Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 9 Thừa Nóng Mà Ăn - Chương 9

Bạn đang đọc Thừa Nóng Mà Ăn của Thương Bạch Bần Huyết

Phiên bản Dịch · 1468 chữ · khoảng 5 phút đọc

“Mẹ kiếp, con mẹ nó cậu kêu ai đó?”

Dương Mặc Thư vẫn còn choáng, “Hả? Xong rồi?”

Sau đó vươn tay sờ chỗ tiếp giáp giữa hai người, phát hiện Hứa Vãn Hà vẫn còn đâm ở phía sau, nhưng không cứng như lúc nãy, “Anh sao vậy?”

Hứa Vãn Hà bây giờ giận thật rồi.

Mình làm với người này đã hai lần rồi, trong hai lần không có lần nào được suôn sẻ, thực sự nhục nhã muốn chết.

Hứa Vãn Hà không đáp lại lời cậu, rút tính khí ra, nhấc chân lật người lại, “Đừng có kêu ông xã gì đó, mắc ói quá.”

Hứa Vãn Hà một lần nữa tuốt cứng cậu bé, sau đó nhìn chằm chằm người quay mặt về phía gương, “Nhìn cho kỹ vào, coi tôi làm thế nào cho cậu nằm liệt giường.”

Dương Mặc Thư nghe hắn nói vậy thực sự có hơi sợ, nhưng nghĩ lại một chút, Hứa Vãn Hà còn có thể làm được sao, lớn không nổi sao làm nứt hậu môn của mình thêm lần nữa được.

Đang nghĩ vậy, thì có một vật cứng thô to đột nhiên mạnh mẽ đâm vào từ phía sau, nóng hừng hực, hơi khác với cảm giác lúc trước.

Hứa Vãn Hà lần này không đeo bao.

Lỗ nhỏ khít chặt bởi vì vừa nãy đã được mở rộng quá mức, nên đã có thể thích ứng rất tốt sự đi vào bất thình lình này, Dương Mặc Thư muốn điều chỉnh tư thế một chút, nhưng vừa mới nhích chân, người phía sau đã bắt đầu động.

Nông vài cú lại thọc sâu vào, trêu chọc thành ruột, cọ xát làm cho bên trong vừa mềm vừa cộm (?).

Dương Mặc Thư hừ hừ vài tiếng, hai tay chống người dậy, ngẩng đầu nhìn chằm chằm vô gương.

Gương mặt Hứa Vãn Hà không giống với bình thường lắm, mày nhíu chặt, trên trán đổ một lớp mỏng mồ hôi, lông mi ướt, thật sự có một sức hấp dẫn không thể diễn tả bằng lời.

Mặt mày Dương Mặc Thư nóng ran, hơi thở trong miệng cũng bắt đầu trở nên dồn dập.

Sau khi biên độ nhỏ dần, Hứa Vãn Hà rút ra, nghỉ một chút, lại từ lỗ huyệt hơi mở rộng đâm vào, thúc mạnh vào những điểm cứng nhỏ trong ruột, điên cuồng rút ra chọc vào, chỉ trong chốc lát đã làm cho cậu bé giữa hai chân Dương Mặc Thư phun ra một vệt trắng đục.

Chất lỏng dính dớp chảy ra, chân Dương Mặc Thư đã sớm không thể chống đỡ được nữa, mềm nhũn khuỵu xuống.

Pháo hoa trong đầu bắn tung toé, đường ruột cực lực co rút, gắt gao siết chặt vật thô cứng phía sau, phát ra âm thanh dâm mỹ.

Hứa Vãn Hà thấy người cậu xìu xuống, bèn lấy hai tay chống qua hai bên người cậu, càng thâm nhập sâu hơn vào bên trong cửa động.

Da mặt Dương Mặc Thư nóng hầm hập, đôi mắt mất đi tiêu cự, “A ưm…”

Sức lực Hứa Vãn Hà mạnh đến kinh người, từ phía sau đâm sâu vào trong cơ thể, cố ý chạm đến điểm G.

Dương Mặc Thư cố gắng mở to mắt, hình ảnh người phản chiếu trong gương thực thực ảo ảo, sao cũng không thể thấy rõ.

Hứa Vãn Hà vừa đâm vừa một tay nhấc hông cậu lên, “Vểnh lên! Nhanh như vậy đã gục xuống rồi?”

Dương Mặc Thư nói năng không lưu loát, âm thanh trong miệng như đang nghẹn ngào.

Hứa Vãn Hà nghe cậu rên trong lòng ngứa ngáy, nên cũng không nói nữa, chỉ cúi đầu lật người qua lật người lại mà đâm, cuối cùng làm cho Dương Mặc Thư phải kêu cha gọi mẹ, lúc này mới hài lòng bắn toàn bộ tinh dịch vào sâu bên trong lỗ huyệt.

Hai người trên bồn cầu làm thêm một trận, chờ đến lúc sau khi đứng chọc vào, hai chân Dương Mặc Thư đã run lẩy bẩy.

Mệt thực sự, nhưng cũng rất thoải mái, thoải mái đến nỗi số lần Dương Mặc Thư bắn còn nhiều hơn so với Hứa Vãn Hà, lần cuối cùng đã nát bấy không còn ra hình dạng gì.

Sau khi làm xong, trời đã chập tối.

Hứa Vãn Hà kiệt sức, tìm một chỗ nằm xuống ngủ.

Dương Mặc Thư ngồi trên bồn cầu ròng rã một tiếng đồng hồ, mới rửa hết toàn bộ tinh dịch từ trong hậu môn ra.

Chờ tới khi bước ra, Hứa Vãn Hà đã ngủ thẳng cẳng.

Dương Mặc Thư khẽ rũ mắt xuống, nhìn hắn nằm lỳ trên giường, quần còn chưa cởi ra hẳn, hờ hững vắt trên hông, lộ ra đường cong eo mông rắn chắc.

Dương Mặc Thư nhìn người này, thực sự rất muốn lên nằm ngủ chung với hắn.

Hai người ngủ chung chăn, bản thân chỉ mặc quần ngủ, hắn nhất định phải để mông trần, có thể vừa ngủ vừa sờ mó hắn, sờ mó vui cũng có thể thưởng cho hắn để tay vào trong quần sờ cho mình.

Nghĩ vậy liền cảm thấy rất tốt.

Có người đứng bên giường Hứa Vãn Hà cười hê hê một hồi lâu, cho đến khi Hứa Vãn Hà bỗng nhiên trở mình, người này mới sợ hãi hoàn hồn trở lại.

Dương Mặc Thư quay người ra khỏi phòng, không nhanh không chậm bắt đầu mặc quần áo, vừa mặc vừa bĩu môi, không sao, dù sao mình vẫn còn trẻ, phía sau cũng chặt, cúc mới nở lần đầu, muốn kẹp chặt dưa leo chắc cũng không phải chuyện quá khó khăn gì.

Nghĩ như vậy trong lòng Dương Mặc Thư mới dễ chịu hơn chút.

Sau khi thu dọn xong liền đẩy cửa ra khỏi phòng, ngồi xổm trên chiếc xe taxi về nhà.

Tối hôm đó Dương Mặc Thư có hơi sốt.

Uống một viên thuốc hạ sốt, lục chăn bông mùa đông trong tủ ra đắp lên người, Dương Mặc Thư thật sớm đã lên giường chuẩn bị chờ ngủ đổ mồ hôi.

Nằm nửa tiếng đồng hồ, cả người nóng hổi không nói, nhưng bên trong cái mông cũng nóng hừng hực rất khó chịu, đưa tay sờ một chút, phát hiện phía sau sưng ghê gớm, còn dính một ít tơ máu.

Bởi vì chỗ ở của Dương Mặc Thư chỉ có duy nhất một chiếc gương trên bồn rửa tay, soi mặt còn được, soi chỗ này thì hơi bị khó, huống chi bây giờ còn đang phát sốt khó chịu, Dương Mặc Thư thực sự lười đi phí sức.

Chỉ mong mình đừng bị loét niêm mạc hậu môn, sáng mai đi khoa Hậu môn – trực tràng kiểm tra một chút, phòng bệnh hơn chữa bệnh.

Lúc Tiểu Vương khoa Hậu môn – trực tràng gặp lại Dương Mặc Thư, đã không còn giống mọi khi rồi.

Mắt chìm xuống, gương mặt cười như không cười, “… Tiểu Dương… Ăn sáng chưa… Tôi mới vừa rửa dâu xong, cậu ăn thử đi, ăn nhiều trái cây rất tốt, thông ruột dễ tiêu.”

Dương Mặc Thư giày vò cả một buổi tối cuối cùng cũng hạ sốt, lúc này sắc mặt vẫn còn chút tái nhợt, chỉ thấy cậu yếu ớt đứng bên bàn làm việc, lấy một trái dâu tươi từ chiếc rổ trong tay tiểu Vương, “Cảm ơn nha.”

Tiểu Vương nhìn cậu cúi đầu ăn 4 5 trái, “Cậu tới làm gì vậy? Không phải lại tới khám nữa chứ?”

Dương Mặc Thư ăn rất lâu, nhìn thấy dâu tây trong rổ nhỏ không còn nhiều, liền có chút ngượng ngùng, “Đúng vậy.”

Tiểu Vương thở phào một hơi, “Tôi chờ cậu trả lời mà muốn ngất luôn, sao vậy, không phải hậu môn nứt nữa chứ?”

Dương Mặc Thư lắc đầu, “Không, lần này không phải.”

Sau đó dừng một chút, “Lúc tôi đi học môn này học không giỏi, tự mình kiểm tra không được, muốn đến chỗ anh xem một cái cho yên tâm, quan trọng nhất là miễn phí.”

Tiểu Vương đứng dậy đi vào phòng kiểm tra phòng, “Được rồi, vào đi.”

Dương Mặc Thư đi theo sau, nhanh chóng lên giường cởi quần, hai tay ôm đầu gối, chờ kiểm tra.

Tiểu Vương đeo găng tay vào, nhìn chằm chằm tiểu huyệt đỏ ửng kia một lúc, sau đó tháo găng tay ra.

“Tiểu Dương à, sau này đừng đến nữa, cậu không sao, vẫn rất tốt.”

Sau khi cởi găng tay ra, Tiểu Vương thở dài, “Cậu cứ đến làm tôi rất ngại, cảm giác hơi là lạ.”

Bạn đang đọc Thừa Nóng Mà Ăn của Thương Bạch Bần Huyết
vietnovel
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự