Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 9 Chương 9

Bạn đang đọc Trái Tim Của Sói của Vũ Quỷnh Hương

Phiên bản Dịch · 929 chữ · khoảng 3 phút đọc

ấp lánh trong mắt… …

- Đưa em ra giữa hồ bằng cánh tay anh đi… …

Tôi bật cười. Quá đơn giản cho một chuyến phiêu lưu mà tính nguy hiểm hầu như không có. Cả tôi và em đều là những tay bơi cừ khôi. Chiếc thuyền mỏng mảnh này có thể chứa được ba người như em, và cánh tay – đã quá quen với những thanh tạ trong phòng tập thể hình, quen với những đường bóng căng nặng trên sân tennis của tôi có thể chèo cả buổi không thấy mỏi. Tôi, bình thản và chắc chắn, cởi những nút buộc sợi dây thừng neo thuyền, ngồi xuống cầm lấy mái chèo, rồi thích thú nhìn em, với đôi chân mềm mại và linh hoạt như một con mèo, bước lên con thuyền chao nhẹ một cách tự tin không hề nao núng. Từng vòng sóng từ những đường chèo của tôi nhẹ nhàng lan toả. Chiếc thuyền chậm rãi lướt ra xa, tôi gật đầu chào ông già câu cá đang đứng lại trên bờ… Người đàn ông với gấu quần xắn cao và một chiếc mũ rộng vành, tay cầm chiếc cần trúc óng lên từng đốt, với một nụ cười của người tuồng như đã thấu lẽ có có không không ở đời… đứng trên vạt cỏ ven hồ của thung lũng trong chập choạng ánh chiều, với cái nền là núi là thông sau lưng đang chậm rãi khoác lên mình chiếc áo của bóng đêm – khi cỗ xe của thần mặt trời vừa đi khuất… giống như một nét chấm phá trong bức tranh thuỷ mặc của những tháng ngày mà mãi mãi sau này… tôi vẫn khắc khoải vẽ lại giữa những cơn say bằng nỗi niềm đã có thể gọi tên là Nhớ…

… Những giờ phút mà mãi mãi sau này – giữa những vật vã cơn mê hoang – tôi điên cuồng chối bỏ để rồi bất lực thừa nhận đó là Nhớ…

… Chiều tím đã thực sự phủ tấm áo choàng êm ái của nó lên những nẻo đường xuống xuống lên lên khắp thành phố Đà Lạt. Những đám mây nhẹ xám màu là đà thấp như những chiếc khăn hờ hững thả rơi một đầu lên những tán thông trên các đỉnh đồi. Ngồi trên một tấm ván duỗi dài chân dưới lòng thuyền, em lơ đãng nghe tiếng cá quẫy và ngắm nhìn thung lũng Tình Yêu trong khi tôi huýt sáo khe khẽ, một vũ khúc flamenco chẳng mấy ăn nhập với khung cảnh lắng đọng quanh mình. Nghịch ngợm, tôi khua một mái chèo cho chiếc thuyền xoay vòng vòng như giữa tâm nước xoáy…. …

… là ảo ảnh…. ..

.???… …

không!…. …

Gió ùa đến làm tóc em bay ngang mặt, những vòng xoay chỉ là thoáng chòng chành, cảnh vật lướt qua như một cuốn phim quay chậm… và trăng sao tự lúc nào lấp lánh như những trai ngọc từ một chuỗi hạt đứt dây đánh rơi khắp bầu trời khẽ khàng sáng như báo trước sự chiếm ngự hoàn toàn của bóng tối… …

- Anh có tin rằng nếu người nào nhìn thấy sao đổi ngôi thì mọi điều ước trong lúc đó sẽ thành hiện thực không?…

- Đứa trẻ con nào lúc nhỏ chẳng được nghe một câu chuyện cổ tích như vậy; lớn lên, anh mới buồn cười vì cứ hễ thấy vệt sáng trên trời là trẻ con thi nhau ước, ai mà biết được đó là sao đổi ngôi, sao băng hay… sao chổi cơ chứ. …

- Em cũng vậy. Nhưng mà lúc bé, em tin. Đêm nào em cũng nhong nhóng ngó lên trời để chờ sao đổi ngôi, chờ hết năm này qua năm khác mà chẳng thấy. Dần dà, em quên mất giấc mơ ấy. Quên hẳn những vì sao cho đến tận năm ngoái, khi em và một đồng nghiệp bị lạc trong vùng cận sa mạc ở Afganistan, chúng em đi lang thang gần hai ngày và đã muốn ngã quỵ vì mất nước.

Anh biết không? Đêm ở sa mạc nhiều sao kinh khủng, dễ đến triệu triệu ngôi sao lấp lánh trải rộng trên một không gian bao la nhìn ngút ngát không biết đâu là đường chân trời. Em đã gục quỳ xuống nền cát nóng – cát bị hun cả ngày trong cái nắng tàn bạo vùng Tây Á – giữa cái không khí đêm đang dần trở nên lạnh giá …

Và trong khoảnh khắc ấy – bất chợt em nhớ đến giấc mơ sao đổi ngôi, em ngóng lên trời trong một nỗi khát tia hy vọng mong manh rằng triệu triệu vì sao trên cao kia ắt hẳn phải có một tinh tú chuyển mình thay kiếp, một niềm mong cháy bỏng được tìm thấy, được ngụp mặt vào trong một xô nước giếng mát lạnh, được nhìn lại những gương mặt thân quen… Em thở từng hơi nóng rát khi mắt đang mờ đi… Anh đã bao giờ tin vào điều kỳ diệu không? Em thì không. Nhưng vào cái lúc đó, em đã tin.

Trong cái nhìn đang đi vào mê sảng của em, một, rồi nhiều tia sáng cháy bùng lên giữa bầu trời đen huyền như nhung đang lấp lánh. Là sao đổi ngôi? – Không phải! Là pháo sáng, đoàn cứu hộ đã tìm thấy chúng em…!!! …

- Anh có tin vào điều kỳ diệu không?… …

Bạn đang đọc Trái Tim Của Sói của Vũ Quỷnh Hương
vietnovel
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 4

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự