Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 2 Ly biệt

Bạn đang đọc Tối Thượng Cửu Vỹ Thần Hồ sáng tác bởi vanquyton

Tiểu thuyết gốc · 827 chữ · khoảng 4 phút đọc

“Nguyệt Lang, muội nói cái gì. Có gan thì mau nói lại lần nữa”.

Tiểu tộc trưởng khó gặp như lông phượng sừng trâu này, hiện đang vô cùng tức giận. Có điều, tuy rằng tức giận, cũng vẫn không hề mất đi vẻ đẹp vốn có. Lông mày thanh tú khẽ nhíu, miệng không ngừng hung hăng giáo huấn: “Muội được lắm, trong giờ học mà dám trốn ra đây, chắc chắn sẽ chọc giận lão hồ tôn. Chưa kể còn đến chỗ ta đòi xuống Nhân giới! Ta thật là dung túng muội đến hồ đồ rồi.”

“Không có a, ta chỉ xuống đó chơi 1 ngày thôi mà. Trúc Bạch ca ca, coi như ta cầu xin huynh, giúp ta trốn xuống Nhân giới đi. Không phải lần trước huynh nói nếu ta tự tay làm điểm cho huynh thì huynh sẽ đáp ứng ta một điều kiện sao. Huynh đừng nuốt lời chứ, ta làm mất nửa ngày đó. Dù sao thì ba ngày nữa lão hồ tôn mới dạy a. Ta sẽ mang thật nhiều đồ ngon về cho huynh, nha, nha” Nguyệt Lang vận sức nói một tràng dài, chớp chớp mắt bày ra bộ dáng vạn phần ủy khuất.”

Trúc Bạch y thật sự là thua tiểu hồ yêu này, đành thở dài mà nói: “Vô phương cứu chữa, ta giúp muội nốt lần này thôi đó”.

Nguyệt Lang vui mừng ôm chầm lấy hắn, chớp chớp mắt: Trúc Bạch, huynh anh tuấn, soái khí, dũng mãnh nhất. Huynh nhớ để ý Nguyệt Thanh Phong giúp ta nha, nó vẫn còn là tiểu hài tử, ta chắc chắn sẽ quay lại trước khi nó từ Bắc cương trở về, mang cho nó thật nhiều điểm tâm.

Hắn ho nhẹ vài tiếng, không nhanh không chậm nói: "Vậy phần của ta a. Muội không định thất hứa đó chứ".

“Vậy huynh muốn ăn cái gì, ta nhất định lật tung Nhân giới lên tìm cho huynh.”

“Miễn là đồ của muội, ta cái gì cũng sẽ thấy ngon”.

“Được, vâỵ ta mua hai phần, huynh một phần, Thanh Phong một phần, được không”

Hắn ôn nhu mà cười, nụ cười đẹp hơn trăm hoa vạn điệp: Hảo, ta đợi muội.

Nói rồi hắn liền một lần nữa mở ra cấm chế, cùng Nguyệt Lang đến biên cảnh ngăn cách giữa Nam Cương Huyết Vực và Nhân giới

Trúc Bạch: "Nguyệt Lang, muội chỉ cần bay xuống dưới, chính là địa phận của Nhân giới. Nhớ đó, chỉ một ngày thôi".

Nguyệt Lang tung người nhẹ nhàng bay xuống, không quên đưa tay cấp hắn một lời tạm biệt: “Tạm biệt, Trúc Bạch ca ca!”

Hắn đưa mắt dõi theo cho đến khi người đó chỉ còn là một dấu chấm nhỏ, lòng dâng lên một dự cảm chẳng lành, nhưng cuối cùng cũng chỉ cho rằng mình quá đa nghi, thầm cười nhẹ: “Chỉ là một ngày thôi mà. Ta chẳng lẽ không thể xa muội ấy được một ngày sao”.

Trúc Bạch hắn lúc này không hề biết: Kể từ giờ khắc này, hắn sẽ vĩnh viễn đánh mất nàng, đánh mất thứ gọi là tình yêu duy nhất của cuộc đời hắn. Hắn, không chỉ chờ một ngày, mà sẽ đời đời kiếp kiếp, chờ một cái ngoảnh đầu của người đó. Nhưng mà thứ hắn nhận được chỉ là sự lạnh nhạt cùng hận thù, không cách nào xóa bỏ.

Còn nàng, hồn nhiên vui vẻ mà bước đi, cũng giống như hắn, không hề hay biết từ chuyến đi này, nàng sẽ mất tất cả mọi thứ: muội muội ruột, bằng hữu, sự thiện lương của nàng, những người mà nàng yêu thương nhất, tin tưởng nhất. Đã là thiên mệnh liền không cách nào tránh, chỉ có thể đương đầu.

Trúc Bạch lặng lẽ rời đi, không hề phát giác, ngoài hắn vẫn còn một người cũng đang lặng lẽ từ biên cảnh trở về Hồ tộc. Người này sau khi trở về liền vô thanh vô thức đi đến một biệt viện dành cho cao tầng của Hồ tộc, thông thạo như hắn đã đi qua con đường đó cả ngàn lần. Sau đó cúi người hành lễ với vị cô nương dường như đã đợi sẵn ở đó, thấp giọng nói nhỏ: "Tiểu thư, cô ta thật sự đã xuống Nhân giới".

Người được gọi là tiểu thư này, trái lại khí định thần nhàn, giọng nói ủy mị thấu xương nhưng lại khiến người ta lạnh gáy: "Chủ thượng có lệnh, rút hết toàn bộ linh lực của cô ta. Ngươi tạm thời giữ cho cô ta một mạng. Nhớ kĩ, chủ thượng không cho giết, không có nghĩa là ta không giết. Có điều cần tránh đả thảo kinh xà, thời gian này nếu có cơ hội, ngươi cứ ra tay không cần hỏi, không để chủ thượng biết là được".

“Rõ”.

Bạn đang đọc Tối Thượng Cửu Vỹ Thần Hồ sáng tác bởi vanquyton
vietnovel
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi vanquyton
Thời gian
Cập nhật NyeoYeon
Lượt thích 7
Lượt đọc 48
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự