Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 47 Một ngày nào đó sẽ biết

Bạn đang đọc Thượng Vị Công Lược: Bà đây đem vai ác dương oai (Mặc Linh) của Mặc Linh - 墨泠

Phiên bản Dịch · 1636 chữ · khoảng 5 phút đọc

Thời điểm cô bị chùm sáng bao phủ, Vu Hoan chỉ cảm thấy đầu nặng chân nhẹ, mất trọng lượng mà rơi xuống, từng cơn gió lạnh ào ào hướng vào trong cơ thể cô.

Cái lạnh kia không có nhiệt độ, mà là một loại rét lạnh xuyên vào trong xương cốt.

Vu Hoan muốn ổn định thân hình, thế nhưng vùng vẫy nửa ngày cũng không có cách nào, cô cũng không biết bản thân đang rơi xuống chỗ nào, bốn phía một mảnh đen kịch, căn bản nhìn không rõ.

"Đưa Âm Ngưng Hoa cho ta."

Vu Hoan cúi đầu nhìn Âm Ngưng Hoa bị mình nắm trong tay, lập tức sắc mặt tối đen, ngón tay thít chặt, đều là thứ đồ hư này!!

"Đừng bóp." Thanh âm Dung Chiêu có chút bất đắc dĩ, đoán chừng lần này hắn lại phải cõng nồi nữa rồi.

"Thứ này là ta lấy, muốn bóp liền bóp, liên quan gì đến ngươi." Vu Hoan ngữ khí ác liệt, "Đường đường là sáng thế chi kiếm vây mà phải cần những thứ này mới có thẻ duy trì hình người, ngươi là đồ giả mạo a!!”

Quả nhiên.

Dung Chiêu lại lần nữa than thở, "Ta không nghĩ tới lực lượng phong ấn năm đó lại lợi hợi như vậy ..."

"Ha, dùng thần lực kiêu trúc để phong ấn đương nhiên lợi hại." Vu Hoan cười nhạo một tiếng.

"..." Dung Chiêu nhíu mày, "Cô làm sao biết là dùng thần lực kiêu trúc để phong ấn?"

Vu Hoan sắc mặt cứng đờ, xoát một chút liền đem Âm Ngưng Hoan nhét vào trong Thiên Khuynh kiếm, đáp qua loa:"Nghe đồn."

Dung Chiêu nhìn thấy Âm Ngưng Hoa đột nhiên xuất hiện bên cạnh mình, mày nhíu lại sâu hơn.

Lúc trước hắn tự phong ấn chính mình, dùng lực lượng của bản thân, cũng chính là cái gọi là thần lực.

Cho nên hiện tại mới khôi phục chậm chạp như vậy.

Chuyện này vốn không có ai biết...

Dung Chiêu đem Âm Ngưng Hoan nắm trong tay, từng chút từng chút hấp thụ lực lượng của nó, huỳnh quang dần dần ảm đạm xuống, cuối cùng là khô héo.

Vu Hoan vẻ mặt hối hận, hận không thẻ đem mình vả miệng mấy cái, để ngươi tiện miệng.

Khí tức lạnh buốt quen thuộc từ phía sau ôm lấy cô, bên hông đột nhiên nhiều thêm một đôi tay trắng bệch đến đáng sợ, cơ thể Vu Hoan đột nhiên cứng đờ.

Mẹ, cô lúc nào đã đem Âm Ngưng Hoa nhét vào!!

Cô không những tiện miệng, lại còn tiện tay, cuộc sống này thật không có cách nào để sống tiếp mà.

Dung Chiêu ôm lấy Vu Hoan từ phía sau, cằm đặt lên trên bả vai cô, giọng nói lạnh lùng mang theo một tia nguy hiểm, "Cô rốt cuộc đã giấu ta bao nhiêu việc, hả?"

"Cũng… không có nhiều lằm, cũng chỉ là những chuyện không cần nói tới." Vu Hoan chột dại, thanh âm nói chuyện nhỏ đến sắp không nghe được.

Mẹ nó, cái này đột nhiên chuyển đổi phong cách là thể loại nào a.

Dung Chiêu, ngươi chỉ là kiếm linh cao lãnh, hiện tại hiện tại chuyển phong cách này rất không phù hợp với ngươi, nhanh mau về cao lãnh đi!!

"Chuyện không cần nói tới?" Khóe môi Dung Chiêu khẽ nhếch, trong con ngươi vốn luôn lãnh đạm nay lại nhiễm lên vẽ yêu dã, "Cô đối với ta có nói qua lời thật?"

"Có." Vu Hoan rụt cổ lại nghiêm túc gật đầu, "Tên của ta là thật."

Dung Chiêu: "..."

Hai người cùng rơi xuống, chỉ là Dung Chiêu ôm lấy mình, Vu Hoan liền cảm giác trước đó cũng khó chịu như vậy.

Thế nhưng lúc này cô tình nguyện khó chịu, cũng không muốn bị Dung Chiêu ôm lấy.

Phát giác được Vu Hoan bài xích, vẻ yêu dã trong con ngươi Dung Chiêu liền rút đi, khôi phục lại bộ dáng đạm mạc.

Hắn nới lỏng bàn tay, lại không có buông Vu Hoan ra, nhất định có một ngày, hắn sẽ biết...

Mà, hắn tin, ngày đó sẽ không xa nữa.

Vu Hoan nhìn thấy bộ dáng của Dung Chiêu không còn nguy hiểm như vừa rồi, cẩn thận thở hổn hển mấy cái, cũng không nói lung tung nữa, hù chết người.

"Đến rồi." Dung Chiêu buông Vu Hoan ra, ánh mắt đặt trên mặt Vu Hoan.

"..." Vu Hoan nhìn quanh bốn phía, đem Thiên Khuynh kiếm ôm chặt,

"Cái kia... đây là nơi nào?"

Có ánh sáng, lại không biết từ đâu chiếu tới, bốn phía đều là nham thạch, trên nham thạch có thứ xanh biếc phủ lên, khiến người buồn nôn.

Bên trái bọn họ có một thông đạo, ba phía còn lại kia đều bị phá hỏng. Trong thông đạo cũng có ánh sáng, thế nhưng rất yếu ớt, chỉ có thể nhìn rõ ở dưới chân.

"Đi phía sau ta." Dung Chiêu vòng tới trước mặt Vu Hoan, thân ảnh cao lớn lập tức che đi chút ánh sáng yếu ớt kia.

Vu Hoan có chút thất thần nhìn thân ảnh ở trước mặt mình, từ trước đến nay đều là cô đi ở phía trước...

"Đừng đụng vào những côn trùng ở xung quanh." Thanh âm Dung Chiêu từ phía trước chậm rãi truyền tới.

Vu Hoan liền giật mình, chút cảm giác quỷ dị kia vẫn chưa kịp ấp ủ trong nháy mắt liền biến mất không thấy gì nữa.

Lúc này cô chỉ nhớ hai từ, côn trùng!!

Mẹ nó cái thứ đồ xanh mơn mởn ở xung quanh kia là côn trùng? Mẹ nó cũng quá buồn nôn rồi.

Vu Hoan nhích lại gần xem, quả nhiên có động đậy. Toàn thân lập tức nổi da gà, cô xoa xoa đôi bàn tay, chạy đến bên cạnh Dung Chiêu, tự nhiên kéo tay hắn lại. Xúc cảm lạnh buốt, ở tình huống này, Vu Hoan một chút cũng không cảm thấy lạnh.

Dung Chiêu ghé mắt nhìn cô một cái, ngón tay giật giật, chủ động đổi thành nắm lấy cô.

Vu Hoan vẫn còn đang đắm chìm về những con côn trùng xanh mơn mởn kia, không có chú ý tới động tác của Dung Chiêu.

Đi thêm ước chừng khoảng nửa tiếng, ánh sáng phía trước dần dần sáng lên, thế nhưng ánh sáng kia rất đục, mang theo từng tia hắc khí.

Vu Hoan cùng Dung Chiêu hai mặt nhìn nhau, hai người đồng thời gia tăng tốc độ bước tới bên trong ánh sáng kia

Đập vào mắt chính là một mùi tanh ẩm mốc xộc tới, đợi thích ứng một chút, mới dần dần nhìn rõ.

"Cmn!' Đáy mắt Vu Hoan tràn đầy kinh hãi.

Xương khô, vô số xương khô, đắp lên thành hình dạng của hai người.

Những bộ xương khô này không phải màu trắng, mà hiện ra màu xanh, trong màu xanh lại lộ ra màu đen, vô cùng quỷ dị.

Trên mặt còn có không ít côn trùng màu xanh ở bên trên, thỉnh thoảng sẽ nhìn thấy có hai con toàn thân màu trắng.

Vu Hoan theo sát Dung Chiêu, thanh âm có chút run rẩy, "Dung Chiêu, ngươi...ngươi..."

"Lá gan của cô từ lúc nào lại biến nhỏ như vậy?"

Đáy mắt Dung Chiêu lóe lên một tia trêu tức lại không có tránh đi ánh mắt của Vu Hoan, cô khịt mũi cười nói: "Ta ghét nhất chính là những loại côn trùng mềm mềm như thế này, nhìn liền muốn buồn nôn."

Lời ngầm chính là, những thứ đồ khiến cô chán ghét này ngay cả dục vọng động thủ cô cũng không muốn.

"Có cái gì là cô không chán ghét?" Gặp cái gì cũng chán ghét, nữ nhân này không thích đồ vật.

"Ừm... nhìn tâm tình."

"..."

Nơi bàn chân đột nhiên truyền đến cảm giác đau nhói, Vu Hoan cúi đầu xuống nhìn, trên ống quần vậy mà đang có mấy côn trùng đang bò lên.

Vu Hoan vội vàng đánh rớt những côn trùng kia, vén ống quần lên nhìn vào chỗ đang có chút nhói đau, nơi đó đang nổi lên mấy điểm đỏ.

Vu Hoan nhíu nhíu mày, đầu ngón tay khẽ vuốt lên, lại không có khôi phục lại như trong tưởng tượng, mà ngược lại điểm đỏ kia lại to lên không ít.

Vu Hoan có chút giật mình, bản thân cô có năng lực chữa trị cường đại, chỉ cần không thương tổn đếu chỗ yếu, đều có thể khôi phục trong nháy mắt.

Thế nhưng có một thứ không có cách nào chữa trị

Độc...

Cho dù độc rất nhỏ không nguy hại đến tính mạng, cô cũng không có cách nào dùng năng lực này chữa trị.

Những thứ này vậy mà lại có độc...

Dung Chiêu cũng phát hiện Vu Hoan không có cách nào làm những điểm đỏ kia biến mất, biểu tình trên mặt lập tức nghiêm túc.

Hắn ngồi xổm người xuống, bàn tay nắm lấy bắp chân trắng nõn của Vu Hoan, đầu ngòn tay bao trùm lên trên điểm đỏ, rồi chậm rãi dời đi.

Vu Hoan cụp mắt nhìn ngòn tay trắng bệch của Dung Chiêu, "Làm sao? Có vấn đề gì sao?"

Dung Chiêu không có trả lời, hắn nghiêng đầu cẩn thận nhìn côn trùng màu xanh đang lúc nhúc trên mặt đất, ngón tay mới buông khỏi bắp chân của Vu Hoan.

"Hẳn là Hồng Vĩ Điệp, chẳng qua vẫn là côn trùng, độc tính không lớn, ta giúp cô đem độc lấy ra."

Hồng Vĩ Điệp??

Bạn đang đọc Thượng Vị Công Lược: Bà đây đem vai ác dương oai (Mặc Linh) của Mặc Linh - 墨泠
vietnovel
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Maxnt
Phiên bản Dịch
Thời gian

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự