Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 10 Chương 10

Bạn đang đọc Tuổi Thanh Xuân Chôn Dấu Dưới Bụi Trần của Nguyễn Sênh Lục

Phiên bản Dịch · 4097 chữ · khoảng 14 phút đọc

3.

Rồi mùa đông đầy gió tuyết và tiêu điều cũng đi qua, mùa xuân lại đến, nỗi buồn đau của hai anh em gia đình nhà họ Triệu cũng dần tan theo băng tuyết, chôn sâu vào trong đáy lòng, nhạt nhòa dần, nụ cười cũng đã trở lại với họ.

Con người trên thế giới này, cho dù có vĩ đại, có đức hạnh tài năng, có đê tiện thấp hèn như thế nào đi chăng nữa, rồi cuối cùng cũng sẽ ra đi, người mất cũng đã mất rồi, người ở lại phải sống cho thật tốt, con đường tương lai trước mắt, người ở lại vẫn phải tiếp tục đi cho đến tận cuối cùng.

Học kỳ mới bắt đầu, Long Vịnh Thanh ngoan lên rất nhiều, bởi vì sau khi ông nội của gia đình nhà họ Triệu qua đời, cả nhà sẽ chuyển vào thành phố. Nếu như cô thi không đậu vào trường Nhất Trung, sẽ không thể nào học cùng trường với Triệu Ngôn Thuyết được, điều này cũng có nghĩa là, hai người họ sẽ không có cách nào gặp nhau. Nghĩ đến đây là Long Vịnh Thanh lại cảm thấy rầu rĩ, thế là bắt đầu chăm chỉ nghe giảng bài, cố gắng tự mình làm hết tất cả các bài tập của các môn học. Thời gian giải lao cũng không đi lung tung theo Triệu Ngôn Từ nữa, ngay cả khi đi vệ sinh cũng phải tranh thủ đọc nhẩm từ mới tiếng Anh.

Lớp học của Triệu Ngôn Từ ở ngay chân cầu thang, phía bên kia cầu thang là nhà vệ sinh nữ. Mỗi lần cô đi ngang qua lớp học của Triệu Ngôn Từ, anh đều đứng mai phục đằng sau cửa, sau đó đợi khi cô không chú ý, đột nhiên xông ra, dọa cho cô giật mình.

“Conversation... C-O-N-V”, Long Vịnh Thanh đang lẩm nhẩm đọc từ mới, đi về phía nhà vệ sinh, Triệu Ngôn Từ lại diễn lại trò cũ, đang định nhảy ra dọa cô, nhưng lại bị dáng vẻ của cô dọa cho hết hồn, hai mắt đăm đăm, miệng thì lẩm bẩm, điệu bộ kỳ quái, vỗ vai cô từ đằng sau, kỳ lạ hỏi: “Long Vịnh Thanh, cậu bị trúng tà à? Lẩm bẩm cái gì thế?”

“Cậu mới trúng tà ấy, đừng phiền tớ học từ mới.” Long Vịnh Thanh liếc Ngôn Từ một cái, tiếp tục nhìn vào từ mới viết trên lòng bàn tay, vừa đi vừa đọc, “C-O-N-V-E-R-S-A-T-I-O-N, conversation...”

Triệu Ngôn Từ bị bỏ rơi một cách lạnh lùng, khó hiểu nhìn theo bóng dáng cô một hồi lâu, chán chường bước vào lớp học.

Sau khi tan học, Ngôn Từ giả vờ vô tình hỏi Vịnh Lục: “Chị cậu dạo này làm cái trò quái quỷ gì thế? Sao tự nhiên lại đóng giả làm học sinh chăm chỉ thế hả?”

Vịnh Lục xách cặp bước ra khỏi trường, lấy tay vuốt lại mấy sợi tóc bị gió thổi tung lên, “Chắc là tâm huyết đang trào dâng, hôm qua em nghe chị nói với bố mẹ muốn thi vào trường Nhất Trung.”

“Trường Nhất Trung á? Dựa vào học lực của cô ấy hả? Điên rồi à?” Triệu Ngôn Từ kinh ngạc kêu to.

“Em cũng thấy vậy, trường Nhất Trung làm gì dễ vào như thế.” Vịnh Lục vuốt gọn lại mái tóc, chỉnh sửa lại cổ áo đồng phục của trường, ngay ngắn ngồi nghiêng một bên sau xe đạp. Một làn gió thổi đến, mái tóc dài bay bay, đẹp hệt như một tiên nữ, thu hút rất nhiều ánh mắt xung quanh đó, chỉ có điều, cô ngồi ở sau xe đạp của Triệu Ngôn Từ, các nam sinh cho dù có thèm muốn như thế nào cũng đành phải vứt bỏ mộng tưởng về cô, “Em cũng thi trường Nhất Trung, anh Ngôn Từ, anh định thi trường nào thế?”

Triệu Ngôn Từ không trả lời, đột nhiên đạp mạnh, phóng xe như bay, Vịnh Lục kêu lên thất thanh, vội vàng nắm chặt lấy áo của Ngôn Từ, đôi môi căng mọng được cô lén lút thoa một chút son dưỡng môi cong lên, vẽ ra một nụ cười ngọt ngào, e thẹn chỉ có riêng ở các bạn gái.

Trước khi nghỉ hè, kỳ thi lên cấp ba đến hẹn lại lên, thời tiết chớm hè không nóng nực lắm, bên trong bên ngoài phòng thi đều như nước sôi lửa bỏng. Long Vịnh Thanh nước đến chân mới nhảy, trước kỳ thi, dùng nghị lực kinh người liên tục thức đêm một tuần liền, sau khi thi xong môn cuối cùng, kết quả là mệt quá sinh bệnh, nằm liệt giường không dậy nổi. Triệu Ngôn Thuyết ngồi bên cạnh giường cô, vừa đau lòng vừa không biết làm cách nào trách móc cô, “Thi không đậu cũng chẳng sao, làm gì mà em bạt mạng thế?”

“Đúng rồi đó, chị thi vào trường Tứ Trung, Ngũ Trung, không phải là cũng đều là đi học sao? Mà cũng chẳng có ai kỳ vọng chị nhất định phải vào học trường Nhất Trung.” Vịnh Lục ngồi một bên cắn hạt dưa, lạnh lùng nói.

Long Vịnh Thanh toàn thân rã rời, đau đầu muốn chết, chẳng muốn nói gì, dứt khoát nhắm mắt ngủ tiếp.

Tiếp theo đó là điền nguyện vọng, Triệu Ngôn Thuyết, còn có cả Vịnh Lục, đương nhiên là chọn trường Nhất Trung, điều này đương nhiên là chẳng có gì phải băn khoăn, nhưng Long Vịnh Thanh, mặc kệ sự phản đối từ phía gia đình, cũng chọn trường Nhất Trung. Điều làm mọi người bất ngờ hơn nữa là Triệu Ngôn Từ cũng chọn trường Nhất Trung.

Đối diện với sự chất vấn của mọi người, Triệu Ngôn Từ chẳng thèm để ý, “Có gì đâu? Long Vịnh Thanh chọn vào đó được, chẳng nhẽ con không được? Lần này con thi rất tốt, mỗi tờ giấy thi con đều viết hết từ đầu đến cuối, chẳng để trắng tờ nào.”

“Ngôn Từ, con có cần phải suy nghĩ lại không?” Mẹ Triệu lo lắng.

“Con mặc kệ, không cho con học trường Nhất Trung, con sẽ không thèm đi học nữa, để con vào công ty của ba làm việc cũng được, dù sao mọi người cũng đều nghĩ con học hành chẳng đâu vào đâu.” Triệu Ngôn Từ giở lý sự cùn ra, mẹ Triệu bó tay, đành phải theo anh.

Có điều, may mà “ông trời không phụ lòng người”. Ngày công bố điểm thi, Long Vịnh Thanh bất ngờ đủ điểm vào Nhất Trung, điểm thi vừa suýt soát điểm chuẩn, thoát hiểm được nhập học vào Nhất Trung, không uổng công cô nỗ lực cả một học kỳ. Còn Triệu Ngôn Từ, chưa từng chăm chỉ học ngày nào, đương nhiên là kết quả thi rất thảm hại, mặc dù chưa bị đếm ngược từ dưới lên, nhưng so với trạng nguyên toán học Triệu Ngôn Thuyết thì đúng là một trời một vực. Ba Triệu phẫn nộ dạy cho Triệu Ngôn Từ một bài học, Triệu Ngôn Thuyết đứng một bên nói giúp mãi, ba Triệu mới nguôi ngoai cơn giận. Ai ngờ, Triệu Ngôn Từ đột nhiên không biết điều nói một câu: “Ba, không phải ba có tiền sao? Ba xây cho trường Nhất Trung một cái thư viện gì đó, để hiệu trưởng phá lệ nhập con vào học.”

Ba Triệu đập bàn đứng dậy, “bốp, bốp” cho hai cái tát vào mặt Ngôn Từ, “Cái đồ không có chí tiến thủ, suốt ngày chỉ suy tính chuyện không đàng hoàng, sớm muộn gì cũng hỏng người.”

“Không cho con vào học trường Nhất Trung, con sẽ bỏ nhà ra đi.” Triệu Ngôn Từ bảo thủ đến ngạc nhiên, đổ thêm dầu vào lửa, hét lên.

Ba Triệu giận đến nỗi tháo dây nịt ra, đánh cho Ngôn Từ một trận tơi bời, cuối cùng phạt cậu bằng cách bắt quỳ cả đêm trước bài vị của ông nội. Cho dù có bị như vậy, Triệu Ngôn Từ cũng không vứt bỏ “ước mơ vĩ đại” vào học trường Nhất Trung, cho dù điểm thi cách điểm chuẩn gần những hai trăm điểm.

Thực ra có nhiều lúc, đạo lý chỉ là đạo lý mà thôi, nói rồi thì thôi, chẳng có phụ huynh nào vì đạo lý mà ép con mình vào đường chết cả, cho nên khi thấy Triệu Ngôn Từ sắp xếp hành lý, hơn nữa khi năm lần bảy lượt nhảy từ ban công tầng hai xuống lúc nửa đêm, chuẩn bị cho việc “bỏ nhà ra đi”, ba Triệu đành phải mất mặt, đến văn phòng của hiệu trưởng trường Nhất Trung uống trà suốt buổi chiều. Sau khi uống trà, trường Nhất Trung bắt đầu xây dựng nhà thi đấu bóng rổ quy mô lớn mà lâu nay do thiếu kinh phí không khởi công được. Và một buổi chiều nào đó, thư chuyển phát nhanh đến nhà của gia đình họ Triệu, mang đến một tờ thông báo nhập học có đóng dấu đỏ tươi của trường Nhất Trung.

4.

Mùa hè này là khoảng thời gian nở mày nở mặt nhất trong đời của Long Vịnh Thanh, bởi vì cô sắp được vào học tại trường Nhất Trung, từ trước đến nay, Long Vịnh Thanh toàn bị làm tấm gương phản diện trong học tập, nay lại đột nhiên thi đậu vào trường Nhất Trung, làm cho một thôn làng không mấy lớn lắm bỗng chốc trở nên xôn xao, những vị phụ huynh có con cái không ham học, ùn ùn kéo nhau đến nhà mẹ Long xin chia sẻ bí quyết dạy con, làm cách nào để con cái trở nên đam mê với học hành, thời gian đó, mẹ Long gần như trở thành một nữ minh tinh sáng giá.

“Ôi chao, thực ra tôi cũng có dạy dỗ gì đâu, chắc là bữa nay lớn rồi, tự hiểu ra mọi chuyện ấy mà.” Mẹ Long cũng không nói ra được nguyên nhân cụ thể, mỗi lần đều trả lời qua loa như vậy cho xong chuyện.

Trong kỳ nghỉ hè chuẩn bị lên cấp ba, không có bài tập gì cả, cũng không bị ba mẹ cằn nhằn, Long Vịnh Thanh chơi đùa cực kỳ thoải mái và vui vẻ, nhiều lúc lặng lẽ kéo Triệu Ngôn Thuyết trốn đi hẹn hò ở những nơi vắng vẻ phía sau ngọn núi. Phong cảnh của thôn Long Sơn đúng là rất đẹp, đứng trên vách đá phía sau ngọn núi, có thể nhìn thấy rất rõ, từng vạt, từng vạt hoa màu xanh biếc trải dài về phía chân trời. Ở đó trồng đủ các loại cây nông nghiệp, khi gió thổi tới, sẽ mang theo từng làn hương thơm của hoa cỏ dại quyện lẫn với mùi của bùn đất, rất mê hoặc lòng người.

Long Vịnh Thanh rất nghịch ngợm, nhiều khi nhân lúc Triệu Ngôn Thuyết đang ngồi đọc sách trên bãi cỏ, đột nhiên cô nhảy chồm lên từ phía sau, rồi cứ ôm lấy cổ anh như đỉa đói, bắt anh cõng cô xuống núi cho bằng được, lúc đó cô mới buông tha. Có một lần, Long Vịnh Thanh lại nhảy chồm lên như thế, ai ngờ đúng lúc Triệu Ngôn Thuyết cúi người xuống buộc giây giày, cô nhảy vào khoảng không, cả người suýt nữa bay vọt qua lưng anh, Triệu Ngôn Thuyết cũng không phòng bị, bị cô đâm vào đằng sau lưng, đột nhiên cả hai cùng lăn lông lốc xuống theo sườn dốc của chân núi. Sườn núi này không dốc lắm, cũng không có nhiều đá, trên đó mọc một thảm cỏ dày, giống như một tấm thảm dày bằng bông, cho dù lăn xuống cũng sẽ không bị thương. Cho dù như thế, Triệu Ngôn Thuyết vẫn ý thức được phải ôm Long Vịnh Thanh vào lòng, lần đầu tiên được một người con trai ôm như thế này, Long Vịnh Thanh vừa căng thẳng vừa kích động, trái tim nhảy nhót tưng bừng trong lồng ngực, cho đến khi chạm đất an toàn mới bừng tỉnh lại.

Đây là lần đầu tiên họ mặt đối mặt ôm nhau như thế này, cách một lớp vải mỏng của áo quần mùa hè, có thể cảm nhận được cơ thể ấm áp bất thường của người kia, Triệu Ngôn Thuyết mặt đỏ đến tận mang tai, có chút mắc cỡ định rời khỏi người cô, nhưng Long Vịnh Thanh lại giơ tay ra ôm lấy eo anh, cười hỉ hả ở trong lòng anh, “Triệu Ngôn Thuyết, hóa ra anh gầy như thế này à, trên người chẳng có chút thịt nào.”

“Em thì mập lắm hả? Mấy cục xương đâm anh đau chết đi được.” Triệu Ngôn Thuyết nghiêm mặt, xấu hổ quay người đi nơi khác. Vừa nói xong, lại thấy có gì không ổn, cảm thấy cứ ôm nhau như vậy không đúng lắm, nhưng làm cách nào cũng không nghĩ ra được, giống như bị thu hút bởi màu sắc rực rỡ của hoa anh túc, rõ ràng biết nó có độc, nhưng cũng không biết làm cách nào để đừng bị nó quyến rũ, vẫn chầm chậm giơ hai tay ra phía bông hoa đó.

“Vậy chúng ta cố gắng ăn nhiều vào, khi lớn lên trở thành hai bé bự, như vậy, sau này ôm nhau sẽ cảm thấy mềm mại hơn.” Long Vịnh Thanh dụi đầu, rỉ rả trong lòng anh, nói xong lại bật cười “hắc hắc”.

Triệu Ngôn Thuyết tưởng tượng ra dáng vẻ béo ú khi họ lớn lên, cũng cảm thấy buồn cười, hai người cứ thế nằm cười trên mặt đất. Lúc này, trên đầu họ đột nhiên vọng đến giọng nói ngạc nhiên của một người đàn ông, “Hai cháu đang làm gì thế?”

Hai người vội vàng rời nhau ra, có chút nhếch nhác bò từ trên cỏ dậy. Long Vịnh Thanh sợ chết khiếp, nghĩ rằng đã bị người quen trong thôn nhìn thấy, kết quả là ngẩng đầu nhìn lên mới phát hiện, hóa ra đó là người đàn ông kỳ lạ đã gặp hai lần trước cổng bệnh viện, nơi mẹ Long làm việc.

“Hai cháu yêu nhau à? Yêu sớm là không tốt đâu đấy.” Người đàn ông đó mặc một chiếc áo trắng tinh, đeo thêm một cặp kính gọng vàng, người cao gầy, nhìn dáng vẻ rất thanh lịch, hai mày nhíu chặt, nhìn Long Vịnh Thanh với ánh mắt đau lòng không thể nào che giấu được.’’

“Bớt lo chuyện người khác đi.”

Gặp người không quen, Long Vịnh Thanh “xùy” một tiếng, kéo Triệu Ngôn Thuyết chạy về phía thôn làng. Triệu Ngôn Thuyết bị cô kéo lấy tay áo chạy theo, mấy lần quay đầu nhìn người đàn ông đó, sau đó không kìm được hỏi Long Vịnh Thanh, “Em quen chú ấy à?”

“Không quen.” Long Vịnh Thanh bĩu môi, “Như bị thần kinh ấy, mỗi lần gặp mặt cứ bắt chuyện với em.”

“Sao anh cứ cảm thấy chú ấy trông rất quen, hình như đã gặp ở đâu rồi thì phải.” Triệu Ngôn Thuyết kéo cánh tay của Long Vịnh Thanh, nói cô chạy chậm lại, từ từ lục lại trí nhớ những hình ảnh có liên quan đến người đàn ông đó, cuối cùng lấy tay đập vào đầu một cái, đột nhiên nhớ ra rồi, “Anh nhớ ra rồi, năm ngoái sinh nhật của anh và Ngôn Từ, ba anh tổ chức tiệc mừng ở một khách sạn trong thành phố, trong số những người được mời có chú ấy, hình như là con trai của chủ tịch thị trấn, tên là Lâm Quốc Đống, không hiểu sao ba anh lại còn cãi nhau với chú ấy. Đợt trước nghe ba anh nói, vợ chú ấy vừa mới mất vì ốm đau gì đó, chú ấy mới ba mươi ba tuổi, lại không có con, cũng đáng thương lắm.”

Long Vịnh Thanh chẳng hứng thú với những chuyện nhảm nhí của người khác, kéo Triệu Ngôn Thuyết đi tiếp, “Mặc kệ ông ta có đáng thương hay không, em chỉ cầu mong sao chú ấy đừng nói chuyện này với mẹ em. À, mà chắc không đâu, em nhìn thấy ông ấy cãi nhau với mẹ em, cãi nhau to lắm, quan hệ giữa họ chắc chắn không tốt lắm đâu.”

Tiếp theo đó là những việc chuyện liên quan đến việc nhập học, sức khỏe của mẹ Quan Quan đã tốt hơn nhiều sau ca phẫu thuật đó, hy vọng được ở bên cạnh Quan Quan nhiều hơn, cho nên mùa hè năm nay, cậu không đến thôn Long Sơn. Mẹ Long chắc rất cô đơn, tập trung toàn bộ tinh lực lên người hai cô con gái Vịnh Thanh, Vịnh Lục sắp vào thành phố học, hơn nữa lại còn ở lại trong trường, cả ngày từ sáng đến tối cứ nhắc nhở hai cô ra đó phải chú ý giữ gìn sức khỏe, không được ăn uống tầm bậy, phải giữ mối quan hệ tốt với các bạn cùng phòng, không được cãi nhau, vân vân và vân vân.

Long Vịnh Thanh và Vịnh Lục lực cảm thấy phiền phức chết đi được, ngày mong đêm đợi, mong cho nhanh đến ngày nhập học.

Trước khi nhập học một ngày, mẹ Long uống say khướt, luống cuống vỗ vai ba Long nói loạn lên.

“Ông thấy chưa hai con gái chúng ta đều lớn rồi, sắp vào học trường Nhất Trung rồi, ai có thể nuôi được hai cô con gái giỏi như vậy chứ? Anh Long, ngày đó ở trong bệnh viện, nuôi một đứa con gái chưa đủ, còn muốn nuôi thêm một đứa. Hai đứa thì sao nào? Đều do một tay tôi nuôi nấng, đều là những cô con gái ngoan của tôi, ai dám nói con gái của tôi không tốt, tôi sẽ liều mạng với người đó...”

Ba Long vỗ nhẹ vai mẹ, cười cười vỗ về mẹ, “Tú Phần, được rồi, được rồi đó, đang có con cái ở đây, cái đó không nói được đâu, đừng nói nữa...”

Nghe những lời nói của mẹ Long, Vịnh Thanh và Vịnh Lục mấy ngày trước còn chê mẹ lắm lời, nay lại bật khóc ngon lành trên bàn ăn. Long Vịnh Thanh khóc rõ to, bởi vì cô biết, cô và Vịnh Lục, có một người không phải là con đẻ của ba mẹ Long, vào giây phút này đây, Long Vịnh Thanh thật muốn nói cho Vịnh Lục biết, nói với Vịnh Lục rằng, cho dù một trong hai người, ai là đứa không phải con ruột đó, cũng đều không sao cả, bởi vì họ có chung ba mẹ. Cho dù mỗi ngày đều cãi vã nhau, quan hệ giữa hai người cũng không tốt, nhưng họ mãi mãi vẫn là chị em tốt thân thiết nhất.

Mùa hè trước khi nhập học, gia đình nhà họ Triệu chính thức chuyển vào thành phố, mà trường Nhất Trung cách nhà trong thành phố của họ rất gần, mẹ Triệu không cho hai anh em ở trong trường, còn quy định buổi trưa và buổi chiều phải về nhà ăn cơm. Thời gian hẹn hò lén lút của Long Vịnh Thanh và Triệu Ngôn Thuyết đương nhiên ít đi rất nhiều, thế là sau khi tan học, thư viện trở thành nơi hẹn hò quan trọng của họ.

Anh em gia đình nhà họ Triệu là anh em sinh đôi, giống nhau như đúc thì không nói làm gì, lại đẹp trai, ai cũng có tài năng riêng, gia thế lại tốt, cho nên vừa đến Nhất Trung đã trở thành đối tượng chú ý của mọi người. Hai người chơi thân thiết với họ nhất là Vịnh Lục Thanh và Vịnh Lục, đương nhiên cũng được mọi người biết đến, mọi người đều biết, hai cặp sinh đôi này chơi với nhau từ thời tiểu học, quan hệ rất tốt, cho nên dù giữa họ có nảy sinh ra quan hệ khác thường đi chăng nữa cũng không dễ gì bị người khác phát giác.

Triệu Ngôn Thuyết là người quản lý thư viện, mỗi buổi chiều sau khi tan học phải đến thư viện, giúp thầy giáo sắp xếp lại các loại sách. Thư viện của trường cấp ba này rất lớn, sách cũng rất nhiều, nhưng người đến đọc sách thì lại rất ít, các thầy cô giáo cũng lười biếng, nên trực tiếp giao chìa khóa cho Triệu Ngôn Thuyết, để sau khi anh sắp xếp sách xong, thì cứ khóa cửa thư viện rồi về nhà. Thế nên, thư viện đã trở thành nơi hẹn hò quan trọng của họ.

Người đến mượn sách không nhiều, khi Triệu Ngôn Thuyết rảnh rỗi, sẽ ngồi tựa lưng vào dưới giá sách cùng Long Vịnh Thanh, hoặc là cùng nhau đọc một quyển sách, hoặc là nói những chuyện trên trời dưới đất, lại hoặc là nữa, anh đọc sách, còn cô cảm thấy vô vị, dựa đầu vào vai anh ngủ thiếp đi. Anh thích nắm lấy tay cô khi ngủ, bàn tay anh khác với bàn tay bẩn thỉu, đen đúa của bọn con trai trong thôn, tay của anh rất sạch sẽ, ngón tay trắng trẻo thon dài, đặt lên tay cô, ấm áp mà mạnh mẽ. Nhiều lúc nắm lâu quá, mô hôi sẽ rịn ra từ lòng bàn tay của anh, trong giấc mơ, cô sẽ thường mơ thấy mình đang bị bao bọc trong thế giới ẩm ướt, giống như mầm cây đang cuộn tròn trong mặt đất, được nước và đất đai bao bọc, không những không cảm thấy buồn phiền, ngược lại có cảm giác an toàn không nói nên lời.

Lần đầu tiên hôn nhau, cũng là ở trong thư viện đó. Anh với tư thế đang ngồi trên mặt đất, đưa môi sang bên này. Rõ ràng là do cô đề nghị trước, nhưng khi cảm giác được hơi thở anh đang đến gần, tự nhiên cô bắt đầu cảm thấy căng thẳng, hai mắt nhắm chặt, cả cơ thể run rẩy, quên luôn cả hít thở, mà anh cũng không có kinh nghiệm, chỉ biết dán môi lên môi cô, còn tiếp theo, hoàn toàn không biết phải tiến hành như thế nào. Cơ thể hai người cứ quấn quýt như vậy rất lâu, xung quanh rất yên tĩnh, thậm chí họ còn nghe thấy tiếng trái tim đang đập to như tiếng sấm của nhau, cô cảm thấy sắp chết vì ngạt thở, nhưng vẫn không giám nhúc nhích, cho đến khi quyển sách trên đầu gối anh rớt xuống nền nhà, “loạch xoạch” vang lên một tiếng, họ mới như bị điện giật, mặt mũi đỏ gay, rời khỏi nhau.

Không khí lúc đó cực kỳ mắc cỡ, tiểu quản gia của cô chỉ số thông minh là hai trăm, nhưng tình trường là số không, một khuôn mặt tinh tế còn đỏ hơn cả khuôn mặt của cô. Cô xấu hổ chết đi được, vô tình liếc nhìn quyển sách rơi trên mặt đất, quyển sách đó được lật đến trang cuối cùng, trên đó có một câu: “Cô rong chơi trong miền tình yêu đó, niềm vui đó cả đời không thể nói ra được...”

“Có tên của hai bọn mình này.” Cô mừng rỡ ngẩng đầu lên nhìn anh nói to, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ lên.

Anh nhoài người qua xem, cũng cười theo, “Vịnh Thanh bất khả Ngôn Thuyết...”

Cảnh tượng hôm đó, cho dù thời gian có trôi qua bao nhiêu năm đi chăng nữa, cô cũng có thể nhớ rất rõ ràng, trang cuối cùng của một quyển sách, dòng thứ ba đếm ngược từ dưới lên, có tên của cô và anh. “Cả đời không thể nói ra”, “Vịnh Thanh” không thể “Ngôn Thuyết”. Họ cùng phát hiện ra bí mật này, cảm thấy vui mừng khôn xiết, nhưng lại không để ý rằng, giữa tên hai người có sự hiện diện của hai chữ “không thể”. Không thể bên nhau, giống như ông Trời đã an bài trước vậy.

Bạn đang đọc Tuổi Thanh Xuân Chôn Dấu Dưới Bụi Trần của Nguyễn Sênh Lục
vietnovel
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 3

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự