Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 18 Chương 10 - Phần 2

Bạn đang đọc Trạm Kế Tiếp Hạnh Phúc của Lương Uẩn Như

Phiên bản Dịch · 3057 chữ · khoảng 11 phút đọc

Cô làm sao có thể nói cho anh đây? Cô phải lấy dũng khí ở đâu đây? Nói cho anh, đồng nghĩa với việc mất đi anh!

Nhưng hiện tại, cũng không khác việc mất anh nhiều lắm, tuy anh vẫn biểu đạt anh bằng lòng muốn thành hôn cùng cô, nhưng cô biết, trái tim của anh, đã không còn hướng về cô nữa rồi…

Nước mắt bỗng dưng chảy ra bên khóe mắt Dĩ Thiến, cô lấy tay gạt đi, không chịu đối mặt với sự thật.

Quang Hy là của cô, chỉ cần cô chấp nhận Tiểu Lạc, Quang Hy sẽ ở lại bên cô, dù sao sáu năm trước, là cô cùng anh đi qua những ngày tháng đau khổ nhất.

Quang Hy yêu cô, cô cũng yêu Quang Hy, anh và cô sẽ kết hôn, ai cũng không ngăn cản được…

“Bác sĩ Hà, bác sĩ Hà!” Một y tá kêu to: “Có ca cần cấp cứu gấp!”

Dĩ Thiến lấy lại tinh thần, cô chớp mắt nuốt lệ vào lòng, vội vàng chạy tới phòng cấp cứu, vài cô y tá cùng bác sĩ thực tập vây quanh một bé trai, trong đó còn có một người, là mẹ chồng tương lai của cô.

“Dĩ Thiến, cháu mau cứu đứa nhỏ này đi!” Phương Đức Dung nhìn cô, vẻ mặt lo lắng:

“Nó vừa mới ở chỗ hôn lễ, bác đuổi nó đi ngay nhưng không biết tại sao, nó liền té xỉu, cháu mau nhìn xem sao lại thế này?”

“Vâng, để cháu xem xem, bác đừng lo lắng.”

Cô an ủi Phương Đức Dung, chen lên để nhìn, thình lình phát hiện đứa bé nằm trên giường bệnh đúng là Tiểu Lạc.

Là con của Lương Mộ Tranh và Quang Hy.

Dĩ Thiến sững sờ tại chỗ, không nhúc nhích, bác sĩ thực tập báo cáo với cô số đo hô hấp của Tiểu Lạc và số liệu nhóm máu, cô ngoảnh mặt làm ngơ, mắt nhìn Tiểu Lạc dần dần mù mịt, trong đầu hiện lên một ý niệm đáng sợ.

Nếu đứa nhỏ này không còn, thì Quang Hy và người phụ nữ kia, sẽ không còn ràng buộc gì nữa, cô có thể hoàn hoàn toàn toàn độc chiếm Quang Hy.

Chỉ cần không còn đứa nhỏ này…

Quang Hy nhận được thông báo, anh dùng tốc độ nhanh nhất chạy tới bệnh viện, Tiểu Lạc đang cấp cứu, nằm mê man trong phòng bệnh, mà mẹ của anh đang đứng ngoài cửa lo lắng nhìn xung quanh.

“Sao con lại tới đây?” Phương Đức Dung thấy anh, vẻ mặt bà vô cùng khiếp sợ:

“Ai nói cho con biết?”

“Là Dĩ Thiến.” Quang Hy vội vàng đáp lại, thầm muốn lập tức chạy vào phòng bệnh xem con:

“Tiểu Lạc như thế nào rồi? Nó có khỏe không?”

“Con… biết đứa nhỏ kia?” Sắc mặt của Phương Đức Dung thay đổi:

“Nói vậy con đã gặp Lương Mộ Tranh?”

“Con đã gặp Mộ Tranh, con muốn giành lấy mọi thứ.” Quang Hy thừa dịp tuyên bố với mẹ.

Bà sợ hãi, không thể tin được, nhìn bộ dạng con trai hốt hoảng, bà cảm thấy không ổn:

“Cho nên, con sẽ không phải… không được! Con không thể dây dưa với cô gái đó nữa, con cô ta thì sao, không liên quan đến con…”

“Ai nói không liên quan đến con? Tiểu Lạc cũng là con trai con!” Anh kích động gào lên khiến Phương Đức Dung sợ hãi.

“Nghe nói vì mẹ đuổi Tiểu Lạc đi, Tiểu Lạc mới bị phát bệnh.” Quang Hy lớn tiếng chỉ trích mẹ:

“Mẹ có biết hay không, mẹ thiếu chút nữa đã hại chết cháu nội của mình?”

Là cháu nội bà? Đứa bé đang nằm trong phòng bệnh, đúng là cháu nội của bà? Phương Đức Dung hoảng sợ không nói gì.

Quang Hy không để ý tới mẹ mà đi vào phòng bệnh thăm con, vài giờ sau, Mộ Tranh cũng đến đây, thấy con trai nằm hôn mê bất tỉnh trên giường, khiến hi vọng của cô sụp đổ.

“Tiểu Lạc, Tiểu Lạc.” Cô đau lòng vỗ về khuôn mặt tái nhợt của con.

“Thằng bé không có việc gì, đã vượt qua giai đoạn nguy hiểm rồi.” Quang Hy ở một bên chăm chú nhìn cô, giọng nói khàn khàn.

Động tác của Mộ Tranh ngừng lại, hít sâu một lần lại một lần, lòng vẫn ngập đầy oán giận, cô nhảy người lên, dồn ép Quang Hy:

“Vì sao lại như vậy? Tại sao Tiểu Lạc lại ở đây? Là anh thừa dịp tôi không chú ý rồi mang nó đi sao? Tại sao anh có thể làm như vậy?”

Quang Hy nhíu mày, cô không tìm hiểu rõ đã trách mắng làm anh hết chật vật lại ảo não:

“Ở trong lòng cô, tôi là người xấu xa như vậy sao? Không nói một tiếng liền bắt trộm Tiểu Lạc từ bên người cô?”

“Vậy anh nói đi, không phải anh, còn ai lại dẫn nó đến Đài Bắc?” Cô túm vạt áo của anh, đôi mắt lóe lên sự đau lòng:

“Anh có biết tôi không tìm thấy Tiểu Lạc đã lo lắng biết bao nhiêu không? Đã quá thời gian con phải tiêm thuốc, tôi sẽ lo lắng bao nhiêu không? Tôi sợ con một mình phát bệnh bên ngoài, sợ con cô đơn, không có ai giúp con tôi, tôi dường như đã nghe thấy tiếng thằng bé đang khóc, khóc gọi mẹ ơi, tôi biết nhất định nó rất sợ hãi… Vì sao anh muốn làm như vậy? Làm sao có thể mang con tôi đi như vậy? Tôi hận anh, Nhậm Quang Hy, tôi hận anh…”

Mộ Tranh nghẹn ngào, không thể ngừng lại, Quang Hy trìu mến nhìn cô, muốn ôm cô vào lòng, cô lại dùng sức đẩy anh ra.

“Không được đụng vào tôi, không cho phép anh chạm vào tôi!” Cô gần như mắc bệnh tâm thần mà kêu gào, muốn nới lỏng khoảng cách giữa hai người.

Quang Hy cắn răng, giờ khắc này hiếu kì nhìn cô, muốn hung hăng mắng cô một chút, lại muốn ôm chặt lấy cô, an ủi cô đừng khóc.

Bởi vì trái tim anh đau, rất đau…

“Lương Mộ Tranh, cô có biết cô rất đáng giận không?”

“Người đáng giận là anh, chính anh cướp con tôi!” Cô chỉ trích:

“Tôi sẽ không để cho anh được như ý nguyện, quyết không để anh cướp Tiểu Lạc đi mất.”

“Lương Mộ Tranh…”

“Đừng cãi nhau nữa, hai người không được cãi nhau nữa.”

Tiếng nói mỏng manh non nớt vang lên, lọt vào tai hai người đang tranh chấp, làm hai người đồng thời quay đầu nhìn Tiểu Lạc đang trên giường bệnh.

Không biết thằng bé đã tỉnh lại khi nào, chỉ thấy bé ngồi trên giường bệnh, tủi thân khóc.

“Tiểu Lạc, con tỉnh rồi!” Mộ Tranh chạy về phía con:

“Con có khỏe không? Có đau không? Nói ẹ biết, con có chỗ nào không thoải mái không?” Cô kích động nhìn con từ trên xuống dưới.

Tiểu Lạc lại lãnh đạm đẩy cô ra: “Con muốn ba cơ.”

“Cái gì?” Cô sửng sốt: “Tiểu Lạc, con nói cái gì?”

“Con muốn ba!” Tiểu Lạc kêu khóc:

“Mẹ rất xấu, mẹ không cho con và ba ở chung với nhau, mẹ chỉ muốn chia rẽ chúng con, mẹ là người xấu, Tiểu Lạc ghét mẹ nhất!”

Tiểu Lạc… ghét cô nhất?

Mộ Tranh chấn động, đứa con cô thương yêu nhất, tình nguyện muốn ba, chứ không cần người mẹ như cô?

Cô đứng yên tại đó, đôi mắt đau đớn, cô rất muốn khóc, nhưng nước mắt đã khô cạn, cổ họng lại chua xót, không thể nói được lời nào.

Cô nhớ tới năm đó, cô làm sao có thể chịu đựng được đau đớn lớn như vậy để sinh Tiểu Lạc, mà từ khi con sinh ra, nó đã nhỏ gầy, suy yếu, làm cô sợ vô cùng, sợ mình không thể bảo vệ được đứa nhỏ này.

Những năm gần đây, cô lúc nào cũng không dám lơi lỏng, sợ mình sơ sẩy một cái, lại hại đứa nhỏ phải chịu khổ, con sinh bệnh, cô cõng con đi bệnh viện, con phát sốt, cô thức trắng đêm không ngủ để chăm sóc con.

Cô yêu đứa nhỏ này, rất yêu rất yêu, chỉ cần nhìn thấy con tươi cười ngây thơ chất phác đáng yêu, cô liền cảm thấy cuộc đời mình tràn ngập màu sắc rực rỡ, con là bảo bối, là hi vọng sống của cô.

“Tiểu Lạc…” Cô run run vươn hai tay về phía con.

“Mẹ xấu lắm, vì sao mẹ không cho Tiểu Lạc ở cạnh ba? Con ghét mẹ, ghét mẹ nhất!”

Không nắm được tay con, tay cô khựng lại giữa không trung, cô suy sụp cúi đầu.

Lòng cô tan nát.

Quang Hy đứng ngoài hành lang, nhìn cô cuộn mình, khuôn mặt chôn vào hai đầu gối.

Có lẽ cô đang khóc, nhưng anh biết, cô sẽ không để cho anh thấy.

Tiểu Lạc xa lánh, làm cô chịu đả kích rất lớn, anh chưa từng thấy vẻ mặt tuyệt vọng như thế của cô.

Quang Hy ngóng nhìn Mộ Tranh, phát hiện hận ý mình đối với cô, giờ phút này, đều tan biến. Anh thầm nghĩ muốn bảo vệ người phụ nữ thương tâm tiều tụy này, anh thầm nghĩ sẽ làm nụ cười lại xuất hiện trên môi cô.

Anh lặng lẽ đi tới văn phòng của Dĩ Thiến, gõ cửa.

Dĩ Thiến mời anh vào, giống như sớm đoán được anh sẽ đến, vẻ mặt không hiện chút kinh ngạc nào:

“Ngồi đi, em chờ anh lâu rồi.”

Cô pha cho anh một ly cà phê.

Anh nhận cà phê: “Cảm ơn em đã cứu Tiểu Lạc.”

“Nên mà, vì em là bác sĩ.” Cô nhẹ giọng cười.

Anh không nói gì mà chỉ nhìn cô, trong dáng vẻ tươi cười của cô, anh nhìn thấy một chút miễn cưỡng.

Cô biết đã bị anh nhìn thấu, cũng không hề làm bộ nữa, chua xót mím môi:

“Kì thật trong phút chốc, em muốn trừ khử đứa nhỏ kia để nó không còn tồn tại.”

Quang Hy chấn động, bàn tay nắm lại thật chặt.

“Em thực đáng sợ, đúng không?” Dĩ Thiến cười khổ:

“Đến em nghĩ lại cũng cảm thấy thật khó tin, làm sao lúc ấy em lại có thể có suy nghĩ như vậy trong đầu chứ? Căn bản đã hoàn toàn mất đi tư cách làm một bác sĩ.”

Quang Hy không trách cứ cô, anh đoán được vì sao Dĩ Thiến lại có suy nghĩ này trong đầu, anh chỉ cảm thấy thật có lỗi:

“Đều là anh không tốt, thực xin lỗi.”

“Vì sao anh lại xin lỗi?”

“Bởi vì…” Ạnh hít sâu, nhắm chặt mắt: “Anh muốn hủy bỏ hôn ước của chúng ta.”

“Em biết, em sớm đoán được.” Dĩ Thiến run giọng nói nhỏ, cười không tự nhiên:

“Em biết nếu anh khôi phục trí nhớ, nhất định anh sẽ lựa chọn rời khỏi em, anh cho là mấy năm nay, vì sao em lại kéo dài hôn lễ của chúng ta? Vì em sợ ngày này sẽ đến.”

“Hóa ra em cũng vậy?” Quang Hy kinh ngạc.

“Có một số việc là do số mệnh, muốn trốn cũng không trốn được.” Dĩ Thiến buồn bã. “Giống như có ngày anh phải đối mặt với quá khứ đã quên, em cũng phải trả giá vì đã lừa gạt anh.” Cô thở sâu, đi về phía Quang Hy. Nhẹ nhàng tựa vào lồng ngực anh:

“Ôm em một lần đi, Quang Hy, đây là lần cuối cùng.”

Hai người trong bóng đêm ảm đạm, ôm lấy nhau không nói gì.

Sau khi cùng vị hôn thê giải quyết mọi chuyện, Quang Hy lại trở về phòng bệnh của con, Mộ Tranh vẫn cô đơn ngồi ngoài cửa, anh liếc mắt nhìn cô một cái, rồi lẳng lặng đi vào phòng bệnh.

Tiểu Lạc ngủ không ngon giấc, mi mắt nhíu lại, cái miệng nhỏ nhắn thì thào. Sau đó, nó sợ hãi bừng tỉnh từ trong giấc mộng.

“Sao vậy con?” Quang Hy cầm bàn tay nhỏ bé của nó.

“Ba ơi, ba ơi.” Tiểu Lạc giống như muốn tìm sự an ủi, cứ gắt gao nắm chặt tay anh:

“Mẹ đâu ạ?”

“Mẹ con đi rồi.” Quang Hy cố ý nói.

“Đi rồi?” Tiểu Lạc ngây người:

“Đi đâu ạ?”

“Tiểu Lạc không phải nói muốn ba, ghét mẹ rồi sao? Nên mẹ con đi rồi, sẽ không đến đây làm con buồn nữa.”

“Không phải, không phải vậy…” Tiểu Lạc đột nhiên hét lớn:

“Tiểu Lạc không muốn đuổi mẹ đi đâu.”

“Nhưng mẹ nghe con nói con ghét mẹ, nên đau lòng bỏ đi mất rồi.”

“Làm sao bây giờ? Ba ơi, Tiểu Lạc phải làm sao bây giờ?”

“Ba cũng không biết.” Quang Hy làm bộ không có biện pháp.

Tiểu Lạc nóng nảy, bất chấp thân thể mình còn không thoải mái, mà giãy giụa muốn xuống giường:

“Con muốn đi tìm mẹ về!”

“Không được, bây giờ con còn đang truyền nước biển, không thể làm loạn.” Quang Hy ngăn cản con.

“Bỏ con ra, con muốn đi tìm mẹ!” Tiểu Lạc sợ hãi gào to, sợ từ nay trở đi mình thật sự mất mẹ:

“Mẹ, mẹ ơi! Là Tiểu Lạc không ngoan, mẹ đừng tức giận, đừng bỏ con lại!”

“Sao lại thế này?” Mộ Tranh nghe thấy trong phòng bệnh ồn ào, sợ hãi chạy vào:

“Tiểu Lạc, con không thoải mái sao? Con không sao chứ?”

“Mẹ!”

Tiểu Lạc nhìn thấy cô, thở mạnh một hơi, cả người bổ nhào vào lòng cô, kêu khóc nức nở:

“Mẹ không được tức giận, là con… là Tiểu Lạc không ngoan, con xin lỗi mẹ, mẹ không… không được bỏ con lại.”

Bé khóc thút thít nghẹn ngào, mỗi một câu đều làm lòng Mộ Tranh co rút đau đớn.

Cô ôm chặt con, trấn an bé:

“Ai nói mẹ muốn bỏ con lại chứ? Sao mẹ có thể bỏ Tiểu Lạc được chứ? Mẹ không đi đâu, mẹ ở đây, con đừng khóc, Tiểu Lạc, ngoan, đừng khóc.”

“Mẹ.” Tiểu Lạc vẫn tiếp tục khóc.

Quang Hy ở một bên xem hai mẹ con ôm nhau, anh mỉm cười:

“Người Tiểu Lạc yêu nhất, thật ra vẫn là mẹ, đúng không?”

“Vâng ạ.” Tiểu Lạc nghẹn ngào gật đầu, đưa tay gạt nước mắt: “Con yêu mẹ nhất.”

“Mẹ mới là quan trọng nhất, đúng không?” Quang Hy lại hỏi.

“Vâng, nhưng mà…” Bé cũng muốn ba nữa! Vì sao lại không thể vừa yêu mẹ, cũng vừa có ba? Nhất định chỉ có thể chọn một người thôi sao?

Tiểu Lạc ngẩng đầu nhìn ba, miệng mếu khóc.

“Ba biết, Tiểu Lạc muốn mẹ, cũng muốn ba.” Quang Hy hiểu được tâm tư của con, nghiêng người về phía trước, đưa tay đùa giỡn véo hai má trắng nõn của con trai:

“Như vậy đi, sau này ba người chúng ta cùng ở bên nhau, được không?”

Đôi mắt Tiểu Lạc sáng lên, khóe mắt còn vương nước mắt, môi đã cười:

“Thật sự có thể ạ? Tiểu Lạc thật sự có thể ở cùng với cả ba lẫn mẹ sao?”

“Chỉ cần mẹ con đồng ý là có thể.” Quang Hy chỉ tay về phía Mộ Tranh.

Cô chạm phải cái nhìn sâu sắc của anh, giật mình nhưng cũng không nói gì.

“Gả cho anh, Mộ Tranh, chúng ta kết hôn đi, đây là biện pháp giải quyết tốt nhất.”

Tiểu Lạc lại lần nữa đi vào giấc ngủ, Quang Hy lôi kéo Mộ Tranh ra hành lang để “đàm phán”.

“Em cũng hi vọng Tiểu Lạc có một gia đình đầy đủ, đúng không? Nó tha thiết muốn có ba, cũng cần có mẹ, chỉ cần chúng ta kết hôn, là có thể thực hiện được nguyện vọng của thằng bé.”

“Vậy… Hà Dĩ Thiến thì tính sao bây giờ?” Mộ Tranh chần chờ:

“Không phải anh muốn kết hôn với cô ấy sao?”

“Anh đã hủy bỏ hôn ước với cô ấy, cô ấy cũng đã đồng ý.”

“Anh…” Cô chau mi.

Anh chặn lời trước khi cô cự tuyệt, cảnh cáo:

“Em đừng nghĩ mình còn có thể cự tuyệt anh, chẳng lẽ em thật sự hi vọng chúng ta cãi nhau trên tòa án tranh quyền giám hộ con sao?”

Cô rùng mình, trả lời anh với giọng điệu không hề vui vẻ:

“Tôi đây cũng không nhất định phải kết hôn với anh, lúc trước Thác Dã cũng đã cầu hôn tôi…”

“Em nói cái gì? Em dám lấy người đàn ông khác?” Quang Hy đột nhiên nắm chặt bả vai cô, tức giận đến phát điên:

“Em nghe đây, anh sẽ không cho phép, em và Tiểu Lạc đều thuộc về anh, dù là kẻ nào anh cũng sẽ không cho phép!”

Sáu năm trước, Mộ Tranh rời khỏi anh, cô tình nguyện lựa chọn Hoa Thác Dã, sáu năm sau, chẳng lẽ lại tái diễn sự việc?

Không được! Anh không cho phép, tuyệt đối không cho phép!

“Nói đồng ý, em chỉ có đáp án này!” Anh ra lệnh.

Người đàn ông này sao lại bá đạo vậy?

Mộ Tranh ấm ức cắn môi. Cô thực không hiểu, anh rõ ràng hận cô, vì sao còn kiên trì muốn lấy cô? Anh nghĩ một đôi nam nữ không yêu nhau mà kết hôn sẽ có hạnh phúc sao?

“Tôi biết, anh muốn trừng phạt tôi, đúng không?”

Cô đau thương nhìn anh, cho rằng mình đã tìm được lời giải, làm tâm trạng rơi xuống mức thấp nhất:

“Tùy anh muốn làm gì cũng được, tôi không quan tâm, mọi chuyện đều không quan trọng.”

Cô lại cho rằng bởi vì anh muốn trừng phạt cô, mới kiên quyết muốn kết hôn với cô.

Cô vẫn luôn nghĩ rằng…

Bạn đang đọc Trạm Kế Tiếp Hạnh Phúc của Lương Uẩn Như
vietnovel
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 6

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự