Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 40 Thừa Nóng Mà Ăn - Chương 40

Bạn đang đọc Thừa Nóng Mà Ăn của Thương Bạch Bần Huyết

Phiên bản Dịch · 2484 chữ · khoảng 9 phút đọc

Dương Mặc Thư cứ như vậy mà dẫn Mạc Mặc đi.

Lúc mới vừa đi đàn em Hứa Vãn Hà có lên cản một lần, Hứa Vãn Hà dường như không có động tĩnh gì, Dương Mặc Thư vòng qua đàn em rồi dẫn Mạc Mặc lên khu khám bệnh Mạc Mặc làm kiểm tra.

Mạc Mặc vừa đi vừa cẩn thận dò xét Hứa Vãn Hà, vốn định muốn nói mấy câu tốt đẹp với hắn, nhưng thấy sắc mặt của hắn khó coi đến đáng sợ, cuối cùng cũng không nói.

Người ở bên cạnh Hứa Vãn Hà thấy thế bước tới an ủi, “Anh Hứa… Con người anh Tiểu Dương tốt thật… Rất có lòng thương người… Anh ấy nhất định là thấy thằng đó chảy máu mũi mới đi giúp nó… Không hổ là bác sĩ, có y đức ha…”

Người bên cạnh tự nhiên hiểu được hàm ý trong lời nói này, liên tục hùa theo, “Đúng đó, đúng đó, nếu thằng đó không sao, anh Tiểu Dương của mình mới không gặp tml đó nữa, với lại nó vừa trắng đầu lại to như vậy… Còn ngứa đòn muốn đánh… Tao thấy anh Hứa còn chưa động tay gì mà…”

Hứa Vãn Hà không lên tiếng, cố kìm nén cơn ganh ghét trong lòng.

Nhưng cảm giác không thể nói rõ cũng không thể tả được lại nhiều hơn.

… Có chút mất mát, lại có hơi lo lắng…

Tia nắng giữa trưa độc hại, Hứa Vãn Hà đứng dưới ánh mặt trời gay gắt, nhìn chỗ hai người đã biến mất, khẩn thiết hi vọng xuất hiện một bóng người nơi cuối đường.

Từ xa đi về phía mình, nụ cười mang theo trên mặt, trắng trẻo mềm mại, tốt nhất là nói mấy câu với mình, cho dù là hờn trách cũng được, Hứa Vãn Hà đều sẵn lòng nhẫn nhịn không nổi giận với cậu.

Chỉ cần cậu mở miệng, giờ muốn ăn bún thì ăn bún, muốn ăn lẩu thì ăn lẩu, cùng uống Coca Fanta Vương Lão Cát (*), làm gì cũng được hết, Hứa Vãn Hà đều sẽ dẫn cậu đi.

(*) Tên nhãn hiệu nước ngọt.

Nhưng đợi thật lâu, người này cũng chưa xuất hiện.

Hứa Vãn Hà bị phơi nắng tới phát mệt, mồ hôi lấm tấm trên trán lăn xuống thành những viên minh châu, tựa như giọt nước mắt.

Trong đầu đều là hình ảnh thằng rắm thối đó ở cùng với Dương Mặc Thư, băng bó vết thương, nồng tình mật ý, lúc Dương Mặc Thư xử lý vết thương nắm được tay cậu, nhân cơ hội tỏ tình…

Nẫng tay trên của mình.

Đệt mẹ nó.

Đàn em ở bên cạnh nói hồi lâu, thấy Hứa Vãn Hà không những không hòa hoãn lại, mà trái lại sắc mặt càng ngày càng không đúng.

Không biết là phẫn nộ hay say nắng.

“Anh Hứa… Mình đừng phơi nắng ở đây nữa… Bị say nắng rồi…”

Sau đó lại giải thích, “Với lại… Em thấy chân anh cũng chảy máu rồi, chúng ta vừa lúc ở bệnh viện, hay là tiện thể đi xử lý một chút đi…”

Hứa Vãn Hà lấy lại tinh thần, rũ mắt nhìn chân mình.

Tuy nói là mình sợ thằng nhóc đó giành trước, nhưng lại ngại mất thể diện, ngại trực tiếp đi tìm Dương Mặc Thư.

Xử lý vết thương cũng tốt, nói không chừng sẽ gặp được.

Còn ra vẻ mình không phải chủ động đi tìm cậu ta.

Tới lúc đó xem tình hình rồi nói sau.

Nghĩ thế, 4 người liền trực tiếp đi tới khu khám bệnh.

Mạc Mặc quả thực không có sao, mặt chắc là rất nhanh sẽ có thể bớt sưng, không đến nỗi để lại sẹo gì.

Cơn giận của Dương Mặc Thư cũng tiêu tan theo hơn phân nửa.

Đến khi hết bận, lại nghĩ tới Hứa Vãn Hà, thấy không còn giận nữa, liền muốn gọi điện cho hắn.

Dương Mặc Thư nhỏ mọn, nhưng trên căn bản đều biểu hiện trên phương diện thù dai, hơn nữa lần này Hứa Vãn Hà không nói năng gì, không chửi một câu thô tục nào, thái độ cũng xem như là coi được.

Quan trọng nhất là, sắp trưa rồi, gọi điện hỏi hắn một chút đi đâu ăn cơm cũng rất cần thiết.

Mạc Mặc đi rồi, cậu lên lầu về phòng khám của mình.

Không ngờ giữa đường gặp bác sĩ Vương khoa Hậu môn – trực tràng, nói có đem vải tươi đến, rủ Dương Mặc Thư đi ăn.

Dương Mặc Thư thấy ăn vải là gấp, quên luôn vụ gọi điện thoại, theo sau bác sĩ Vương lên khoa Hậu môn – trực tràng.

Hứa Vãn Hà mãi đến lúc bôi thuốc cũng không thấy Dương Mặc Thư đâu.

Còn kêu đàn em tới khoa thần kinh nhìn một cái, không có ai ở đó.

Hứa Vãn Hà vô cùng buồn bực, trực tiếp giận cá chém thớt lên người bên cạnh, doạ sợ y tá bôi thuốc đến mức tay run, đổ hết nửa chai thuốc sát trùng.

Mày rậm nhíu lại, trong đầu Hứa Vãn Hà chuyển động với tốc độ nhanh.

Xem ra không chủ động là không xong rồi.

Nhưng những chuyện chủ động theo đuổi tỏ tình đối với mình mà nói, đã không thể nói là không giỏi nữa, mà thực ra là không có kinh nghiệm.

Lớn như vậy rồi mà chỉ có một lần chủ động ra trận, đó là tặng hoa cho Đường Tử Ngôn.

Có điều lúc đó kết quả không tốt lắm, Hứa Vãn Hà lần này không muốn tặng hoa nữa.

Y tá xử lý xong, thu dọn đồ đạc chuẩn bị đi, liền nghe người bệnh lên tiếng.

“Có ai theo đuổi cô chưa?”

Y tá hồi hộp ngẩng đầu, nhìn chằm chằm người đàn ông trước mắt này.

Nếu đổi thành bình thường, y tá chắc chắn sẽ lườm người đó một cái rồi cứng rắn ném câu đồ thần kinh rồi đi.

Nhưng lần này không có nói như vậy, ngoại trừ người đàn ông này thật sự rất hung ác ra, còn thêm… Anh ta nhìn rất đàn ông, thân hình cao lớn rắn chắc, cũng coi như có chút thiện cảm.

Y tá cười ngại ngùng, “Ơ… Tôi có bạn trai rồi…”

Hứa Vãn Hà nghe cô vừa nói vậy, rút chân lại, vung tay lên, “Được rồi, được rồi, cô đi đi.”

Nói xong rồi lấy điện thoại ra gọi cho Đường Tử Ngôn.

Lại nói tới quan hệ giữa Hứa Vãn Hà và Đường Tử Ngôn, không giống với lúc trước lắm.

Trở nên tùy ý rất nhiều.

Trước đây Hứa Vãn Hà nói chuyện với cậu toàn là nói một đằng làm một nẻo, bây giờ thì rất trực tiếp, thân hơn nhiều.

Đường Tử Ngôn cũng đã giao hết thế lực của cậu ta cho mình, mà ở tương lai không xa, người này cũng sắp sửa đi.

Đã không còn tranh chấp lợi ích, nên quan hệ giữa người với người cũng thuần túy hơn rất nhiều.

Đường Tử Ngôn rút khỏi thân phận đại ca xã hội đen, điều đó trong mắt Hứa Vãn Hà, cũng chỉ còn sót lại thân phận em trai này.

Không làm người yêu được, Hứa Vãn Hà cũng không muốn làm bạn với cậu.

Bây giờ chỉ cần nghĩ tới cậu, trong đầu tự nhiên hiện lên khoảng thời gian còn trẻ trước đây, mình nhận một đứa trẻ chừng 10 tuổi, cùng ăn cơm cùng đi dạo.

Giống như em trai mình.

Điện thoại nghe rất nhanh, âm thanh bên trong ấm áp mềm mại, “Sao vậy?”

Hứa Vãn Hà đi tới ban công cuối hành lang, châm điếu thuốc cho mình, “Hỏi cậu chút chuyện…”

Trong điện thoại cười một tiếng, “Nói đi.”

Hứa Vãn Hà ngậm điếu thuốc, ánh nắng rơi lên da hắn, ngăm đen sáng bóng, như thoa một lớp dầu, “Lúc đó sao cậu theo đuổi được Thẩm Hàm vậy, nói cho tôi nghe chút.”

“Tôi theo đuổi Thẩm Hàm?”

“Ồ, vậy nó theo đuổi cậu à? Nghĩ cũng là nó theo đuổi cậu, nó chẳng ra làm sao cả.”

Đường Tử Ngôn cười một hồi lâu, “Là tôi theo đuổi anh ấy.”

Hứa Vãn Hà không nói được đây là cảm giác gì.

Không tức giận, cũng không băn khoăn như trong tưởng tượng.

Rất bình thản, “Quả nhiên da mặt cậu cũng dày thật, được đó, nói tôi nghe một chút, sao cậu theo đuổi được nó?”

“Ồ… Anh ấy không phải là cảnh sát sao, tôi cứ tới cục cảnh sát tìm anh ấy khiếu nại, nói tôi không có bạn trai thôi…”

Hứa Vãn Hà nghẹn một họng máu trong lòng, “Đệt! Cậu thật mẹ nó ngu ngốc vô liêm sỉ.”

Âm sắc của Đường Tử Ngôn bình thản, giống như thường ngày, không có giận dỗi gì, “Cậu hỏi cái này làm gì?”

Sau đó lại dừng một chút, “Không lẽ…”

Ẩn ý trong câu này, Hứa Vãn Hà đương nhiên hiểu được.

“Thả cái rắm mẹ mày! Ông đây mà đi theo đuổi người ta chắc? Con mẹ nó mày tưởng tao tiện giống mày hay gì?”

Mắng đủ rồi, Hứa Vãn Hà lại có chút thở không nổi, “Cậu chỉ cần nói là được rồi, hỏi toàn mấy cái không đâu… Như đàn bà…”

Đường Tử Ngôn là người thông minh, mấy câu đã đoán ra được ý của Hứa Vãn Hà, chờ hắn mắng đủ rồi, liền kiên nhẫn nhắc nhở hắn mấy câu, “Theo đuổi hay không theo đuổi gì… Nếu như không thích, cậu làm sao cũng theo đuổi không được, ngược lại chỉ cần có cảm giác, nói một câu là xong rồi.”

Hứa Vãn Hà hơi sốt ruột, “Vậy tôi nói gì bây giờ?”

Đường Tử Ngôn bắt đầu cười, “Muốn nói gì thì nói đó thôi…”

Hứa Vãn Hà tỉnh táo lại, thấp giọng mắng một câu, “Chó chết.”

Đầu bên kia không nhịn được cười, “Còn chuyện gì nữa không?”

Hứa Vãn Hà ném điếu thuốc xuống, đưa chân dí tắt, “Cười cười cười! Cười cái rắm mẹ mày! Thẩm Hàm là cái thằng xấu xí! Mày cứ cười đi!”

Nói xong liền cúp điện thoại, tức đến nổ phổi nhìn đàn em, “Mấy đứa tụi bây, nói tao nghe chút… Làm sao mẹ nó tỏ tình với người ta vậy, đệt □□ nó, phiền chết đi được…”

Đàn em nghe hắn nói chuyện điện thoại cả buổi, trong lòng đã có tính toán, “Anh Hứa… Hay là giờ em gọi điện thoại kêu người đặt khách sạn, rồi bắn pháo hoa ở bên ngoài gì đó, đến khi có bầu không khí rồi, chắc cũng quá rõ ràng rồi không cần phải nói gì nữa…”

Hứa Vãn Hà lạnh lùng liếc nhìn người nói chuyện, “Mày học ai vậy?”

Tên đàn em đó ngượng ngùng cười cười, “Anh Hứa, để anh chê cười rồi, em theo đuổi vợ em như vậy.”

Hứa Vãn Hà vừa nghe đã từng thành công, lập tức gật đầu, “Được rồi, cứ vậy đi.”

Dương Mặc Thư ăn đủ vải ở khoa Hậu môn – trực tràng rồi, nhìn thời gian, thấy tới lúc phải về phòng khám điểm mặt, chào bác sĩ Vương một chút rồi đi.

Trước khi đi bác sĩ Vương còn cho cậu hai quả vải lớn.

Dương Mặc Thư cầm quả vải, ra cửa, đi cầu thang bên phía hành lang sát ban công.

Nghĩ người tương đối ít, thanh nhàn.

Kết quả mới lên tầng 1, thấy có mấy người đứng bên ban công nói chuyện, một người trong đó bởi vì thân hình cao lớn mà rất gây chú ý.

Dương Mặc Thư không khỏi nhìn thêm mấy lần.

Kết quả là bắt gặp ánh mắt của Hứa Vãn Hà.

Hứa Vãn Hà đang giao phó cho đàn em đi mua pháo hoa, ai ngờ thấy Dương Mặc Thư đang nhìn mình, trong lúc nhất thời thấy ngại vô cùng, vội vàng quay mặt qua chỗ khác.

Da mặt nóng lên, còn thấp giọng mắng một câu.

Mấy người bên cạnh nhanh chóng nên làm gì thì làm cái đó đi hết.

Dương Mặc Thư nhìn chằm chằm Hứa Vãn Hà một hồi.

Chặc lưỡi, nghĩ người này đẹp trai đến rung động lòng người, đúng thực là nam thần.

Hứa Vãn Hà nghe bên cạnh không có động tĩnh, còn tưởng Dương Mặc Thư đã đi, ai dè vừa mới quay mặt qua, liền nhìn thấy cặp mắt một mí trước mặt.

Trong lòng hơi ngứa ngáy.

Rất lạ lùng.

Trước đây thấy ngoại hình của Dương Mặc Thư chả ra sao, giờ trái lại càng nhìn càng vừa mắt, thấy cũng rất đẹp.

Mẹ nhà nó, trai đẹp xứng với trai đẹp, tài giỏi với tài giỏi, có chút đắc ý, đệt.

Dương Mặc Thư nhìn Hứa Vãn Hà một hồi, “Sao anh lại ở đây?”

“Không phải cậu dẫn người khác đi khám sao? Tôi không có ai quan tâm nên tự thân vận động thôi…” Hứa Vãn Hà nghiêm mặt, “Nó tỏ tình với cậu à?”

Dương Mặc Thư nhìn hắn một hồi, cười ha ha cả buổi.

Cuối cùng mới lắc đầu một cái, đưa cho Hứa Vãn Hà một quả vải, “Cho anh ăn cái này, ngon lắm, rất ngọt.”

Sau đó đưa quả còn lại cho hắn, “Cho anh hết.”

Trong tay Hứa Vãn Hà nắm hai quả vải, cảm thấy có hơi mất mặt.

Mình đã một đống tuổi, còn là trùm, lại chơi trò tình yêu này, mất giá thật.

Nhưng càng nghĩ như vậy, càng không hiểu sao cảm thấy rất này nọ, “À… Thì… Cậu tan làm xong tôi dẫn cậu đi ăn cơm nhé…”

Dương Mặc Thư hơi kinh ngạc, nghĩ hai người càng ngày càng tâm linh tương thông, cứ như vậy, cơ thể, mức độ ngầm hiểu trong lòng, chỉ còn thiếu gu thẩm mỹ.

Thật là, muốn mặc đồ đôi ra ngoài khoe khoang ghê.

“Đi ăn bún nha?”

“Ừ, được.”

“Quán kế bên bệnh viện đi! Cái quán mà hồi trước tôi muốn đi á!”

“Ừ, được.”

“Tôi ăn bún thịt thái sợi cải bẹ, anh ăn bún qua cầu, như vậy tôi có thể ăn được cả hai.”

“Ừ, được.”

“… Hả? Anh có ăn vải không, không ăn thì trả lại tôi, đừng có cầm hư…”

“Đệt mẹ mới đưa cho tôi giờ đòi lại hả?” Hứa Vãn Hà bỏ vải vào trong túi quần, túm Dương Mặc Thư đi, “Thật mẹ nó không biết phải trái… Lát nữa tôi đưa một túi cho cậu…”

Bạn đang đọc Thừa Nóng Mà Ăn của Thương Bạch Bần Huyết
vietnovel
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 1

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự