Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 44 Ngoại truyện 1 — Từng có một ngôi sao, chiếu sáng suốt đêm

Bạn đang đọc Vẫn Là Tình Yêu của Miêu Diệc Hữu Tú

Phiên bản Dịch · 5231 chữ · khoảng 19 phút đọc

Lần đầu gặp mặt, là một buổi trời tối đổ mưa liên miên

Cậu thiếu niên lạnh đạm một mình đứng trong góc sân, mặt không chút thay đổi hoàn thành bài tập mỹ thuật. Hắn không thích quốc hoạ, màu vẽ rất dễ làm bẩn quần áo, lại bị ép không thể không học.

Nhưng, một bầu trời đầy mây một người bình thản như vậy, bởi vì có một cô gái xâm nhập vào, khiến cho ánh nắng tươi đẹp xuất hiện.

Người con gái mi cong vút có nét thương cảm vượt quá tuổi tác, khí chất nho nhã, đôi mắt đen bóng tựa như ngọc thạch khiến người ta loá cả mắt. Cô gái đó cứ im lặng đứng trước bàn vẽ của hắn, cũng không nhìn hắn, chỉ nhẹ nhàng nhìn bức tranh mà nói “Mưa bay gió thổi lạnh lùng, Tiếng gà eo óc, dặm chừng đìu hiu. Thấy chàng quân tử mến yêu, Lòng em thoắt đã muôn chiều thảnh thơi?[1]. Gió mưa tối sẫm cả trời, Tiếng gà eo óc mấy lời đìu hiu. Thấy chàng quân tử mến yêu, Lòng em hoan lạc khinh phiêu khôn cùng. [2]“

Tiếng nói trong trẻo du dương, quả nhiên giống như hạt châu lớn nhỏ rơi xuống bàn ngọc.

Vào thời điểm đó, Hạ Khải Minh mới mười hai tuổi, Phương Tình tám tuổi.

Cậu thiếu niên mười hai tuổi từ nay về sau yêu mực nước yêu sơn thuỷ, hơn nữa yêu thích tranh ‘phong vũ tiêu tiêu’ ( mưa gió lất phất)

Hạ Khải Minh cũng trưởng thành như những đứa trẻ khác, hy vọng nhanh tới ngày nghỉ. Nhưng không ai biết, hắn hy vọng gì, chẳng qua là tới thời gian có thể nhìn thấy cô bé kia.

Phương Tình hàng năm đều được ông nội đón về thành phố N, Dịch gia ít con gái, chỉ có đứa cháu ngoại này liền được cưng chiều trong lòng bàn tay, tựa như nâng niu minh châu

Hạ Khải Minh cảm thấy Phương Tình rất khác biệt, không giống mấy cô gái bên cạnh hắn suốt ngày líu ríu nói về vấn đề quần áo y phục của các minh tinh. Khi cô ở bên người hắn, tâm Hạ Khải Minh thực sự tĩnh lặng, một cậu con trai nghịch ngợm như vậy, lại bất tri bất giác thu liễm lại tính tình của chính mình, cam tâm tình nguyện cầm một quyển sách, cả ngày cả ngày bên cô.

Vào lúc đó làm sao hiểu được cái gì gọi là yêu?

Hạ Khải Minh chỉ biết là hắn thích nhìn Phương Tình vui vẻ, cười rộ lên mặt mày cong cong, cái mũi thanh tú hơi nhăn lại, lộ ra hàm răng trắng đều.

Vì thế, hắn vì cô sưu tập rất nhiều sách, đủ loại khác nhau, từ sách đẹp tới sách có hoa văn tinh tế, hắn cẩn thận dùng chữ thư pháp phóng khoáng, sao chép lại những đoạn câu hay hoa mỹ.

Phòng sách của hắn càng ngày càng rộng thêm ra, cuối cùng đầy ắp thi từ ca phú, cầm kỳ thi hoạ. Lần thứ hai lúc mời cô đến đây, thậm chí có thể “Ngồi bên bếp lò làm bằng bùn đỏ, rượu Lục Nghĩ vừa nấu xong” [3].

Như vậy đó là yêu sao!.

Không hiểu, lại càng thêm đơn giản thuần túy.

Nhưng mà có một ngày, Phương Tình cũng sẽ vì một chàng trai sao chép những câu hay, đem tất cả chuyện buồn đưa vào nét bút vẽ tranh.

Cô bắt đầu rất nghiêm túc học tiếng Nhật, cau mày lặp đi lặp lại ôn luyện những câu tranh nét hoạ của Nhật.

Hạ Khải Minh chẳng qua nhìn thấy cô vất vả cùng băn khoăn, trái tim hắn như bị bóp nghẹn người như thế làm sao có thể khiến cho người khác không thương?

Phương Tình lại luôn dùng ngôn từ hơi cảm thán hơn bình thường miêu tả cậu thiếu niên đó, cậu ta vĩ đại, cậu ta xuất trần… . . . . . cậu ta giống như công tử tuấn tú trong truyện cổ tích, tài hoa hơn người, áo trắng phiêu phiêu, tay cầm một quyển sách đứng bên ven sông.

Sau đó Hạ Khải Minh cả đoạn thời thiếu niên đó, tất cả yêu thích đều là áo sơ mi trắng, không nhiễm hạt bụi, cậu thiếu niên cao lớn càng làm nổi bật nét tuấn dật. Nhưng, lúc đó trong mắt Phương Tình Hạ Khải Minh cũng không phải hoàng tử cưỡi con ngựa trắng đến.

Vậy làm những chuyện đó có quan hệ gì đâu?

Khi Hạ Khải Minh lẻ loi một mình nằm ở nước ngoài đất khách hắn mới hiểu được, hắn từng làm nhiều chuyện ngốc như vậy, chỉ vì muốn khiến cho cô gái ấy đó vui, ghét nghe cô ấy nói tới tên người con trai khác, đơn giản chỉ vì hắn yêu cô mà thôi.

Ở nước ngoài nhưng năm học ở trường, hắn đi một mình từng đi qua rất nhiều nơi, ngắm rất nhiều phong cảnh. Mỗi một lần sẽ dùng nét hoạ sinh động miêu tả, chờ mong có một ngày có thể cùng Phương Tình cùng nhau chia sẻ nét đẹp này..

Nhưng mà lần thứ hai hắn nhìn thấy cô, cô gái lúc trước thích đọc Kinh Thi, đã trưởng thành thành cô gái khí chất xuất chúng, chỉ có đôi mắt đen láy linh động. Nhiều năm đêm khuya nằm mộng, khi xuất hiện đôi mắt sáng ngời đó, vẫn như cũ không thay đổi, vẫn như cũ khiến cho hắn… …tim đập thình thịch.

Khi đó, hắn mới chính thức hiểu được hết ý tứ câu thơ cô đọc lúc đó

Thấy chàng quân tử mến yêu, lòng em hoan lạc khinh phiêu khôn cùng.

Vừa gặp mặt em, có thể nào không thích?

Giọng nói cô không còn mềm nhẹ, gọi hắn ” Anh Tiểu Minh ( Tiểu Minh ca ca) ” , không bao giờ … nữa sẽ ôm sách ngồi trong sân nhà hắn, đọc cho hắn những câu thơ ngắn ưu thương đến tan nát cõi lòng

Hạ Khải Minh bỗng nhiên cảm thấy sợ hãi, thưở ấu thơ thân mật khắng khít tình cảm đó còn hay không, sau khi lớn lên, hắn không còn có thể như trước đây canh giữ ở bên cạnh cô, giống như ngày xưa, bình yên cùng cô lớn lên

Phải nói như thế nào, những giây phút nhớ em.

Phải nói như thế nào, những tháng ngày nhớ nhung đục khoét tâm hồn

‘Biệt lai vô dạng’ [4] , chẳng qua là góc nho nhỏ hắn cho cô, cũng là cả thế giới của hắn

Đó là hy vọng của hắn, hỵ vọng cô lúc nào cũng có thể đi đến, cũng giống như trước đây, mang sách cho cô đọc, hoặc là một bức tranh, lôi kéo hắn cùng nhau thưởng thức

Biệt lai vô dạng, cũng là hy vọng của hắn.

Như là hắn nhiều … năm ti tiện chờ đợi, cho dù vô vọng, cũng hy vọng cô khoẻ mạnh.

Cho dù không bao giờ … đến nữa, cũng hy vọng, khoẻ mạnh.

Hắn cũng có không cam lòng như vậy.

Rõ ràng như thế, không biết làm sao Phương Tình nhìn không thấy. Một người thích mình đứng ở phía sau, lại dễ dàng không lọt vào mắt. Hắn cũng muốn ra sức thực hiện, chỉ là sợ từng bước đó, Phương Tình sẽ gặp trốn tránh dần dần. Cô là một cô gái tinh tế tình cảm rất cẩn trọng cần phải rất mất nhiều công, được yêu nhưng không thể hồi báo, e rằng chỉ sợ cô sẽ hổ thẹn bấn an lẫn áy náy.

Cho nên Hạ Khải Minh tình nguyện đem đoạn tình cảm kia vùi lấp, cũng không dám mạo hiểm như vậy.

Cố Mạch từng hỏi: “Thật sự sẽ không cần đền đáp sao? Một người, phải có rất kiên cường, mới có thể đối với một người vĩnh viễn không có khả năng, nhớ mãi không quên?”

Hạ Khải Minh cũng không biết, hắn không phải không hy vọng xa vời, chính là không thể.

Chán chường lần lượt, hắn sợ sẽ có một ngày sẽ tiêu hao dần tình cảm của mình đối với Phương Tình. Mặc dù yêu mà không được, hắn cũng luyến tiếc lưu luyến tình cảm tốt đẹp, tình nguyện ngày ngày đêm đêm nhận hết hành hạ từ tình yêu, cũng không nguyện không hề yêu cô.

Cho nên sau lại, hắn rõ ràng có thể thuận lý thành chương dùng chút thủ đoạn ra sức với Phương Tình, lại bởi vì bản thân mình vì không đành lòng mà sinh sôi buông tha cho.

Ngay cả ghen tị cũng không có thể biểu lộ.

Cô nói hắn là người anh tốt nhất, như vậy hắn chỉ có thể làm người anh tốt thôi.

Nhưng sau cùng, hắn rốt cuộc không thể buông được, tham gia hôn lễ người mình yêu nhất, tự tay đem tay cô đặt vào tay người đàn ông khác. Cho dù thế nào hắn cũng làm không được.

Hắn từng dùng tất cả sức mạnh của một cậu thiếu niên, bảo hộ cô gái đó lớn dần, mà bây giờ, hắn cuối cùng cũng trưởng thành một chàng trai ôn nhuận như ngọc như cô mong chờ, phong độ nhanh nhẹn, rồi lại muốn hắn tự mình buông tay vứt bỏ.

Xin lỗi, rốt cục anh cũng khiến em thất vọng một lần rồi, không tham gia được hôn lễ của em, thậm chí không muốn cùng thưởng thức tiệc cưới xa hoa, cho nên chỉ có thể xa xa né ra, tha thứ cho anh không thể nói ra từ miệng câu: chúc em hạnh phúc, răng long đầu bạc.

Khi Hạ Khải Minh đi trên phố ở Lệ Giang, ánh nắng chiều như lửa thiêu đốt, Phương Tình chính là ở chổ này cứu vớt chính mình sao?

Như vậy lúc này ai cứu vớt, ai tới thành toàn cho hắn??

Lại bước tới một chỗ rẽ, Hạ Khải Minh bỗng dưng dừng lại bước chân, một cô gái đứng ở đầu phố, ý cười khẽ loé, phía sau lưng hắn là ánh ráng chiều sáng lạn từng mảng lớn kéo dài đến tận chân trời, rặng mây đỏ đầy trời, càng làm nổi bật hai mắt cô nàng, càng thêm lưu chuyển thông suốt..

Hạ Khải Minh giống như nghe thấy tiếng thở dài của số mệnh, thì thào lẩm nhẩm: “Cố Mạch. . . . . .”

Chú thích:

[1] Nguyên tác:

Phong vũ tiêu tiêu, 風 雨 瀟 瀟

Kê minh diêu diêu; 雞 鳴 膠 膠

Ký kiến quân tử, 既 見 君 子

Vân hồ bất liêu. 云 胡 不 瘳

(Phú dã) 賦 也

[2] Nguyên tác:

Phong vũ như hối, 風 雨 如 晦

Kê minh bất dĩ, 雞 鳴 不 已

Ký kiến quân tử, 既 見 君 子

Vân hồ bất hi. 云 胡 不 喜

(Phú dã) 賦 也

[1] & [2] là nằm trong 3 bài thơ Phong Vũ ( Trịnh Phong ) nằm trong Kinh thi ( Nguồn : nhantu.net)

[3] Là hai câu trong bài thơ Vấn Lưu thập cửu – 問劉十九 của Bạch Cư Dị

Lục Nghĩ tân phôi tửu

Hồng nê tiểu hoả lô

Vãn lai thiên dục tuyết

Năng ẩm nhất bôi vô?

Dịch nghĩa:

Rượu Lục Nghĩ vừa nấu xong.

Ngồi bên bếp lò làm bằng bùn đỏ,

Muộn thế này trời còn muốn đổ tuyết

Có thể uống một ly rượu không?

[4] Biệt lại vô dạng: còn có nghĩa là hy vọng em luôn khoẻ mạnh sau khi chúng ta chia tay.

Ngoại truyện 2– Hôn lễ, gặp mặt

Phương Tình cùng Song Hỉ là nhiều năm ở chung ngọt ngào, Lục Hân và Lưu Hiệp cũng là từ nhỏ lớn lên, hôn lễ hai đôi này tất nhiên cùng tổ chức cùng lúc.

Đáng nhẽ định tổ chức tại một chổ, nhưng quan khách thực sự nhiều lắm, không thể làm gì khác hơn là tách biệt tiến hành.

Lễ cưới Phương Tình theo kiểu truyền thống Trung Quốc, khăn quàng vai mũ phượng tinh xảo hoa mỹ, càng làm nổi bật thêm làn da nõn nã của cô, mắt sáng tươi đẹp động lòng người. Khi Lục Hân vén khăn hỉ của cô, tất cả mọi người vây xem đều kinh hô, xuyên qua rèm châu thấp thoáng nhìn thấy vẻ mặt tân nương rất thẹn thùng.

Trên mặt Lục Hân quanh năm lạnh lùng dường như gặp phải ánh dương sáng rỡ, từ lâu đã tan rã không còn, đuôi lông mày khóe mắt đều là không thể tài nào che giấu được ý cười thỏa mãn, lễ phục đỏ thẫm mặc trên người hắn không thấy tầm thường, trái lại làm mền cho người càng thêm ánh tuấn rắn rỏi.

Bởi vì nơi Phương Tình ở cách xa nhà mới quá xa, do đó chỉ có thể ngồi lên xe cưới đi trước, khi tới gần mới để Lục Hân ôm cô lên kiệu hoa.

Lục Hân chẳng biết nói như thế nào thuyết phục bạn bè đảm đương làm kiệu phu, còn mời tới một dàn nhạc đi theo kiệu hoa diễn tấu, dọc theo đường đi vui sướng hân hoan.

Sau khi đến nơi, Lục Hân đá rơi cửa kiệu, sau đó vội vàng ôm tân nương ra, trong tiếng hoan hô của mọi người vượt qua chậu than.

Trong sân đã sớm bày trí xong rồi, đèn lồng đỏ lớn được treo lên, Phương Tình nhìn xuyên qua bức rèm che đánh giá chung quanh, trong ngực rốt cục cũng có một cảm giác, cô sau này đã là con dâu Lục gia rồi.

Lục Hân là người thân nhất của cô, cô cùng hắn cùng nhau đến răng long đầu bạc…

So sánh mà nói, hôn lễ Song Hỉ thì thơ mộng rất nhiều. Lưu Hiệp không biết từ nơi nào có một chiếc xe ngựa theo phong cách cung đình Châu Âu, cố ý chọn hai con ngựa kéo là hai con to cao, ăn mặc lệ phục màu trắng, mặt như quan ngọc, thực sự rất giống hoàng tử anh tuấn trong truyện cổ tích

Song Hỉ trên khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy ánh sáng hạnh phúc, mặc áo cưới trắng tinh dễ thương, trên đầu đội vương miện lóng lánh nho nhỏ, để mặc cho Lưu Hiệp kéo cô lên xe ngựa.

Mỗi cô gái đều có giấc mộng làm công chúa như thế này, trong tiếng reo hò chúc phúc của mọi người leo lên xe ngựa của hoàng tử, từ nay về sau cùng hắn trải qua tháng ngày hạnh phúc vui sướng.

Hiện tại, tốt đẹp chính là từ truyện cổ tích thành hiện thực rồi, Song Hỉ nhìn Lưu Hiệp tự mình kéo dây cương điều khiển xe ngựa, chỉ cảm thấy trong lòng tràn đầy cảm động..

Lưu Hiệp đã sớm mua trước nhà ở và trang trí xong hết. Song Hỉ từ trước đến nay việc làm chẳng qua chỉ có việc này, do đó lắp đặt thiết bị đều là Lưu Hiệp phụ trách, trang trí như mộng như ảo, đặc biệt phòng ngủ, rất phù hợp với khiếu thẩm mỹ của Song Hỉ ngây thơ tròn tròn.

Mà bây giờ trong vườn treo đầy bong bóng cũng dải lụa màu, phòng khách dưới lầu cũng không còn chổ trống, gia đình bạn bè đến chúc mừng chật ních.

Bởi vì là hôn lễ kiểu Âu, tất nhiên không có lễ nghi rườm rà như bên Phương Tình. Song Hỉ theo quy củ chị gái là phù dâu kiêm đón khách.

Sau đó người điều khiển chương trình tuyên bố hôn lễ bắt đầu, chủ hôn người ta nói một đoạn lời chúc mừng thật dài mới đưa cô dâu, chú rể mời lên đài.

Lưu Hiệp ôm Song Hỉ, dáng tươi cười đầy mặt.

Trên đỉnh đầu hoa tươi nhỏ được tung rơi, mọi người chờ cũng bắt đầu hoan hô ầm ĩ, cầm lấy ruy băng tung lên hai người bọn họ.

Mạc Hạo Khanh với tư cách là bạn tốt nhiều năm của Lưu Hiệp. Bởi vì không thích cảnh tượng quá mức náo nhiệt tiếng ồn xôn xao, liền cố ý rời khỏi lễ uống rượu giao bôi, đưa lên lễ vật cùng chúc phúc liền rời khỏi. Lưu Hiệp biết rõ tính nết anh bạn, cũng không có ngăn cản.

Mạc Hạo Khanh vừa mới bước ra khỏi cửa, chợt nghe một giọng nữ thanh thúy bên cạnh vang lên, mang theo chút không xác định : “Mạc Duẫn Chi?”

Mạc Hạo Khanh ngẩn ra, hơi nghiêng đầu quan sát người tới.

Hà Giai Hỉ ăn mặc lệ phục phù dâu màu trắng, tóc búi cao, lộ ra cổ nhỏ xinh đẹp tuyệt trần, dáng đứng cao vút.

“Cô là…”

Hà Giai Hỉ tươi toe toét, đồng tử cũng sáng sủa làm người khác kinh ngạc: “Thật là anh, bảy năm trước anh bị thương, thực tập sinh trong phòng cấp cứu là tôi!”

Mạc Hạo Khanh bị thương lớn nhỏ vô số lần, làm sao nhớ nổi, nhìn thấy cô thân phận phụ dâu nên không thể làm gì khác hơn là cười cười không nói..

Nhưng Duẫn Chi… Tên này thực sự lâu rồi không có dùng qua…

Hà Giai Hỉ tinh tế đánh giá hắn, bảy năm thay đổi rất lớn. Hắn không hề còn vẻ tuấn tú nhưng hơi tính trẻ con. Bây giờ trước mắt là một người đàn ông cao lớn tựa như ngọc, còn có phong thần tuấn lãng hơn trước kia, chỉ là trong mắt hung ác nham hiểm, dáng tươi cười có ý kỳ lạ.

Dù vậy, cô liếc mắt một cái cũng có thể nhận ra hắn.

“Đó là lần đầu tiên tôi may da đầu, tay vẫn run liên tục, thật phiền anh còn không có trách cứ tôi, cắn răng chịu đựng đau nhức… ngày thứ hai tôi có đi tìm anh, kết quả là anh đã xuất viện rồi.”

Hà Giai Hỉ năm ấy chỉ mới là năm hai, chạy đến bệnh viện làm thực tập sinh. Buổi tối theo giáo sư trực đêm tại phòng khám, vừa lúc gặp Mạc Hạo Khanh bị đưa vào bệnh viện, máu tươi đầy mặt, bên thái dương một vết thương thật dài dữ tợn, da thịt cũng tróc ra. Hắn cũng chẳng có chút hoảng loạn nào, chỉ khẽ cau mày, mặc cho cô khử trùng làm sạch.

Dù sao Giai Hỉ có cố trấn tĩnh, cũng không thể không kinh hoảng, cho tới bây giờ chỉ phẩu thuật trên động vật; lần đầu tiên cầm kim may cho người, tay cầm đều run lẩy bẩy, thế nào cũng không làm được.

Đương lúc cô không biết làm sao, tay giơ ở giữa không trung ấm áp, bao trùm lên là một bàn tay trắng xanh các khớp xương rõ ràng.

Hà Giai Hỉ cúi đầu chạm vào đôi mắt hắn bình tĩnh không hề có gợn sóng, đột nhiên an tâm quyết tâm lên tới.

“Không sao, đừng lo lắng quá.”

Giọng điệu thản nhiên, nghe không ra chút phập phồng nào, Hà Giai Hỉ gật đầu, từng mũi kim tỉ mỉ khâu lại vết thương.

Đương nhiên tay cũng không có thuần thục, người đàn ông ngồi ở đó trên lưng là từng lớp mồ hôi lớn, môi nhếch lên, cũng không rên một tiếng.

Mạc Hạo Khanh gật đầu, dáng vẻ hiển nhiên không muốn nhiều lời: “Nhưng bây giờ gọi tôi là Mạc Hạo Khanh… Duẫn Chi tên này từ lâu không còn”

Hà Giai Hỉ hơi sửng sốt, cô tất nhiên nghe qua chuyện Mạc Hạo Khanh hắn là lão đại, không nghĩ tới lại có thể là hắn.

“Mạc Hạo Khanh, xin chào, tôi là Hà Giai Hỉ!” Hà Giai Hỉ thoắt cái đã điều chỉnh lại, vươn tay ý cười ngâm ngâm nhìn hắn.

Mạc Hạo Khanh trong mắt lóe nhanh lên một tia sáng, cầm tay thon dài như ngọc.

“Xin chào, Hà… Giai Hỉ.”

Cái tay ấy, vẫn là độ ấm như trong kí ức.

Đời người, dù sao cũng có một lần khắc cốt ghi tâm. Mặc dù từ này về sau là nước từ trên núi chảy xuống không thể nào tương phùng, không có gì để cả đời nhớ tới, cũng tốt hơn suốt đời nhợt nhạt sống trong im lặng.

Hà Giai Hỉ đôi mắt sáng lên kiên định, dáng tươi cười tươi đẹp, thật tốt, cô cũng gặp khắc cốt ghi tâm đời mình.

Phương Tình thay đổi bộ váy dài vải tơ tằm màu đỏ, thuê hoa tỉ mỉ sắc nét, đứng ở bên cạnh Lục Hân, thực sự khiến người ta cảm giác trai tài gái sắc.

Khách khứa tới lui đông đúc, Phương Tình bị liên tiếp lễ nghi phức tạp xoay qua xoay lại sắp đứt hơi rồi, lúc này không thể làm gì khác hơn là ném phụ dâu Tạ Xuân Hồng ra ngoài.

Tạ Xuân Hồng đôi mắt đẹp chứa ý giận trừng mắt liếc xéo, trong lòng ai oán. Cố Tiểu Mạch một người không biết chạy đi nơi nào, chỉ nói không có cách nào tham gia hôn lễ rồi biến mất, để lại mình cô một mình làm phụ dâu.

Phương Tình nhẹ nhàng tựa vào người Lục Hân nghỉ ngơi, đột nhiên nhận được quà tặng từ chuyển fax nhanh gởi tới, vô cùng kinh ngạc.

Cô hiếu kỳ mở ra xem, lại có thể là hợp đồng chuyển nhượng ‘Biệt lai vô dạng”

Hạ Khải Minh tặng ‘Biệt lai vô dạng’ cho cô.

Lục Hân vẻ mặt mất hứng: “Hơn một khách sạn, này cũng là một quán bar….”

Phương Tình không để ý đến hắn, trong đầu có cái gì chợt lóe qua, nhưng lại nắm bắt không được nó.

Lục Hân ánh mắt trầm xuống, mặt không biến sắc cầm tài liệu trong tay đi: “Được rồi, đừng nghĩ nữa, khách khứa đều đã đến đông đủ rồi”

Tạ Xuân Hồng nhìn thấy cảnh tượng náo nhiệt như vậy, trong lòng lại nhớ tới người đã xa mãi tận chân trời, không khỏi cảm thấy có chút cô đơn.

Rượu đỏ một chén đón một chén, bất tri bất giác thì đã uống hơi nhiều, Tạ Xuân Hồng biết là hôn lễ bạn thân nên không thể thất lễ, nhưng không cách nào khống chế tình cảm của mình, cái loại cảm giác mượn cồn làm càng tùy hứng này càng ngày càng mãnh liệt. .

Cô lảo đảo đứng lên, chếch choáng cầm ly rượu đi ra ngoài, lúc rẽ sang hướng khác vô tình đụng vào một người.

Rượu đỏ sóng sánh, dính lên trên áo sơ mi trắng tinh.

Xuân Hồng nâng đôi mắt sóng sánh, xinh đẹp cười cười: “Thực xin lỗi …”

Giọng âm mềm mại này, tựa như một đóa hoa bồ công anh lướt quá lòng dạ Dịch Hồi

Gương mặt Dịch Hồi lạnh lùng kiên định cũng vì tiệc vui này mà nhẹ nhàng không ít, hai mắt sáng quắc nhìn cô gái tuyệt sắc chếnh choáng men say trước mắt, trên gương mặt trong sáng tươi đẹp hơi nhiễm một lớp đỏ ưửng, ánh mắt sáng sủa, vẻ mặt phong tình vạn chủng, hết lần này tới lần khác ánh mắt như hồn siêu phách lạc ở tận sâu bên trong, đúng là đang lóng lánh xoay chuyển nhìn không hiểu nổi.

“Xuân Hồng, Tạ Xuân Hồng…”

Xuân Hồng nghe thấy có người đang gọi mình, mỉm cười nhìn Dịch Hồi, xoay người rời khỏi.

Dịch Hồi về nhìn bóng dáng áo hồng như lửa dần dần bao phủ trong đám người, mới chậm rãi nâng tay để lên chổ bị bẩn.

Giọt rượu đỏ lành lạnh, cứ như vậy, thấm vào đáy lòng hắn..

Ngoại truyện 3 : Cục cưng

Khi bụng Phương Tình vừa mới lộ rõ đã bắt đầu tìm từ đặt tên cho cục cưng, lật trang từ điển Hán ngữ rất nặng, đặc biệt tìm từ hiếm có, thấy vùng chân mày Lục Hân càng nhíu càng chặt, mặt càng nhăn nhó…

Kết quả, liệt ra một loạt tên con gái trên một tờ giấy dài lớn lại sinh hạ một nhóc con.

Phương Tình ôm con trai khóc không ra nước mắt, cô làm sao thì sinh con trai chứ?? Cô vốn dự định sinh một công chúa để có thể khoe khoang một phen trước mặt Song Hỉ và Lưu Hiệp..

Lục Hân thở dài, cầm tấm giấy đó lên nói: “Đừng khó chịu nữa, sau này sinh thêm một bé gái…. tên này có thể sử dụng …”

Phương Tình giận dữ: “Nếu như do anh sinh, em chẳng có ý kiến gì hết!”

Lục Hân sắc mặt không thay đổi: “Được, em bưng trà rót nước nấu cơm thái rau, nửa đêm thức dậy nấu bữa khuya, khi bụng lớn ngủ không được cùng ôm lấy tôi dỗ ngủ?”

Phương Tình lúng ta lúng túng giả vờ như không có nghe thấy, dỗ cục cưng ngủ trong lòng.

Khi đầy tháng, Phương Tình bị kích động mà ôm cục cưng ra ngoài cho mọi người nhìn mặt.

Đứa trẻ bụ bẫm rất đáng yêu, đường nét rất giống ba nó, mặt mày nhưng giống mẹ nhiều hơn, còn nhỏ chưa biết giống ai, cả ngày cười hì hì, cùng với Lục Hân mặt lạnh khác hoàn toàn, cũng không giống Phương Tình trang nhã trầm tĩnh.

Cố Mạch ôm nó, vươn một ngón tay chọc chọc nó, nó quơ ngón tay nhỏ muốn nắm ngón tay ngọc đưa vào trong miệng, nhưng Cố Mạch có ý xấu co rụt lại, co rụt lại khiến cho nó nắm không được

Sau đó nó sẽ không đòi nữa, miệng mở ra cười rất là dễ thương đáng yêu, khi Cố Mạch không để ý thả lỏng cảnh giác liền nắm bắt lấy, cười ‘khanh khách’ liên tục.

Cố Mạch thở dài: “Té ra là một tiểu tử bụng dạ đen tối!”

Phương Tình không hài lòng, con mình đương nhiên phải bao che khuyết điểm: “Cậu cho là nó cũng giống như cậu sao!”

Cố Mạch chẳng thèm so đo tính toán với trẻ con “ấu ba tháng” tính toán, trợn trắng mắt.

Tạ Xuân Hồng nhịn cười nói sang chuyện khác: “Cục cưng tên gọi là gì?”

Phương Tình còn không có trả lời, Song Hỉ đã nhất nhất giọng khẳng định theo lẽ thường chí lý nói: ” Nhất định rất ngôn tình, rất văn nghệ, rất quái dị!”

Phương Tình hừ lạnh một tiếng: “Ai lại đặt tên như vậy, cục cưng gọi là Lục Dương, rất tốt, tên rất giống tớ cùng Lục Hân, ý tứ cùng gần, vừa nghe là biết một nhà.”

Thực ra ban đầu Phương Tình đặt là Lục Minh, nhưng Lục Hân không hài lòng, nói tên này có liên quan tới Hạ Khải Minh, cho nên mới đổi thành Lục Dương.

Cố Mạch dịu dàng cười rộ lên động lòng người: “Ừ, đúng là rất tốt… mấy người một nhà cùng nhau ‘nhật’ mà!”

Tạ Xuân Hồng và Song Hỉ rất không khách khí cười ha hả.

Phương Tình giận dữ, đang nghĩ ngợi làm sao mắng ngược lại, chợt nghe Cố Mạch thét chói tai một tiếng.

Lục Dương anh bạn nhỏ ánh mắt to ướt sũng vẻ vô tội, xoay tròn liên tục, cười liên tục vừa ngây thơ vừa thảo hỉ.

Phương Tình cũng cười, ôm lấy cục cưng hôn một cái: “Thật láu lỉnh, không hổ do mẹ sinh!”

Tạ Xuân Hồng cùng Song Hỉ nhìn Cố Mạch toàn thân sát khí, mặt đen nghiêm không động đậy, trước ngực một mảng lớn nước tiểu nóng hổi, cười đến mức nước mắt chảy cả ra.

Khi Song Hỉ ôm Tiểu Tống Tử ( Bánh ú) nhà mình ngồi trên xe rời khỏi đó về nhà còn cười hì hì.

“Bà xã, có cái gì vui sao?” Lưu Hiệp vươn tay đùa con trai hỏi

Song Hỉ cười tủm tỉm hôn lên gương mặt nhỏ nhắn của con trai: “Cục cưng nhà Phương Tình hóa ra là một tiểu tử bụng dạ đen tối!”

Lưu Hiệp khinh thường “xùy” một tiếng: “Thì đúng rồi một đôi oán phu oán phụ người nào cũng tiểu nhân, sinh con cũng chắc chắn không khác gì mấy, nhớ kỹ hãy để Tiểu Tống Tử nhà chúng ta cách xa bọn họ ra!”

Song Hỉ trợn trắng.

Xưa kia Lưu Hiệp đáp ứng sẽ không để cho cô rơi vào tình huống không muốn mà có thai, kết quả chính là bị hắn tính kế. Sau khi sinh Tiểu Tống Tử chỉ có thể ngoan ngoãn ở nhà, vốn cho rằng ăn chua là trai ăn cay là nữ, lúc mang thai cô thích ăn cay, nhất định sẽ sinh một tiểu công chúa xinh đẹp. Lưu Hiệp cũng tràn đầy mong mỏi kỳ vọng chờ một công chúa béo mập bụ bẫm đi ra, kết quả vừa sinh lại là một hoàng tử, Lưu gia mừng điên, còn Lưu Hiệp buồn bực hồi lâu.

Mặt mày Tống Tử lớn lên rất giống Lưu Hiệp, phấn điêu ngọc mài rất khả ái, hay làm ầm ĩ, khóc rõ to, gào thét khiến Lưu Hiệp trong lòng rất bực, hận không thể đem gởi cho ba mẹ.

Song Hỉ tình mẹ lan tràn, đâu bỏ được, tự mình mang theo trên người.

“Hiệp Hiệp, Tống Tử so với Tiểu Dương Dương còn lớn hơn, bây giờ tên còn chưa có, chúng ta cũng nên đặt tên cho nó đi?”

Lưu Hiệp ghét nhìn vợ mình ôm ấp con trai liếc một cái, không nhịn được nói: “Không phải có tên rồi sao? Tống Tử dễ nghe…..”

Song Hỉ không vừa lòng thái độ của hắn “Dù sao cũng không thể gọi Tống Tử?”

“Ồ, vậy tùy em đặt!!”

Tiểu Tống Tử bám vào mẹ, đôi mắt ai oán trừng trừng nhìn ba mình.

Song Hỉ suy nghĩ khổ sở thật lâu, nghĩ nếu như là “Lưu Hỉ “, rất khả năng sau này lớn lên Tiểu Tống Tử sẽ không nhận mình làm mẹ.

Lưu Hiệp nghe qua ngọn nguồn tên của Lục Dương, biết cũng muốn đặt một cái tên có thâm ý bao hàm như vậy, suy nghĩ một chút kiến nghị: “Không bằng đem ‘Hỉ ’ đổi thành ‘Duyệt ’?”

Song Hỉ hai mắt sáng ngời, nhào tới hôn hắn một cái: “Ông xã tên này hay! Tống Tử sau này gọi Lưu Duyệt! chúng ta người một nhà nhiều niềm vui….”

Lưu Hiệp lập tức nhân cơ hội đè người nào đó trên người xuống, vừa gặm vừa giở trò.

“Tốt…” Lưu Hiệp hơi thở bất ổn nói, “Chúng ta sinh tiếp, lại sinh thêm một đứa gọi Lưu Nhạc, Lưu Hoan, Lưu Cao Hưng……”

===**===

HOÀN – THE END

Bạn đang đọc Vẫn Là Tình Yêu của Miêu Diệc Hữu Tú
vietnovel
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 10

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự