Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 13 May mà có anh

Bạn đang đọc Tuổi Thanh Xuân Chôn Dấu Dưới Bụi Trần của Nguyễn Sênh Lục

Phiên bản Dịch · 6333 chữ · khoảng 23 phút đọc

Ở trên cành cây đó, có thể nhìn thấy bầu trời đẹp nhất của cả thôn Long Sơn. Tiếc là chúng ta lớn nhanh quá, còn nó thì lớn quá chậm, nó không thể nào chịu nổi trọng lượng của chúng ta nữa, không thể nào leo lên cây được nữa.

1.

Long Vịnh Thanh và Quan Quan sánh đôi ra khỏi khách sạn, lúc này là bảy giờ sáng. Hôm nay là thứ hai, Triệu Ngôn Thuyết và Vịnh Lục chắc chắn có giờ học, cho nên bắt buộc họ phải đến trước khi hai người lên lớp mới gặp được họ. Trước khi rời khách sạn, cô đã gọi điện vào điện thoại di động của Triệu Ngôn Thuyết mấy lần nhưng đều khóa máy. Long Vịnh Thanh gọi đến phòng của anh, nhưng lại nghe nói rằng, Triệu Ngôn Thuyết cả đêm qua không về, nghe nói đi tìm người yêu rồi, lúc này Long Vịnh Thanh mới biết hóa ra Triệu Ngôn Thuyết đi tìm cô mãi, còn tìm suốt cả đêm, những nỗi bực tức ở trong lòng tự nhiên tan biến hết, ngược lại cô bắt đầu cảm thấy lo cho anh, đi cả đêm như vậy chắc chắn sẽ rất mệt.

Cô vội vàng kéo Quan Quan chạy về phía đại học Q, trước hết đến phòng của Triệu Ngôn Thuyết, quả nhiên không có anh ở đó, sau đó chạy đến ký túc xá của Vịnh Lục. Vịnh Lục đang chuẩn bị đến lớp, bị Long Vịnh Thanh chặn lại ở dưới lầu, không khỏi cảm thấy kinh ngạc, “Chị đến trường em thật à? Hôm qua anh Triệu Ngôn Thuyết đến hỏi em, có nhìn thấy chị không? Em cứ tưởng anh ấy đùa nữa chứ.”

Sau đó nhìn thấy Quan Quan đứng bên cạnh Long Vịnh Thanh, lại kinh ngạc, “Quan Quan, em về nước lúc nào thế?”

“Vừa về hôm qua.”

Quan Quan mỉm cười với cô, anh biết Vịnh Lục luôn lạnh nhạt với mọi người, cho nên cũng không hy vọng cô sẽ có thái độ nhiệt tình. Quả nhiên, cô chỉ gật gật đầu, dời tầm mắt đi chỗ khác, tiếp tục nói chuyện với Long Vịnh Thanh: “Chị mau về trường đi, em còn có tiết, không có thời gian chơi với chị, tối hôm qua chị ngủ ở khách sạn à? Thế còn tiền về trường không? Nếu không có em sẽ đưa cho chị.” Nói đến đây, lại liếc nhìn Quan Quan một cái, nhớ ra cái gì đó, cười lạnh nhạt nói, “Cứ xem như là em chưa nói gì, có Thần Tài ở bên cạnh, làm gì đến lượt em phải lo lắng xem chị còn tiền hay không?” Vịnh Lục nói chuyện luôn rất lạnh lùng, lại hay khắt khe, Quan Quan cảm nhận sâu sắc điều này, cũng không trả lời, chỉ mỉm cười nhã nhặn với cô giống như không nghe thấy lời nói châm biếm của cô.

Long Vịnh Thanh sốt ruột, “Vịnh Lục, bây giờ chị muốn tìm anh Triệu Ngôn Thuyết, anh ấy không có ở trong phòng, em biết anh ấy đi đâu rồi không?”

“Chị còn chưa biết à, anh Ngôn Thuyết đã có người yêu rồi. Nghe nói hôm qua cãi nhau với người yêu, anh ấy cứ đi tìm mãi.” Vịnh Lục hình như vẫn không biết quan hệ giữa Triệu Ngôn Thuyết và Long Vịnh Thanh, cũng chẳng ngờ rằng, cô người yêu trong những lời nói của cô lại chính là chị ruột của mình, chỉ lạnh nhạt kể rằng, chuyện đó cô nghe được từ mấy người bạn học, “Không ngờ anh Ngôn Thuyết lại là người yêu sớm nhất trong số chúng ta. Hình như người yêu anh ấy học cùng khoa, tên là Giang gì đó, em hay gặp bọn họ cùng ăn cơm ở căng tin, quan hệ có vẻ rất tốt đẹp, đêm hôm qua chắc là đi tìm cô ấy, có người nhìn thấy anh Ngôn Thuyết với cô gái đó cùng lên một chiếc taxi.”

Nghe đến đây, Long Vịnh Thanh cảm thấy trong đầu cô ong ong, bỗng nhiên “bùm” nổ vang một tiếng, trái tim từ nãy giờ đang lo lắng cho Triệu Ngôn Thuyết bỗng chốc trở nên lạnh lẽo.

Cô cứ nghĩ rằng, Triệu Ngôn Thuyết đi tìm cô nên cả đêm không về, ai ngờ là tự cô đa tình. Hôm qua còn mặt dày dụ dỗ anh, còn bị anh giáo huấn, nhưng đêm hôm đó, anh lại lên xe taxi cùng cô gái mà anh thề thốt chỉ là bạn học đó, hơn nữa, lại cả đêm không về trường, đúng là quá châm biếm.

Cô lùi về phía sau hai bước, chầm chậm nở nụ cười lạnh lùng, quay người nói với Quan Quan, “Xem ra anh Ngôn Thuyết của chúng ta rất bận rộn, chúng ta về thôi.”

“Chị về à? Thế hai người đi đường cẩn thận nhé, em còn có tiết nên không tiễn hai người được.” Vịnh Lục đứng sau lưng cô, lạnh nhạt nói một câu, lại nhìn Quan Quan, “Quan Quan, chăm sóc chị ấy nhé, đừng để chị ấy phá phách lung tung.”

Quan Quan gật gật đầu, cười với Vịnh Lục, nhìn thấy cô ôm sách đi vào trong khu giảng đường, mới quay người qua nói với Long Vịnh Thanh: “Chị Vịnh Thanh, chị đừng vội có kết luận gì, xét cho cùng, những lời chị Vịnh Lục nói đều là nghe bạn bè kể lại, chị ấy đâu có tận mắt nhìn thấy cái gì. Anh Ngôn Thuyết không phải là người đứng núi này trông núi nọ, anh ấy qua lại với chị thì tuyệt đối sẽ không đi tìm người con gái khác.”

“Em hiểu anh ấy, hay là chị hiểu anh ấy?” Long Vịnh Thanh tức tối hét lên, khi ngẩng đầu lên, trên khuôn mặt đã ướt đẫm nước mắt, “Anh ấy giỏi nên yêu cầu đối với người khác cũng rất cao, anh ấy thích những cô gái giỏi. Từ bé đến lớn, kể cả lúc quen nhau, anh ấy luôn cằn nhằn chị không giỏi, đến cả việc hôn nhau, chị cũng phải chủ động. Đúng vậy, chị mặt dày, cứ thích quấn lấy anh ấy, đó là vì chị luôn nghĩ anh ấy thích chị thật. Nhưng mà, ở bên nhau lâu như vậy, anh ấy chưa hề nói yêu chị. Chị học một trường đại học hạng ba, chắc chắn sẽ không có tương lai, anh ấy lại là sinh viên giỏi của một trường đại học nổi tiếng, hôm qua chị thử hỏi anh ấy có muốn lên giường với chị không, cũng chỉ hỏi mà thôi, cho dù anh ấy lừa chị một chút cũng được, chị cũng đâu có thấp hèn như thế... Nhưng anh ấy bảo chị làm loạn, đuổi chị đi... Những việc này... Xâu chuỗi lại với nhau, em nói xem, làm sao chị tự tin cho nổi đây? Làm sao mà tin tưởng anh ấy được?”

Xâu chuỗi nhiều chuyện lại với nhau, e rằng còn một chuyện nữa, đó chính là cái “xương cá” mắc vào cổ họng cô từ ngày xưa đang nhiễm trùng, cô được cho biết, cô đúng là người được nhặt về từ thùng rác trong bệnh viện, mà người duy nhất biết được bí mật này đã không thể nào chia sẻ được nỗi đau với cô nữa, từng bước, từng bước, cách cô ngày càng xa...

“Chị đừng nói như vậy, chị Vịnh Thanh, chị có những điểm tốt của chị...” Quan Quan bước qua, vòng tay qua vai, vỗ nhẹ vào lưng cô, khuôn mặt cậu ở dưới bóng cây, hiện rõ sự mất mát, đau lòng, day dứt vì mâu thuẫn, nhẹ giọng an ủi cô, “Người biết được những điểm tốt của chị, nhất định sẽ si mê chị, chắc chắn sẽ không bỏ chị đâu. Chị Vịnh Thanh, chị phải tự tin lên một chút.”

Long Vịnh Thanh bị những nỗi đau khổ và xót xa chiếm cứ toàn bộ con tim, cô không thể nào nói được nữa, giơ tay túm lấy vạt áo của Quan Quan, khóc nhỏ thành tiếng, sau đó thút thít nói: “Quan Quan, chị muốn về nhà, chúng ta về thôn Long Sơn đi.”

Từ đây về thôn Long Sơn phải đi xe đến thành phố K, sau đó từ bến xe của thành phố K đổi xe buýt ra ngoại ô. Suốt cả chặng đường, Long Vịnh Thanh dựa vào vai Quan Quan khóc thút thít suốt. Quan Quan cũng không an ủi cô, cứ để cô khóc cho nhẹ lòng, mình thì quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, trên khuôn mặt trẻ trung đó, hiện rõ những cảm xúc không phù hợp với lứa tuổi lắm. Cho đến khi thấy Long Vịnh Thanh không còn khóc nức nở trên vai anh, anh mới quay đầu lại, nhìn thấy nửa khuôn mặt đang ngủ của cô, mới mỉm cười.

2.

Đổi xe hai lần, cộng thêm việc xếp hàng mua vé, chờ kiểm tra vé, nếu tự lái xe, quãng đường đó chỉ đi mất bốn tiếng, không ngờ họ lại mất hết cả ngày trời. Khi về đến thôn Long Sơn thì trời đã sắp tối. Mẹ Long vừa đi làm về, nhìn thấy Long Vịnh Thanh với hai con mắt đỏ hoe như mắt thỏ bước vào nhà cùng Quan Quan, kỳ lạ hỏi: “Vịnh Thanh, sao con lại về đây? Ở trường không có tiết học à? Cả Vi Trần nữa, không phải con nói muốn ở lại thành phố S vài ngày à?”

Long Vịnh Thanh không nói năng gì, trực tiếp đi thẳng về phòng, bước ngang qua mẹ Long, dừng bước chân lại một chút, hình như định nói gì đó, nhưng cuối cùng lại lặng im không nói, mở cửa bước vào phòng.

Quan Quan vừa đi theo sau Long Vịnh Thanh, vừa chủ động giúp cô thêu dệt những lời nói dối có độ tin cậy cao, “Chị Vịnh Thanh đưa con về mà. Đã lâu con không về đây, không nhớ nhiều chữ Hán lắm, sợ ngồi nhầm xe, chị Vịnh Thanh xin nghỉ học ở trường, có thể vài ngày sau rồi tới trường lại.”

“Con thì cứ bảo vệ cho nó.” Đối với những lời nói của Quan Quan, mẹ Long tuy tin tưởng anh một trăm phần trăm, nhưng bộ dạng của Long Vịnh Thanh cứ thế nào ấy, dễ làm người ta nghi ngờ, “Nó lại gây rối gì hả? Là cãi nhau hay đánh nhau với bạn học hả?”

“Mẹ Long, chị Vịnh Thanh có phải là học sinh tiểu học nữa đâu, sao có thể cả ngày chỉ biết đi gây sự được?” Quan Quan mỉm cười với mẹ Long, sau đó nhõng nhẽo lay lay cánh tay của bà, “Mẹ Long, lúc nào mới được ăn cơm ạ? Cả ngày hôm nay con mới ăn có một gói bánh bích quy, con sắp chết đói rồi đây này.”

“Cả ngày chỉ ăn có một gói bánh quy? Như vậy sao được? Mẹ đi nấu cơm ngay, con cố chờ thêm một lát...” Những lời nói của Quan Quan đã thành công di dời sự chú ý của mẹ Long, bà vỗ vào tay của Quan Quan đầy thương yêu, mang tạp dề bước vào bếp, vừa đi vừa nhìn về phòng của Long Vịnh Thanh hét lên, “Vịnh Thanh, cái con bé chết tiệt này chắc cũng không ăn uống cho đàng hoàng chứ gì? Trước khi đi học không phải mẹ đã cảnh cáo con rồi à, phải ăn uống cho đàng hoàng chứ? Có phải con lại tiết kiệm tiền ăn để đi mua sắm không? Con bé chết tiệt này, thật không hiểu con nghĩ như thế nào nữa? Vẻ đẹp còn quan trọng hơn cái bụng hả?”

Long Vịnh Thanh im lặng, chui đầu vào chăn, không muốn nghe gì nữa.

Chẳng bao lâu sau, ba Long cũng đi làm về, Quan Quan chào ông, hai người nói chuyện vài câu, rồi ba Long đi vào phòng thăm Long Vịnh Thanh, Long Vịnh Thanh vẫn cuộn mình trong chăn như con đà điểu, không chịu lộ diện, ba Long đánh vào cái chăn, cười nói: “Con sao vậy? Nói cho ba biết, ai bắt nạt con? Ai bắt nạt con, ba sẽ đánh người đó.”

Ba Long là một người chẳng có sáng kiến gì cả. Từ bé đến lớn, những lời an ủi người khác đều có mỗi một câu này, chưa bao giờ thay đổi. Long Vịnh Thanh co người lại trong chăn, không nói năng gì, nghe thấy tiếng của ba Long chỉ cảm thấy sống mũi cay cay, bỗng dưng lại muốn khóc.

Lúc này, điện thoại trong ba lô vang lên, ba Long giúp cô lấy điện thoại để lấy lòng cô, vừa kéo dây kéo của ba lô vừa nói, “Điện thoại ba mua cho con như thế nào? Có hợp ý con không? Con phải giữ bí mật đấy nhé, tạm thời đừng nói với Vịnh Lục, tháng này ba hết tiền rồi, không cách nào mua cho Vịnh Lục được, đợi tháng sau có lương rồi mới...” Nói đến đây, ông cầm điện thoại ra, nhìn thấy tên người gọi đến đang nhấp nháy trên màn hình điện thoại, chữ màu đen, rất rõ ràng: Lâm Quốc Đống.

Tay ba Long run lên, nụ cười tắt ngay trên môi, gượng cười hỏi: “Lâm Quốc Đống gọi điện thoại, là bạn học của con à?”

“Dạ không phải...” Long Vịnh Thanh trốn trong phải cuối cùng cũng đã lên tiếng, nói giọng mũi, tiếng được tiếng mất, “Triệu Ngôn Thuyết nói với con, chú ấy là con trai chủ tịch thị trấn của chúng ta.”

Tay của ba Long lại run lên, “cạch” một tiếng, điện thoại rơi xuống mặt bàn, điện thoại chỉnh chế độ rung và đổ chuông đang rung lên từng hồi trên bàn, tiếng “rù rù rù” ồn ào phát ra theo tiếng chuông điện thoại. Sau đó ba Long kéo chiếc chăn Long Vịnh Thanh đang trùm ra, có phần hơi kích động và phẫn nộ, hỏi cô: “Sao con lại quen với ông Lâm Quốc Đống này? Ông ta đã nói cái gì với con?”

Long Vịnh Thanh ôm lấy đầu gối ngồi co ro trên giường, nhìn thấy phản ứng của ba Long, bóng đen đồ sộ trong lòng cuối cùng cũng sụp đổ, giống ngày còn bé, cô xây một tòa nhà bằng bùn bên bờ sông, qua một đợt tấn công của mưa gió, cái gì cũng không còn. Cô ngước đầu lên nhìn ba Long, sụt sịt mũi, “Ba, ba lo lắng như vậy, chẳng nhẽ những lời chú ấy nói với con đều là thật à? Ba...”

“Cái gì mà thật với giả? Ông ta có thể nói với con chuyện gì được? Chắc lại là những chuyện nhảm nhí... Ba chỉ sợ ông ta làm hư con, nói chung ông ta nói cái gì, con cũng đừng tin là được rồi...” Ba Long nhìn thấy dáng vẻ của Long Vịnh Thanh mới nhận thấy lúc nãy mình quá kích động, muốn trốn tránh ánh mắt của cô, muốn chuyển đề tài, nhưng trời sinh ông là một người thật thà, thực sự không biết nói dối, cho nên càng làm cho ông cảm thấy hoảng hốt.

Long Vịnh Thanh cúi đầu, khẽ nói: “Thực ra, chú ấy cũng chẳng nói gì với con cả, chỉ nói chú ấy mới là ba ruột của con, chú ấy nói con không phải con ruột của ba mẹ...”

“Cái lão thối tha...” Mẹ Long không biết đã đứng nghe ngoài cửa bao nhiêu lâu, nghe đến đây, không thể nhịn tiếp nữa, xông từ ngoài vào, trên tay còn cầm cái muôi múc canh, Quan Quan cũng đi theo sau mẹ vào phòng, nhìn Long Vịnh Thanh với vẻ mặt khó có thể tin được.

“Cái lão thối tha...” Mẹ Long lại chửi bậy thêm một lần, gõ cái muôi lên mặt bàn, “Vịnh Thanh, mẹ nói cho con nghe, Lâm Quốc Đống chẳng phải người tốt đẹp gì. Con cũng đã nhìn thấy mẹ cãi nhau với lão ấy rồi đấy, lần đó là vì vợ ông ấy còn đang nằm trong bệnh viện, đau sắp chết, ông ấy còn đi ra ngoài tìm người yêu, lão ấy chê vợ không sinh được con cho lão ấy, con nói xem, những lời nói của người này có đáng tin không? Mọi người trong thị trấn đều biết, gia đình nhà họ Lâm làm việc xấu quá nhiều, bị tuyệt đường con cái, cả ba đời nay đều là con một. Vợ của Lâm Quốc Đống chết rồi, chẳng để lại mụn con nào, lão ấy làm sao mà có quan hệ gì với con được?”

Long Vịnh Thanh dụi mặt vào giữa hai chân, không hề lên tiếng. Nếu như chỉ với những lời nói của Lâm Quốc Đống, cô đương nhiên là không tin, nhưng tại sao ông trời lại trêu đùa cô như vậy? Tại sao đêm hôm đó lại nghe trộm cuộc nói chuyện của ba mẹ? Những lời nói của Lâm Quốc Đống không đáng tin, nhưng những lời nói của ba mẹ thì sao? Cô có nên tin hay không?

Hơn nữa, Lâm Quốc Đống ba đời đều là con một, vợ chết rồi nhưng lại không có con... Ông thật sự đã nói với cô, cô chính là niềm hy vọng duy nhất để ông sống trên cõi đời này... Không phải là con của vợ chính thức, chẳng nhẽ là con của người yêu?

Tại sao bầu trời của cô càng ngày càng trở nên âm u?

Long Vịnh Thanh cúi đầu, càng tự nói với mình đừng tin tưởng ông ta, cô càng không thể kìm chế bản thân mình suy nghĩ lung tung. Cô dứt khoát ôm lấy đầu, không muốn nghe ai nói nữa cả, nói lí nhí, “Thực ra con biết từ lâu rồi, con và Vịnh Lục, có một người không phải là con ruột của ba mẹ, được nhặt về từ thùng rác của bệnh viện. Không phải con cố ý nghe trộm ba mẹ nói chuyện, tối hôm đó, con đói bụng nên đi vào bếp tìm thức ăn, ngang qua phòng ba mẹ vô tình nghe thấy được, sau khi nghe xong con rất hối hận, cứ suy nghĩ suốt, người được ba mẹ nhặt về đó, rốt cuộc là con hay là Vịnh Lục...”

Không chỉ có ba Long và mẹ Long, đến cả Quan Quan nghe thấy những lời nói của cô cũng sững sờ, hai mắt dán vào cô, như thể rất khó tiêu hóa được tin tức quá đỗi bất ngờ đó.

“Cái đó... Cái đó chắc chắn là ba và mẹ uống nhiều rượu nên nói tầm bậy...” Mẹ Long lắp bắp, căng thẳng đến chớp mắt liên tục, “Những lời nói khi say không đáng tin cậy...”

“Mẹ, giờ này mẹ nói những lời này còn có ý nghĩa gì nữa không?” Long Vịnh Thanh vẫn vùi đầu xuống, nước mắt đã thấm ướt hết phần vải quần tiếp xúc với khuôn mặt, giọng nói cũng không rõ ràng, “Con biết con không có tư cách nói gì, nhưng con có tư cách được biết sự thật, không muốn phải làm một con ngốc, không muốn trong lòng cứ nơm nớp lo sợ bất an, không muốn trải qua cuộc sống giống như một tên trộm đi ăn cắp ba mẹ của người khác nữa.”

Mẹ Long trầm ngâm, ba Long cũng không nói chuyện, Quan Quan nhìn Long Vịnh Thanh, một thời gian ngắn mà không biết đã lộ ra không biết bao nhiêu cảm xúc trên khuôn mặt. Không khí ngượng ngập như vậy không biêt kéo dài bao nhiêu lâu, cuối cùng mới nghe ba Long thở dài, nói: “Đúng, con được ba mẹ đưa về từ bệnh viện, con và Vịnh Lục sinh cùng ngày Thất Tịch hôm đó, cũng được ba mẹ nuôi từ nhỏ đến lớn, ba mẹ chưa bao giờ xem con là người ngoài.”

Ba Long nói đến đây, giọng nói nghẹn lại. Mẹ Long vốn định ngăn ba lại, không cho ba nói, nhưng đã muộn rồi, vứt luôn cái muôi, đến ngồi trên giường của Long Vịnh Thanh, cố gắng dùng giọng nói ấm áp nhất để nói với cô. “Con không phải con ruột, cũng nhất quyết không phải là con gái của Lâm Quốc Đống. Tin lời mẹ đi, từ nay về sau đừng gặp ông ấy nữa, ông ấy không phải người tốt, ba của ông ấy cả đời làm lãnh đạo, cũng xấu xa chết đi được. Cả gia đình đều làm quan nên ai cũng xấu xa cả.”

Mẹ Long ngồi trên giường nói một tràng, Long Vịnh Thanh chỉ nghe, đôi lúc gật gật đầu, không có một câu phản bác nào.

Quan Quan cũng lặng lẽ đứng bên cạnh cô, nghe những lời nói của mẹ Long, cậu nghĩ, Long Vịnh Thanh nhất định đang rất đau khổ, trông cô có vẻ qua loa đại khái như những cành cây thô ráp ngoài kia, nhưng thực tế lại là người rất mẫn cảm. Cậu chắc là đoán được trong lòng cô đang nghĩ gì, chắc cô nghĩ tự nhiên mình lại trở thành người ngoài của gia đình này, cảm thấy mình chẳng có tư cách gì để phản bác mẹ Long nữa, cảm thấy tất cả mọi thứ bây giờ thuộc về mình, thức ăn, quần áo, từng đồng từng xu tiền học và sinh hoạt phí, đều là được bố thí, đều không phải là những thứ mà cô được hưởng. Cô đã lấy đi hạnh phúc mà đáng lẽ chỉ thuộc về một mình Vịnh Lục, cô là một kẻ ăn cắp.

Ba Long và mẹ Long thay phiên nhau nói chuyện với Long Vịnh Thanh một lúc, sau đó vừa khuyên vừa dỗ cô xóa số của Lâm Quốc Đống đi, rồi còn bắt cô hứa từ nay về sau không gặp Lâm Quốc Đống nữa. Cuối cùng, cô nói buồn ngủ rồi, ba mẹ Long mới rời khỏi phòng cô.

Quan Quan cảm thấy lúc này đứng ở đây có phần không thích hợp lắm, nên cứ đứng suốt ở cửa phòng, đợi ba mẹ Long đi ra, mới đẩy cửa Long Vịnh Thanh bước vào. Quả đúng như dự đoán, nghe tiếng bước chân của ba mẹ Long đã đi xa, Long Vịnh Thanh vốn ngồi bó gối ôm hai chân ở trên giường, thẫn thờ không nói năng gì, chụp lấy cái gối úp mặt vào đó, cố gắng kìm nén nhưng vẫn khóc to thành tiếng.

Quan Quan vội vàng đóng cửa phòng lại, còn khóa hai lần khóa lại, mình thì đứng dựa lưng vào cửa, cứ đứng nhìn cô khóc, đứng mãi, đứng mãi... Đứng cho đến khi anh nghi ngờ cô đã khóc đến nỗi sắp đứt hơi, cô mới ngẩng đầu lên, cầm lấy điện thoại ở trên giường, bấm rất nhanh một dãy số, sau khi điện thoại đổ chuông, bên đó có tiếng người trả lời, nhưng cô chỉ nghe đúng một câu, rồi bất ngờ quẳng điện thoại vào tường, dùng âm thanh lớn đến nỗi có thể bức chết người, ngữ điệu tuyệt vọng chửi bới, “Khốn khiếp, Triệu Ngôn Thuyết...”

Quan Quan không hiểu những lời chửi rủa người khác, chỉ là bị bộ dạng của cô dọa cho hết hồn, vội vàng chạy về phía trước hỏi cô bị làm sao. Cô không trả lời, kéo mạnh cái chăn, nhét mình vào trong đó, khóc còn to hơn nữa.

Lúc nãy cô gọi điện thoại cho Triệu Ngôn Thuyết, nhưng không phải Triệu Ngôn Thuyết nghe điện thoại, mà là giọng nói nhẹ nhàng của một cô gái, nói xin lỗi cô: “Xin lỗi, Ngôn Thuyết uống say rồi, đang ngủ ở trong phòng, cô có việc gì gấp không? Nếu như không có gì gấp thì ngày mai gọi lại, với tình trạng hiện nay, e rằng anh ấy không nghe nổi điện thoại.”

3.

Một tuần tiếp theo đó, Long Vịnh Thanh không hề trở lại trường học. Ba Long có đến trường của Long Vịnh Thanh, giúp cô làm thủ tục nghỉ học, đây là việc mà ba mẹ Long quyết định sau khi bàn bạc với nhau, mặc dù Long Vịnh Thanh đã xóa số điện thoại của Lâm Quốc Đống, nhưng biết đâu Lâm Quốc Đống lại đến trường học tìm cô, để đoạn tuyệt triệt để mối liên hệ giữa cô và Lâm Quốc Đống, họ cảm thấy khoảng thời gian này Long Vịnh Thanh ngoan ngoãn ở trong nhà là tốt nhất.

Cả tuần này, Long Vịnh Thanh cứ rầu rĩ, không nói năng gì, gần như là mất đi khả năng ngôn ngữ, mỗi ngày đều ngồi dưới gốc cây ngân hạnh, ngẩng đầu nhìn cành cây đến thẫn thờ. Đôi lúc Quan Quan cũng sẽ tới cạnh cô hỏi cô đang nhìn cái gì, cô liền đờ đẫn giơ tay lên chỉ vào cành cây to nhất trên đó, “Ở trên cành cây đó, có thể nhìn thấy bầu trời đẹp nhất của cả thôn Long Sơn. Tiếc là chúng ta lớn nhanh quá, còn nó thì lớn quá chậm, nó không thể nào chịu nổi trọng lượng của chúng ta nữa, không thể nào leo lên cây được nữa.”

Quan Quan cũng trầm ngâm, chỉ lặng lẽ ngồi đợi cô dưới gốc cây. Cứ như thế, hai người họ một đứng một ngồi, không nói một câu nào, một ngày cứ thế trôi qua.

Cuối tuần, Vịnh Lục về nhà, gia đình nhà họ Long mở một cuộc họp gia định đơn giản, mẹ Long dịu dàng nói nguyên nhân tạm thời không cho Long Vịnh Thanh đi học, còn dặn dò Vịnh Lục khi ba mẹ đi làm, nếu như có người lạ mặt nào tìm Long Vịnh Thanh, thì phải lưu ý một chút.

Vịnh Lục chỉ nhìn Long Vịnh Thanh đang cúi đầu xới cơm một cái, sau đó gật gật đầu, “Dạ” một tiếng. Sau đó không nói thêm một câu nào, thái độ luôn luôn rất lạnh lùng.

Ăn cơm xong, Long Vịnh Thanh chủ động đi rửa bát, mẹ Long không cho, giục Vịnh Lục đi dọn bàn, rửa bát, Vịnh Lục uể oải bưng chén bát ra ngoài. Long Vịnh Thanh bị giữ lại trong nhà, cảm thấy cả người cứ thế nào ấy, tay chân cứ thừa thãi không biết làm gì. May mắn thay lúc ấy Quan Quan nói mới mua máy di động, nhưng không biết nhiều chữ Hán lắm, nhờ cô chỉ cách lưu số điện thoại, vội vàng kéo cô đi vào phòng.

Việc đau buồn vô vọng nhất trên thế giới này chắc cũng không bằng việc sống với nhau hai mươi mấy năm, nhưng cuối cùng chỉ còn lại sự thật rằng không phải ruột thịt của nhau.

Nếu như ngay từ đầu Long Vịnh Thanh như Quan Quan, đến gia đình này như một người khách, không phải người ruột thịt, như vậy, có lẽ rằng, mười mấy năm ở với nhau đã sớm trở thành người một nhà rồi. Nhưng mà, trường hợp của họ lại hoàn toàn đối lập, những người mà nhiều năm trước đây, cô luôn cho rằng là người cùng một nhà có quan hệ huyết thống với nhau, tự nhiên mất luôn quan hệ huyết thống, làm sao có thể chấp nhận ngay sự thật này được, hơn nữa, làm sao có thể sống vui vẻ, hòa thuận như trước đây được nữa?

Có một vài sự việc, được bao bọc bởi một lớp màng có lẽ sẽ tốt hơn, nếu một ngày nào đó, lớp màng bị rách đi, nhìn thấy máu thịt bên trong, rất khó có thể tự lừa dối bản thân nữa. Nó phải lành lặn nguyên vẹn, ít nhất Long Vịnh Thanh bây giờ cũng không cách nào kéo tay mẹ Long làm nũng, không cách nào gây rối ở bên ngoài một cách vô tư để người nhà phải đi giúp cô xử lý hậu quả được, không thể nào cứ xoắn xuýt bên ba Long, tìm đủ cớ để đòi tiền tiêu vặt được nữa.

Những việc không có cách nào tiếp tục duy trì được nữa, bạn có thể nào tự lừa dối bản thân, nói với mình rằng, những ngăn cách đó thực sự không tồn tại không?

Ngày hôm sau, Vịnh Lục phải quay về trường. Trước khi đi, Long Vịnh Thanh đứng tần ngần trước cửa phòng cô rất lâu, mới đẩy cửa bước vào.

“Làm gì thế?” Vịnh Lục đang thu dọn hành lý, lạnh lùng nhìn cô một chút, rồi lại cúi xuống.

“Vịnh Lục...” Cô nắm lấy vạt áo, do dự đến gần hơn một chút, nhìn vào gương mặt của Vịnh Lục. Cũng không biết là nhìn bao nhiêu lâu, cuối cùng mới hỏi một câu đã muốn hỏi từ lâu, “Chẳng nhẽ em không hận chị à? Rõ ràng không phải chị ruột, lại cứ hay cãi nhau với em, thậm chí còn đánh nhau với em. Nếu như không có chị, đáng lẽ em đã có được một cuộc sống hạnh phúc hơn...”

Vịnh Lục ngẩng đầu nhìn cô, sau đó thò tay vào trong túi xách đã chuẩn bị sẵn, lấy ra một quả trứng luộc. Đó là quả trứng mẹ Long luộc để cô mang về trường, để dành ăn sau khi nhà ăn đóng cửa, có thể ăn để chống đói. “Cạch” một tiếng, cô đập quả trứng lên trên bàn, “Em không thích ăn trứng gà, không phải vì đó là trứng của con gà đen đẻ hay do trứng của con gà trắng đẻ, mà chỉ vì nó là trứng gà, em không thích mùi vị của nó, chỉ vậy thôi, chị hiểu không?”

Long Vịnh Thanh nhìn quả trứng luộc bị đập vỡ đó, nhìn sững sờ, mãi một lúc sau mới quay đầu, mỉm cười với Vịnh Lục.

Vịnh Lục xách túi bước ra khỏi cửa, đi được vài bước lại liền quay ngoắt lại, lấy quả trứng gà bị đập vỡ đó nhét vào lại trong túi, quay đầu nhìn Long Vịnh Thanh, “Mặc dù em không thích ăn trứng luộc, nhưng nó cũng có ưu điểm của nó, có chất dinh dưỡng này, ăn vào đỡ đói mà lại rất tiện lợi này, nó tốt hơn nhiều so với mấy thứ được đóng gói đẹp như mì gói và bánh mì, em thà chọn nó còn hơn. Cho nên, chị đừng suy nghĩ linh tinh nữa, cứ ở nhà nghỉ ngơi cho thật tốt vào.”

Đừng suy nghĩ linh tinh, cứ ở nhà nghỉ ngơi cho thật tốt vào. Đây có lẽ là những lời nói ấm áp nhất trong cuộc đời của Vịnh Lục dành cho cô. Long Vịnh Thanh gật đầu thật mạnh, sống mũi cay cay, cố gắng kìm nén bản thân mình lại, không cho nước mắt trào ra.

4.

Sau khi Vịnh Lục đi, Triệu Ngôn Từ, từ thành phố S chạy về như một cơn lốc, hỏi cô tại sao đột nhiên nghỉ học? Hỏi cô tại sao không có nghĩa khí? Không nói một lời nào, vứt anh ở lại thành phố S một mình, như vậy là thế nào?

Long Vịnh Thanh thực ra chẳng còn sức lực để giải thích cho anh nghe mọi chuyện xảy ra gần đây, hơn nữa cô không muốn nhìn thấy khuôn mặt của anh. Nhìn thấy Ngôn Từ, cô lại không kìm được nhớ đến Triệu Ngôn Thuyết, nghĩ đến khi cô tuyệt vọng nhất, cần sự giúp đỡ nhất, cần có người ở bên cạnh cô nhất, lại không phải là anh, cảm thấy đau đớn trong lòng. Để cảm thấy dễ chịu hơn một chút, cô không nói lời nào với Triệu Ngôn Từ, đóng cửa lại, để anh đứng ngoài cửa.

Triệu Ngôn Từ đâu phải kiểu người giỏi giải câu đố đâu. Anh tức tối đứng gõ cửa, Quan Quan ngăn anh lại, kéo anh sang một bên, kể ngắn gọn cho anh nghe về thân thế của Long Vịnh Thanh và Lâm Quốc Đống, lúc này Triệu Ngôn Từ mới yên lặng trở lại, đốt cho mình một điếu thuốc, thái độ bần thần, liên tục nhả ra mấy vòng khói thuốc.

“Thảo nào, Vịnh Lục và Vịnh Thanh chẳng giống nhau chút nào.” Anh đứng dựa vào cửa, ngẩng đầu nhìn trời, “Thực ra có phải là ruột thịt hay không, có liên quan gì đâu? Chúng ta đâu có để ý đến cái đó.”

“Đương nhiên là chúng ta đều nghĩ như vậy, chính như vậy nên chúng ta không thể nào hiểu được cảm giác của chị ấy, việc này có xảy ra với chúng ta đâu.” Quan Quan đứng bên cạnh Ngôn từ, cũng với tư thế đó, đứng dựa người vào cửa, quay đầu nhìn cây ngân hạnh ngoài cửa, trên cây đã có một cành cây rất to. Mặc dù nó rất to, nhưng theo Quan Quan ước lượng thì chắc chắn rằng, nó không thể nào nâng đỡ được cơ thể trưởng thành của họ được nữa.

“Cũng đúng.” Triệu Ngôn Từ hút hết một điếu, lại châm thêm một điếu khác, tiện thể dúi một điếu vào tay Quan Quan, “Biết hút không?”

“Không biết.” Quan Quan cười, lắc đầu.

“Không biết thì từ từ học, không biết hút thuốc thì không phải là đàn ông.” Triệu Ngôn Từ cứ dúi vào trong tay của Quan Quan cho bằng được, đồng thời châm lửa cho anh, “Hút thuốc có hại, nhưng rất khỏe mạnh.”

“Đây là lý lẽ ngược đời nào thế?” Quan Quan không dám gật bừa với những lời nói của Ngôn từ, nhưng vẫn mặc kệ đưa thuốc lên miệng, thử hút một hơi, ngay lập tức cúi người ho kịch liệt. Nhưng sau khi hết ho, lại tiếp tục hút. Mặc dù rất chậm, nhưng đã hút hết điếu thuốc đó thật.

“Quan Quan, mặc dù chú em là con lai Nhật Bản, nhưng anh thích những người có nghĩa khí như chú mày.” Triệu Ngôn Từ khoác vai anh, “Còn Long Vịnh Thanh nữa, hai người đều là anh em của Triệu Ngôn Từ anh đây. Nhìn thấy cô ấy không vui, anh cũng rất khó chịu, có điều cũng may, có chú em hút thuốc với anh, cùng khó chịu với nhau vậy.”

Những tin tức của Long Vịnh Thanh, Lâm Quốc Đống đã nắm bắt hết, điện thoại di động hỏng rồi, cũng không đến trường. Lâm Quốc Đống không liên lạc được với cô, nên trực tiếp gọi điện thoại về nhà họ Long, nhiều khi còn đến tận nhà tìm Long Vịnh Thanh, thậm chí còn lấy danh nghĩa ba ruột của Long Vịnh Thanh ra để ép gia đình nhà họ Long, ông nói rằng, nếu như không cho gặp Long Vịnh Thanh, thì sẽ làm cho gia đình nhà họ Long không thể nào sống nổi ở cái thị trấn này nữa. Có điều, với tính cách dữ dằn của mẹ Long, bà không hề sợ chiêu này của ông ta, cầm lấy cây chổi to, vừa đánh vừa đuổi ông ta ra khỏi thôn Long Sơn.

Làm căng không được, đương nhiên là phải dùng chiêu thức mềm mại hơn. Sau mấy lần được mẹ Long dỗ dành, Lâm Quốc Đống hình như ngoan ngoãn hơn nhiều. Sau đó, ông ta đúng là không đến, nhưng lại mời một luật sư đến nói chuyện với ba mẹ Long, nói rằng, nếu như Long Vịnh Thanh quả đúng là con gái ruột của Lâm Quốc Đống, thì sẽ đưa sự việc ra tòa, pháp luật sẽ đứng về phía Lâm Quốc Đống, người của gia đình nhà họ Long sẽ không được lợi ích gì. Nhưng, nếu như bây giờ người của gia đình họ Long nương tay, đồng ý để Lâm Quốc Đống gặp Long Vịnh Thanh, rồi nhận Long Vịnh Thanh về, thì Lâm Quốc Đống tình nguyện bồi thường gấp đôi tiền nuôi dưỡng. Trong khi nói chuyện, vị luật sư đó còn đưa ra một loạt các điều luật, ân cần khuyên bảo ba mẹ Long rằng, ra tòa sẽ bất lợi cho gia đình nhà họ Long, mẹ Long giơ tay lên, hất cả chậu nước rửa rau vào mặt người luật sư trẻ tuổi, phẫn nộ hét lên: “Bảo ông ta cứ việc đi kiện chúng tôi đi, chúng tôi chờ giấy gọi của tòa án, tôi không tin, quan tòa nào mà không biết phân biệt phải trái, đúng sai?”

Thực ra Lâm Quốc Đống không dám làm to chuyện này, xét cho cùng, ba ông vừa mới được điều lên Ủy ban kiểm tra kỷ luật của thành phố, đang lúc cạnh tranh chức vụ chủ nhiệm, đúng vào thời điểm then chốt như thế này, ông không thể để lộ chuyện riêng của mình ra, hủy hoại tiền đồ của ba mình.

Qua một thời gian tới lui, hình như nhận thấy sự kiên quyết của gia đình nhà họ Long, Lâm Quốc Đống giống như thay đổi tính nết, không đi làm phiền gia đình họ Long nữa, hình như cũng đã cảm thấy nản lòng với việc muốn nhận lại Long Vịnh Thanh.

Bạn đang đọc Tuổi Thanh Xuân Chôn Dấu Dưới Bụi Trần của Nguyễn Sênh Lục
vietnovel
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 4

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự