Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 3 Tôi Mang Thai Đứa Bé Là Nhân Vật Phản Diện - Chương 3: Nằm Mơ

Bạn đang đọc Tôi Mang Thai Đứa Bé Là Nhân Vật Phản Diện của Công Tử Văn Tranh

Phiên bản Dịch · 2810 chữ · khoảng 10 phút đọc

Editor:

✰๖ۣۜTωĭηƙℓε✰


Trong phòng khách, Lục Bắc Phàm quỳ gối trước mặt Lục lão gia nghẹn ngào khóc rống, nói mình uống rượu say, nhất thời ngu ngốc khiến tâm trí mê muội bị Diệp Trăn câu dẫn mới làm càn, cầu ông cho hắn một cơ hội.

Lục lão gia ngồi ở trên ghế chủ vị, hai tay chống gậy mặt không biểu tình nhìn Lục Thiếu Nhân, tức giận nói: "Lục Thiếu Nhân! Đây là con trai của anh, chính anh tự nhìn mà xử lý!"

Trong tiểu thuyết mẹ Lục Bắc Phàm là chân ái (1) của Lục Thiếu Nhân.

(1)

Chân ái: Có thể hiểu là chân thật yêu nhau, là chỉ cần người kia cười thì ta đây cũng đủ hạnh phúc, chỉ cần người kia cười thế giới của ta như bừng sáng, chỉ cần người kia khóc thế giới của ta liền âm u mờ mịt, lòng ta liền rối như tơ vò. (Nguồn: Internet)

Hai chữ chân ái này có chút ý tứ, có nghĩa là tình yêu triền miên đến mức thê thảm, nhưng đáng tiếc đối với Lục Thiếu Nhân có vô số người tình mà nói, cái chân ái này không khỏi cũng quá rẻ mạt.

Đối với mẹ của Lục Bắc Phàm, Lục Thiếu Nhân khả năng thật có một tia tình cảm như vậy, nếu không cũng sẽ không chỉ mang về riêng Lục Bắc Phàm về Lục gia ở trong nhóm con riêng đông đảo đó. Nhưng ở trước mặt Lục lão gia tử có quyền lực lớn trong tay, cái gì mà chân ái, cũng chỉ là đồ ăn cho chó.

Hiểu con không ai khác ngoài cha, Lục Thiếu Nhân đương nhiên biết rõ sự việc này của Lục Bắc Phàm đã đạp đến ranh giới cuối cùng của Lục lão gia.

Anh trai hôn mê bất tỉnh, em liền ngấp nghé vợ của anh trai, còn bị bắt tại trận, việc này nếu để truyền đi thật đúng là một chút mặt mũi cũng bị mất.

Biết phạm phải Lục lão gia thì không có gì tốt, Lục Thiếu Nhân thật nhanh quyết định buông tha đứa con trai này, "Cha, ngài yên tâm, con sẽ xử lý tốt chuyện này."

Lục Bắc Phàm lộn nhào đến trước mặt Lục Thiếu Nhân, khóc ròng ròng, "Cha, cha phải tin con, không phải là do con, là chị dâu câu dẫn con! Nếu không con làm sao dám làm chuyện đại nghịch bất đạo (2) này!"

(2) Đại nghịch bất đạo: vốn chỉ những lời nói cùng hành vi phạm thượng tác loạn, phá hoại trật tự phong kiến. Hiện dùng để hình dung tội to ác lớn (Nguồn: chunghung.vn)

Vừa mới dứt lời, mẹ Lục chịu một tháng lửa giận rốt cục có cái cớ để phát tiết, hung hăng tát vào trên mặt Lục Bắc Phàm, "Câu dẫn anh? Sau khi Diệp Tình nó đến Lục gia một mực an phận thủ thường chiếu cố Bắc Xuyên, một tiểu cô nương thành thật như vậy mà anh còn muốn giội nước bẩn trên người nó?"

Lục Bắc Phàm bị một bàn tay này đánh cho hồ đồ, dấu vết sưng đỏ bên má phải mắt thường cũng có thể thấy, hòa với nước mắt thật sự là chật vật không chịu nổi.

"Diệp Tình là nữ nhi của Diệp gia, là tiểu thư khuê các, anh cho rằng ai cũng giống như anh không có phép tắc như vậy sao?" Nói xong, mẹ Lục quay đầu đối với Lục lão gia nói: "Cha, việc này ngài nhất định phải làm chủ cho Diệp Tình, đứa bé kia quá thành thật. Mặc dù con là mẹ chồng của nó, có thể lá gan của nó nhỏ, có chuyện gì cũng không nói với người mẹ chồng là con. Mỗi lần thấy nó ngồi ở bên giường xoa bóp cho Bắc Xuyên cả ngày, trong lòng con cũng... Con dâu của Lục gia chúng ta, cha cũng không thể bắt nó chịu ủy khuất như vậy."

Mẹ Lục không thích Diệp Trăn là bởi vì Diệp Trăn làm người quá chất phác, nhu nhược có thể nhịn, chiếu cố Lục Bắc Xuyên lâu như vậy, Lục Bắc Xuyên cũng không có tỉnh lại, nhưng cũng vẻn vẹn không thích mà thôi.

Đối với Lục Bắc Phàm, tương lai phải thừa kế hết thảy người của Lục gia, bà nhất định phải loại bỏ hắn cho thống khoái.

Lục Bắc Phàm vẫn có ý đồ vùng vẫy giãy chết, "Ông, ông để chị dâu xuống đối chất (3) xem! Nếu như không phải chị ta câu dẫn cháu, cháu cũng không dám làm như vậy!"

(3) Đối chất: Hỏi hai hay nhiều người cùng một lúc về cùng một vấn đề hay một tình tiết trong cùng một vụ án mà trước đó lời khai của họ có mâu thuẫn với nhau nhằm xác định sự thật. (Nguồn: nganhangphapluat.vn)

Trong lòng của hắn rất rõ ràng, loại sự tình này chỉ có thể đẩy về trên người Diệp Trăn, hắn thật vất vả mới vào được Lục gia, thật sự bị đuổi đi thì cái gì cũng mất!

"Đối chất?" Lục lão gia cười lạnh, bỗng nhiên đứng dậy, "Loại người không ra gì như anh còn muốn cùng con dâu Lục gia đối chất?" Ông nhìn Lục Thiếu Nhân, "Tôi biết bên ngoài anh có nhiều con trai, tôi không quản được anh nhiều như vậy, nhưng từ nay về sau tôi không muốn ở trong nhà này hoặc là ở bên ngoài chứng kiến cảnh người khác giả danh Lục gia lừa bịp nữa."

Lục Thiếu Nhân liên tục đáp ứng, sai người mang Lục Bác Phàm sám hối quỳ trên mặt đất không được kêu oan rời khỏi Lục gia.

"Bất quá," Lục lão gia ở trên bàn trà cầm lấy một túi tư liệu đưa cho Lục Thiếu Nhân, "Bắc Xuyên còn hôn mê, cũng không biết lúc nào mới có thể tỉnh, phòng ngừa chu đáo luôn luôn tốt."

Lục Thiếu Nhân tiếp nhận túi tư liệu, bên trong tài liệu là hình ảnh một người thanh niên, trên tấm ảnh không giấu được vẻ ngây ngô phong mang giữa lông mày.

Hắn cẩn thận hồi tưởng, người thanh niên này, không phải là đứa bé hắn cầm dây lưng đánh, nhưng vẫn như cũ cắn răng không lên tiếng, quật cường không chịu kêu một tiếng cha sao?

Nhoáng một cái, đã lớn như vậy rồi.


Sau khi Lục Bắc Phàm bị đuổi ra Lục gia, Lục lão gia cùng mẹ Lục đi tìm cô mấy lần. Lục lão gia vẫn như thường ngày an ủi cô, khiến tinh thần cô thoải mái, không muốn đem chuyện này để ở trong lòng, chiếu cố cho Bắc Xuyên thật tốt, sẽ không bạc đãi cô.

Mà mẹ Lục càng giống như "Tiêu tan hiềm khích lúc trước", tâm tình thật tốt lôi kéo tay Diệp Trăn hỏi han ân cần, không chỉ mua cho cô không ít mỹ phẩm đắt đỏ dưỡng da và quần áo, thân mật không có chút khúc mắc nào, mà còn hứa hẹn về sau có chuyện gì cứ tới tìm bà.

Tất cả lời nói này có ý chính là hi vọng Diệp Trăn sẽ chuyện lớn biến thành chuyện nhỏ, chuyện nhỏ coi như không có, chuyện này truyền đi đối với thanh danh Lục gia cũng không tốt.

Bên ngoài việc này không ai dám nhắc lại, chỉ là sau lưng càng ngày càng nghiêm trọng, mấy vết "dâu tây" ở trên cổ Diệp Trăn trở thành bằng chứng "định tội".

Về đến phòng, mấy người hầu chiếu cố Lục Bắc Xuyên ở trước giường bệnh của Lục Bắc Xuyên liền thi nhau bàn tán.

"Ài, cô có thấy mấy cái dấu đỏ ở trên cổ Diệp tiểu thư không?"

"Làm sao không nhìn thấy cho được, chỗ dễ thấy như vậy cũng không giấu đi. Tôi thấy, chính là Nhị thiếu gia làm ra đi."

"Không thể nào, Diệp tiểu thư dù sao cũng là chị dâu của Nhị thiếu gia..."

"Chị dâu thì sao? Đại thiếu gia vẫn như vậy, tỉnh hay không vẫn là ẩn số

Trước đó Lục tiên sinh dẫn theo Nhị thiếu gia đến công ty, có ý muốn thừa nhận địa vị của Nhị thiếu gia. Toàn bộ Lục gia đều là của Nhị thiếu gia, một cây làm chẳng nên non, Diệp tiểu thư xinh đẹp như thế, cô ấy sẽ nguyện ý trông coi cái người thực vật suốt đời sao? Nếu như chuyện này không bị Lục lão tiên sinh phát hiện, chỉ sợ..." Ý tứ này không cần nói cũng biết.

"Ý cô là... Trời ạ, không thể nào, Diệp tiểu thư không phải loại người này..."

"Không phải? Hào môn phát sinh chút chuyện này không phải rất bình thường sao? Đúng là biết người biết mặt lại không biết lòng rồi."

Diệp Trăn đứng ở ngoài cửa lẳng lặng nghe, không có phản ứng.

Buổi tối hôm qua cô lại nằm mơ, còn là mộng xuân, tỉnh lại sau giấc ngủ mệt mỏi cực kì, toàn thân cao thấp đều cảm thấy đau buốt.

Có lẽ là do nệm.

Đẩy cửa ra, tiếng nói chuyện trong nháy mắt im bặt.

Hai người hầu nhìn Diệp Trăn một chút, cứng ngắc cười cười, "Diệp tiểu thư."

"Các cô đều ra ngoài đi, chỗ này để tôi."

Hai người hầu ánh mắt giao nhau, không biết lời mới nói vừa nãy Diệp Trăn có nghe thấy được hay không, ở sau lưng nói huyên thuyên là sẽ bị sa thải.

"Vâng."

Hai người hầu thấp thỏm rời phòng, Diệp Trăn đứng ở bên giường, nhìn Lục Bắc Xuyên đang hôn mê bất tỉnh, nhịn không được, một cái tát không nặng không nhẹ đánh trên mặt hắn.

Rất nhanh, trên gương mặt tái nhợt liền xuất hiện một dấu bàn tay.

"Bọn họ nói một cây làm chẳng nên non, anh nghe đi, hiện tại tôi có phải là rất ác độc hay không?" Diệp Trăn vỗ vỗ gương mặt Lục Bắc Xuyên, trông thấy dấu bàn tay đỏ rực mới hết giận một chút, tâm tình tốt lên rất nhiều, "Tôi ở Lục gia là vợ hiền dâu thảo, em trai anh cứ như vậy khi dễ tôi, tôi lại chỉ có thể ủy khuất nhịn xuống. Đuổi người đi thì sao? Hiện tại còn ai không nói tôi ngoại tình? Anh vẫn chưa tỉnh lại không thể thay tôi làm chủ, vậy chỉ có thể ủy khuất anh cho tôi xả giận thôi."

Dù sao hắn là trùm phản diện, cô cũng coi như là vì dân trừ hại.

"Da mặt thật dày, tay đau chết..." Diệp Trăn xoa lòng bàn tay nói thầm, lại không để ý đến tay phải của Lục Bắc Xuyên âm thầm nắm lại, mu bàn tay ẩn ẩn gân xanh.

Trên điện thoại di động xuất hiện bốn tin nhắn ngắn.

Diệp Trăn ấn mở ra xem, khóe miệng hiển hiện một nụ cười thoải mái.

"Năm ngày, năm ngày cuối cùng," Diệp Trăn nhìn Lục Bắc Xuyên cười cười, "Tôi ở lại hầu hạ anh năm ngày, năm ngày sau đó hai ta liền có thể nói bái bai (*)."

(*)

Nguyên tác:))

Tỉ mỉ dự định rốt cục có kết quả, nhẫn nại thêm năm ngày cuối cùng này cô liền có thể thuận lợi rời khỏi Lục gia, ngẫm lại thật sự là việc khiến người vui vẻ.

Diệp Trăn ngáp một cái, toàn thân mềm nhũn, vặn vẹo cổ hoạt động gân cốt, mới nhớ tới lời vừa rồi hai người hầu kia nói ở bên trên cổ cô có dấu đỏ.

Đi đến toilet đem cổ áo kéo xuống, hai cái dấu đỏ ước chừng lớn bằng móng tay ở giữa cái cổ trắng nõn phá lệ dễ thấy, không chỉ có như thế, ở chỗ cổ áo khó thấy còn có không ít dấu đỏ nhàn nhạt, tràn ngập khí tức mập mờ.

Diệp Trăn ánh mắt hơi dừng lại, không khỏi sững sờ.

Những dấu đỏ này có lúc nào, tại sao cô một chút ấn tượng cũng không có?

Do con muỗi sao?

Hay là dị ứng?

Lòng bàn tay Diệp Trăn vuốt ve hai cái dấu đỏ kia, lâm vào trầm tư.

Cô không phải loại tiểu cô nương đơn thuần chưa trải qua sự đời, loại dấu đỏ như này rõ ràng là sau khi làm tình mới lưu lại. Cô da trắng, lại thêm dấu vết đỏ tươi quá sâu, cho nên mấy ngày cũng không biến mất.

Thế nhưng là khoảng thời gian này cô căn bản chưa từng tiếp xúc thân mật với người khác, ngoại trừ ở trong mơ.

Thật sự là dị ứng sao?

Đêm dài, Diệp Trăn đóng kín cửa sổ, kéo màn cửa lên, nhìn Lục Bắc Xuyên trên giường vẫn như cũ lâm vào hôn mê. Châm chước một lát sau, mình ôm lấy chăn mền ngủ ở trên ghế sa lon trong phòng.

Vẫn là giấc mộng kia.

Trong mơ nam nhân ở trên người cô mãnh liệt cày cấy, lật đi lật lại, tư thế kia tựa hồ muốn ăn tươi nuốt sống cô, so với lang hổ báo còn hăng hái hơn.

Cô thở hổn hển kêu dừng, khóc cầu xin tha thứ, nhưng người đàn ông này vẫn lật đi lật lại cô. Cô chỉ có thể bất lực bị động tiếp nhận hết thảy, muốn khóc cũng khóc không được.

Tỉnh lại sau giấc ngủ, Diệp Trăn thoả mãn duỗi lưng một cái, ngơ ngơ ngác ngác nhắm mắt lại chuẩn bị ngủ tiếp một giấc nữa, một giây sau đầu não thanh tỉnh, bỗng nhiên mở mắt ra, phát hiện mình không ngủ ở trên ghế sa lon, mà là ngủ ở trên giường. Càng làm cho cô kinh ngạc hơn chính là, đầu gối gác ở đầu vai Lục Bắc Xuyên, một cái tay khoác lên trước ngực Lục Bắc Xuyên, một cái tay khác lại ở trong chăn nắm chặt tay Lục Bắc Xuyên, khoảng cách gần trong gang tấc.

Cái tư thế này, giống như là cô chủ động ôm lấy Lục Bắc Xuyên thật chặt.

Diệp Trăn liền giật mình, đầu óc trống rỗng, giống như là sau khi say rượu, nhìn thấy cửa phòng đóng chặt, mới mờ mịt đứng dậy xuống giường.

Mình lúc nào bò lên giường?

Chăn mền vẫn như cũ ở trên giường, trên ghế sa lon sạch sẽ không một hạt bụi, hình ảnh trước mắt hết thảy tựa hồ nói cho cô biết, việc trước khi ngủ cô làm ra đều là ảo giác của cô.

Vừa tiếp xúc với thảm, dưới chân liền mềm nhũn, Diệp Trăn kém chút ngã xuống đất.

Sau khi tỉnh hồn lại vịn eo tê một tiếng, khiến cho cô không dám tin chính là, từ phần eo trở xuống bủn rủn giống như quả thực không phải là của mình.

Cô lại nghĩ tới buổi tối hôm qua mơ thấy giấc mộng kia, giấc mơ kia với giấc mơ bình thường không có gì khác biệt. Chỉ là lúc trước sau khi tỉnh lại thần thanh khí sảng cũng không cảm giác gì, ngày hôm nay tỉnh lại lại cảm thấy bủn rủn khó nói lên lời. Loại trực quan thể nghiệm này không khỏi khiến Diệp Trăn hoài nghi, buổi tối hôm qua thật chỉ là giấc mộng thôi sao?

Khoảng thời gian này phát sinh mọi chuyện, tựa hồ không thể dùng lẽ thường suy đoán.

Cô một mực làm theo tiết tấu trong tiểu thuyết, cũng đối với kịch bản tiểu thuyết tin tưởng không nghi ngờ, thế nhưng là, cô xuất hiện ở đây, chính cô không phải là một hiệu ứng cánh bướm lớn nhất trong quyển tiểu thuyết sao?

Chẳng lẽ...

Diệp Trăn chần chờ nhìn qua Lục Bắc Xuyên hôn mê trên giường, như có điều suy nghĩ.


Tác giả có lời muốn nói:

Một chương này là thời điểm tôi đang viết tồn cảo (5) không cẩn thận ấn đăng lên... Coi như thành tặng cho mọi người đi [khóc khóc]

(5) Tồn cảo: là chương được viết sẵn nhưng chưa đăng, để phòng khi có việc không viết được thì lấy ra đăng bù, hoặc dịp đặc biệt thì dùng...

Thời gian đăng chương mới là mỗi ngày vào lúc mười hai giờ khuya, các độc giả có thể vào ngày thứ hai tỉnh dậy rồi đọc.

Cám ơn đã ủng hộ ^_^ Tiếp tục phát lì xì nha.

Bạn đang đọc Tôi Mang Thai Đứa Bé Là Nhân Vật Phản Diện của Công Tử Văn Tranh
vietnovel
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 1

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự