Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 2 Tôi Mang Thai Đứa Bé Là Nhân Vật Phản Diện - Chương 2: Nghiền Chết Một Con Kiến

Bạn đang đọc Tôi Mang Thai Đứa Bé Là Nhân Vật Phản Diện của Công Tử Văn Tranh

Phiên bản Dịch · 2686 chữ · khoảng 9 phút đọc

Editor:

✰๖ۣۜTωĭηƙℓε✰


Lục Bắc Phàm là cái người điển hình thấy sắc liền mờ mắt, bất kể là năng lực học thức hay là thân phận đều không ra gì, kế thừa hoàn mỹ gen của cha Lục, háo sắc thành tính.

Những ngày này con mắt dâm dục của Lục Bắc Phàm kia đã đủ khiến Diệp Trăn buồn nôn, bây giờ được đà lấn tới còn dám động thủ?

Cô chỉ muốn yên lặng sinh sống, đợi cô vụng trộm an bài tốt mọi chuyện sẽ yên lặng rời khỏi Lục gia. Nhưng cũng không nghĩ sẽ để yên cho người khác khi dễ chính mình.

Diệp Trăn vừa dứt lời, bầu không khí trong nhà ăn biến đổi, mấy người hầu đứng một bên ngay cả thở mạnh cũng không dám.

Mẹ Lục trực tiếp để bát và thìa xuống trên mặt bàn, chân Lục Bắc Phàm cọ ở trên đùi Diệp Trăn nhanh chóng thu về.

Lục Bắc Phàm còn đang nghĩ kế minh bạch giả vờ hồ đồ, "... Chị, không ý gì cả, không cẩn thận đụng phải chị mà thôi."

Diệp Trăn cười cười, "Không sao."

Dưới gầm bàn xảy chuyện gì mặc dù không ai trông thấy, nhưng Lục Bắc Phàm ở trong bóng tối đối với Diệp Trăn các loại ám chỉ nhiều ngày như vậy, ánh mắt trần trụi nóng bỏng, ro ràng như ban ngày.

Dù sao cũng là đứa con trai mà tình nhân mình thích nhất sinh ra, cha Lục không nhịn được muốn thay hắn giải vây.

Một bên tiếp nhận khăn mặt người hầu đưa tới, hắn nhìn Lục Bắc Phàm một chút, nói: "Được rồi, đi công ty thôi."

Lục Bắc Phàm không có sợ hãi, dương dương đắc ý nhìn Diệp Trăn một chút, đương nhiên không để ý đến ánh mắt cảnh cáo của cha Lục.

Đáy lòng Diệp Trăn bật cười.

Ca ca còn chưa có chết, ỷ vào mình hiện nay là người thừa kế duy nhất của Lục gia, liền đã ngấp nghé vợ của người anh thực vật, cũng không nghĩ lại một chút, Lục gia chính là không bao giờ thiếu con riêng. Không kiêng nể gì như thế, kết cục đến thảm Diệp Trăn cũng không thấy kỳ quái.

Một người ngu ngốc như này, Diệp Trăn có lý do tin tưởng, coi như Lục Bắc Xuyên vẫn chưa tỉnh lại, hắn cũng sẽ không có kết quả tử tế. Người ngu ngốc, cho phần diễn chung với nhân vật nam chính cũng có thể khiến mình tự đi tìm đường chết.

Lục Bắc Phàm đứng dậy, ân cần đi sau lưng Lục Thiếu Nhân, rời khỏi Lục gia.

Lục Thiếu Nhân và Lục Bắc Phàm vừa đi, mẹ Lục liền ném bát đũa xuống sàn vỡ nát, phẫn hận nhìn cánh cửa.

Diệp Trăn ngồi ở cạnh bàn ăn, nhai kỹ nuốt chậm, bình tĩnh ăn nốt bữa sáng.

Cái gì mà ân oán hào môn, cái gì mà tranh chấp quyền kế thừa, đều không liên quan tới cô. Đợi sau khi cô chuẩn bị tốt mọi chuyện, liền có thể rời đi khỏi nơi này, dù sao kết hôn với Lục Bắc Xuyên chính là Diệp Tình, không phải Diệp Trăn cô.

Ăn xong điểm tâm, Diệp Trăn lên lầu, theo thường lệ đi "hầu hạ" người chồng thực vật kia của cô, mỗi ngày bác sĩ theo thông lệ sẽ đến kiểm tra vào cuối buổi.

Bác sĩ kiểm tra của Lục Bắc Xuyên là bác sĩ William trứ danh chuyên gia khoa não mà mẹ Lục cố ý mời từ nước ngoài về. Nước Mỹ Hoa Kiều, đeo kính mắt, tướng mạo nhã nhặn thanh tú, rất khí chất thư sinh nho nhã, ở giới y học xem như tuổi trẻ tài cao.

Diệp Trăn mang bộ mặt sầu thảm, "Bác sĩ, chồng tôi anh ấy... Tình trạng sao rồi?"

William thở dài, sắc mặt nặng nề, nói một tiếng phổ thông tiêu chuẩn lưu loát, "Vẫn như cũ, bất quá không nên nản chí, có ngày rèn sắt có ngày nên kim. Khi nào rảnh nên xoa bóp thêm cho anh ta, có thể tránh cho cơ bắp bị héo rút, sau khi tỉnh lại khôi phục cũng mau hơn. Còn nữa, cho phơi nắng nhiều hơn một chút, đối với thân thể rất tốt."

"Vâng, cảm ơn bác sĩ."

"Không cần cảm ơn, là chuyện đương nhiên."

Sau khi bác sĩ và một đám y tá đi, Diệp Trăn ngồi ở bên giường, dùng kĩ nằn học được đấm bóp cho Lục Bắc Xuyên, giọng điệu mê mang ưu sầu, "Anh có biết hay không, vợ anh ngày hôm nay lại bị người quấy rối. Buổi sáng lúc ăn cơm đệ đệ của anh đều đưa chân gác lên đùi tôi, tôi đọc bên trong quyển tiểu thuyết..." Diệp Trăn chần chờ, đổi giọng, "Tôi nghe người ta nói anh lúc trước rất lợi hại, tại sao bây giờ vợ anh bị người khi dễ lại không giúp được gì?"

Diệp Trăn nhìn hàm dưới Lục Bắc Xuyên gầy gò rõ ràng, nhớ lại trong tiểu thuyết Lục Bắc Xuyên làm ra đủ loại việc ác, "Tôi đây, năm nay mới hai mươi hai tuổi, đã không được trải qua cảm giác yêu, cũng không được thể nghiệm qua, mơ hồ liền trở thành vợ của anh, cho anh "Xung hỉ", tận tâm tận lực hầu hạ anh. Thế nhưng là anh nhìn bên trong cái nhà này căn bản là không có để cho tôi sống yên ổn," Cô thở dài, "Cho nên tôi quyết định, hai ngày nữa tôi liền rời đi khỏi nơi này, anh chớ có trách tôi, cha mẹ anh không thích tôi, em trai anh còn động tay động chân với tôi, tôi là thật sự không thể tiếp tục chờ được nữa."

Than thở khóc lóc, chính Diệp Trăn cũng sắp bị mình làm cho cảm động.

Ánh chiều tà le lói, Diệp Trăn vuốt vuốt cánh tay ê ẩm sưng đau của mình chuẩn bị xuống lầu, bên ngoài căn phòng truyền đến tiếng vang.

Lục Bắc Phàm thất tha thất thểu đẩy cửa ra, đối diện mùi rượu nồng nặc, Diệp Trăn vô ý thức nhíu mày nín thở, vừa định gọi người, nhìn con mắt ngấp nghé kia của Lục Bắc Phàm, tâm tư khẽ động, lại ngồi trở lại bên giường Lục Bắc Xuyên.

Lục Bắc Phàm hiển nhiên là uống nhiều quá, đứng cũng không vững, gương mặt đỏ ửng, nấc rượu, mắt say lờ đờ nhập nhèm nghiêng người nhìn Diệp Trăn.

"Đại tẩu, anh em... Anh em anh ấy ngày hôm nay sao rồi?"

Diệp Trăn thấp giọng nói: "Vẫn như cũ."

"Như cũ..." Lục Bắc Phàm nói thầm, lại hì hì cười một tiếng, miệng đầy lời nói hỗn trướng, "Đại tẩu, mấy ngày nay chuyện gì đã xảy ra với chị vậy, sao lại không để ý em rồi?"

Diệp Trăn xuyên qua đến thời cơ không đúng, khi đó "Diệp Trăn" đã lén lút cùng Lục Bắc Phàm rồi.

"Diệp Trăn" không muốn khuất phục đối với vận mệnh, đối mặt chỉ cảm giác vô cùng ủy khuất. Lục Bắc Phàm lưu luyến tình trường, dịu dàng cẩn thận tiện tay đưa đến, mất không đến mấy ngày liền dỗ được "Diệp Trăn", khiến cô hãm sâu vào ôn nhu.

"Chị muốn chiếu cố ca của em." Nói, Diệp Trăn ngẩng đầu, nhìn Lục Bắc Phàm, chân thành nói: "Chị cẩn thận nghĩ qua, chị đã gả cho ca của em, thì cũng chính là chị dâu của em, về sau xin em đối với chị tôn trọng chút."

"Tôn trọng?" Lục Bắc Phàm giống như là nghe được chuyện gì cực kỳ khôi hài, "Đại tẩu, bác sĩ cũng đã nói, anh ta là không có khả năng sẽ tỉnh lại nữa. Tuổi trẻ của chị cứ như thế bồi bên cạnh một người thực vật suốt quãng đời còn lại, không cảm thấy ủy khuất sao?"

Diệp Trăn chướng mắt nhìn sắc mặt diễn xuất buồn nôn của Lục Bắc Phàm, thản nhiên nói: "Vì sao chị phải cảm thấy ủy khuất?"

"Em biết Đại tẩu còn trẻ, chưa trải qua cảm giác vui vẻ khi được "yêu", nhưng em dám cam đoan, chỉ cần Đại tẩu đã thử qua cảm giác vui vẻ kia rồi, thì sẽ biết mình tuổi già trông coi một người thực vật có bao nhiêu ủy khuất."

Diệp Trăn cúi thấp đầu, trong lòng không suy nghĩ bất cứ chuyện gì khác vẫn thay Lục Bắc Xuyên xoa bóp, tựa hồ không có đem lời nói của Lục Bắc Phàm để ở trong lòng.

Có lẽ là cửa sổ mở, gió không biết là từ chỗ nào thổi đến, kéo tới một cỗ mùi dịu dàng thơm ngát. Không giống với nước hoa đắt đỏ hay mỹ phẩm dưỡng da, kia là mùi thơm chỉ thuộc về nữ nhân.

Lục Bắc Phàm theo bản năng, như là hưởng thụ, hít một hơi thật sâu, khuôn mặt say mê, "Em là người thừa kế của Lục gia, về sau mọi thứ của Lục gia tất cả đều là của em, ngay cả chị, chị muốn cái gì em cũng có thể cho chị cái đấy, chỉ cần chị đi theo em, ngoan ngoãn nghe lời."

Diệp Trăn vẫn không nói gì.

Lục Bắc Phàm đứng ở phía sau Diệp Trăn, dưới ánh mắt của hắn, trông thấy bóng lưng yểu điệu kia ngồi ở bên giường, vòng eo không đủ một bàn tay, một nửa mái tóc đen dài bị đẩy đến một bên vai, lộ ra cái cổ ưu nhã tinh tế, vạch ra một vòng độ cong mê người.

Nữ nhân đẹp như vậy, làm một quả phụ rất đáng tiếc.

Trong không khí tràn ngập hương thơm của cô, nam nhân hơi say rượu miệng lưỡi khô không khốc, bị mỹ nhân mùi thơm ngọt ngào này làm cho choáng váng đầu óc. Lục Bắc Phàm tiến lên, hai tay nhẹ nhàng khoác lên trên bờ vai gầy gò của Diệp Trăn, nhẹ nhàng xoa nắn đầu vai mượt mà, giọng điệu mập mờ, dụng ý không cần nói cũng biết.

"Đại tẩu, chị yên tâm, chúng ta lặng lẽ, sẽ không ai biết."

Lục Bắc Phàm thấy Diệp Trăn không có phản ứng, gan lớn hơn một chút, từ sau ôm chặt lấy Diệp Trăn.

Mùi thơm nức mũi, nam nhân sau khi say rượu càng kích động, ngấp nghé chị dâu đã lâu rốt cục thành công, toàn thân máu nóng đều đang sôi trào, cùng nhau phun lên đại não, sắc mặt trong nháy mắt đỏ bừng lên, khiến hắn trong nháy mắt mất đi lý trí.

Ngay tại thời điểm Lục Bắc Phàm mừng thầm, Diệp Trăn mi tâm khóa chặt, đáy mắt tất cả đều là cười lạnh và xem thường, cúi đầu che khuất mắt, nhưng dưới loại tình huống này, đều sẽ cho rằng đây chỉ là Diệp Trăn không biết làm sao ra vẻ trấn định.

"Lục Bắc Phàm, thả tôi ra!"

Lục Bắc Phàm từ trước đến nay chính là cái đồ hỗn trướng, không đem lời nói của Diệp Trăn để ở trong lòng, ngược lại càng ôm càng chặt, "Đại tẩu, chị đừng sợ, Đại ca như vậy đoán chừng sẽ không tỉnh lại. Chị đợi cái người thực vật còn không bằng theo em, chờ em tiếp nhận công ty, toàn bộ Lục gia đều là của em, đến lúc đó em đem bọn họ đều đuổi đi, không ai dám nói gì chị. Em sẽ để chị làm Lục phu nhân đàng hoàng, có được hay không?"

"Tôi lại nói một lần cuối cùng, thả tôi ra!"

"Đại tẩu, chị tại sao lại mù mắt như thế? Đi theo em, em cái gì cũng có thể cho chị. Chị đi theo một người thực vật để làm gì?" Lục Bắc Phàm thở hổn hển mấy hơi, "Diệp Tình, bảo bối, chị đi theo em, đi theo em có được hay không? Em cái gì cũng có thể cho chị, ngay cả cái mạng này cũng có thể cho chị!"

"Mạng cũng có thể cho tôi? Thật sao?" Thanh âm trêu tức ở bên tai Lục Bắc Phàm thì thầm, cùng lúc đó --

"Súc sinh!" Ngoài cửa một tiếng mắng mỏ mười phần giận dữ truyền đến, Lục Bắc Phàm cả kinh trong nháy mắt buông.

Ngoài cửa có một ông lão chống gậy đứng ở đó, mặc trang phục truyền thống, tóc tai được chải chuốt cẩn thận tỉ mỉ, giữa lông mày đều là cảm giác muốn giết người.

Dù rằng cao tuổi, nhưng đã trải qua biết bao sóng to gió lớn, không phải là người mà thiếu gia ăn chơi Lục Bắc Phàm này có thể chọc vào.

Lục Bắc Phàm thấy ông, chân lập tức liền mềm nhũn.

"Ông... ông nghe cháu nói, sự việc không phải như ông nhìn thấy đâu. Là... là Đại tẩu cô ta, cô ta... Câu dẫn cháu!"

Lục lão gia chống gậy hung hăng gõ trên mặt đất, nghiêm nghị nói: "Đưa tên súc sinh này kéo ra ngoài cho ta!"

Ngoài cửa hai tên bảo vệ tiến lên, mỗi người một bên cầm cánh tay Lục Bắc Phàm, cường ngạnh đem người kéo ra ngoài.

Cả cái biệt thự tràn ngập thanh âm Lục Bắc Phàm thê thảm kêu oan.

"Ông, cháu không có!" Diệp Trăn nhìn Lục lão gia, ánh mắt kiên định, cùng Lục lão gia tử đối mặt không có chút khiếp đảm, thân thể lại không tự chủ được run lẩy bẩy.

Lục lão gia thở dài, khoảng thời gian này ông mặc dù không ở nhà, nhưng ở nhà cũ cũng nghe nói đến hành vi súc sinh của Lục Bắc Phàm. Rõ ràng trong cái nhà này một cô nương nhỏ bé không nơi nương tựa, bị vũ nhục ủy khuất cũng không có chỗ nói.

"Đừng sợ, ông biết cái chuyện này không liên quan tới cháu, là cái tên hỗn trướng Lục Bắc Phàm này! Cháu yên tâm, chuyện này, ông nhất định thay cháu lấy lại công đạo!"

Diệp Trăn trầm mặc hồi lâu, nhẹ gật đầu.

Lục lão gia mắt nhìn Lục Bắc Xuyên vẫn còn đang hôn mê bên trong, nặng nề thở dài, "Chiếu cố thật tốt cho Bắc Xuyên, cháu yên tâm, Lục gia sẽ không bạc đãi cháu."

Diệp Trăn trầm thấp trả lời một tiếng, "Vâng."

Lục lão gia tử chống gậy quay người rời đi, Diệp Trăn lại tiếp tục ngồi xuống.

Nếu như có thể nước giếng không phạm nước sông, cô mới lười nhác nghiền chết Lục Bắc Phàm.

Lục Bắc Phàm không có đầu óc, tự cho là tiến được vào Lục gia, được Lục Thiếu Nhân coi trọng liền không coi ai ra gì, không kiêng nể gì cả. Nhưng đáng tiếc, bên trên Lục Thiếu Nhân còn có ông.

Lục Thiếu Nhân coi trọng con riêng Lục Bắc Phàm này, Lục lão gia có thể không thèm để ý, Lục lão gia quan tâm chính là Lục gia có người kế thừa hay không.

Huống chi quy củ cổ hủ của Lục gia này là do Lục lão gia định ra, một người coi trọng quy củ như vậy, có thể nhìn sự tình em trai ngấp nghé chị dâu bẩn thỉu như vậy tồn tại?

Diệp Trăn nhìn người trên giường, cười, "Lục Bắc Xuyên, hôm nay tôi có thể thay anh loại trừ đi một cái đối thủ. Mặc dù là chỉ một con kiến, nghiền ép liền chết rồi, nhưng tốt xấu tôi cũng giật giật ngón tay, đỡ đi phần nào."

Mí mắt Lục Bắc Xuyên run rẩy, con mắt nhấp nhô, giống như liền muốn mở hai mắt ra, một giây sau lại bình tĩnh lại.

Bạn đang đọc Tôi Mang Thai Đứa Bé Là Nhân Vật Phản Diện của Công Tử Văn Tranh
vietnovel
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 4

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự