Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 3 Quên anh đồng nghĩa với việc mất đi tín ngưỡng

Bạn đang đọc Tuổi Thanh Xuân Chôn Dấu Dưới Bụi Trần của Nguyễn Sênh Lục

Phiên bản Dịch · 6486 chữ · khoảng 23 phút đọc

Có những việc đau khổ và buồn bã, có những người tồn tại rồi bỏ đi, có người lựa chọn quên đi, nhưng có người lại không bao giờ quên được, cho dù đã bao năm trôi qua vẫn cố chấp sống ở nơi đó, biến chúng thành tín ngưỡng của mình.

1.

Khi tìm đến từng gia đình ở thôn Long Sơn để thuyết phục nông dân về việc di dời, hầu như không gặp phải sự phản đối nào, dù sao khoản đền bù cũng lớn, lại còn có thể ở những căn hộ đẹp giống như người dân thành phố, là việc nhiều người trong thôn mong chờ còn không được.

Nhưng cũng có người lên tiếng phản đối, ví dụ như bà đỡ.

Ngày nay y học phát triển như vậy, ai sinh con cũng đều tới bệnh viện, thực ra bà ấy mấy chục năm nay đã không đỡ đẻ cho ai nữa rồi. Chỉ có điều bà ấy rất thích con nít, bà lại không sinh đứa nào, chồng cũng mất sớm, một mình một nhà quá cô đơn nên bà đành gửi gắm tình yêu của một người mẹ cho tất cả các em bé trong thôn. Tất cả mọi người trong thôn, nhà nào có em bé bệnh, bà đều vui vẻ giúp đỡ họ, nhà nào bận không có thời gian chăm sóc em bé, chỉ cần gọi bà một tiếng, cho dù mưa bão đi chăng nữa, bà cũng nhất định chống gậy bước đi trên đôi bàn chân nhỏ đã bị bó lại từ ngày xưa, từng bước từng bước đến nhà người ta, cho nên tất cả trẻ con trong thôn đều rất quý bà. Khi bà đuổi mấy người đến đo đạc nhà cửa ra ngoài, thấy vài đứa trẻ xung phong đứng giữ cửa giúp bà, có đứa nghịch ngợm, hất cả xô nước bẩn lên đầy người một chàng trai trong nhóm đó.

Số liệu đo đạc của các căn nhà ở đây đã báo cáo lên cấp trên rồi, chỉ còn khu vườn của bà đỡ, những người phụ trách di dời không cách nào vào được. Người ta đã tám chục tuổi rồi, nên quả thực không dám làm gì bà, bế tắc chờ ở đó, tất cả tiến độ đều phải ngừng lại.

Khi Long Vịnh Thanh nghe được tin này, việc đó đã xảy ra khoảng nửa tháng rồi, sếp Hồ nghe nói Long Vịnh Thanh rất thân với bà đỡ, liền cho cô ngừng hết tất cả công việc, đến thôn Long Sơn trước, giúp đỡ nhóm phụ trách di dời, nhổ cái đinh này đi.

Nguyên văn lời sếp Hồ lúc ấy nói như thế này:

“Vịnh Thanh này, nếu như cô nhổ được cái đinh ngoan cố này, cô sẽ là ân nhân của công ty chúng ta.”

Long Vịnh Thanh rất không thích người khác cứ gọi bà đỡ đẻ là cái đinh này cái đinh nọ, có chút bực bội, nhưng không dám trút lên đầu sếp Hồ, chỉ dám đứng một bên lẩm bẩm một mình.

“Bà đỡ không phải là cái đinh, bà ấy là người tốt, trên thế giới này không ai tốt bằng bà. Có điều đã từng bó chân, đó cũng được tính là chứng cứ về việc người phụ nữ bị bức hại trong chế độ cũ.”

Có điều tai của sếp Hồ thính quá, mặc dù giọng nói của Long Vịnh Thanh rất nhỏ nhưng câu nói đó vẫn bay đến tận tai của sếp, “Được được được, là người tốt, là người tốt, bà ấy là di sản văn hóa thế giới, được chưa? Dù sao trước mắt nhiệm vụ quan trọng nhất của cô là việc này, làm được cũng phải hoàn thành, mà làm không được cũng phải hoàn thành.”

“Nhưng nếu như thật sự em khuyên không nổi bà ấy thì sao? Sếp Hồ, hơn nữa có phải sếp đã quên rồi không, em cũng là một cái đinh.” Long Vịnh Thanh quả thật không muốn đi làm người xấu, cúi đầu dí dí đầu ngón chân trên nền nhà, thấy rõ dáng vẻ không tình nguyện làm.

Sếp Hồ nhìn thấy dáng vẻ đó của cô, lửa giận bừng lên, ngồi dựa lưng vào chiếc ghế bằng da thật, rồi sau đó vươn cánh tay về phía trước đập bàn một cái, “Long Vịnh Thanh, cô đừng quá đáng. Mỗi tháng tôi phát tiền lương cho cô, cuối năm còn phát tiền thưởng, không phải để cô đứng ở đây lý sự với chẳng lý trấu với tôi nghe chưa.”

Câu nói có trọng lực đó vang lên, đã áp đảo thành công Long Vịnh Thanh, cô rụt cổ lại, không dám nói thêm một câu nào.

Sếp Hồ nói rất đúng, đã cầm tiền của người ta thì phải dốc lòng làm việc cho họ thôi, làm người thì phải biết điều một tí.

Chiều hôm đó Long Vịnh Thanh không đi làm, ở nhà sắp xếp hành lý, chuẩn bị về thôn Long Sơn.

Không biết có phải vì quá lâu không về nhà hay không, cô xếp được hai va ly to đùng, hai cái túi cỡ to nhất, toàn là thứ cô không dùng nữa, mẹ cô là một bà thím nông thôn vừa tiết kiệm vừa tinh anh, ghét nhất là việc thấy cô lãng phí đồ đạc, cho nên cô không có thói quen vứt đi cái gì. Những thứ bình thường cô không thích, áo quần, giày dép, mũ nón lỗi thời cũng đều được xếp lại gọn gàng ngăn nắp vào góc phòng, sau đó mỗi lần nhìn thấy chúng đều tự nói với mình: khi về quê thì mang theo, mẹ chắc sẽ rất vui.

Nhưng rốt cuộc vẫn không dám về, từ khi đi làm đến nay cũng đã ba năm, chưa về lần nào. Những thứ đó vẫn chất ở góc phòng, kể cả những thứ đần dần tan ra rồi lên men trong tim, càng chất càng nhiều, cuối cùng nghiễm nhiên trở thành nơi bài trí quan trọng nhất trong phòng cô.

Nhiều đồ đạc như vậy, một mình cô chắc chắn sẽ mang đi không hết. Thế nên, nghĩ tới nghĩ lui, cô quyết định gọi điện cho Quan Vi Trần hỏi anh xem ngày mai có rảnh không, nếu có thì lái xe giúp cô vận chuyển mấy thứ này về, nhân tiện thăm mẹ cô luôn, xét cho cùng thì mỗi lần nghỉ hè và nghỉ đông anh đều đến ở tại nhà cô, coi như mẹ già nuôi được nửa cậu con trai đi.

Từ khi trao đổi cách liên lạc vào đêm Thất Tịch đó đến nay, lần đầu tiên cô gọi cho Vi Trần, khi nhấn nút gọi lại nhớ đến khuôn mặt giận dữ sau đêm tiệc hôm ấy, trong lòng thấp thỏm không yên, sợ anh không nghe điện thoai. Nhưng điện thoại vừa phát tín hiệu, mới qua vài giây liền nghe được giọng của Vi Trần, “Vịnh Thanh, không ngờ chị chủ động gọi điện cho em, không biết em có nên khóc vì cảm động hay không nữa?”

Giọng nói nghe có vẻ rất nhẹ nhàng thoái mái, giống như đã quên mất việc tranh luận gay gắt xảy ra ở đêm tiệc hôm đó. Long Vịnh Thanh thở phào một cái, nói rõ ý định của mình, đồng thời còn cố ý làm ra vẻ nhẹ nhàng trách móc, nói nếu như anh không về thăm ba mẹ già thì quả là không có lương tâm. Ai ngờ anh lại trả lời:

“Em đi thăm ba Long mẹ Long lâu rồi, ngày đầu tiên trở về thành phố K, em đã về thăm rồi, hôm qua lại vừa về thăm lần nữa, em còn gặp cả Vịnh Lục. Có điều chị ấy hình như rất ghét em thì phải, chẳng ngó ngàng gì tới em cả.”

“Em về thăm lâu rồi à...?” Câu trả lời của Quan Vi Trần làm cô ngẩn người, cầm điện thoại ngồi trên giường, ngồi rất lâu mà chẳng nói gì. Hóa ra không phải tất cả mọi người đều giống như cô, sợ trở lại nơi đó, hóa ra người chưa về lần nào, cũng chỉ có mình cô mà thôi.

Quan Vi Trần cười nhẹ phía bên kia điện thoại, “Em về đó thì có gì kỳ lạ đâu. Đã về nước sao lại có thể không đi thăm ba mẹ Long được? Đúng rồi, mẹ Long nói bà thích ăn cua ở hồ Kịch Thúy, em đã đặt ở tiệm bán đồ thủy sản mười mấy con rồi, ngày mai mang về luôn một thể.”

“Ồ, tốt quá.” Long Vịnh Thanh ở bên này điện thoại hoảng hốt gật đầu, sau đó không biết nói gì nữa, ngắt điện thoại.

Sáng sớm ngày hôm sau, Quan Vi Trần lái xe xuất hiện dưới nhà cô. Khi nghe thấy tiếng chuông cửa, cô vẫn còn chưa ngủ dậy, quần áo xộc xệch đi ra mở cửa. Quan Vi Trần mặc quần jean màu đen, khoác thêm một cái áo khoác có mũ nhạt màu bên ngoài, đứng ngoài cửa phấn chấn chào hỏi cô. Cô giống như không nghe thấy gì, dụi cặp mắt ngái ngủ còn dính ghèn, ngáp một cái, xiêu xiêu vẹo vẹo đi qua phòng khách trở về phòng ngủ của mình, lại nằm vật xuống trên giường.

Từ nhỏ cô đã có thói quen ngủ nướng, mà bệnh này đặc biệt nghiêm trọng. Quan Vi Trần không phải lần đầu tiên nhìn thấy bộ dạng này của cô, chẳng lạ lùng gì mà cười cười, đi theo cô vào nhà.

Căn hộ cô thuê rất nhỏ, khoảng ba bốn chục mét vuông, không gian nhỏ như vậy còn phải phân ra phòng ngủ, nhà bếp, phòng khách và phòng vệ sinh. Mỗi phòng chiếm một diện tích nhỏ bao nhiêu, suy nghĩ sẽ biết, hơn nữa trời sinh cô không thích dọn dẹp, quần áo, tạp chí vứt đầy nhà. Mặc dù trước khi vào nhà, Quan Vi Trần đã chuẩn bị sẵn tâm lý rằng nơi cô ở sẽ không gọn gàng là mấy, nhưng vừa bước vào nhà, không nhịn được kêu lên một tiếng “Trời ơi”, sau đó vừa sắp xếp lại quần áo, bánh mì, đồ ăn vặt ở trong phòng khách, cố gắng có chỗ cho người cao một mét tám như anh có chỗ đứng trong phòng khách này, vừa kinh ngạc hỏi một câu: “Nhìn độ dày của đống đồ này, có phải từ khi dọn vào ở đến nay chị không dọn dẹp không?”

“Nói tầm bậy, tháng trước chị vừa mới hút bụi cho thảm nhà mà.” Long Vịnh Thanh chui đầu vào chăn, nửa tỉnh nửa mê, mà vẫn còn không quên cất giọng ồm ồm ngụy biện cho mình.

“Chị thật siêng năng, khi hút bụi chắc tấm thảm kia cảm động khóc lóc thảm thiết lắm phải không?” Quan Vi Trần nói chuyện, nhưng vẫn không ngừng tay, nhanh chóng dọn dẹp qua phòng khách, sau đó đưa quần áo chất thành từng đống từng đống kia tống vào máy giặt, cho xà phòng rồi mở nước giặt. Trong lúc máy giặt hoạt động, lại vào dọn dẹp phòng bếp. Làm xong những việc này, quay đầu lại nhìn phòng ngủ, Long Vịnh Thanh quả nhiên giữ nguyên tư thế lúc nãy nằm trên chăn, không những chưa tỉnh, ngược lại tình hình có vẻ như càng ngủ càng say, anh không nhịn được nữa bước nhanh qua, túm lấy chăn, kéo luôn cả người con gái tóc tai bù xù trên chăn đó xuống luôn, “Sắp chín giờ rồi, chị có muốn về nhà nữa hay không?”

“Không vội không vội, mới chín giờ mà.” Long Vịnh Thanh lăn trên đất hai vòng, rồi nằm luôn ở đó không nhúc nhích.

Quan Vi Trần bị cô chọc tức muốn cười, bước đến định nâng mặt cô lên, nhưng tay còn chưa kịp chạm vào khuôn mặt cô đã phải vội vàng thu về. Khuôn mặt của cô không khác mấy so với thời thiếu nữ, lông mày rất nhạt, hai má trắng hồng, màu môi hơi bạc, khi ngủ miệng hơi há ra, trông có vẻ rất ngốc nghếch.

Những ngày xa nhau, khuôn mặt ngây thơ đáng yêu khi ngủ xuất hiện không chỉ một lần trong giấc mơ của anh. Chỉ khác nhau ở chỗ, trong mơ cô ngủ giữa chừng thì mở mắt ra, ôm chặt lấy cơ thể anh, vừa khóc vừa nói gì đó, tiếp sau đó họ quấn chặt lấy nhau trên chiếc giường gỗ chật hẹp, cô ôm lấy vai anh, trên khuôn mặt toàn là nước mắt, không ngừng kêu tên một người, tên người đó là gì anh luôn nghe không rõ.

Ký ức làm cơ thể anh nóng lên, hít thở cũng khó khăn, Quan Vi Trần vội vàng đứng dậy, đi vào bếp, lấy trong tủ lạnh ra hai viên đá, một viên nắm vào lòng bàn tay, để cho mình bình tĩnh trở lại, viên còn lại nhét thẳng vào trong cổ của Long Vịnh Thanh.

“A.... lạnh quá...” Long Vịnh Thanh quả nhiên hét lên, lồm cồm bò dậy, nghiến răng nghiến lợi với Quan Vi Trần đang cười trộm một bên, “Quan Quan, em... em học toàn cái xấu.”

“Vịnh Thanh; đúng là chị dạy giỏi quá rồi còn gì.” Anh cong môi hớn hở cười rất đắc ý, rảy nước đá đã tan trong tay lên mặt cô, “Nhanh đi đánh răng rửa mặt, em đi nấu bữa sáng cho chị.”

Khi Long Vịnh Thanh làm vệ sinh xong, thay một bộ quần áo sạch sẽ, xuất hiện trước cửa phòng bếp thì Quan Vi Trần đang nấu mì, mùi vị rất thơm, đến lúc phải cho trứng gà và hành tây vào, hai món này kết hợp với nhau là sở thích của cô.

Cô đứng ở cửa phòng bếp, thấy anh bận rộn trước cái bếp ga cũ kĩ, liên tục dùng thìa múc nước mì nếm thử, sau đó mở hộp gia vị cho vào một chút muối.

Ánh nắng len vào từ cửa sổ bên cạnh nơi anh đứng, tia nắng ấm áp của mùa thu nhẹ nhàng rơi trên nửa khuôn mặt của anh, mái tóc đen cũng ánh lên bởi tia nắng mặt trời, tạo nên một khoảnh khắc làm mê đắm lòng người.

Một khuôn mặt nhìn nghiêng với biết bao kỉ niệm, cả người cô cứng đờ, dựa vào cửa phòng bếp, ngây ngốc nhìn anh. Trong nháy mắt, cô thậm chỉ còn có cảm giác, người đứng trước mặt mình là người đó, trong khi người lớn đều bận rộn, người đó đứng ở trong nhà bếp của cô, nấu mì hành tây trứng gà cho một người ngủ nướng như cô, vừa nấu vừa trách móc, “Long Vịnh Thanh, em biết bây giờ là mấy giờ rồi không? Chúng ta lại đến trễ nữa rồi, mỗi sáng đi học đều bị phạt đứng ngoài cửa lớp, em thấy vinh quang lắm hả? Em không dậy sớm hơn được một chút sao?”

“Ui cha, thơm quá, tay nghề nấu ăn của anh ngày càng cao siêu rồi đó, hì hì...” Cô mặt dày nịnh nọt anh, anh quay ra đặt tô mì vừa nấu xong vào tay cô, thúc giục: “Mau ăn đi, mau ăn đi, bị em hại thảm quá rồi đây này.”

Ngày đó bên cạnh có anh, cô hầu như không biết mùi vị của sự buồn phiền, anh là hộp châu báu của cô, là cái chuông nhỏ của cô, là tiểu quản gia của cô, những tháng ngày đó còn vui vẻ hơn cả làm thần tiên.

Cô đắm chìm trong ký ức, không cầm lòng được hướng về phía khuôn mặt nhìn nghiêng đó kêu lên cái tên đã chôn sâu trong lòng: “Ngôn...” Sau đó cô nhìn thấy khuôn mặt kinh ngạc của Vi Trần quay sang, bong bóng ảo tưởng của cô bị vỡ vụn. Bỗng nhiên cô định thần lại, “Vi Trần, không ngờ em cũng biết nấu mì, ha ha...”

Nét mặt thất vọng thoáng qua đó của cô bị anh thu hết vào đáy mắt, anh định thần lại, biết cô nghĩ đến ai, trên mặt có chút ảm đạm. Nhưng không ngừng tay, tắt bếp một cách dứt khoát, đổ mì vào tô sứ viền hoa xanh, bưng đến trước mặt cô, “Mau ăn đi, lúc nãy mẹ Long gọi điện đến giục rồi, nói không về nhà trước bữa trưa nay sẽ không cho chúng ta ăn cơm.”

Long Vịnh Thanh rầu rĩ ăn mì. Khi cô ăn, Quan Vi Trần đã đến bên máy giặt trong phòng vệ sinh lấy quần áo ra phơi ở ban công.

“Vi Trần, em đừng phơi quần áo nữa, chị vẫn còn mấy bộ áo quần lót sạch nữa mà.” Long Vịnh Thanh đang ăn, bỗng nhiên nhớ ra việc đáng xấu hổ gì đó, bưng tô chạy ra ban công hét lên ầm ĩ. Đúng lúc Quan Vi Trần đang dứng dưng treo hết quần lót, áo lót của cô lên dây phơi, còn quay đầu lại liếc mắt nhìn cô; “Mấy thứ này em giúp chị giặt từ năm em mười hai tuổi, chị Vịnh Thanh ạ.”

Giọng nói mang chút hờn trách, rất rõ ràng nhắc nhở cô, anh gọi cô bằng chị, đúng ra anh mới là người đáng được chăm sóc, mỗi kỳ nghỉ hè và nghỉ đông bị đưa đến ở nhà cô, là vì muốn có một tuổi thơ bình thường và vui vẻ, chứ không phải làm tiểu nô lệ cho cô tùy tiện sai khiến.

“Chị có làm việc thất đức đó bao giờ đâu, Vi Trần, em đừng nghĩ oan cho chị.” Long Vịnh Thanh ngước mắt lên, vừa nhét mì vào mồm, vừa phủ nhận tội danh đã phạm phải của mình.

Quan Vi Trần lại bị cô chọc giận muốn cười, quyết định không thèm để ý đến cô nữa, phơi từng chiếc từng, chiếc quần áo lên, xách chậu đựng quần áo không lên quay về phòng vệ sinh, đi ngang qua cô, thuận tay úp cái chậu quần áo lên đầu cô luôn.

“Quan Quan chết tiệt.” Long Vịnh Thanh lấy chậu quần áo xuống, hét ầm ĩ với anh như hồi nhỏ, nhưng hét một hồi rồi lại phá lên cười, cảm thấy hành động vừa rồi làm cô nhớ lại ngày xưa, kỳ diệu một điều là, cô không hề bài xích những kỉ niệm vừa thoáng nhớ ra đó nữa.

Cô bưng tô mì đứng một bên ban công, nhìn bóng Quan Vi Trần đi vào phòng khách, âm thầm cảm thấy “trở về” có lẽ không đáng sợ như cô nghĩ, xét cho cùng có người đi cùng với cô, không đúng à?”

Mãi mới ăn xong tô mì, tất cả đã sắp xếp đâu vào đấy, trước khi lên xe Quan Vi Trần lại phải làm cu li. Lưng anh ướt đẫm mồ hôi, hai tay xách hai va ly to, hai cái túi ngoại cỡ và bốn năm cái túi to nhỏ đủ kiểu, xách bộ từ tầng năm xuống, vì chung cư này không có thang máy, cuối cùng chịu không nối cất giọng hỏi: “Mấy thứ này là cái gì vậy? Chị định về nhà luôn không quay lại nữa hả?”

“Đều là mấy thứ linh tinh và quần áo chị không mặc nữa, thì cũng tại mẹ Long không cho chị vứt bỏ quần áo, cho nên chị gom lại tất, đưa hết về cho bà.” Long Vịnh Thanh vừa nói, vừa bước chân lên ô tô màu xanh ngọc hiệu Porsche, ngồi bên ghế phụ, nhổm mông quay tới quay lui quan sát bên trong xe, vừa nhìn vừa tặc lưỡi cảm thán, “Không hổ là công tử của Quan Dịch Phong, chiếc xe này đẹp quá.”

“Chiếc xe này là ba em mua cho anh trai, đáng tiếc là anh trai em lại tia trúng chiếc BMW, cho nên em lời to.” Quan Vi Trần dựa vào cửa xe thở dốc, “Nếu chị thích, thì chị qua lái đi, em không thích lái xe cho lắm.’’

Nghe được những lời này, hai mắt Long Vịnh Thanh sáng rực lên, chui ra khỏi ghế phụ, không khách sáo mở cửa xe phía bên người lái, hoan hỉ ngồi vào, “Em chịu cho chị lái thật hả? Chao ôi, đúng là Quan Quan tốt thật, không uổng công chị cưng chiều em.”

“Đúng là cho chị lái, nhưng chị làm ơn thu lại lời nói cưng chiều em lại được không?” Quan Vi Trần nhìn dáng vẻ thích thú của cô cũng bật cười, thoái mái ngồi bên ghế phụ, “Tại sao em lại không nhớ ra nhỉ? Chị cưng chiều em hồi nào?”

Khởi động xe, mới đầu cô lái có vẻ lái rất đằm nhưng rất nhanh sau đó, Quan Vi Trần phát hiện ra quyết định lúc nãy của mình là sai lầm. Kỹ thuật lái xe của Long Vịnh Thanh quả thật không thể nào hình dung nổi, lái xe lượn qua trái, nghiêng qua phải y như người say rượu, làm anh cảm thấy thấp thỏm lo sợ, đã thế lại còn không thuộc biển báo giao thông nữa chứ, những ngã đường đơn giản có đèn giao thông may ra bình an, đến những ngã đường có biển báo hơi phức tạp là bắt đầu loạn hết cả lên, thường là không được rẽ trái thì cô cứ rẽ vào, bật đèn xi nhan bên trái nhưng cô lại rẽ bên phải, làm cho giao thông hỗn loạn đến mấy lần liền. Sau mấy đợt bị cảnh sát giao thông chặn xe để đo nồng độ cồn trong người, Quan Vi Trần hết nhịn nổi nữa, cướp lấy tay lái.

“Đáng lẽ em không nên quên sự tích vinh quang ngày xưa, hồi đó chị chưa biết đi xe đạp, mà dám leo trộm lên xe máy của ba Long, đã thế còn tự tin vỗ ngực nói đảm bảo không xảy ra chuyện gì, lừa em ngồi lên phía sau, kết quả hai chị em mình bị bay xuống mương, nằm trong bệnh viện đúng hai tuần liền.” Quan Vi Trần lại khởi động xe, chán nản nghiêng đầu trừng mắt nhìn Long Vịnh Thanh.

Long Vịnh Thanh cúi đầu xuống xoa xoa mấy ngón tay; “Đó đều là chuyện của ngày xưa rồi mà.”

“Nhưng mà bây giờ, thật sự chị cũng không đáng tin cậy y như hồi nhỏ.” Quan Vi Trần lần nữa nhắc lại sự thật đau lòng.

Lần này Long Vịnh Thanh không lên tiếng nữa, kỳ thật cô muốn nói với Quan Vi Trần rằng, cô cũng không muốn mình không đáng tin cậy, nếu như bên cạnh anh cũng có một người tốt như thế, luôn chuẩn bị hết mọi thứ cho anh, làm bài tập thay anh, chịu phạt thay anh, Vi Trần cũng sẽ trở nên không đáng tin cậy như cô thôi.

Cô rất muốn nói như vậy, rất muốn kể tất cả mọi thứ liên quan đến người đó với Vi Trần, nhưng cô cảm thấy sợ, sợ Quan Vi Trần bây giờ đã trở thành một đứa trẻ không đáng yêu như ngày nào, không khéo lại giống như lần trước, chộp lấy tay cô bắt cô phải chấp nhận hiện thực, cho nên cuối cùng cô dằn lòng không nói nữa.

2.

Thôn Long Sơn cách trung tâm thành phố K khoảng hai tiếng đi xe buýt, cho nên mặc dù trên đường đi gặp một số rắc rối nho nhỏ, nhưng họ vẫn kịp về thôn Long Sơn trước bữa cơm trưa.

Xe chạy vào trong thôn, đường xá hơi gập ghềnh, Quan Vi Trần giảm tốc độ. Long Vịnh Thanh ngồi trên xe, nhìn từng cảnh vật lướt qua ngoài xe, nhớ đến muốn khóc.

Trên hồ nước trước cống thôn vẫn có rất nhiều hoa sen, hoa cỏ dại hai bên đường không biết đã khô héo mấy lần, rồi lại hồi sinh mấy lượt, nhưng vẫn ngoan cố mọc lại ngay tại nơi đó. Hòn đá to trước thôn vẫn nằm kia, nhiều chữ viết nguệch ngoạc cứ chồng chéo lên nhau mãi...

Xe lắc lư chầm chậm, người đi đường không nhiều. Ngẫu nhiên gặp được một hai người nông dân đang vội về nhà ăn trưa, Long Vịnh Thanh xúc động thò đầu ra khỏi xe chào hỏi người ta, “Chú Lưu Nhị, chú còn nhớ con không? Con là Vịnh Thanh, Vịnh Thanh của nhà ông Long ấy.”

Người nông dân già mắt đã hơi mờ đang chạy xe máy chầm chậm về nhà, nheo mắt nhìn hồi lâu mới nhận ra là ai, cười ha hả rồi hét lên, “Vịnh Thanh, Vịnh Thanh nhà ông Long, cháu về rồi đấy à?”

“Dạ là con, chú Lưu Nhị, con về nhà ăn cơm đã, rồi con đến nhà thăm chú sau.” Long Vịnh Thanh cười hỉ hả vẫy tay với chú Lưu Nhị, thò đầu ra ngoài xe nhìn thật lâu mới quay vào lại.

Thôn Long Sơn thực ra không lớn. Bởi vì người trong thôn đều tin vào phong thủy, cho rằng cửa nhà phải quay về hướng Nam mới may mắn, vì vậy tất cả nhà cửa trong thôn đều quay về hướng Nam, không có nhà nào xây theo hướng khác, cứ từng dãy, từng dãy nhà như thế, cho nên nhìn thôn làng rất ngay ngắn vuông vức, tổng cộng có hơn một trăm hộ dân đang sống ở đây. Nhà của Vịnh Thanh là ngôi nhà hai tầng có lát gạch men trắng bên ngoài, dãy thứ ba đếm ngược từ dưới lên, phía trước là khoảng sân có bức tường rào xây bằng xi măng, có cánh cửa gỗ màu đỏ tươi, kiểu dáng bình thường đến nỗi không thể nào bình thường hơn được nữa, trước cửa có một hàng hoa cây cảnh, trồng một vài loại cây xanh tươi quanh năm, nhưng bắt mắt nhất vẫn là cây ngân hạnh xanh rì có tuổi đời khoảng mười mấy năm rồi.

Mặc dù đã chuẩn bị sẵn tâm lý, nhưng khi bóng cây ngân hạnh đã xa cách ba năm đó nằm gọn trong tầm mắt, cô không kìm được bật khóc, gốc cây đó hình như đá cao lên rất nhiều, từng tán lá xanh um vươn ra đón ánh nắng mặt trời, chỉ có điều giữa những cành cây được chiếu sáng đó không bao giờ nhìn thấy bóng dáng người con trai tuấn tú, nghiêm túc đó nữa.

Cô đứng ngắm gốc cây đó, vuốt ve những chiếc lá hình rẻ quạt, không biết đã đứng bao nhiêu lâu, rơi không biết bao nhiêu là nước mắt. Quan Vi Trần chuyển đồ đạc của cô xuống, cũng không làm phiền cô, lặng lẽ đứng bên cạnh. Lúc này hình như người trong nhà nghe thấy động tĩnh ở bên ngoài, vội vàng mở cổng, mẹ Long tay cầm một sợi roi mây to như ngón tay giận dữ lao ra ngoài, không hề khách sáo quất vào chân Long Vịnh Thanh, “Con bé không có lương tâm này, còn biết đường mà về hả? Mẹ cứ tướng con chết giẫm ở bên ngoài luôn rồi chứ. Ba năm không về, để xem mẹ dạy dỗ con như thế nào đây...”

Một roi vừa yêu vừa giận này, đủ mạnh đến nỗi Long Vịnh Thanh vừa nhảy vừa kêu lên vì đau đớn, “ui da ui da” hét toáng cả lên.Cô bị dọa đến nỗi quên cả khóc, nhìn dáng vẻ của mẹ già giống như muốn giết cô đến nơi vậy, cô vội ôm đầu bỏ chạy, “Mẹ, mẹ, có gì cứ bình tĩnh nói, không phải con đã về rồi sao? Mẹ... Con sai rồi... Con sai rồi mà.”

“Chết giẫm bên ngoài không thèm về nhà lấy một lần, chi bằng hôm nay mẹ đánh cho chết luôn đi...” Mẹ Long vẫn không tha, cầm roi mây đuổi theo, Long Vịnh Thanh chạy thục mạng, bà cũng hùng hục đuổi theo. Mẹ Long huơ huơ roi mây lên, nhưng mỗi lần đều quất vào không khí, đánh một lúc thì nước mắt cũng chảy theo, “Con nói xem, sao con lại nhẫn tâm như vậy... Ba năm rồi không thèm về...”

Nhìn thấy nước mắt của mẹ, Long Vịnh Thanh sợ không dám bỏ chạy nữa, đứng đó chịu trận, vừa khóc vừa chạy lại gần với mẹ Long, cuối cùng ôm lấy cổ mẹ, roi mây lần nữa vụt lên người cô, nhưng mà roi này nhẹ hơn nhiều; “Con bận rộn lắm à? Cho dù ai gọi điện cũng đều bảo bận việc không về được, “không về được” là câu nói cửa miệng của con hử? Con không có ai là người nhà nữa à? Con không có cha không có mẹ nữa hả? Con có biết ba mẹ nhớ con lắm không?”

Long Vịnh Thanh cũng không biết nói gì, cứ ôm lấy cổ mẹ, khóc hu hu, “Mẹ, con sai rồi, lần sau con không dám thế nữa.”

Hai mẹ con cứ ôm nhau khóc, cũng không biết là đã khóc bao nhiêu lâu, Quan Vi Trần đứng bên cạnh không chịu nổi nữa, nhỏ giọng hờn trách một câu, “Mẹ Long, lúc nào mới được ăn cơm ạ? Con đói sắp chết rồi đây này, mà mấy con cua trong thùng cũng sắp ngoẻo đến nơi rồi.” Câu nói của Quan Vi Trần thu hút thành công sự chú ý của mẹ Long, bà đẩy Long Vịnh Thanh ra, thương yêu cầm lấy tay Quan Vi Trần nói xin lỗi, quay vào trong nhà gọi to, kêu Vịnh Lục ở trong nhà ra chuyển đồ đạc vào.

Long Vịnh Thanh biết ba cô giờ này vẫn đang làm ở trạm điện chưa về, gần đây ông mới được thăng chức, làm trạm trưởng của trạm điện nông thôn, đến tối mới về được nhà. Vịnh Lục làm trợ giảng ở trường đại học, nghe nói cũng sắp được thành cô giáo chính thức, đáng lẽ rất bận, lẽ ra phải ở trường suốt ngày mới đúng, không ngờ cũng đang ở nhà.

Vịnh Lục mặc một chiếc váy chữ A màu xanh nhạt bước ra, tóc đã dài hơn trước, đen nhánh suôn mượt đến tận eo. Mặc dù là chị em sinh đôi với Long Vịnh Thanh, nhưng cho dù khí chất hay ngoại hình đều không giống nhau, làm việc gì, đối với ai cũng đều lạnh lùng, ánh mắt khi nhìn người khác cũng rất mạnh mẽ, sắc sảo. Cô nhìn thấy Long Vịnh Thanh trở về với Quan Vi Trần thì càng trở nên lạnh lùng, đi lướt qua Long Vịnh Thanh không thèm chào hỏi gì, cúi xuống xách một cái túi đi vào.

Lần thứ hai trở ra xách đồ, mẹ Long còn đang ở trong nhà sắp xếp đồ đạc, ngoài cửa chỉ còn Long Vịnh Thanh và Quan Vi Trần đang loay hoay lấy đồ đạc từ trên xe xuống. Cô đứng bên cạnh chiếc xe, lạnh lùng nói một câu mà ai cũng nghe thấy, “Đôi gian phu dâm phụ, vẫn còn vác mặt về đây được à?”

Long Vịnh Thanh giả vờ như không nghe thấy, cầm túi đi vào nhà, Quan Vi Trần xách thùng đựng cua xuống xe, chạm phải ánh mắt hằn học thù địch của Vịnh Lục, cười như không có chuyện gì xảy ra, “Chị Vịnh Lục, em tận mắt nhìn thấy những con cua này được công nhân ở tiệm thủy sản bắt lên từ hồ Kịch Thủy, tươi lắm, lát nữa chị ăn nhiều vào nhé.”

“Chị không có cái phúc phận đó, em cứ việc mang vào lấy lòng chị Vịnh Thanh của em đi.” Vịnh Lục liếc Vi Trần một cái, nhìn thấy phản ứng thờ ơ của Vi Trần, bỗng nhiên lại nổi cơn giận, nhào qua hỏi một cách độc ác: “Quan Quan, cảm giác trên giường với Vịnh Thanh thế nào? Chị luôn thấy tò mò, hai người câu kết với nhau từ lúc nào vậy hả? Là trước khi chị ấy quen với anh Ngôn Từ hay sau đó? Nếu như lần đó không phải bị chị bắt gặp, có phải hai người định giấu mọi người, lén lút câu kết với nhau cả đời không hả?”

Quan Vi Trần vốn định giữ quan hệ vui vẻ với Vịnh Lục, nhưng nghe thấy những lời nói này, anh thực sự không thể chấp nhận được, thay đổi sắc mặt, ngẩng đầu nhìn ánh mắt khinh miệt của Vịnh Lục, từ từ nhếch môi lên, “Chị Vịnh Lục, em biết chị thích anh Ngôn Từ, nhưng chị thích anh ấy là việc của chị, anh ấy không chấp nhận chị là việc của anh ấy, chẳng có liên quan gì đến em và chị Vịnh Thanh cả, mong chị lần sau đừng trút giận lên người bọn em nữa được không? Nếu như chị thật sự hiếu kỳ chuyện của em và Vịnh Thanh, thế thì em nói thật cho chị biết, em và chị Vịnh Thanh chỉ làm chuyện đó đúng một lần, là cái lần chị nhìn thấy đó. Còn chuyện câu kết với nhau lúc nào, cái này thật khó nói, bởi vì từ nhỏ hai chị em đã thường xuyên nắm tay nhau chạy đi chơi, cũng đã từng tắm chung với nhau, cái này có được tính là câu kết hay không em cũng không rõ, không bằng chị Vịnh Lục nói cho em hay đi, bởi vì những lúc ấy đều chị chứng kiến mà.”

“Em... em...” Vịnh Lục không ngờ lần này Quan Vi Trần ngang nhiên trả đòn khiêu chiến của cô, nhất thời không biết trả miếng như thế nào, chỉ biết nói “em” một lúc mới lạnh nhạt cười một tiếng, “Quan Quan, mọi người đều cho rằng em là một con cừu, hơ, hóa ra mọi người đều lầm rồi.”

Quan Vi Trần nhún vai, chẳng bảo đúng cũng không nói sai.

Lúc này mẹ Long bưng một đĩa nho đã rửa sạch từ trong phòng đi ra, nhìn thấy Vịnh Lục và Quan Vi Trần còn đứng ở cổng nói chuyện, liền gọi họ vào, “Hai con đang nói chuyện riêng gì thế? Nhanh vào đây, rửa tay ăn nho, chờ canh chín là có thể ăn cơm được rồi.”

“Dạ.” Quan Vi Trần trả lời một tiếng, xách thùng cua đi vào, vòng qua Vịnh Lục bước vào nhà, Vịnh Lục vẫn đứng ở cổng, đứng rất lâu không hề nhúc nhích.

Bữa ăn đó được coi là vui vẻ, mẹ Long dùng giọng nói sang sảng của mình phát lại toàn bộ tin tức của thôn làng trong ba năm vừa qua, chuyện lớn thì nhà ai kinh doanh phát tài, con đâu của nhà nào sinh đôi được cặp long phượng, chuyện nhỏ thì chó nhà ai chết, trẻ con nhà ai chọc vào tổ ong trước cổng thôn, bị ong đốt sưng mặt, tất cả chuyện lớn chuyện bé, không kể là chuyện vui hay chuyện buồn, qua lời kể của mẹ Long, đều trở nên vui nhộn.

Long Vịnh Thanh nhét đầy thức ăn vào miệng, vừa ăn uống quên trời quên đất, vừa mở to mắt nghe mẹ Long kể chuyện, lâu lâu phun ra mấy mẩu thức ăn, “Tiểu Ý kết hôn rồi ạ? Con bé ấy chắc cũng cỡ tuổi con hả?”

“Thì thế.” Mẹ Long cười đùa vỗ vỗ vào chân Long Vịnh Thanh, “Con nghĩ con còn nhỏ à? Đã hai mươi bảy rồi đó.”

“Mẹ, đừng có suốt ngày nhắc nhở con chuyện này được không?” Long Vịnh Thanh lại cho một cái đùi gà vào miệng, vừa gặm vừa oán thán.

Quan Vi Trần ngồi bên cạnh cô, ăn uống nho nhã hơn cô nhiều, chỉ có điều khi mẹ Long và Long Vịnh Thanh nói chuyện anh hoàn toàn không có cơ hội để chen ngang. Vi Trần cũng không nói gì, chỉ nhìn quai hàm không ngừng hoạt động của cô mỉm cười, lâu lâu lại gắp một miếng cá đã gỡ hết xương cho vào chén cô, hoặc là múc thêm canh vào bát cho cô mà thôi.

Vịnh Lục im lặng không nói tiếng nào, ngồi ăn không hề biểu lộ cảm xúc, cho đến khi ăn xong, mới lặng lẽ đứng dậy thu dọn chén bát trên bàn ăn. Long Vịnh Thanh lau miệng, muốn giúp một tay, nhưng Vịnh Lục lại ngẩng đầu lạnh lùng nhìn cô, cúi đầu nói: “Nếu chờ chị về dọn dẹp, nhà này chắc thành cái ổ luôn rồi.”

Long Vịnh Thanh nghẹn lời, lúng túng ngồi xuống. Mẹ Long chụp lấy đôi đũa bên cạnh định đánh vào tay Vịnh Lục, “Vịnh Lục, chị con lâu lắm mới về nhà một lần, con ăn nói kiểu gì thế hả?”

Long Vịnh Thanh vội vàng nhảy qua, dùng tay che cho Vịnh Lục, đôi đũa đó quất mạnh vào mu bàn tay của cô, một lằn đỏ xuất hiện ngay trên mu bàn tay trắng ngần, cô không để ý, rảy rảy bàn tay, ngồi xuống ghế, ngẩng đầu nói với mẹ Long, “Mẹ, Vịnh Lục nói đúng, là do con bất hiếu.” Nói xong quay đầu nở một nụ cười nói với Vịnh Lục: “Vịnh Lục, em dọn dẹp đi, chị không làm phiền em nữa đâu.”

Vịnh Lục không thèm để ý đến cô, vẫn giữ thái độ lạnh lùng, bưng chồng chén đũa đi vào bếp.

Nhìn thấy thái độ của Vịnh Lục, Long Vịnh Thanh tuy cố nặn ra nụ cười, nhưng ít nhiều vẫn thấy thất vọng. Quan Vi Trần chẳng để ý đến thái độ của Vịnh Lục, anh kéo ghế ngồi cạnh Vịnh Thanh, kéo bàn tay bị đánh qua, nhẹ nhàng xoa bóp, nhíu mày hỏi: “Đau lắm không?”

“Con với Vịnh Lục không biết kiếp trước có thù oán gì với nhau, từ nhỏ đến lớn quan hệ chẳng mấy tốt đẹp.” Mẹ Long nhìn theo bóng lưng của Vịnh Lục lắc đầu than thở, “Nếu như tình cảm hai chị em thân thiết như giữa con và Tiểu Trần, kiếp này mẹ không có gì phải ân hận nữa cả.”

Bạn đang đọc Tuổi Thanh Xuân Chôn Dấu Dưới Bụi Trần của Nguyễn Sênh Lục
vietnovel
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 4

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự