Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 3 Trái tim của Nghiêm Túc (3)

Bạn đang đọc Trái Tim Của Nghiêm Túc của Hàm Yên

Phiên bản Dịch · 1150 chữ · khoảng 4 phút đọc

Chân Tâm Thành Thật: Mới từ quán bar trở về, tôi uống khá nhiều.

Nghiêm Túc: Cô không sao chứ?

Chân Tâm Thành Thật: Không sao, chỉ cảm thấy cô đơn thôi.

Nghiêm Túc: Tôi nói chuyện phiếm với cô nhé, đến lúc nào cô ngủ.

Chân Tâm Thành Thật: Được ... Nghiêm Túc.

Nghiêm Túc: ?

Chân Tâm Thành Thật: Tôi muốn gặp anh.

Nghiêm Túc: Ngoan, cô uống nhiều rồi. Tôi có gì hay để gặp đâu.

Khi anh nói với tôi “ngoan”, trong lòng tôi chợt thấy ấm áp.

Chân Tâm Thành Thật: Nghiêm Túc, em thích anh.

Nghiêm Túc: Xin lỗi, Chân Tâm, chúng ta không hợp.

Anh trực tiếp cự tuyệt tôi, lòng tự tôn của tôi bị đả kích nghiêm trọng.

Tôi không thèm để ý đến anh, tắm xong rồi trèo thẳng lên giường ngủ.

Đến khi tôi đăng nhập vào QQ, phát hiện Nghiêm Túc gửi cho tôi một tập bưu phẩm lớn.

Là ảnh chụp ở Cửu Trại Câu [5], phong cảnh rộng lớn, đa sắc hút hồn, giống như tiên giới.

[5] Khu phong cảnh Cửu Trại Câu, (tiếng Trung: 九寨溝, tiếng Tây Tạng: Sicadêgu có nghĩa là "Thung lũng chín làng" là khu bảo tồn thiên nhiên, vườn quốc gia thuộc châu tự trị dân tộc Khương, dân tộc Tạng A Bá, miền bắc tỉnh Tứ Xuyên, Trung Quốc.

Khu phong cảnh Cửu Trại Câu được hình thành trên dãy núi đá vôi trầm tích thuộc các cạnh của cao nguyên Tây Tạng, nổi tiếng nhờ hệ thống các hồ đa sắc và các thác nước nhiều tầng và các đỉnh núi phủ đầy tuyết trắng được UNESCO công nhận là di sản thiên nhiên thế giới vào năm 1992, khu dự trữ sinh quyển thế giới vào năm 1997. Độ cao của Cửu Trại Câu dao động từ 2. cho đến 4.5 mét (6.6 đến 14.8 ft) so với mực nước biển. Năm 199, khu phong cảnh này được đánh giá là một trong 4 khu du lịch đẹp nhất của Trung Quốc. Năm 1997, khu phong cảnh Cửu Trại Câu được đưa vào danh sách hạng 5 các khu bảo tồn đa dạng sinh học thế giới trong phân hạng IUCN.

Anh nhắn lại: Phong cảnh đẹp nhất tặng cho người đẹp nhất, Chân Tâm, giáng sinh vui vẻ.

Tôi mê muội, không rõ ý tứ của anh.

Ngày Tết âm lịch, tôi về quê với ông bà. Trong nhà không có máy tính và internet. Trước khi về, tôi hỏi số điện thoại di động của Nghiêm Túc. Anh do dự một lát, nhưng vẫn đưa cho tôi.

Sau khi về nhà, mỗi ngày tôi đều vui chơi, đi khắp nơi thăm người thân, gặp mặt bạn học. Cuối cùng, khi rảnh rỗi, tôi nghĩ nên gọi cho Nghiêm Túc một cú điện thoại.

Không ngờ, điện thoại không có ai nghe máy. Tôi lại gọi, nhưng cũng không có ai nhấc máy.

Tôi liền gọi liên tiếp sáu, bảy cuộc nhưng vẫn không có ai nghe máy.

Tôi tức giận, một giờ sau, nhận được tin nhắn Nghiêm Túc gửi:

Chân Tâm, có việc à?

Tôi hồi âm: Vì sao anh không nhận điện thoại của em?

Anh nói: Tôi vừa có chút việc. Chúng ta nhắn tin nhé, tôi thích nhắn tin. Gọi đường dài, rất tốn tiền.

Tôi hộc máu. Thứ nhất là bởi vì lần đầu tiên có người đàn ông nói với tôi rằng, anh ta thích nhắn tin. Thứ hai, bởi vì cái người này ít nhất mỗi năm cũng phải kiếm được hơn bốn mươi vạn tệ, lại còn kêu gọi đường dài tốn tiền.

Tết âm lịch kết thúc, trở lại thành phố làm việc, tôi phát hiện ra, tôi đã quen Nghiêm Túc nửa năm rồi.

Tôi chưa nhìn thấy anh bao giờ, chưa từng nghe giọng nói của anh. Khi trong lòng tôi nghĩ đến anh, trong đầu chỉ hiện lên, những dòng chữ, và ảnh chụp ở Cửu Trại Câu.

Bình thường tôi và anh nhắn tin, đặc biệt thích lúc đêm khuya yên tĩnh, chui trong ổ chăn, cùng anh nói chuyện phiếm.

Hình như anh rất thích nhắn tin, hơn nữa tốc độ còn rất nhanh.

Tôi nghĩ trong lòng, tôi và anh ngày càng thân thiết. Tôi muốn gặp anh, cho dù anh đầu trọc lốc, chân ngắn bụng to vô cùng mập mạp, tôi cũng muốn nhìn một lần.

Hơn nữa, dựa vào trực giác, tôi biết anh không phải như vậy.

Anh đồng ý để tôi vào space trên QQ của mình, bên trong là ảnh các nơi mà anh từng đến, còn có cả nhật ký du lịch của anh nữa. Anh đi rất nhiều quốc gia, trải nghiệm rất nhiều điều tuyệt vời và thần kỳ.

Tôi nghĩ, có thể chụp được những tấm ảnh đẹp như thế, viết ra những lời văn hay như vậy, nhất định không hề xấu xí chút nào.

Tôi nói với anh: Nghiêm Túc, khi nào có thời gian thì đưa em đi chơi? Miễn phí phí đi đường và ăn ở, em giúp anh xách túi.

Anh gửi một icon mặt cười, nói: Đừng! Đến lúc đó không chừng tôi miễn phí tất cả cho em, có khi còn phải xách túi.

Tôi lại cười, tôi thích Nghiêm Túc, tôi rất muốn gặp anh.

Tháng ba đến, mùa xuân cũng đến, khí trời bắt đầu ấm dần lên.

Có một ngày, trong giờ nghỉ trưa, ngồi nói chuyện phiếm trong phòng kỹ thuật, tôi biết tin có một phần tài liệu của hạng mục Z muốn gửi đến phòng thiết kế của công ty Y, xin họ xét duyệt.

Tôi xung phong nhận việc, nói để tôi đi. Mấy tên nhóc ở phòng kỹ thuật đều ù ù cạc cạc, tôi liền nói, tôi cũng qua đó đưa tài liệu, thuận tiện giúp bọn họ gửi đi luôn.

Bọn họ đồng ý.

Khi tôi lái xe đi, có hơi run run.

Trước khi xuất phát, tôi lên QQ hỏi Nghiêm Túc đang làm gì ở đâu, anh nói anh đang ở công ty, vì vậy tôi tóm lấy cái túi lao ra ngoài.

Tới công ty Y, trước tiên tôi báo tên ở tiền sảnh, sau đó cầm tài liệu lên phòng thiết kế.

Bộ phận thiết kế nằm ở lầu bảy của công ty Y, tầng trên là tầng làm việc của lãnh đạo.

Thang máy mở ra, tôi đi ra ngoài, nhìn thấy một cô gái ở quầy tiếp tân, tôi nói: “Xin chào, tôi ở công ty X, tôi đến đưa tài liệu.”

Cô gái nhận lấy và nói: “Cảm ơn, cô để ở chỗ này được rồi, tôi sẽ chuyển cho.”

Tôi nói: “Phiền cô gọi kiến trúc sư Nghiêm được không, tôi có việc tìm anh ấy.”

Bạn đang đọc Trái Tim Của Nghiêm Túc của Hàm Yên
vietnovel
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 6

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự