Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 29 Tình Đầu Khó Phai - Chương 29: Hân Tướng Rõ Ràng

Bạn đang đọc Tình Đầu Khó Phai của Lục Xu

Phiên bản Dịch · 5373 chữ · khoảng 19 phút đọc

Lạc Tử Thịnh vội vàng chạy về, vừa vào đến phòng khách thì đã thấy Lạc Tử Thiên ngồi ở giữa, dường như đã đợi rất lâu rồi. Có lẽ đã sớm đoán được cục diện như vậy, Lạc Tử Thịnh tỏ ra ung dung tự đắc, anh đi qua ngồi ở phía đối diện Lạc Tử Thiên, hỏi ngang ngược, “Vội vàng gọi tôi về làm gì?”

“Anh không biết tôi gọi anh về làm gì?” Lạc Tử Thiên thật sự bị chọc tức, cây gậy trong tay bị ném ra rất xa. Ngay cả chị Lâm đang quét dọn phòng khách cũng giật nảy mình, tự động tránh xa hai bố con đang ngập trong không khí lạnh băng này.

“Sao còn cáu kỉnh vậy? Không phải bác sĩ nói ông phải cố hết sức giữ tâm tình luôn vui vẻ sao? Chỉ có vậy, sức khỏe ông mới có thể chuyển biến tốt đẹp được chứ.” Dường như Lạc Tử Thịnh hoàn toàn không để ý tới sự tức giận của ông ta, bình tĩnh nhắc lại.

“Cho nên, anh dùng cách đó muốn làm tôi tức chết?” Tay Lạc Tử Thiên vỗ lên bàn, dường như cả phòng khách đều hơi lắc mạnh.

Lạc Tử Thịnh có vẻ như nghiêm túc đánh giá Lạc Tử Thiên, tay anh chống cằm, anh chỉ nhìn Lạc Tử Thiên, không có vẻ sợ hãi gì, “Sau đó thì sao? Không phải ông đã nghĩ xong cách để mình không tức giận nữa rồi à?”

Lúc này Lạc Tử Thiên đột nhiên nở nụ cười, “Quả nhiên là con trai tôi. Tuy anh và Thẩm Thiển Vũ kí hợp đồng đó, nhưng đừng quên, từ trước tới nay Thịnh Nhân vẫn nằm trong tay tôi, nhất cử nhất động của anh đều ở dưới mí mắt tôi. Anh thực sự nghĩ rằng chỉ bằng hợp đồng đó có thể cứu lại Thẩm Thị? Từ bao giờ anh trở nên khờ khạo như vậy?”

Lạc Tử Thịnh khẽ cười, sau đó nhấp một ngụm trà được đặt trên bàn, ngữ khí vẫn bình thản như trước, “Lúc Thẩm Thị hưng thịnh, ông cứng rắn yêu cầu tôi lấy Thẩm Thiển Y, lúc đó, ông không hỏi tôi có thích cô ấy không, không hỏi tôi có bằng lòng lấy cô ấy không, liền bức bách tôi cưới cô ấy. Mà bây giờ, Thẩm Thị nguy nan, ông lại muốn để tôi một cước đá văng Thẩm Thiển Y, ông cũng không hỏi tôi có thích không, không hỏi tôi có bằng lòng không. Cũng đúng, lợi dụng phụ nữ sau đó tàn nhẫn quăng người ta đi, đây vốn là thứ mà ông am hiểu.”

“Anh có biết anh đang nói gì không hả?” Lúc này Lạc Tử Thiên thật sự tức giận, nếu vừa rồi chỉ là tức giận mang tính tượng trưng vì anh đã dám làm ngược ý ông ta, vậy hiện giờ, ngọn lửa tức giận thật sự đã bùng lên từ đáy lòng.

“Tôi đương nhiên biết chứ, lúc trước không phải ông lợi dụng người phụ nữ đáng thương ấy, sau đó sinh ra một đứa con đáng xấu hổ như tôi đây sao?” Lạc Tử Thịnh muốn cười, nhưng còn chưa kịp cười thì đã được tặng cho một bạt tai.

“Mày…”

Lạc Tử Thịnh giật giật khóe miệng, dường như không chút để tâm, “Khi người phụ nữ đó hoàn thành nhiệm vụ nối dõi tông đường cho ông, ông liền một cước đá văng bà ấy. Thậm chí còn cảm thấy bà ấy còn sống sẽ chỉ mang đến phiền toái cho ông, cho nên, khi bà ấy bị bệnh nặng như thế ông cũng lựa chọn khoanh tay đứng nhìn.”

“Mày câm miệng cho tao!” Lạc Tử Thiên lại muốn cho anh một bạt tai nữa.

Lạc Tử Thịnh giữ chặt tay Lạc Tử Thiên, “Bây giờ ông rất tức giận? Nhưng ngàn vạn lần đừng nổi cáu chứ. Muốn trách cũng chỉ có thể trách bà vợ không thể sinh con của ông thôi, nếu không ông cũng không có thằng con chỉ biết chọc giận ông là tôi đây. Có lẽ ông rất không muốn có thằng con chỉ biết đối đầu với ông là tôi nhỉ, vừa khéo, tôi cũng không muốn có ông bố chỉ đặt lợi ích lên trên hết là ông.”

“Thằng nghiệp chướng này, mấy lời hỗn láo mày nói có chỗ nào nghe được hả. Mày có biết để bồi dưỡng mày tao đã cố gắng bao nhiêu không hả, mất bao nhiêu tâm tư vì mày không…”

“Vậy tôi thật sự phải cảm ơn sự giáo dục của ông rồi, để tôi chịu đủ ánh mắt xem thường của đám bạn bè cùng trang lứa, để tôi nhận hết mọi sự chế giễu ở trước mặt bạn học, để tôi học được cách a dua nịnh hót lúc ở dưới đáy vực sâu nhất, đây đều là do ông bồi dưỡng ra đấy, bây giờ ông có hài lòng với tác phẩm của ông không?”

“Nếu không như vậy, mày có thể trở thành người ở trên mọi người à? Chỉ là một người bình thường, sao có thể đứng trên đỉnh kim tự tháp?”

“Ông chính là như vậy, từ trước tới nay đều không nghĩ xem người khác có muốn hay không, ông lại đã chỉ định con đường để người ta đi rồi. Từ trước tới nay ông đều không hỏi xem tôi có muốn đứng trên đỉnh kim tự tháp không, tôi nói cho ông biết, tôi chỉ muốn làm một người bình thường, con mẹ nó tôi chỉ là một người phàm tục thôi. Thua cái lí tưởng cao quý của ông, không có cái khát vọng rộng lớn của ông, tôi chỉ là một người bình thường thôi.”

Lạc Tử Thiên kinh ngạc nhìn Lạc Tử Thịnh, đây là người nối nghiệp mà ông ta hao hết tâm tư một lòng bồi dưỡng?

“Mày khiến tao quá thất vọng.”

“Bởi vì tôi không giống ông. Tôi sẽ không vứt bỏ người phụ nữ của tôi.”

Dường như Lạc Tử Thiên hơi cười nhạo, “Lúc này còn giả vờ làm thánh nhân cái gì, chuyện của mày và Hạ Tư Linh đừng cho là tao không biết, cho dù mày thật sự động lòng với Thẩm Thiển Y, tao cũng sẽ mặc xác mày. Nhưng chuyện thu mua Thẩm Thị, không có con đường sống nào cả.”

“Tôi đã kí tên rồi.” Thái độ của Lạc Tử Thịnh kiên quyết.

“Hợp đồng đó?” Lạc Tử Thiên cười càng thêm cuồng vọng, “Mày nghĩ rằng mày kí tên là được? Tao nói cho mày biết, không có sự cho phép của tao, mày không cho Thẩm Thị được một đồng một xu nào hết.”

“Cho nên ông mới không cố kị để tôi kí tên?” Lạc Tử Thịnh lấy một hợp đồng từ tập tài liệu của mình ra, “Đây mới là hợp đồng tôi kí.”

Lạc Tử Thiên nhìn tài liệu anh đưa qua, quả thực không thể tin được tất cả mọi thứ trước mắt, “Mày…”

“Tôi đã sớm đổi tài liệu trong ngăn kéo rồi, tôi có sơ suất hơn nữa cũng sẽ không để mấy thứ quan trọng như vậy trong ngăn kéo, cái hợp đồng như ông nghĩ đó chỉ là tài liệu dự bị mà thôi. Thật không ngờ, Tư Linh thật sự thỏa thuận gì đó với ông, nếu không xem màn hình giám sát, tôi còn thật sự không biết Tư Linh đã lục đồ của tôi.”

“Cho nên mày mới tương kế tựu kế?”

“Cũng không, lúc ấy tôi thật sự không biết Tư Linh và ông có quan hệ gì, nhưng Tư Linh đã tới phòng làm việc của tôi lục lọi đồ của tôi, vậy mà cô ấy lại không nhắc đến một lời nào. Hơn nữa tôi đã bảo người đi tìm hiểu, một vài công trình nào đó của Hạ Thị đều bị kìm hãm ở phương diện nào đó, nếu tôi đoán không lầm, là ông giở trò sau lưng. Tôi cũng không hoài nghi Tư Linh, nhưng là ông đã từng dạy tôi, vào bất kì thời điểm nào cũng phải cho mình một con đường lui.”

Lạc Tử Thiên cười lạnh, “Cho dù thế thì sao, chỉ cần tao không đồng ý, khoản tiền này không thể giao cho Thẩm Thị được.”

“Tôi nghĩ có lẽ ông không nhìn rõ hợp đồng này rồi đấy.” Lạc Tử Thịnh tốt bụng chỉ vào điều 14 trong hợp đồng, “Nếu đôi bên có một bên vi phạm quy ước, sẽ phải bồi thường cho đối phương gấp đôi khoản tiền hợp tác. Thịnh Nhân chuẩn bị đầu tư cho Thẩm Thị 700 triệu, nếu ông phản đối, vậy Thịnh Nhân cũng chỉ phải bỏ ra 1 tỉ 4 trả tiền vi phạm hợp đồng thôi. Nếu thật sự như thế, vậy Thẩm Thị không những thu xếp xong một cách hoàn mỹ, lại còn có thể giữ lại một khoản tiền, vậy tôi thật sự phải thay Thẩm Thiển Vũ cảm ơn ông bác trai là ông rồi.”

Lạc Tử Thiên sắc bén đảo mắt qua Lạc Tử Thịnh, “Đúng là kế hoạch hoàn hảo không thiếu sót, mỗi bước mày đều đã tính toán cả, tính tới việc tao sẽ ngăn cản, tính tới việc chuyện đó tao sẽ không dễ dàng bỏ qua, trước đó mày đã sắp xếp cả rồi. Mày dùng hợp đồng giả đó làm tao lơi lỏng, không ngăn cản mày kí kết với Thẩm Thiển Vũ, cuối cùng chiếu tướng tao một quân. Mày thật sự có thể, ngay cả tao cũng có thể tính kế.”

Lạc Tử Thịnh thở dài một hơi, “Đây là tác phẩm ông bồi dưỡng ra, ông hài lòng không?”

Anh không nhiều lời nữa, tự mình rời khỏi biệt thự, tất cả đều đã kết thúc, nếu đã ngả bài rồi, anh cũng không còn lí do để trở lại Thịnh Nhân nữa. Anh cười nhẹ, thật không biết, Thiển Y có ghét bỏ anh chồng cần tìm công việc khác là anh không nhỉ.

Lạc Tử Thịnh lái xe, trong lòng có sự thoải mái trước nay chưa từng có, lúc này trên bức tranh, tất cả sẽ đặt dấu chấm hết viên mãn. Dừng xe ở chỗ đèn tín hiệu giao thông nơi giao lộ, anh quét mắt qua nhìn ven đường, một quầy hàng nào đó người xếp hàng rất nhiều. Anh khẽ cười, có lẽ người nào đó ở nhà vẫn chưa ăn cơm tối đâu nhỉ. Nghĩ đến đây, anh lái xe đến một con đường khác, đỗ xe rất lâu, rồi cũng đến xếp hàng ở quầy hàng đó.

Tuy cũng không thường làm chuyện như vậy, nhưng cảm giác tựa hồ không tệ lắm. Tới đây mua bánh hình như đều là mấy đôi tình nhân, một người xếp hàng, người còn lại đứng bên cạnh nói gì đó. Không hiểu sao, anh cảm thấy hơi ngơ ngẩn, nhưng cũng có thứ cảm giác tràn đầy.

Mua bánh xong, lại có cơn mưa xuống. Thời tiết này, đúng là khiến người ta không biết làm sao.

Lạc Tử Thịnh lắc đầu, cũng may mưa không quá lớn, chạy vào xe cũng không có vấn đề gì.

Nhưng, khi anh đang chuẩn bị chạy, bước chân lại đột nhiên dừng lại. Sườn mặt đó…

Vốn cô gái cũng bị mưa cản bước chân, đang suy nghĩ xem nên làm thế nào, nhưng lúc này cô lại cảm thấy bị thứ gì đó hừng hực thiêu đốt, cảm giác quen thuộc đó khiến cô gần như sinh ra ảo giác. Lấy lại tinh thần, cô gái nhìn qua thấy Lạc Tử Thịnh thì hơi thất vọng, sửng sốt một lát mới đi đến cạnh Lạc Tử Thịnh, “Có phải cảm thấy sườn mặt tôi rất giống một người không?”

Lạc Tử Thịnh không ngờ cô ấy sẽ đi tới, cười hơi xấu hổ, “Sao cô biết?”

“Từng có một người, cũng luôn dùng ánh mắt như vừa rồi của anh nhìn tôi. Chỉ khi anh ấy nhìn sườn mặt tôi thì mới để lộ ra ánh mắt ấy, mà sườn mặt tôi vừa khéo lại giống…” Cô gái còn muốn nói gì đó, lại bị một cô gái khác cầm ô đi tới ngắt lời, “Phương Lan, lúc ra khỏi nhà đã bảo bà mang ô rồi, vẫn không nghe, giờ hay chưa, lần sau tôi nhất định sẽ không chui ra khỏi ổ chăn ấm áp để đón bà đâu…”

Lạc Tử Thịnh ngẩn người, sau đó nhìn Phương Lan rời đi cùng bạn.

Phương Lan, Phương Lan.

Lạc Tử Thịnh lặng lẽ nhẩm cái tên này trong lòng, đột nhiên, anh nhớ tới điều gì, dường như lúc này có một thứ gì đó bị vạch trần, anh lắc đầu, “Thiển Vũ, tôi sẽ đối tốt với Thiển Y.”

Trở lại Tử Nhân, không hiểu sao anh có chút phiền não, sự phiền não đó bắt đầu từ lúc ở dưới lầu anh phát hiện trong nhà không bật đèn. Anh mở cửa ra, trong phòng không có hơi người, Oai Oai đang cuộn mình trên sofa, dường như đã ngủ được một giấc rồi. Anh đặt bánh lên bàn, sau đó gần như không chút do dự đi vào phòng của Thiển Y, lại không có ai.

Tình huống thế này đã xuất hiện nhiều lần, vì sao lần nào cũng là như vậy? Anh có phần buồn bực, lập tức lấy di động ra, mà khi tiếng chuông vang lên ở phòng khách, anh cũng chỉ đành cười khổ. Vậy mà Thiển Y lại quên mang di động ra ngoài.

Cô đi đâu?

Chỉ có chỗ của Trần Nhất Tâm hoặc nhà họ Thẩm, nhưng lúc này anh không muốn gọi điện đến nhà họ Thẩm, gọi quá nhiều đến đó, đương nhiên họ sẽ nghĩ này nghĩ nọ. Anh đành phải gọi cho Trần Nhất Tâm, sau khi nhận được đáp án phủ định, anh lại nhờ Trần Nhất Tâm gọi đến nhà họ Thẩm, nhưng vẫn là đáp án phủ định.

Cô sẽ đi đâu chứ?

Nhìn thấy cơn mưa bên ngoài, lòng anh càng thêm phiền muộn. Giáo sư Trương đã nói bệnh của cô đã ổn rồi, cho nên hẳn là cô sẽ không gặp chuyện gì đâu. Nhưng giờ khắc này, anh lại cảm thấy mình đang tự an ủi mình, sự bất an mãnh liệt này khiến anh đứng ngồi không yên, rốt cuộc cô đi đâu?

Đồng hồ vẫn quay vòng, ngay cả tiếng tích tắc cũng có thể nghe thấy rõ ràng.

Lạc Tử Thịnh đi từ phòng khách đến phòng anh, lại từ phòng anh ra phòng khách, cứ lặp đi lặp lại như vậy. Dường như anh hơi mệt, ngả người ra giường, lúc này, anh chạm đến thứ gì đó. Tim anh ngừng nửa nhịp, giống như định trước ở nơi tối tăm, vậy mà lúc này lại mò ra được chiếc bút ghi âm đó.

Hôm ấy anh cất bừa chiếc bút ở đâu đó, đến lúc nhớ lại thì anh tìm thế nào cũng không ra, nhưng lúc này, nó lại xuất hiện đầy thần kì.

Anh ngồi dậy, động tác xoay xoay bút đột nhiên dừng lại: bây giờ, hẳn là không có gì để lo lắng hay do dự nữa nhỉ!

Nhẹ nhàng nhấn nút, sau đó giọng nói trầm nhẹ của Thiển Y truyền đến, giống như giọng nói đến từ không gian khác, quanh quẩn bên tai anh.

Lúc bảy tuổi, anh trai đưa một người bạn về, anh trai thân thiết gọi anh ấy là Tử Thịnh. Đó là lần đầu tiên tôi nhìn thấy anh ấy, mày kiếm mắt sáng, nhưng không thích cười, đôi lông mày xinh đẹp luôn nén vẻ đượm buồn nhàn nhạt. Tôi biết, anh ấy không vui vẻ. Tôi hi vọng anh ấy có thể giống như anh trai tôi, có thể cười đùa bất cứ lúc nào anh ấy thích, có thể làm những việc mình muốn làm. Tôi thường đi theo sau anh trai, như vậy thì sẽ càng có thêm nhiều cơ hội nhìn thấy anh ấy.

Những ngày tháng đó kéo dài đến khi tôi lên lớp 7, rốt cuộc tôi hiểu rằng, cảm giác của tôi với anh ấy không giống cảm giác của tôi với anh trai, tôi bài xích việc gọi anh ấy là anh Tử Thịnh, tôi không thích bên cạnh anh ấy có nữ sinh nào khác, thậm chí tôi còn ích kỉ mà cố chấp đi theo họ tựa như cô hầu nhỏ không rời nửa bước. Hình như anh ấy không thích tôi đi theo sau hai anh ấy, tuy rằng anh ấy cũng không đến răn dạy tôi.

Lúc đó anh ấy cười nhiều hơn, nhưng trong nụ cười không nhiều niềm vui như trước, dường như chỉ là tâm tình giống vậy lại thay thành một phương thức biểu hiện khác. Lên cấp ba, dường như hai người họ bận rộn hơn, lần nào tôi cũng phải đứng chờ họ tan học rất lâu ở trước cửa phòng học của họ, nhưng tôi không thấy mệt chút nào, thậm chí cảm thấy có chút may mắn. Như vậy thì có thể nhìn thấy anh ấy lúc học bài, có thể nhìn thấy anh ấy cau mày, có thể nhìn thấy anh ấy cúi đầu viết chữ, có thể nhìn thấy anh ấy đứng dậy trả lời câu hỏi của thầy cô giáo.

Tôi thật sự hi vọng, tôi có thể mãi mãi ở bên cạnh anh ấy như thế, vẫn luôn nhìn thấy anh ấy, mãi mãi không rời không bỏ.

Nhưng, trời cao mãi mãi không chịu nghe lời cầu nguyện của tôi. Biết đến ba chữ Hạ Tư Linh, là từ miệng anh trai, anh trai luôn thích nói đùa bảo anh ấy nhường nữ sinh cao ngạo đó một chút, anh ấy luôn cười nhẹ, thái độ từ chối cho ý kiến. Nhưng tôi lại hoang mang lo sợ, tôi biết, tôi thật sự đắm mình vào rồi, tôi sợ nữ sinh có cái tên đã xuất hiện mấy lần đó. Lần đầu tiên nhìn thấy Hạ Tư Linh, là lần chị ấy lên bục nhận giấy khen, anh đứng bên cạnh chị ấy, kim đồng ngọc nữ, ngoài họ còn ai?

Nháy mắt đó, tôi bị sự ghen tị trong lòng mình dọa, tôi muốn người đứng bên cạnh anh ấy là tôi biết bao, tôi muốn người trong lòng trong mắt anh ấy là tôi biết bao. Nhưng, cuối cùng thượng đế không chịu cho tôi nửa phần hi vọng, khi tôi quyết định dũng cảm thổ lộ những lời trong lòng, anh ấy lại đạp xe chở chị ấy băng qua trước mặt tôi. Hình ảnh trước mắt biến thành rất nhiều mầm độc ăn mòn trái tim tôi.

Nhiều người đều đồn thổi về họ trong trường, kim đồng ngọc nữ, tổ hợp xứng đôi biết bao, mà tôi, ngay cả một vai phụ cũng không có. Tựa như, anh ấy rõ ràng lướt qua người tôi, nhưng lại không phát hiện ra bóng dáng tôi. Rốt cuộc có thể bi ai mà thừa nhận, tôi chỉ là một người mà anh ấy quen, mà trùng hợp, tôi là em gái của bạn thân nhất của anh ấy, không có thân phận này, tôi chẳng là gì hết, nhận thức đó khiến lòng tôi phát lạnh.

Nhưng tôi không có cách nào cả, tôi không khống chế được mà chú ý đến từng chút từng chút của anh ấy, thành tích mỗi kì của anh ấy, kết quả mỗi lần thi của anh ấy, chỉ cần có liên quan đến ba chữ “Lạc Tử Thịnh”, dường như đều là lời nguyền đối với tôi. Nhưng bóng dáng anh ấy và Hạ Tư Linh, lại vẽ từng nhát từng nhát dao vào trong lòng tôi.

Năm tôi 17 tuổi, anh ấy nói anh ấy sắp đi Mỹ, tất cả bạn bè của anh ấy đều tiễn anh ấy, hết từng lốc từng lốc bia, rồi lại lấy rượu ra, dường như thật sự muốn không say không về vậy. Cả đám họ đều uống đến quay quay cuồng cuồng. Hạ Tư Linh cũng ở đó, chị ấy ngồi bên cạnh anh, dường như sắm vai phần thân mật nhất với anh. Tôi chỉ nhìn anh ấy, người mà tôi để tâm 10 năm, mà nay, anh ấy phải rời đi, nhưng tôi lại không sắm bất cứ thân phận gì trong sinh mệnh của anh ấy.

Ngày đó gần như tất cả mọi người đều uống thật sự say, đều nằm rạp xuống trong phòng bao, nhưng dường như anh ấy là một người ngoài, rõ ràng uống say như vậy, nhưng vẫn còn hơi xem thường nhìn cả đám người đã gục xuống, nói gì cũng muốn lái xe quay về nhà trọ nhỏ của anh. Tôi chủ động tiến lên đỡ anh ấy, ích kỉ nghĩ, có lẽ đây là lần đầu tiên, cũng là lần cuối cùng nhìn anh ấy gần như vậy, cảm nhận được nhiệt độ nóng rực của cơ thể anh.

Đỡ anh ấy về nhà trọ là một chuyện phiền toái, sức nặng của anh ấy ép tôi tới mức cả bả vai đều đau, nhưng nhìn thấy gương mặt gần trong gang tấc này, tôi lại cảm động vô cùng, đây là người mà tôi thích đã mười năm, người mà tôi yêu đã mười năm.

Đỡ anh ấy đến nằm trên giường, phản ứng của anh ấy khi uống rượu xem như vô cùng tốt, không ồn ào không náo loạn, cực kì giống một đứa trẻ ngoan. Tôi ngắm gương mặt anh ấy, nhịn không được đưa tay chạm dần đến, có lẽ là cảm nhận được sự tiếp xúc, anh vươn tay bắt lấy tay tôi. Tôi bối rối muốn thu tay lại, nhưng trong đôi mắt phủ sương mờ của anh ấy, tôi không xác định được giờ phút ấy người anh ấy nhìn thấy liệu có phải tôi, khi anh nhổm dậy hôn tôi, tôi biết, đời này tôi đã định trước là xong rồi.

Tôi mãi mãi cũng không từ chối anh ấy, bất luận là lúc nào, nếu thứ quý giá nhất của tôi không thể dành cho người mà tôi để tâm nhất, vậy còn giữ làm gì? Tôi không trôi chảy đáp lại động tác hơi thô lỗ của anh, tuy rất đau rất rất đau, nhưng dưới cơ thể của người mà tôi thích, tôi rốt cuộc hoàn thành nghi thức từ một cô gái trở thành một người phụ nữ.

Hôm sau, nhìn thấy vệt đỏ trên ga giường, tôi gần như chạy trối chết. Tôi không biết anh ấy sẽ nghĩ tôi thế nào, có lẽ sẽ cảm thấy tôi không tự trọng, có lẽ căn bản không để ý tới, nhưng tôi mãi mãi không muốn đón lấy cái nhìn của anh về tôi, bởi vì hôm đó, chuyến bay đến Mỹ của anh sẽ rời đi. Thì ra anh ấy thật sự không để ý đến tôi chút nào, cho nên mới quyết tuyệt như thế, ngay cả một câu cũng không chịu nói với tôi.

Anh ấy đi rồi, cuộc sống của tôi dường như trở nên không còn khí lực, cả ngày tôi đều không biết nên làm gì, cũng chẳng muốn ăn gì.

Cho đến lần ngất xỉu trong tiết thể dục, tôi biết thì ra tôi đã mang thai. Tôi mang thai đứa con của anh ấy, đây là huyết nhục của tôi và anh ấy, tôi không giữ được anh, ít nhất cũng phải giữ được con của anh. Đây là con của Tử Thịnh, dù rằng chỉ lúc ngủ tôi mới có thể gọi tên anh. Tôi phải ăn nhiều cơm, tôi phải cố gắng chăm sóc cơ thể mình, tôi phải sinh một bé cưng khỏe mạnh cho anh ấy. Bé cưng nhất định sẽ giống anh ấy, có lông mi cong cong, có đôi mắt mê người, có giọng nói thu hút truyền cảm, đây là món quà tốt đẹp nhất mà ông trởi ban tặng cho tôi, tôi nhất định phải quý trọng nó thật tốt.

Nhưng họ không cho phép, không cho phép đứa bé này được sinh ra, họ muốn phá bỏ đứa bé này, nói tôi chỉ mới mười bảy tuổi, còn chưa biết mình đang làm gì. Họ ép tôi, ép tôi đến bệnh viện phá bỏ đứa bé, đây là con tôi, con của tôi và Tử Thịnh, sao tôi có thể phá bỏ được, đứa bé còn quan trọng hơn tính mạng tôi, tôi không cho phép, không cho phép bất luận kẻ nào làm tổn thương con tôi. Cách phá thai nhiều như vậy, có lẽ họ không thể đưa tôi đến bệnh viện thì sẽ động tay trong đồ ăn, tôi không thể, không thể mạo hiểm, đứa bé này là sinh mạng của tôi, tôi không cho phép nó xảy ra bất cứ chuyện ngoài ý muốn nào.

Họ đều là người xấu, đều là người xấu, đều không chấp nhận cho con tôi được sinh ra. Tôi phải sinh nó, sinh nó chờ Tử Thịnh trở về, anh ấy nhất định sẽ trở về, tôi biết, chỉ cần tôi vẫn chờ, anh ấy nhất định sẽ trở về. Sẽ trở về gặp tôi và con, sẽ quan tâm con của tôi.

Tôi đặt tên cho con của chúng tôi là Oai Oai, nghe nói tên mụ của trẻ con xấu một chút, vậy thì đứa bé mới có thể lớn lên rất tốt. Vậy thì Tử Thịnh sẽ trở về nhìn thấy bé cưng khỏe mạnh của anh ấy, chỉ cần tôi tiếp tục kiên trì, là có thể chờ con của chúng tôi sinh ra, nó sẽ gọi tôi là mẹ, gọi anh ấy là bố, vậy thì chúng tôi chính là một gia đình hạnh phúc, mãi mãi sẽ không chia lìa.

Tôi biết, họ không chịu cho tôi sinh đứa bé, còn nói đứa bé này là con hoang, không phải, thật sự không phải, đây là con của tôi và Tử Thịnh, nó có bố mẹ. Nhưng họ vẫn không chịu, họ muốn biết rõ bố của đứa bé, sau đó kiên quyết trừng trị người đó. Nhưng không thể được, Tử Thịnh không thể chịu thương tổn gì được, tất cả cứ để một mình tôi chịu đựng, tôi và con sẽ sống rất tốt.

Lúc con được bốn tháng, bụng tôi rốt cuộc hơi nhô lên, đây là huyết nhục của chúng tôi, cho dù không nhận được bất cứ sự chúc phúc nào. Nhưng họ vẫn không chịu từ bỏ, tôi biết, họ lại liên lạc với bác sĩ muốn tới hại con tôi. Họ không chịu buông tha con tôi, không cho tôi sinh nó, không được, tôi nhất định phải bảo vệ đứa bé này.

Hôm đó, trời mưa rất lớn, lực chú ý của họ đều không đặt vào người tôi, hình như gặp phải chuyện phiền toái nào đó. Tôi biết, đây là cơ hội duy nhất của tôi, tôi chạy trốn ra ngoài, mưa to như vậy, nhưng tôi lại chỉ nhớ rõ phương hướng đến nhà trọ của Tử Thịnh. Tôi không cảm thấy mưa đang ập vào người, chỉ biết là tôi muốn đi tìm Tử Thịnh, anh ấy ở nhà trọ, anh ấy ở đó, anh ấy sẽ bảo vệ con của chúng tôi.

Nhưng dù thế nào anh ấy cũng không mở cửa, tôi gọi lớn tên anh, anh ấy vẫn không ra mở cửa, Tử Thịnh Tử Thịnh Tử Thịnh, vì sao anh không ra, em thấy mệt lắm, chắc hẳn con cũng rất mệt. Nhưng Tử Thịnh vẫn không chịu mở cửa, nhà anh vẫn tối đen như mực, sấm đùng đùng sét lóe sáng, vẽ ra một mảng thê lương.

Tử Thịnh không ở đây.

Sao anh ở đây được chứ? Anh ấy đi rồi, rời đi rồi, đến nước Mỹ rực rỡ chói sáng rồi, anh đã sớm đi rồi. Ở đó có người đẹp ở bên, sao anh ấy có thể nhớ tới tôi, sao biết đến con của tôi? Anh ấy không ở đây, anh ấy không ở đây, anh ấy luôn không ở đây.

Anh ấy bỏ lại tôi rồi, bỏ lại trong cơn giông tố này, chắc hẳn là anh ấy ghét tôi yếu đuối, chắc hẳn là anh ấy phiền chán tôi, cho nên nhẫn tâm rời xa tôi.

Anh ấy sẽ không mở cửa cho tôi.

Tôi bước vào mưa, cảm thấy trong cơ thể dường như có thứ gì đó đang bị cuốn trôi đi, Tử Thịnh, Tử Thịnh, Tử Thịnh, em thấy đau lắm, thật sự đau lắm.

Phía trước có một bốt điện thoại, tôi chạy tới, bấm rất nhanh, đột nhiên bi ai phát hiện, thì ra tôi căn bản không có số điện thoại của anh ấy, tôi trượt xuống mặt đất, bây giờ tôi chẳng có gì cả, không có bất cứ thứ gì. Máu nhuộm quần áo, con à, chẳng lẽ con cũng muốn rời bỏ mẹ sao?

Không, đừng đừng, con của tôi, Oai Oai, đừng đi, không thể rời đi, không được rời đi, con của tôi, không thể rời đi được…

Tử Thịnh, con của chúng ta, con của chúng ta, đây là con của chúng ta. Anh ở đâu, vì sao anh không ở bên cạnh em, em muốn anh ở bên cạnh em biết bao, muốn dựa vào lòng anh biết bao, chứ không phải lạnh như băng nằm ở đây, nghe tiếng sấm sét vang vọng khắp không gian.

Tử Thịnh, rốt cuộc anh ở đâu?

Em đã đánh mất con của chúng ta, cho nên anh không chịu trở về ư? Không phải, con vẫn còn, chắc chắn vẫn còn, con của tôi, con của chúng tôi, đây là con của Tử Thịnh, sao nó có thể không còn nữa chứ…

Lạc Tử Thịnh há mồm thở dồn dập mới có thể khống chế cho cơ thể không run lẩy bẩy, anh chưa từng nghĩ Thiển Y đã trải qua những chuyện này. Anh đứng bật dậy, vung một quyền vào tường. Từng mảnh hình ảnh dội về trong óc, chuyện hôm đó không phải thực sự không có cảm giác gì, khi anh tỉnh dậy nhìn thấy vết máu đỏ tươi thì đã biết có chuyện không nên xảy ra đã xảy ra, nhưng lúc anh ra khỏi phòng, vậy mà lại nhìn thấy Hạ Tư Linh ngồi trong phòng khách. Cử chỉ của Hạ Tư Linh hơi mất tự nhiên, nên anh nghĩ người đó là cô, cho nên khi ấy lúc Hạ Tư Linh thổ lộ anh không cự tuyệt, anh lựa chọn chấp nhận cô, mà lúc đó Hạ Tư Linh cũng quyết định đi Mỹ cùng anh.

Thì ra tất cả đều là sai, tất cả phương hướng lúc ban đầu đều là sai.

Là anh, là anh khiến cô gái vốn vui vẻ hạnh phúc đó trở nên ưu tư tầng tầng lớp lớp, tất cả đều là lỗi của anh.

Tiếng sấm vang dội, Lạc Tử Thịnh đờ đẫn. Lại là thời tiết thế này, cô có cảm thấy sợ hãi không, có bất lực không, có cô đơn một mình chịu đựng không?

Anh không thể chấp nhận để cô một mình chịu khổ, cũng không muốn để cô một mình gánh chịu, đều là lỗi của anh, đều là lỗi của anh.

Anh vẫn muốn biết, là tên khốn nào hại cô biến thành dáng vẻ như bây giờ, hiện tại rốt cuộc anh đã biết, tên khốn đó chính là anh.

Bạn đang đọc Tình Đầu Khó Phai của Lục Xu
vietnovel
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 1

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự