản thân thụ thương. Chính vì vậy nên mới phát sinh chuyện tắm qua Thần Ma huyết mà bạo thể.

Khai Nguyên cửu khiếu không thông, nguyên khí vô phương tuần hoàn, tích lũy nhiều trong cơ thể, đó chính là độc dược trí mạng.

Tô Vũ đang miên man nghĩ ngợi thì người bán hàng cũng tốt bụng nhắc nhở: "Tiên sinh, nếu ngài chưa đạt tới Thiên Quân cảnh thì không thể dùng tinh huyết của Thiết Dực điểu, nếu không sẽ rất nguy hiểm!"

"Ta đã biết, tạ ơn! À, ở chỗ các ngươi có Thiên Nguyên quả không?"

"Cái gì?" Người bán hàng có chút mờ mịt, rất nhanh liền áy náy đáp: "Thật có lỗi, cửa tiệm của chúng ta không có, vả lại ta cũng không biết loại bảo vật tên Thiên Nguyên quả mà ngài nói."

Tô Vũ gật đầu, trên thế giới có quá nhiều vạn tộc, mỗi vạn tộc lại sản sinh ra vô số thiên tài địa bảo, không thể hi vọng một người bán hàng biết tất cả mọi chuyện được, đối phương chỉ cần biết cửa hàng của mình có bán món đồ nào đã là không tệ rồi.

"Vậy còn Nguyên Khí dịch thì sao?"

"Cái này cũng không có. . . Nguyên Khí dịch tương đối khó chứa đựng, dễ bay hơi, chi phí tồn trữ và bảo quản quá cao!" Người bán hàng vội vàng giải thích: "Nhưng Đại Hạ phủ có bán, thật ra vài năm trước chúng ta cũng bán, bất quá chi phí quá đắt đỏ, người chịu bỏ tiền ra mua chúng cũng không nhiều, cho nên hiện tại phải ngừng bán rồi."

"Nguyên Khí dịch trị giá bao nhiêu vậy?"

"Đại Hạ phủ bán tầm 100 ngàn một giọt, hiện tại không biết có thay đổi giá hay chưa."

Người bán hàng thấy Tô Vũ quan tâm tới món này, bèn đề cử: "Tiên sinh muốn tăng tốc việc tu luyện Khai Nguyên cảnh sao? Kỳ thật ở đây chúng ta có rất nhiều bảo vật đan dược cũng có thể trợ giúp tu luyện, chẳng hạn như Khai Nguyên đan. . ."

Tô Vũ mắt trợn trắng, ta cũng không phải là tên phá gia chi tử đâu, đừng có lừa ta!

Những thứ đồ chơi này nói là có trợ giúp, trên thực tế cũng chỉ giúp gia tăng được có một chút, nếu như nguyên bản tốc độ tu luyện là 100, cái kia đại khái có thể cộng thêm cho ngươi 1 số thành 101.

Đương nhiên, khẳng định vẫn sẽ có người mua, bằng không thì người ta đã không chế tạo ra thành phẩm và cửa hàng cũng chẳng nhập về.

Nhưng Tô Vũ hắn vẫn còn chưa đạt tới trình độ đốt tiền như vậy.

Tô Vũ không hỏi nhiều nữa, hắn cầm lấy hộp gỗ của mình rồi nhanh chóng rời khỏi.

...

Cầu thang bên dưới cư xá.

Trần Hạo đang đứng đó chờ Tô Vũ xuống lầu, nay lại thấy Tô Vũ từ bên ngoài trở về thì ngạc nhiên hỏi: "A Vũ, ngươi đi đâu vậy?"

"Ta ra ngoài mua ít đồ."

"À, chúng ta đến trường thôi. . ."

"Không đi!"

". . ."

Trần Hạo mặt mũi tràn đầy bi phẫn, "Không đi? Trước đó ta hỏi ngươi có đi hay không, chẳng phải ngươi nói nhất định phải đi học hay sao? Tại sao bây giờ lại không đi?"

"Ta ở nhà tự học!" Tô Vũ phì cười, "Ngươi đi đi, ráng tu luyện cho tốt, tranh thủ sớm ngày Khai Nguyên tứ trọng!"

Trần Hạo cũng đang là Khai Nguyên tam trọng, nhưng tên này lại không có cách nào ghi danh vào Văn Minh hay Nghiên Cứu Khoa Học học phủ, hơn nữa dựa vào thực lực đó cũng không thi đậu Chiến Tranh học phủ, nếu vậy thì thật sự chỉ có thể đi Nội Vụ học phủ.

"Ta. . ."

Tô Vũ cắt ngang lời cậu ta, nhanh chóng đuổi người đi.

...

Trong phòng khách.

Tô Vũ nhìn hai bình huyết dịch, nhíu mày không nói gì.

Huyết dịch tới tay rồi, quan trọng là bây giờ dùng như thế nào?

"Nuốt vào sao?"

"Huyết dịch của Thiên Quân cảnh không đến mức bạo thể, nhưng khẳng định sẽ thụ thương."

"Hay đợi thêm một lần mộng cảnh nữa, chờ Thiết Dực điểu tới rồi hỏi nó? Đệt, nhưng hơn mười năm nó mới tới một lần, chẳng lẽ còn định chờ thêm mười năm?"

Tô Vũ có chút đau đầu, trước đó hắn kích động ào ào chạy đi mua, nhưng mua xong rồi lại thấy hơi hối hận.

Tối hôm qua thật vất vả mới kiếm được ra một manh mối, nhưng giờ lại không biết phải làm gì với manh mối này.

"Hay là bôi ở trên người?"

Tô Vũ nghĩ đến liền thử, chỉ cần không nuốt vào thì không phải là vấn đề lớn.

Hắn mở cái bình đựng huyết dịch bình thường ra, ngón tay điểm nhẹ một ít rồi bôi lên trên mu bàn tay, chờ đợi phản ứng sau đó.

Mấy phút đồng hồ sau, Tô Vũ nhíu mày, không có gì phát sinh.

Huyết dịch đang từ từ bay hơi!

Tốt xấu gì cũng mất 5000 tệ cho một bình, thứ này bình thường uống vào thì còn có chút trợ giúp cho việc cường thân kiện thể.

Cứ như vậy phí phạm cũng thật là đáng tiếc.

Tô Vũ thử vươn đầu lưỡi liếm lên trên mu bàn tay một cái, sau đó lại ngồi im chờ đợi, nhưng vẫn hoàn toàn vô dụng.

"Chẳng lẽ phương thức không đúng? Hay vốn dĩ ban đầu mình đã lý giải sai lầm chuyện này?"

Tô Vũ thật sự đau đầu, tiêu tốn hết mấy vạn tệ mà không làm được gì.

Cũng bởi vì cơn ác mộng kia đã tra tấn hắn quá lâu, hắn hận không thể lập tức giải quyết nó, nếu dùng mấy vạn khối có thể giải quyết được vấn đề thì hắn tuyệt đối sẽ không tiếc tiền.

Ánh mắt Tô Vũ nhìn về phía giọt tinh huyết kia, có chút không hạ nổi quyết tâm.

Tinh huyết chỉ có một giọt, thứ đồ chơi đó giống như ngọc thạch, căn bản không thể tách ra.

Cho nên thứ này chỉ có thể nuốt, bôi lên là vô dụng.

"Thật sự phải nuốt tinh huyết sao? Ta mới chỉ là Khai Nguyên cảnh, một khi nuốt, dù cho không chết thì nguyên khí cũng tổn thương nặng nề." Tô Vũ có chút do dự.

Những năm qua, bởi vì ác mộng ảnh hưởng nên hắn kỳ thật trầm ổn hơn nhiều so với các bạn đồng niên lứa khác, hành xử cũng quả quyết hơn.

Loại sự tình mạo hiểm như vậy, nếu không phải bởi vì bị ác mộng hành hạ quá nhiều năm thì hắn cũng không liều lĩnh như thế.

"Một giọt thì một giọt đi, cũng không chết người được. . ."

"Nếu thật sự bị thương thì cùng lắm không đi thi Chiến Tranh học phủ nữa. Sát hạch Văn Minh học phủ thì tam trọng hay nhị trọng thậm chí nhất trọng cũng không khác nhau nhiều lắm."

Tô Vũ ngắm nghía bình thủy tinh trước mặt, giọt máu màu vàng óng có chút chói mắt.

Chần chờ một lát, Tô Vũ đổ huyết dịch ra tay, vẫn không có bất kỳ phản ứng nào.

"Hay cứ đợi thêm một ngày nữa, nhỡ đâu quái vật khác cũng cần Thiết Dực điểu huyết dịch?"

"Nhưng nhỡ đâu chỉ trong hôm nay Thiết Dực điểu huyết dịch mới có ích thì sao?"

Mỗi ngày mộng cảnh đều sẽ thay đổi, nếu qua hôm nay mà huyết dịch của Thiết Dực điểu trở nên vô dụng, vậy thì hắn phải đợi đến ngày tháng năm nào mới được?

Lần sau có thể lại gặp Thiết Dực điểu, nhưng cũng có thể là cả đời chưa chắc gặp lại.

Hô hấp Tô Vũ thoáng có chút hỗn loạn.

"Vậy liền. . . Thử một chút đi!"

"Cùng lắm thì thụ thương, thụ thương thì sẽ đi khảo hạch vào Văn Minh học phủ! Tới Văn Minh học phủ mình sẽ học nghiên cứu vạn tộc, không sớm thì muộn cũng có một ngày mình tìm ra đáp án chính xác!"

Tô Vũ cắn răng một cái, cuối cùng quyết định lựa chọn nếm thử giọt huyết dịch nọ.

Nếu phá giải được mộng cảnh, nói không chừng sẽ có một thu hoạch ngoài sức tưởng tượng.

Một tay nắm chặt giọt tinh huyết, một tay hắn lấy máy truyền tin ra, Tô Vũ cấp tốc gửi đi một đoạn tin nhắn: "Tới nhà của ta gấp, có việc cần nói cho ngươi, gõ cửa không được thì cứ trực tiếp phá cửa mà vào!"

Tô Vũ gửi tin nhắn cho Trần Hạo, nếu hắn bị thụ thương, thậm chí hôn mê thì sẽ không có thời gian cầu viện, khi đó Trần Hạo tới đây là có thể đưa hắn đi bệnh viện rồi.

Sắp xếp xong xuôi, Tô Vũ khẽ cắn răng, cấp tốc đem giọt tinh huyết kia nhét vào trong miệng.

Cùng lắm thì chịu thương thôi, không lẽ chút đau đớn đó mà mình không chịu nổi sao?

"A!"

Một tiếng hét thảm truyền ra, Tô Vũ kém chút khóc rống rơi lệ, đau quá!

Ầm ầm!

Sau một khắc, trong đầu hắn có tiếng nổ vang, trước mắt Tô Vũ biến thành màu đen, trực tiếp ngất ra đất.

"Máu!"

Thiết Dực điểu to lớn lần nữa hiện ra, trông giống với con trong mộng cảnh đêm qua, nhưng lại cũng có chút khác biệt.

Mà một màn này chưa bao giờ xuất hiện trong những cơn ác mộng của Tô Vũ suốt hơn mười năm qua.

Thiết Dực điểu tái hiện!

Bạn đang đọc Vạn Tộc Chi Kiếp (Bản Dịch) của Lão Ưng Cật Tiểu Kê
vietnovel
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Vạn_Tộc_Chi_Kiếp_Bản_Dịch
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 5
Lượt đọc 484
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự