Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 63 Ôm Hắn Khuyên Hai Ngày Mới Chịu Ngừng Khóc

Bạn đang đọc Tỏa Hồn của Hạnh Dao Vị Vãn

Phiên bản Dịch · 2203 chữ · khoảng 8 phút đọc

Edit: Nhật Nguyệt Phong Hoa


"Cái tên này..." Sở Khinh Tửu đang muốn mở miệng nhưng còn chưa nói hết câu, ánh sáng trên người yêu thú lóe lên một cái trở về dáng vẻ nho nhỏ như trước. Nó đến gần Tô Tiện liếm ngón tay nàng.

Tô Tiện không rút tay về, nàng rất thích con tiểu hồ ly này, không khỏi nhếch môi mỉm cười, nhỏ giọng nói: "Ngươi nghe thấy tiếng ta nên mới đến tìm sao?"

Tiểu hồ ly ngừng lại, ngước đầu nhìn Tô Tiện, gật gật đầu.

Con yêu thú này chưa tu thành hình người nhưng nghe hiểu tiếng người. Tô Tiện nói tiếp: "Vậy tại sao ngươi giúp ta trong Hồng Hoang trận?"

Tiểu hồ ly mở to mắt nhìn Tô Tiện, không có phản ứng gì. Tô Tiện nhận ra vấn đề này đang làm khó nó, không thể nói chuyện mà muốn đáp lời cũng khó. Nàng chuẩn bị mở miệng thì Sở Khinh Tửu nói: "Cái con hồ ly háo sắc này."

Tô Tiện ngẩn người, đương định hỏi sao lại thế thì thấy tiểu hồ ly ngước đầu nhìn, bộ dạng như muốn nhào vào lòng nàng. Tô Tiện bật cười, chủ động giang tay ôm hồ ly vào lòng, lớp lông mềm mại lướt qua cổ nàng, vô cùng thoải mái. Tô Tiện thấp giọng nói: "Hay là thế này, ngươi đi theo bọn ta nhé?" Nói thế nào thì con hồ ly này cũng giúp nàng rất nhiều, nó còn tiếp tục ở lại Thiên Cương Minh chẳng qua cũng chỉ để làm công cụ thí luyện cho Huyền Thiên Thí lần sau thôi. Tô Tiện nghĩ không bằng tìm Mộ Sơ Lương hỏi một tiếng, dẫn con hồ ly này theo.

Tiểu hồ ly cựa quậy loạn xạ, một lát sau chợt nhảy khỏi người Tô Tiện, vẫy vẫy cái đuôi trắng bóc, dường như muốn nói lại thôi.

Tô Tiện không hiểu ý nó, đợi một lúc, nó lắc lắc đầu về hướng bụi cây bên kia, chạy một vòng trước mặt Tô Tiện và bụi cây.

Tô Tiện ngập ngừng.

Sở Khinh Tửu không nhìn nổi nữa, mở miệng: "Ý nó là, nó muốn đi theo muội nhưng nó phải quay về một chuyến, bảo muội chờ nó."

Tô Tiện: "..." Biểu cảm nàng hơi kỳ quái liếc nhìn Sở Khinh Tửu, không hiểu sao hắn có thể phiên dịch được những ý phức tạp tới vậy.

Sở Khinh Từu trừng tiểu hồ ly, lạnh nhạt giải thích: "Lúc tâm đ*o của muội còn chưa thành cũng đâu nghe thấy ta nói."

Tô Tiện im lặng, đã hiểu.

"Lúc đó chuyện ta làm mỗi ngày là nghĩ cách để muội hiểu ý ta." Sở Khinh Tửu nghĩ ngợi, bổ sung, "May mà ta còn biết phát sáng."

Tô Tiện nhớ lại quang cầu màu sắc sặc sỡ khi xưa, không kiềm được bật cười.

Sở Khinh Tửu vờ như không nhìn thấy nụ cười của nàng, chỉ tiểu hồ ly: "Nên tên này có ý gì ta nhìn một cái là biết."

Tô Tiện khôi phục nét mặt nghiêm chỉnh, nói với tiểu hồ ly: "Vậy ta tìm Mộ sư huynh nói một tiếng, ngày mai lại đến đưa ngươi đi. Ngày mai ngươi ở đây đợi ta được không?"

Tiểu hồ ly nghe hiểu lời Tô Tiện, gật đầu lia lịa, nhanh như chớp chui vào bụi cây.

Tô Tiện tạm biệt tiểu hồ ly, lúc này mới cùng Sở Khinh Tửu quay về. Nhưng họ còn chưa về đến phòng đã đụng trúng Mộ Sơ Lương thần sắc ngưng trọng. Mộ Sơ Lương trông thấy hai người, nét mặt mới hoà hoãn đôi chút, gật đầu với bọn họ: "Ta đang định tìm hai người đây, các ngươi theo ta."

Tô Tiện và Sở Khinh Tửu nhìn nhau, thấy thần sắc Mộ Sơ Lương hơi dị thường nên không nói nhiều, đi theo sau hắn. Ba người đi suốt một lúc lâu, xuyên qua nhiều lầu các đình đài, Mộ Sơ Lương trầm ngâm không nói câu nào. Không biết đã qua bao lâu, hắn mới suy nghĩ ổn thỏa, mở miệng nói với hai người họ: "Người ta phái đi Không Thiền Phái và Huyền Dương Phái về rồi, Tiểu Liễu, Phong Thanh Thanh và Phong Diêu Sở cũng đã tới."

"Ừm?" Sở Khinh Tửu đáp, "Nhìn nét mặt ngươi, hình như sự tình còn phức tạp hơn tưởng tượng nhỉ?"

"Không, cũng không tính là phức tạp." Mộ Sơ Lương lắc đầu, trực tiếp nói thẳng, "Phong Diêu Sở đã thừa nhận rồi, nói chuyện đó là do hắn làm."

Tô Tiện dừng bước, bất giác lặp lại: "Phong Diêu Sở?"

Tô Tiện thật sự không dám ngờ tới, nàng có thầm suy đoán qua là Tiểu Liễu và Phong Thanh Thanh nhưng chưa từng đoán sẽ là Phong Diêu Sở. Tuy rằng Tô Tiện sớm đã biết Phong Diêu Sở là Hắc Y trong Tứ đại hộ pháp Quỷ Môn nhưng hắn là Hắc Y và cũng là thiếu chủ Phong gia trong Bát đại thế gia. Bát đại thế gia và Thiên Cương Minh là thủ lĩnh chính đạo, Phong Diêu Sở thừa nhận chuyện này chẳng khác nào đẩy Phong gia lên đầu sóng ngọn gió, hắn cũng đâu phải hạng người hữu dũng vô mưu, sao lại làm ra chuyện như vậy, thậm chí còn thừa nhận?

Sở Khinh Tửu trưng bộ mặt hoài nghi, hỏi: "Là tên đó tự mình thừa nhận?"

"Phải, nếu không ta cũng không khó xử như bây giờ." Mộ Sơ Lương thở dài, gật đầu, "Người Phong gia hành thích Minh chủ Thiên Cương Minh, về sau chuyện phiền phức chỉ ngày càng nhiều."

Sở Khinh Tửu vội vàng hỏi: "Ngươi tính xử lý hắn thế nào?"

Ánh mắt Mộ Sơ Lương phức tạp, lắc đầu nói: "Không biết."

"Không biết?" Sở Khinh Tửu ngờ vực nhìn Mộ Sơ Lương, cảm thấy đây không phải tác phong của hắn.

Mộ Sơ Lương lập tức nói tiếp: "Bởi vì ngoài hắn, Tiểu Liễu cũng thừa nhận chuyện do mình làm."

Sở Khinh Tửu: "..." Đây có phải chuyện gì hay ho đâu mà ai cũng muốn giành làm hung thủ thế?!

Tô Tiện do dự hỏi: " Vậy còn Phong Thanh Thanh..."

Mộ Sơ Lương hiểu ý Tô Tiện, lắc đầu: "Phong Thanh Thanh nói hắn không biết chuyện này."

Cuối cùng cũng có một người bình thường.

Tô Tiện, Sở Khinh Tửu nhìn nhau, không có bất cứ hành động gì. Mộ Sơ Lương thấy sắc mặt của họ bèn nói: "Nếu có lời nào không tiện nói vậy thì qua xem bọn họ trước cái đã."

"Tiểu Mộ." Sở Khinh Tửu không muốn giấu giếm hắn nữa, nói với Tô Tiện một câu: "Ta tin tưởng Tiểu Mộ, nói chuyện đó ra với hắn cũng không sao."

Sở Khinh Tửu đã nói vậy, Tô Tiện cũng gật đầu. Sở Khinh Tửu quay qua nói với Mộ Sơ Lương: "Tiểu Liễu và Phong Diêu Sở là người của Quỷ Môn, một người là Quỷ Lục, một người là Hắc Y. Ta nghĩ để ngươi biết thân phận của bọn họ có lẽ sẽ tìm ra nhiều manh mối hơn."

Thần sắc Mộ Sơ Lương thoáng biến đổi, trầm mặc không trả lời Sở Khinh Tửu.

Tô Tiện thấp giọng nói: "Hai người họ đang ở đâu? Chúng ta qua đó trước rồi nói?"

Mộ Sơ Lương im lặng một lúc rồi gật đầu: "Cũng được." Hắn quay người dẫn Tô Tiện bà Sở Khinh Tửu đi tiếp, chỉ tòa tiểu lâu không xa phía trước nói: " Hai người họ đều thừa nhận chuyện này nên ta phái người nhốt họ vào Thất Tinh lao."

Sở Khinh Tửu ngẫm nghĩ một lúc, nói: "Thất Tinh lao? Nếu ta nhớ không nhầm, bên trong Thất Tinh lao giam giữ rất nhiều yêu quái?"

Thấy Tô Tiện tỏ vẻ không hiểu, Sở Khinh Tửu bèn giải thích: "Các hậu nhân Bát đại thế gia khi còn nhỏ thường đến Thiên Cương Minh, lúc đó Minh chủ còn là Diệp Thiện, ông ấy đối xử rất tốt với bọn ta, cũng thường chỉ dạy bọn ta rất nhiều điều."

Khó tránh mấy ngày nay Sở Khinh Tửu rất quen thuộc đường đi ở Thiên Cương Minh. Tô Tiện đã hiểu nguyên do bèn gật đầu để Sở Khinh Tửu nói tiếp. Sở Khinh Tửu hỏi Mộ Sơ Lương: "Nhốt hai người họ chung với yêu quái, không xảy ra chuyện gì chứ?"

"Thất Tinh lao không còn là nơi giam yêu vật nữa." Mộ Sơ Lương nói, "Mấy năm trước tu bổ thủy lao xong đã chuyển chúng nó qua đó rồi, bây giờ Thất Tinh lao chỉ nhốt người phạm tội. Hiện tại vẫn chưa rõ hung thủ rốt cuộc là ai, ta chỉ có thể giam Tiểu Liễu và Phong Diêu Sở lại, hai người theo ta."

Rất nhanh sau đó bọn họ đã đến trước cửa lớn tòa tiểu lâu nọ. Tô Tiện phát hiện, thì ra tiểu lâu này là Thất Tinh lao mà họ nói.

Sở Khinh Tửu ngước mắt nhìn tòa tiểu lâu, nhỏ giọng nói: "Qua lâu như vậy, nơi này vẫn không thay đổi, ta còn nhớ lúc nhỏ..." Hắn nói đến đây, bất chợt cười thành tiếng, Tô Tiện rất muốn biết những chuyện lúc trước của hắn, nàng đợi hắn nói tiếp nhưng hắn tuyệt không chịu mở miệng, "Đều là chuyện xưa, không có nói đáng nói cả."

May mắn rất nhanh sau đó Mộ Sơ Lương thay hắn nói tiếp: "Lúc nhỏ ngươi hoạt bát lắm, hiếu kỳ muốn xem yêu thú ra làm sao, thế là một mình chạy đến Thất Tinh lao, kết quả bị yêu thú trong đó dọa sợ không dám nhúc nhích, ở trong lao khóc nguyên một đêm. Cuối cùng nhờ Diệp thúc thúc nghe tiếng khóc mới đi vào dẫn ngươi ra ngoài."

Sở Khinh Tửu: "..." Hắn không nên nhớ tới chuyện này mà.

Mộ Sơ Lương nhìn thấy biểu cảm của hắn, hứng thú trỗi dậy, nói với Tô Tiện: "Sau đó là Diệp thúc thúc ôm hắn khuyên hai ngày mới chịu ngừng khóc đó."

Diệp thúc thúc trong lời họ chính là Minh chủ Thiên Cương Minh đời trước - Diệp Thiện. Tô Tiện tưởng tượng dáng vẻ Minh chủ Thiên Cương Minh ôm tiểu Sở Khinh Tửu an ủi mà không khỏi bật cười.

Bên cạnh, vẻ mặt Sở Khinh Tửu rất khó coi, Tô Tiện cố gắng không cười nhưng cuối cùng vẫn thất bại, cười càng vui vẻ hơn.

Sở Khinh Tửu đột nhiên cảm thấy chuyện năm xưa chẳng còn đẹp đẽ gì nữa, hắn trừng mắt với Mộ Sơ Lương, nhàn nhạt nói: "Chuyện cũ sau này hãy tính, bàn chính sự trước đi."

Mộ Sơ Lương khẽ cong môi, gật đầu: "Cũng được. Vừa lúc trong lao còn có người quen cũ, có lẽ chúng ta sắp gặp được đó."

Sở Khinh Tửu hỏi: "Ai?" Tuy khoảng thời gian hắn ở Thiên Cương Minh không ngắn nhưng được xưng là cố nhân thì chẳng được mấy người.

Mộ Sơ Lương thu lại ý cười, nói: "Tây Môn Nguyệt."

Sở Khinh Tửu dừng bước, đôi mắt đen đặc nhìn Mộ Sơ Lương, dường như có nhiều lời muốn nói nhưng cuối cùng vẫn không nói ra, âm thanh hơi cứng đờ nói: "Sao dì Nguyệt lại ở Thất Tinh lao?"

"Một lời khó nói hết, cái chết năm đó của Diệp thúc thúc có liên quan đến dì Nguyệt nhưng Diệp thúc thúc thà chết cũng không để ai làm tổn thương dì Nguyệt, mọi người chỉ còn cách nhốt bà ấy vào Thất Tinh lao."

Tô Tiện không biết Tây Môn Nguyệt đó là ai nhưng nàng nghe ra bà ấy có quan hệ rất thân mật với Minh chủ đời trước Diệp Thiện. Nàng đang chờ đặt câu hỏi, Sở Khinh Tửu bất ngờ kêu lên, Tô Tiện và Mộ Sơ Lương lập tức nhìn sang hắn. Sở Khinh Tửu nghiêm mặt, giọng điệu gấp gáp nói: "Nếu ta nhớ không lầm thì dì Nguyệt có y thuật rất tốt?"

"Cả công pháp của bà ấy cũng không giống với người bình thường." Sở Khinh Tửu càng nói biểu cảm trên mặt càng nghiêm túc.

Ánh mắt Mộ Sơ Lương khẽ biến, Tô Tiện nghe đến đây, hỏi: "Trên người bà ấy... có phải có một khối ngọc bội?"

Mộ Sơ Lương lắc đầu: "Cái đó ta chừng từng thấy..."

"Ta thấy." Sở Khinh Tửu mấp máy môi, gật đầu nói, "Ngọc bội của bà ấy đeo trên cổ, ta từng thấy."

Tô Tiện nhìn Sở Khinh Tửu, nhẹ nhàng nói ra ba chữ: "Tứ Phương Thành."

Tây Môn Nguyệt mà bọn họ nói chính là người của Tứ Phương Thành, mà mục đích của Quỷ Môn mấy năm gần đây là Tứ Phương Thành. Kể cả Tiểu Liễu và Phong Diêu Sở đều vì vậy mà đến.

  • Hết chương 63 -
Bạn đang đọc Tỏa Hồn của Hạnh Dao Vị Vãn
vietnovel
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự