Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 15 Linh hồn oán hận áo đỏ ( cuối )

Bạn đang đọc Ứng Dụng Diễn Viên Phim Kinh Dị ( Dịch Bàn Tơ Động ) của Diễn Viên Tế Rượu

Phiên bản Dịch · 2454 chữ · khoảng 8 phút đọc

Chương 15 : Linh hồn oán hận áo đỏ ( cuối )

Nhóm Dịch: Bàn Tơ Động

Bên ngoài tòa nhà của công ty, sấm chớp đùng đùng, mưa xuống như trút nước.

Tạ Tinh Lan nhổ con dao găm bị mình cắm xuống mặt đất để chống dậy.

Bà chủ chơi đủ rồi, đang chuẩn bị giết chết con mồi rồi thong thả thưởn thức, con mồi lại đột nhiên chu môi cười một tiếng, một cái bật nhảy rồi tập kích bất ngờ.

Trong đôi mắt vẫn còn một tia nhân tính của bà chủ lộ ra vẻ không thể tin nổi, hiển nhiên bà đánh giá sai sức sống và dã tâm của con mồi.

“A.a.a.a.a hắn không sao cả lại còn đánh được nữa!!”

“Vãi lều rất ngầu và đẹp trai nhé!!”

“Không biết lượng sức!” Bà chủ bạo nộ!

Con dao găm cận kề trong gang tấc, bà chủ nhấc chân nhện lên ngăn chặn, cả hai va vào nhau, phát ra tiếng kim loại va vào nhau trong trẻo chói tai.

Vòm tay cái và tay trỏ Tạ Tinh Lan bị chấn động đau đớn, nhưng hắn lại không lùi lại, bà chủ lại sở hữu lực bật lên đáng sợ, có thể bám dính vào bất kỳ vách tường nào rồi nhào về hướng hắn, đánh xa hắn không có cơ hội thắng, nhưng tứ chi bà ta siêu to khổng lồ, phản ứng cần thời gian, độ linh hoạt không cao, đây hoàn toàn là ưu thế của hắn.

Tạ Tinh Lan chỉ mất một thời gian rất ngắn để phân tích ra điều này,cười khích một tiếng, trong mắt mang theo ý định chiến đấu sục sôi, nghênh lên tiếp chiêu.

“Vãi đái, điên à mà đi cận chiến!!”

“Trời ơi, hắn không chạy đi à, bà chủ to gấp đôi hắn đấy!!”

“Tiểu ca ca chạy nhanh đi!!!”

Bà chủ lại đánh giá sai cử động của con mồi một lần nữa, ở im tại chỗ sững sờ mấy giây, cuồng nộ tấn công lên, tâm thế như muốn đem con mồi xay thành bột mịn.

Sức mạnh của ba ta cực lớn, bẻ gãy nghiền nát, mỗi một lần tấn công lại phải dừng lại hai giây, sáu giác quan của Tạ Tinh Lan đều đạt tới thượng thừa, dựa vào thân thủ khéo léo và linh hoạt, né tránh chính xác tất cả các đòn tấn công của bà ta, còn có thể tóm được sơ hở của bà chủ để đánh trả.

Tất cả các đòn tấn công của bà chủ đều giơ lên thật cao rồi giáng xuống thiếu chính xác, mất cân bằng sức mạnh khiến bà chao đảo muốn ngã, lại một lần nữa tấn công thất bại, chân trước bên trái cắm sâu vào mặt đất, mang theo một trận gạch sứ vỡ tan và đất đá bay tung tóe.

Tạ Tinh Lan nắm chắc thời cơ, lách người lui về sau lưng bà chủ, bật nhảy một cái, hắn nhảy lên chân trước của bà chủ, đột nhiên như một sức ép nặng nề, chân trái bên trước của bà chủ càng lún sâu hơn, khó rút ra được.

Bà chủ nổi giận gào thét, hiển nhiên không ngờ lại bị một con người tương kế thành ra như thế này.

Có ưu thế ngắn ngủi, Tạ Tinh Lan thử tấn công, cả người bà chủ cứng rắn, dao súng bất nhập.

Cuối cùng bà chủ cũng rút được chân trước bên trái ra, lại là một đợt âm thanh dữ dội khi tiếng dao găm đụng vào chân nhện chói tai, khán giả bên ngoài chỉ cảm thấy tai mình điếc tới nơi.

Tạ Tinh Lan bình tĩnh kháng cự, liếc nhìn đôi mắt của bà chủ, đột nhiên có chủ ý.

Tạ Tinh Lan chu môi cười, trong sơ hở tiếp theo của bà chủ, khư khư túm chặt lấy mái tóc rườm rà của bà ta.

Mái tóc bị nắm lấy, bà chủ dưới chân bất ổn, Tạ Tinh Lan quét chân đốn ngã bà ta, con dao găm sắc nhọn nhanh chóng rơi xuống, cắm vào trong mắt bà ta, máu tươi đột nhiên phun ra, nhuộm đỏ đôi tay trắng nõn thon dài.

“Vãi trời ơi!!”

“Bà chủ mù rồi à!”

Cơn đau đớn dữ dội ập đến, toàn thân bà chủ run rẩy, giống như con giun không ngừng quằn quại, trong một trận gao thét xé tin xé phổi, Tạ Tinh Lan liếc nhìn thấy trên người bà chủ xuất hiện những.. đường hoa văn rực rỡ màu sắc.

Cùng lúc ấy, cái bụng của bà chủ nhanh chóng phồng to như là bóng bay được thổi hơi, trong vách tường không ngừng chấn động, dường như có thứ gì đó dự cảm được nguy hiểm trí mạng, muốn sớm lột xác mà thoát thân.

“Vãi lều quá trong bụng bà ta có cổ trùng thật!!”

“A.a.a.a.a.a.a.a.a”

“Vãi nồi bị bức ép tới bước này sao thằng này sao mà kinh khủng thế”

Trên da bụng bùng nhùng của bà chủ bỗng chốc hiện lên chi chít những vết rạn da, cái bụng căng lên chỉ còn lại lớp da mỏng dính, giống như người ta nhồi thịt vào lòng lợn, có thể trông thấy rõ nét ở bên trong.. một con cổ trùng rực rỡ màu sắc.

Siêu to khổng lồ, cổ trùng sặc sỡ màu sắc điên cuồng đâm vào da bụng như muốn ra ngoài.

Tạ Tinh Lan thoáng chốc, tâm như gương sáng.

“Muốn sống à?” Tạ Tinh Lan khẽ cười khích một tiếng.

Hắn đã hoàn toàn lật ngược thế trận, từ con mồi bị bà chủ chật vật truy bắt trở thành thờ săn nắm giữ thế cục như trên cao nhìn xuống, thờ ơ giơ lên con dao giết chóc trước con mồi yếu đuối nhỏ bé.

“Phập” một tiếng, con dao găm nhuốm máu lại không chút lưu tình găm xuống, đâm thủng lớp da bụng mỏng manh, cắm thẳng vào trong thân thể của cổ trùng.

Con cổ trùng siêu to khổng lồ một giây trước còn đang vùng vẫy đã bị đóng đinh chết trong tử cung ô uế mãi mãi, thời điểm trước khi chết vẫn còn không ngừng hấp thụ dinh dưỡng của bà chủ, hi vọng có được cuộc sống mới mà nó mưu cầu đã rất lâu.

Khán giả bên ngoài bộ phim kinh dị yên lặng, sau vài giây đồng hồ, trở nên náo động chưa từng thấy.

Con nữ quỷ màu lam trước đó đứng bật dậy, ôm lấy chồng mình kích động hét lên: “A.a.a.a.a. hắn ta thành công rồi!!”

“Vãi đái thằng người mới này giỏi vãi!! Chỉ dựa vào vũ lực mã giết chết được con nhện khỏe như vậy!!”

“Bà mẹ! tao bấm theo dõi hắn rồi!! Vãi sướng!!”

“So với hắn ta, mấy thằng trước đó tao hâm mộ đều chẳng ra đ*o gì!!”

“Nhất định cậu ta tiền đồ vô lượng, đây có thể nói là người mới mạnh nhất từ trước đến nay nhỉ? Thẩm Cảnh Đế lúc thời ký là người mới cũng không tỏa sáng như vậy !”

Trong màn mình, chàng trai ngũ quan nhã nhặn thanh tú, ánh mắt lại sâu thẳm lạnh lùng, máu của bà chủ xuôi theo đầu ngón tay trắng toát của anh ta từ từ nhỏ xuống, ngoài vẻ tanh máu, lại là mỹ cảm quỷ dị không nói nên lời.

Hình như hắn ta vốn thuộc về chinh phạt và giết chóc, máu tươi và dao nhọn, chỉ là tạm thời thu lại móng vuốt sắc nhọn, trở thành con thú ngủ say, lấy vẻ dịu dàng giả dối cho người đời xem.

Hai ma nữ đen sì khoảng mười lăm mười sáu tuổi tụm lại với nhau: “Huhuhu mình phải tiết kiệm tiền, sau này bộ phim nào của hắn mình cũng phải xem!!”

“Tao đợi hắn thành thần! Sau này chúng ta là nhóm Fan đầu tiên của hắn!!”

……

Tạ Tinh Lan buông con dao găm và đứng dậy, nhắm mắt làm ngơ với cảnh tượng máu tanh dưới đất, đi tới bồn rửa tay bên cạnh để rửa tay.

Tiểu Trì mắc bệnh sạch sẽ, cho nên lâu ngày hễ làm xong bất cứ chuyện gì cũng phải đi rửa tay đã trở thành một loại thói quen trong tiềm thức.

Tạ Tinh Lan nghĩ tới điều gì đó, khẽ cười nhẹ một tiếng, nhủ trong lòng: “Tiểu Trì, em có biết trong phim Âu Mỹ, sau khi nam chính giết boss, người yêu của anh ta sẽ làm gì không?”

Tạ Tinh Lan cố gắng nói tránh chữ “nữ chính”, để thể hiện sự tôn trọng với Tiểu Trì của hắn.

Tạ Trì biết rõ đáp án: “……….”

Tạ Tinh Lan thấy anh không lên tiếng, biết anh ngại ngùng, cố gắng mím chặt môi thầm nói: “Game Thủ Hạng Nhất, Chú Hề Ma Quái”.. bọn họ đều làm gì? Hửm?”

Trước giờ Tạ Tinh Lan vẫn luôn kiệm lời, nhưng lại đùa Tạ Trì của hắn mãi mà không thấy mệt.

Tạ Trì bấy lâu nay không hề biết nhục trấm lặng mấy giây, mới khẽ nói: “..Nợ đã”

Trong phim Âu Mỹ, sau khi nam chính giết chết boss, bình thường bạn gái nam chính sẽ.. chủ động hiến tặng nụ hôn.

Tạ Tinh Lan vẫn không chịu bỏ qua, khẽ cười một tiếng: “Ờ, vậy cho nợ.”

Ý nói , anh nhớ giùm em.

Tạ Trì lại trầm lặng mấy giây.

Tạ Tinh Lan đã rửa tay sạch sẽ, thầm nghĩ: “Tiểu Trì à, tới lượt em giải mã chi tuyến, rồi chúng ta đi rời khỏi đây.”

Phần lớn thời gian Tạ Tinh Lan chìm vào giấc ngủ sâu, đối với tình tiết trước sau hắn không biết rõ toàn bộ, những lúc Tạ Trì cần đến hắn thì sẽ kể lại nội dung tình tiết có liên quan cho hắn.

Tạ Trì: “Được rồi.”

Sau khi Tạ Trì lại kiểm soát cơ thể, hắn quay lại gần thi thể của bà chủ.

“Tại sao mặt hắn hình như hơi đỏ nhỉ, tao nhìn nhầm sao?”

“Thằng bên trên bị ngu à, người ta bị bệnh nặng, còn vẫn đang sốt nhẹ nữa.”

“Ờ phải rồi! Tao quên mất, trí nhớ mình thật là!”

“Chi tuyến rốt cục là như thế nào?”

Tạ Trì ngồi xổm xuống, nhìn con cổ trùng trước mặt to bằng đúng con cá bơn, suy nghĩ mấy giây, đột nhiên mỉm cười.

Hôm ấy ký hợp đồng, con cổ trùng mà hắn gặp chỉ to như quả dâu tây, mà con cổ trùng trước mặt hắn đây lại to gấp mười lần con kia.

Con cổ trùng lúc trước toàn thân đen xì xì, xấu xí xúc phạm người nhìn, mà con cổ trùng trước mặt hắn toàn thân chi chít những đường hoa văn sặc sỡ, chói lóa cả mắt.

Yêu cầu chi tuyến đó là ―― khám phá bí mật sự suy yếu của Anh Đầu Cổ

Lúc Tạ Trì từng du lịch trời nam đất bắc, từng đến thăm một cổ bà.

Cổ bà từng vô tình nói, người nuôi cổ trùng thực thụ, sau khi chết mổ bụng ra, bên trong đều là cổ trùng, nếu không có, thì là giả.

Cổ trùng và người nuôi cổ trùng vốn tương sinh tương khắc.

Người nuôi cổ trùng có thể lợi dụng cổ trùng để thỏa mãn ham muốn vô bờ bến, đương nhiên cổ trùng cũng có thể.. cắn lại chủ của nó, chiếm cứ nơi ở.

Cổ trùng tầm thường còn như vậy, huống hồ là anh đầu cổ đã nuốt cắn đầu trẻ sơ sinh, con cổ trùng này đang sở hữu cái đầu người, đồng thời cũng sở hữu trí tuệ của con người.

Nó vốn sinh ra trong oán khí ngút trời của ma nhi, đương nhiên vô cùng tà ác, sẽ không cam chịu để cho chủ nhân của mình sai khiến, làm một cái máy chuyển hóa vận may hết năm ngày qua năm khác.

Anh Đầu Cổ suy yếu, bởi vì nó đang.. ve sầu thoát xác.

Tạ Trì khẽ cười một tiếng, từ từ đứng dậy.

Đây chính là đáp án.

Con cổ trùng màu đen hắn nhìn thấy lúc đầu chẳng qua là cái vỏ ngụy trang của anh đầu cổ trút bỏ, dùng để mê hoặc chủ nhân hết mực thương yêu nó.

Anh đầu cổ thực sự lẳng lặng chui vào trong tử cung của chủ nhân, xây tổ ở cái chỗ ấm áp đó, kiên nhẫn chờ đợi mười tháng sau sinh ra.

Một khi quá trình này thành công, Anh Đầu Cổ sẽ hoàn toàn thoát khỏi sự khống chế của chủ nhân với nó, giết chết chủ nhân, hoàn thành sự thay đổi về chất, trở thành sự tồn tại kinh khủng của một thực lực không thể nào đoán được.

Con người muốn trở nên xinh đẹp, giàu có ,cổ trùng thì muốn to lớn, muốn mạnh mẽ, tất cả sự vật cũng đều như vậy.

Nhưng đến phút chót, Anh Đầu Cổ bị ca ca của hắn kết liễu.

Tạ Trì mỉm cưởi.

Đây chính là chân tướng Anh Đầu Cổ suy yếu.

Trong lúc Tạ Trì sắp xếp lại chi tuyến, bên ngoài phim kinh dị, hình ảnh trên màn hình nhanh chóng biến hóa theo mạch suy nghĩ của anh, cảnh tượng lúc đầu gặp bà chủ, cảnh tượng bị cổ trùng bò lên tay, cảnh tượng chi tuyến cuất hiện, cảnh tượng bà chủ giết chồng mình, cảnh tượng chiếc bụng động đậy trong lúc quyết chiến….

Tất cả manh mối rõ nét hiên lên trước mặt khán giả, khán giả bừng tỉnh ngộ ra.

“Vãi lều nghĩ mà sợ thật!”

“Đáng đời bà chủ!”

“Nữ quỷ: Đã nói trước để ta báo thù rồi mà?”

“Nữ quỷ: Mấy anh em cướp mất miếng cơm của ta rồi!”

..

Khoảnh khắc nghĩ thông mọi chuyện, điện thoại Tạ Trì kêu lên ――

“Chúc mừng bạn đã thuận lợi đạt được chi tuyến “Anh Đầu Cổ”, nhận được phần thưởng 50 điểm tích lũy”

Một giây sau, khán giả bên ngoài phim kinh ngạc ồ lên.

“Đạo cụ! Rơi đạo cụ kìa!”

“Đạo cụ gì vậy, sao tôi chưa từng thấy?”

“Vãi đái! Buff đấy! Buff này rất khó nhận được, tính áp dụng lại rộng rãi nhất! Buff chính diện vĩnh viễn! Trời ơi!!”

Trong màn hình, chỗ bụng thi thể bà chủ, lóe ra một vầng hào quang màu vàng.

Bạn đang đọc Ứng Dụng Diễn Viên Phim Kinh Dị ( Dịch Bàn Tơ Động ) của Diễn Viên Tế Rượu
vietnovel
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi thanhbinh2012198
Phiên bản Dịch
Thời gian
Cập nhật
Lượt đọc 3
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự