Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 13 Khai Nguyên Tứ Trọng (2)

Bạn đang đọc Vạn Tộc Chi Kiếp (Bản Dịch) của Lão Ưng Cật Tiểu Kê

Phiên bản Dịch · 1953 chữ · khoảng 7 phút đọc

Chương 13: Khai Nguyên Tứ Trọng (2)

Nửa giờ sau, Tô Vũ mới dần ổn định lại sức lực.

Hắn cảm thấy rất tiếc nuối, bởi vì thời gian tu luyện còn chưa đến nửa giờ đồng hồ, nửa tiếng còn lại xem như đã phí phạm. Hắn cứ tưởng nửa tiếng còn lại sẽ để dành đó được, nhưng bây giờ nó đã biến về số không, quả thật là đáng tiếc.

"Còn may mà kết quả không tệ, mình đã là Khai Nguyên tứ trọng!"

Tô Vũ thầm vui, vốn dĩ hắn chẳng ôm hi vọng mấy, nào nghĩ tới thế mà thật sự trước khi đi khảo hạch đã đạt đến Khai Nguyên tứ trọng.

Toàn bộ Nam Nguyên trung đẳng học phủ, Khai Nguyên tứ trọng cũng chỉ hơn mười người. Khai Nguyên tam trọng thì có trên trăm.

Dựa theo lời mọi người hay nói thì bây giờ Tô Vũ cũng đã được xem là văn võ toàn tài.

Là cấp bậc của thiên tài!

"Đây chính là hiệu quả của sách họa sao? Quá kinh diễm. . . Bất quá. . ."

Tô Vũ khẽ nhíu mày, hiện tại hắn vẫn còn là Khai Nguyên cảnh, hiệu quả mà sách họa mang lại quả thật rất tốt, nhưng nếu khi hắn thăng cấp lên Thiên Quân, vậy thì khi đó hắn đã có khả năng chủ động tu luyện, mà Nạp Nguyên quyết lại không phải công pháp của Nhân tộc, đến lúc ấy chỉ sợ còn không hữu hiệu bằng công pháp của Nhân tộc.

"Được rồi, không thể quá tham lam, huống chi. . . Nếu mình có Thần Ma công pháp. . ."

Hai mắt Tô Vũ sáng lấp lánh, nếu như cuốn sách kỳ bí này có thể mở ra Thần Ma giao diện thì sẽ thế nào?

Công pháp của Nhân tộc dĩ nhiên rất mạnh, nhưng công pháp Thần Ma còn mạnh hơn.

"Trong giấc mộng của ta đã từng có Thần Ma tộc xuất hiện chưa?"

Trước kia mộng cảnh quá nhiều, hơn nữa tuổi còn nhỏ, thiếu hiểu biết, thế nên Tô Vũ không thể nhớ được.

Có hay không, hắn cũng không rõ ràng.

Nếu là có, vậy thì tương lai hắn cũng có thể tu luyện Thần Ma công pháp đúng không?

"Thôi, nghĩ tới những thứ này quá xa vời, hiện tại Nạp Nguyên quyết đã rất khá, có thể giúp ta sớm vượt qua cửa ải Khai Nguyên đã là quá may mắn."

Tô Vũ đè suy nghĩ mơ mộng kia xuống, trong lòng hiện tại thấy rất vui vẻ.

Khai Nguyên tứ trọng!

Tuy rằng thân thể không có biến hóa quá rõ rệt, thế nhưng dù sao hắn cũng đã trải qua quá trình tôi thể nguyên khí, ít nhiều cũng giúp bản thân mạnh mẽ hơn một chút, đặc biệt là thính lực.

Tai trái thoáng động đậy, rất nhanh, một vài tiếng sột soạt trên lầu dưới lầu đều lọt vào trong tai hắn.

Tuy rằng không phải quá rõ ràng, nhưng chắc chắn là đã tốt hơn trước kia nhiều.

Trước kia hắn gần như không nghe được thanh âm nào ở nhà hàng xóm cách nhà vài căn, càng đừng nói động tĩnh lầu trên lầu dưới, nhưng hiện tại thì đã có thể, xem ra nhĩ lực đã có sự thay đổi lớn.

Đối với tu giả mà nói, mắt thấy bốn phương, tai nghe tám hướng, đây chính là những năng lực cơ bản nhất.

Nếu không hoàn thành cấp bậc Khai Nguyên, vậy thì đương nhiên sẽ không làm được điểm này.

"Rất tốt!"

Mặc dù hao tốn hết một giọt tinh huyết, cũng coi như là một điểm công huân của hắn, thế nhưng chỉ cần có thể giúp đẩy nhanh tu vi, dù phải bỏ ra mười hay cả trăm điểm Tô Vũ đều nguyện ý.

"Vẫn còn hai giọt, có nên thử kỹ năng chủng tộc không?"

Hai mắt Tô Vũ chớp động, hắn rất muốn xem thử uy lực kỹ năng của Thiết Dực điểu như thế nào, duy trì được trong thời gian bao lâu, quan trọng là có tạo tạo thành hậu quả gì đối với thân thể hay không?

Nếu như không biết rõ mà đã tùy tiện sử dụng, thì chính là vô trách nhiệm với bản thân mình.

Thiết Dực điểu có hai loại kỹ năng chủng tộc mà hắn có thể kích hoạt, một là xé rách và hai là Thiết Sí trảm kích.

Tô Vũ tin chắc, tùy theo cấp độ khác biệt mà các kỹ năng chủng tộc của Thiết Dực điểu cũng sẽ có các đẳng cấp khác nhau.

Thiết Sí trảm kích, Tô Vũ không có cánh nên cũng không nghĩ tới việc sẽ kích hoạt kỹ năng này. Nhưng kỹ năng xé rách thì hắn có thể thử thí nghiệm một lần.

Có điều không thể làm ngay ở đây được, diện tích trong nhà quá nhỏ, vả lại phụ cận nhiều người, lầu trên lầu dưới đều có các lão nhân là Thiên Quân cảnh, tùy tiện gây ra động tĩnh quá lớn sẽ bị phát hiện mất.

Suy nghĩ một chút, Tô Vũ liền mang theo bình tinh huyết, cấp tốc vọt ra khỏi cửa.

...

Hơn mười phút về sau, Tô Vũ đã xuất hiện bên ngoài tu luyện đạo quán.

Tô Vũ giao 100 An Nguyên tệ cho người phụ trách, quyết định thuê một căn phòng tu luyện trong một giờ.

Loại đạo quán như này có không ít ở Nam Nguyên thành, dù sao thì tu giả bọn họ cũng cần một nơi yên tĩnh và thích hợp để tu đạo.

"Mở ra!"

Nuốt tinh huyết vào bụng xong, lập tức trong đầu Tô Vũ lóe ra vô số hình ảnh Thiết Dực điểu dùng móng vuốt sắc bén xé rách con mồi.

Tô Vũ cảm giác hai tay mình trong nháy mắt chợt sưng lên!

Tiếp đó nguyên khí điên cuồng áp súc khiến cả cơ thể hắn tràn đầy lực lượng cường đại!

"Đây chính là kỹ năng xé rách sao?"

Tô Vũ rung động, đây là lần đầu tiên hắn cảm nhận được sự lợi hại của bản thân, cụ thể mạnh tới cỡ nào thì hắn vô phương phán đoán, dù sao hắn cũng chỉ là Khai Nguyên tứ trọng, nhưng quả thật chưa bao giờ hắn thấy chính mình cường đại như thế.

Cánh tay căng tới đau nhức vô cùng, Tô Vũ không dám trễ nải, vội vàng thử tiến lên công kích mô hình hình người ở trước mặt.

Oanh!

Một tay hắn bắt lấy cổ họng của đối phương, móng tay như ưng trảo sắc bén, ngón tay Tô Vũ bấu chặt vào.

Đây vốn là loại mô hình chuyên dụng cho các tu giả huấn luyện thực chiến, chất liệu hết sức kiên cố.

Tay trái tay phải Tô Vũ đan xen phóng tới, động tác không ngừng lại lần nào, điên cuồng công kích hình nhân đối diện, mỗi một lần ra tay đều có thể thấy rõ hiệu quả của kỹ năng xé rách.

Dần dần, vị trí cổ họng của mô hình đã bắt đầu xuất hiện một vết nứt nhỏ xíu.

Khoảng năm sáu phút sau, ánh mắt Tô Vũ khẽ động, vẻ điên cuồng mới rồi đang chậm rãi tan biến, mà lực lượng trên cánh tay cũng yếu dần.

Ầm!

"Aaaa!"

Tô Vũ hít sâu một hơi, lực lượng trong nháy mắt tiêu tán, một tay hắn chộp trúng mô hình, móng tay như muốn nứt ra, đau đớn đến tột đỉnh.

"Ta xxx con mẹ ngươi."

Tô Vũ nhịn không được chửi bậy một tiếng, nói tan biến liền tan biến, hắn chỉ là một Khai Nguyên cảnh, dùng toàn lực cào xé mô hình chuyên dụng đó, không đau thấu xương mới là lạ.

Tô Vũ cầm máy truyền tin lên xem xét thời gian trôi qua, trong lòng đã có phán đoán.

"Duy trì được 5 phút đồng hồ, tiêu hao hết một giọt tinh huyết, không phải công kích đơn giản mà là tăng cao hiệu quả của kỹ năng xé rách, xem ra đây chính là kỹ năng chủng tộc của Thiết Dực điểu mà mình có thể mở ra, lẽ nào là do thực lực bản thân quá yếu?"

Tô Vũ nhìn thoáng qua mô hình, hắn trông thấy vết nứt nhỏ xíu ban nãy đang chậm rãi khép lại. Quả nhiên là bảo bối của đạo quán, đây cũng là nguyên nhân hắn nghe nói bọn họ đã phải bỏ ra số tiền rất lớn để dùng nguyên liệu đắt đỏ chế tạo ra hình nhân đặc biệt này cho tu giả luyện tập.

"Hiệu quả xé rách mô hình quá yếu, cha ta là Thiên Quân cửu trọng cũng có thể làm được, hơn nữa kết quả còn đáng gờm hơn, một quyền oanh kích xuống, toàn lực ứng phó còn có thể đánh ra một cái lỗ nhỏ, trong khi chính mình công kích suốt năm phút cũng chỉ có thể tạo thành một cái khe. . ."

"Lực công kích có lẽ là kỹ năng mà Thiên Quân cảnh thất trọng mới có, lúc cha còn là Thiên Quân lục trọng cũng không có cách nào phá hư được mô hình này."

"Nói như vậy, có lẽ Thiết Dực điểu đã nuốt giọt tinh huyết và trở thành một phần của cuốn sách họa này là Thiên Quân thất trọng Thiết Dực điểu. Vậy cũng có nghĩa là một giọt tinh huyết sẽ kích hoạt được năng lực công kích của Thiên Quân thất trọng, và kéo dài trong 5 phút đồng hồ. . ."

Hai mắt Tô Vũ sáng lấp lánh, nói như vậy thì hiện tại hắn có thể giắt túi kỹ năng công kích này.

Đương nhiên, lực công kích không có nghĩa là thực lực.

Một Thiên Quân thất trọng chân chính không chỉ có lực công kích, mà còn sở hữu thân thể mạnh mẽ, tốc độ cực nhanh, động tác nhanh nhẹn, kinh nghiệm chiến đấu dày dặn, đó đều là những thứ mà Tô Vũ không sao sánh nổi.

Nếu chỉ đơn thuần đứng im công kích tử vật, hắn còn có cửa so sánh với Thiên Quân thất trọng.

Nhưng nếu là chiến đấu tay đôi giữa hắn và Thiên Quân thất trọng, người ta có thể trong nháy mắt giết chết Tô Vũ, bởi vì ngoài hai cánh tay tràn đầy lực lượng ra thì hắn chẳng còn cái gì khác.

"Đừng nói là Thiên Quân thất trọng, ngay cả Thiên Quân tam trọng tứ trọng, chỉ cần có chuẩn bị, không tới quá gần mình, không cho mình cơ hội áp sát, thì chắc chắn mình sẽ là kẻ bại trận, thực lực hiện giờ của mình hoàn toàn không phải đối thủ của bọn họ."

Tô Vũ khẽ lắc đầu, vừa rồi hắn còn hào hứng vì cảm giác lực lượng vô hạn, thế nhưng bây giờ nghĩ kỹ mới thấy loại năng lực vừa khám phá ra đó quả nhiên có chút khó xơi.

Chỉ có thể bí mật làm đòn sát thủ để bảo hộ mệnh, còn nếu công khai bạo lộ ra, chắc chắn sẽ không tạo thành uy hiếp đối Thiên Quân tam trọng, thậm chí là Thiên Quân cảnh có đẳng cấp yếu hơn.

Vả lại thời gian kéo dài kỹ năng cũng quá ít, trong năm phút đó đối phương hoàn toàn có thể bỏ chạy trước, chờ lực lượng của mình biến mất rồi quay lại giết người cũng chưa muộn.

Bạn đang đọc Vạn Tộc Chi Kiếp (Bản Dịch) của Lão Ưng Cật Tiểu Kê
vietnovel
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi lac_lac_209
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 202
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự