Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 7 Thiên Tâm Kiếm Pháp

Bạn đang đọc Vạn Cổ Thần Đế (Bản Dịch) của Phi Thiên Ngư

Phiên bản Dịch · 2407 chữ · khoảng 8 phút đọc

Chương 07: Thiên Tâm Kiếm Pháp

Tâm tình Trương Nhược Trần cũng không có dao động gì, thản nhiên nói:

"Vậy thì chúc mừng biểu muội, sau này chúng ta cũng thân càng thêm thân."

Nói xong lời này, Trương Nhược Trần liền quay người rời đi.

Lần thứ nhất gặp mặt, Trương Nhược Trần đối với một biểu muội mỹ mạo động lòng người không có hảo cảm gì, lời nói hơn nữa câu không hợp ý, cho nên hắn có chút tẻ nhạt vô vị mới rời đi.

Nhìn thấy Trương Nhược Trần một điểm phản ứng cũng không có thì toàn bộ những tên võ giả trẻ tuổi của Lâm gia đều thất vọng.

Tại sao có thể như vậy?

Nhìn thấy dáng vẻ không quan tâm của Trương Nhược Trần, Lâm Nính San trong lòng cũng có mấy phần thất lạc, nhìn chằm chằm bóng lưng rời đi của Trương Nhược Trần, có chút không cam lòng nói:

"Chẳng lẽ ngươi không muốn biết nguyên nhân sao?"

Lâm Nính San cùng ai đính hôn, Trương Nhược Trần một chút hứng thú cũng không có, nhưng nếu nàng nhất định muốn nói cho hắn biết,thì hắn cũng cố mà dừng bước lại, khẽ gật đầu:

"Thời điểm các ngươi đính hôn , ta nhất định sẽ đến chúc mừng. Nếu là không có chuyện khác thì ta đi tìm mẫu thân đây."

Vừa mới nói xong lời này, Trương Nhược Trần liền trông thấy Lâm Phi từ bên trong Lâm phủ viện đi ra.

Hai mắt Lâm Phi có chút đỏ hoe, hiển nhiên là đã vừa mới khóc, mặc dù đã lau khô nước mắt, nhưng làm sao giấu giếm được Trương Nhược Trần?

Trương Nhược Trần lập tức nghênh đón, ân cần hỏi:

"Mẫu thân, người sao thế? Ai khi dễ người?"

Lâm Phi lắc đầu, nói:

"Không có việc gì, chúng ta trở về đi!"

Nhìn dáng vẻ Lâm Phi làm sao có thể không có chuyện gì?

Sau khi gặp qua Lâm Nính San, Trương Nhược Trần đối với người Lâm gia liền không có một chút hảo cảm.

Lúc nhìn thấy bộ dáng của Lâm Phi, Trương Nhược Trần đối với Lâm gia càng thêm chán ghét.

"Chờ chút!"

Lâm Phụng Tiên hai tay chắp sau lưng, từ trong viện đi ra, nhàn nhạt hướng về Trương Nhược Trần nhìn thoáng qua,sau đó lấy ra một quyển cổ thư làm bằng da thú từ trong tay áo, nói:

"Đây là một bộ "Thái A Quyết" công pháp tu luyện Nhân cấp hạ phẩm, có thể mở ra bảy đầu kinh mạch, cầm lấy đi tu luyện đi! Mặc dù không tính là công pháp tu luyện cao thâm gì, chí ít có thể hoàn thành tẩy tủy trùng mạch, đối với ngươi mà nói, hẳn là đã đủ."

Sau đó, Lâm Phụng Tiên lại sai người mang tới hai phần Tẩy Tủy Dịch, lạnh buốt mà nói:

"Trên người của ngươi dù sao cũng có huyết mạch Lâm gia chúng ta,đây là hai phần Tẩy Tủy Dịch hãy cầm lấy đi!"

Lâm Phi nhìn chằm chằm Lâm Phụng Tiên một chút,ánh mắt lộ ra cảm kích, lập tức kéo tay Trương Nhược Trần, nói:

"Trần Nhi, còn không mau tạ ơn cậu."

Trương Nhược Trần nhìn dáng vẻ bố thí của Lâm Phụng Tiên thì trong lòng không vui, khó trách hai mắt mẫu thân đỏ bừng, đoán chừng vừa rồi mẫu thân vì xin một quyển công pháp tu luyện ở chỗ hắn đã chịu không ít khuất nhục.

"Không cần người Lâm gia bọn hắn bố thí, mẫu thân chúng ta đi!"

Trương Nhược Trần cũng không nhìn công pháp tu luyện và Tẩy Tủy Dịch trong tay Lâm Phụng Tiên, lôi kéo Lâm Phi rời khỏi Lâm phủ.

"Cho thể diện mà không cần, thật sự xem mình là Vương tử sao?."

Những võ giả trẻ tuổi Lâm gia đều cười lạnh không thôi.

Lâm Nính San nhìn chằm chằm một vị thiếu niên dứt khoát đi khỏi Lâm phủ trong lòng càng thêm kinh ngạc, luôn cảm giác không giống một vị biểu ca mềm yếu lúc trước.

"Mở ra Thần Võ Ấn Ký, hắn tự nhiên sẽ trở nên kiên cường một chút.Tuy nhiên,hắn lại không biết mười sáu tuổi mới mở ra Thần Võ Ấn Ký,đã sớm bỏ qua tuổi tác tu luyện tốt nhất. Nghĩ nhiều như vậy làm gì, sau này chúng ta nhất định sẽ là người của hai thế giới."

Lâm Nính San hít một tiếng, một lần nữa trở về Diễn Võ Trường, tiếp tục tu luyện.

Ra khỏi Lâm phủ, Lâm Phi nói:

"Trần Nhi, con quá kích động rồi. Chỉ cần con có thể trở thành võ giả, có thể dùng Võ Đạo cường trán thân thể, mẫu thân coi như chịu nhiều ủy khuất cũng không sao."

Trương Nhược Trần thân thể đứng nghiêm, xoay người nhìn chằm chằm tấm biển "Lâm phủ" màu vàng kim, chém sắt như chém bùn mà nói:

"Mẫu thân, người yên tâm đi! Coi như không có Lâm gia bố thí, con cũng vẫn như cũ có thể trở thành võ giả, hơn nữa còn là cường giả bên trong võ giả."

Lâm Phi nhẹ giọng thở dài, không còn nói tiếp, bỗng nhiên lại giống như là nghĩ tới điều gì, nói:

"Trần Nhi,chắc con cũng biết chuyện Nính San cùng Thất vương tử đính hôn,nhưng tuyệt đối đừng nên quá thương tâm!"

Trương Nhược Trần cười cười nói:

"Mẫu thân, người cứ yên tâm đi! Trong thiên hạ còn có rất nhiều cô gái tốt hơn Lâm Nính San."

"Ngươi có thể nghĩ như vậy, mẫu thân cũng yên tâm."

Lâm Phi vui mừng cười nói.

Trở lại Vân Võ hoàng cung, Trương Nhược Trần ăn một viên Huyết Đan cuối cùng và tiến vào không gian bên trong Thời Không Tinh Thạch, lần nữa bắt đầu tu luyện Long Tượng Bàn Nhược chưởng.

Sau khi luyện đến sức cùng lực kiệt, hắn mới ngồi xuống nghỉ ngơi một chút.

"Mẫu thân ở Lâm gia chịu khuất nhục,sớm muộn gì ta cũng sẽ để Lâm gia trả lại gấp bội. Ba năm trước đây, đến cùng xảy ra chuyện gì? Xem ra cần phải tìm cơ hội hỏi Vân Nhi tỷ tỷ một phen,bay giờ mục tiêu hàng đầu của ta là mau chóng trùng kích đến Hoàng Cực Cảnh trung kỳ."

Muốn trùng kích Hoàng Cực Cảnh trung kỳ, nhất định phải sử dụng Tẩy Tủy Dịch.

Giá một phần Tẩy Tủy Dịch ít nhất hai trăm ngân tệ mới có thể mua được.

Hai trăm ngân tệ, đối với Trương Nhược Trần cũng không phải số lượng nhỏ.

Mà hắn tu luyện lại là Cửu Thiên Minh Đế Kinh, muốn đột phá Hoàng Cực Cảnh trung kỳ, một phần Tẩy Tủy Dịch hiển nhiên là không đủ.

"Có cách!"

Trương Nhược Trần vỗ trán một cái, thầm mắng mình quá ngốc, rõ ràng mình có được một kho báu to lớn, vậy mà cả ngày hao tâm tốn sức vì kiếm ngân tệ.

Hắn ở kiếp trước là con trai của Minh Đế, đọc qua qua rất nhiều công pháp và võ kỹ cao cấp, toàn bộ đều ghi nhớ trong đầu, tùy tiện xuất ra một bản công pháp tu luyện cùng võ kỹ tu luyện cũng có thể bán với giá trên trời.

Cửu Thiên Minh Đế Kinh cùng Long Tượng Bàn Nhược chưởng tại toàn bộ Côn Lôn Giới đều là đồ vật cấp bậc thần công bảo điển, nên không có khả năng lấy ra buôn bán.

Trong trí nhớ của hắn, còn có rất nhiều công pháp và võ kỹ phẩm cấp kém hơn nhưng tùy tiện xuất ra một bản cũng có thể tạo thành rung động không nhỏ tại Vân Võ Quận Quốc.

Trương Nhược Trần lập tức tìm giấy và bút mực,chép lại một bộ Linh cấp võ kỹ "Thiên Tâm Kiếm Pháp".

Thiên Tâm Kiếm Pháp,trong trí nhớ của Trương Nhược Trần là võ kỹ phẩm cấp thấp nhất.

Linh cấp hạ phẩm.

"Võ kỹ Linh cấp hạ phẩm tại Vân Võ Quận Quốc cũng xem là võ kỹ đỉnh phong, cho dù đại gia tộc như Lâm gia võ kỹ cường đại nhất đoán chừng cũng chỉ là Linh cấp hạ phẩm, mà nhiều nhất chỉ có một hai bộ, làm tuyệt học trấn tộc."

Ở Vân Võ Quận Quốc,có rất nhiều võ giả không có cơ hội tu luyện võ kỹ. Cho dù là võ kỹ Nhân cấp hạ phẩm, đối bọn hắn mà nói cũng là bảo vật không tầm thường.

Giá một bộ võ kỹ Nhân cấp hạ phẩm thấp nhất cũng phải ba trăm ngân tệ, trong đó một ít võ kỹ nhân cấp hạ phẩm lợi hại,có thể bán được một nghìn ngân tệ trở lên,một ít tán tu,võ giả phổ thông căn bản mua không nổi. Một ít võ giả vì tranh đoạt một bản võ kỹ Nhân cấp hạ phẩm, thậm chí không tiếc cùng người liều mạng.

Về phần võ kỹ Linh cấp hạ phẩm, một khi xuất ra bán,cho dù là gia chủ những đại gia tộc kia cũng sẽ kinh tâm động phách, không tiếc bất cứ giá nào cũng phải đem võ kỹ mua về.

Có thêm một bản võ kỹ Linh cấp,nội tình gia tộc sẽ ngay lập tức sẽ gia tăng một mảng lớn.

Sau khi viết xong phương thức tu luyện Thiên Tâm Kiếm Pháp, Trương Nhược Trần lại vẽ ra rất nhiều hình nhỏ minh hoạ cho mỗi một chiêu kiếm pháp.

Trương Nhược Trần đem số lượng chân khí ít ỏi trong cơ thể ngưng tụ trên ngòi bút, đem chân khí cùng ý cảnh Võ Đạo dung nhập vào bên trong chiêu thức.

Khi chân khí trong cơ thể hao hết, thì cũng đã vẽ xong một bức tranh.

Trương Nhược Trần lập tức ngồi xếp bằng vận chuyển Cửu Thiên Minh Đế Kinh ,tích đầy chân khí bên trong Khí Trì, rồi bắt đầu vẽ bức tranh thứ hai.

Ròng rã nửa ngày cũng vẽ xong toàn bộ mười hai chiêu thức của "Thiên Tâm Kiếm Pháp".

Tu vi của hắn mặc dù đã không còn, nhưng nhãn lực vẫn còn,đối với lý giải Võ Đạo cũng vẫn còn, vẽ ra mỗi một chiêu kiếm pháp đều rất tinh diệu, so với "Thiên Tâm Kiếm Pháp" bản gốc không khác gì nhau.

"Bằng vào lý giải võ đạo hiện tại của ta, vẽ ra võ kỹ Linh cấp hạ phẩm, đã là cực hạn. Nếu muốn vẽ ra võ kỹ Linh cấp trung phẩm, thì ý cảnh trong đó chỉ có một phần ba."

Võ kỹ bí tịch, không phải tùy tiện có thể sao chép và phục chế.

Người bình thường cho dù chép lại chiêu thức và khẩu quyết của "Thiên Tâm Kiếm Quyết", thì cũng chỉ là chút da lông bên ngoài,cho dù luyện thành công cũng không thể phát huy ra uy lực mạnh nhất.

Trương Nhược Trần ở kiếp trước là cường giả Thiên Cực Cảnh đại viên mãn, cũng chỉ có thể vẽ ra kiếm pháp Linh cấp hạ phẩm có thần vận, còn những võ kỹ cao cấp hắn cũng vẽ được nhưng thần vận trong đó không nhiều.

"Kiếm pháp Linh cấp hạ phẩm,chắc đã đủ để bán một cái giá không nhỏ."

Trương Nhược Trần cũng không có lập tức mang theo "Thiên Tâm Kiếm Pháp" đi đến Võ Thị, mà là chờ đến trời tối mới đi.

"Cửu vương tử điện hạ, muộn như vậy còn muốn xuất cung?"

Hai tên thủ vệ cửa cung nói ra.

Hai tên thủ vệ cũng biết Cửu vương tử cùng Lâm Phi đưa đến Thiên Điện ở, cũng nghĩa bọn hắn trong hoàng cung cũng bị thất thế. Cho nên trên mặt của bọn hắn cũng không có thần sắc cung kính, thậm chí còn không có hành lễ đối với Trương Nhược Trần.

Trương Nhược Trần bây giờ cũng không phải là Trương Nhược Trần hèn yếu của trước kia , ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm hai tên thủ vệ kia một chút, có chút ưỡn ngực, nói:

"Bản vương tử muốn đi Lâm phủ tìm Nính San biểu muội, còn không lập tức mở cửa cung ra?"

Trương Nhược Trần dù sao cũng là vương tôn quý tộc, hai tên thủ vệ đương nhiên sẽ không đắc tội hắn, bọn hắn mở cửa cung ra, đưa mắt nhìn Trương Nhược Trần rời đi.

"Ngông cuồng cái gì? Nếu như hắn không phải con của Vân Võ Quận Vương, sớm đã không biết chết bao nhiêu lần."

Một tên thủ vệ lạnh xì một câu.

"Nghe nói vị thiên tài nữ tử Lâm Nính San kia của Lâm gia cùng Thất vương tử đính hôn, hắn thế mà còn không hết hi vọng,đúng là ngu xuẩn."

Một tên thủ vệ khinh thường nói.

Trương Nhược Trần cũng không phải đi tìm Lâm Nính San, chỉ là tìm lấy một cái cớ để xuất cung mà không bị người hoài nghi mà thôi.Ra khỏi hoàng cung, Trương Nhược Trần liền lấy ra một bộ đồ đen từ bên trong Thời Không Tinh Thạch sau đó mặc vào rồi đi vào Vương thành.

Trong bóng tối, căn bản không có người nào có thể thấy rõ mặt của hắn.

Không lâu sau, Trương Nhược Trần đã đi qua từng đường từng phố phồn hoa, đi vào Võ Thị.

Vương thành khác với những địa phương kia, chỉ là một nơi đơn sơ ."Võ Thị" chỉ chiếm một phần mười của toàn bộ khu vực Vương thành, nhưng lại là địa phương phồn thịnh nhất quận Vân Võ .

Võ Thị lại phân làm năm cái khu vực: Chợ đan dược, chợ binh khí, chợ thú, chợ nô lệ và phòng đấu giá.

Võ Thị ở một mức độ nào đó quyết định sự hưng suy của toàn bộ Vân Võ Quận Quốc, cho nên Quận Quốc đối với Võ Thị quản lý rất nghiêm ngặt.

Mỗi một người tiến vào Võ Thị đều phải qua kiểm tra của quân sĩ, chỉ có võ giả, hoặc là người có thân phận cao quý mới có tư cách tiến vào Võ Thị.

Bạn đang đọc Vạn Cổ Thần Đế (Bản Dịch) của Phi Thiên Ngư
vietnovel
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi hoantucf96
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 9
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự