Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 38 Thừa Nóng Mà Ăn - Chương 38

Bạn đang đọc Thừa Nóng Mà Ăn của Thương Bạch Bần Huyết

Phiên bản Dịch · 1973 chữ · khoảng 7 phút đọc

Hứa Vãn Hà vậy mà dẫn Dương Mặc Thư đi ăn lẩu thật.

Điều này làm cho Dương Mặc Thư rất ngạc nhiên, bởi vì Hứa Vãn Hà thật sự rất ít khi nghe theo ý mình.

Không biết lần này gắn sai cọng dây nào rồi.

Lúc ăn cơm không giống trong mơ lắm.

Hứa Vãn Hà không chấm dầu vừng, cũng thích tương vừng, không uống sữa đậu nành, lại thích uống chút rượu.

Do miệng mồm còn khó khăn, hai người gọi nồi uyên ương, Dương Mặc Thư cho vào một ít cay, thấy miệng khó chịu, liền đổi nước dùng.

Cứ như vậy nhiều lần.

Hứa Vãn Hà vậy mà cũng không chửi cậu.

Ăn rất ít đã bỏ đũa, móc điếu thuốc ra hút.

Nhìn chằm chằm Dương Mặc Thư, dường như có tâm sự nặng nề.

Đến lúc ăn xong, Hứa Vãn Hà có việc đột xuất, liền thu xếp đàn em lái xe đưa Dương Mặc Thư về nhà.

Buổi tối ngủ không được, Dương Mặc Thư nhớ tới khoảng thời gian đã trải qua, cảm thấy mình rốt cục cũng sắp hết khổ rồi.

Trước đây chịu khổ, nói không chừng sau này sẽ có cơ hội trả đũa lại.

Nhớ tới đây, Dương Mặc Thư vươn mình từ trên giường ngồi dậy, lật cuốn nhật ký ra, nằm trên bàn, viết xoàn xoạt.

  1. Ném đôi tất vàng tôi tặng anh ta.

  2. Bị đói tới mấy lần.

  3. Bỏ nửa miếng bánh cuộn chiên tôi chưa ăn xong.

  4. Từ chối đi ăn bún.

  5. Vừa tỉnh đã kêu người ném tôi đi, làm rớt miếng bánh mới hâm nóng của tôi.

    Dương Mặc Thư liệt kê một loạt vào nhật ký, viết tới viền mắt phát ướt.

    Nghĩ chờ sau này anh ta yêu mình tới không thể nào rút ra được nữa, nhất định phải nghiêm khắc trừng trị anh ta.

    Viết đầy ba trang, Dương Mặc Thư dường như đã trút hết được nỗi lòng, tắt đèn lên giường, ngủ thẳng đến trời sáng.

    Quá trình đi làm thường không có gì khác nhau, lúc nhàn rỗi, Dương Mặc Thư chợt nhớ tới Mạc Mặc, cảm thấy mình thực sự nên thăm hỏi một chút, liền vội vàng bấm gọi cho Mạc Mặc.

    Hôm nay Mạc Mặc nghỉ phép, đang phun nóc xe ở thẩm mỹ viện ô tô, kết quả nhận được điện thoại Dương Mặc Thư, không giải thích gì, liền trực tiếp lái xe tới.

    Dương Mặc Thư sao cũng không từ chối được, khi gọi đến cuộc thứ ba, người cũng đã ở dưới lầu khu khám bệnh.

    Hai người hẹn gặp nhau ở trước cửa cầu thang ở đại sảnh, nhìn Mạc Mặc từ xa bước tới, Dương Mặc Thư vẫn rất áy náy, “Thật xin lỗi… Hại anh bị đánh một trận…”

    “Trong điện thoại không phải đã nói không sao rồi à.”

    Mạc Mặc cười bước tới, ra hiệu không cần nói nữa, “Dù sao tôi cũng đã chạy rồi, đám người đó cũng không làm gì tôi.”

    Nói xong liền quan sát Dương Mặc Thư một hồi, “Người đàn ông đó là bạn trai cậu hả?”

    Dương Mặc Thư suy nghĩ một chút, “Cũng không phải… Tôi theo đuổi anh ta thôi.”

    Mạc Mặc ha một tiếng, “Cậu thật thú vị, dám theo đuổi xã hội đen, tôi thấy anh ta như vậy, chắc là trùm đầu sỏ nhỉ…”

    “Nó đó.” Dương Mặc Thư gật gật đầu, nói chuyện khác, “Thực ra con người anh rất tốt, nhưng sau này chúng ta bớt liên lạc đi, để khỏi làm liên lụy anh.”

    Biểu cảm Mạc Mặc có hơi lạ, nhìn chằm chằm Dương Mặc Thư một hồi, ánh mắt phức tạp.

    Không giống như thất vọng, trái lại là mơ hồ kích động, “Tiểu Dương… Thực ra… Tôi thấy sau này chúng ta có thể làm bạn được mà, không cần liên lạc, cậu yên tâm tôi không có ý dây dưa với cậu, tuy nói Tiểu Thạch Đầu giới thiệu cậu cho tôi biết là muốn tác hợp chúng ta, nhưng tôi mới quen cậu có mấy ngày, mới ăn chung một bữa cơm, chẳng qua thấy cậu rất tốt, cũng chỉ có thế thôi, cậu đã có người thích, vậy tôi chỉ trách mình tới muộn, chúng ta sau này làm bạn đi, cậu có việc gì gọi cho tôi là được.”

    Sau đó dừng một chút, “Ừm… Thực ra… Lần này tôi tới gặp cậu.. Chủ yếu là vì có chuyện này muốn nói với cậu…”

    Mạc Mặc hơi lúng túng, “Cậu nghe xong đừng giận nhé…”

    Dương Mặc Thư nhìn anh ta, “Nói đi.”

    Mạc Mặc thở phào một hơi, dường như đã hạ quyết tâm, “Tiểu Dương, tôi lớn như vậy rồi, trước giờ chưa từng thấy ai còn có thể chạy vượt được tôi hết, thật sự… Tôi rất muốn quen anh ta…”

    Dương Mặc Thư ngay lập tức nóng máu, “Anh làm gì?”

    Mạc Mặc không phát hiện cảm xúc của Dương Mặc Thư thay đổi, vẫn đắm chìm trong kinh hãi, “Thật đó, quá nhanh luôn.. Người này chạy nhanh lắm… Nhanh ghê gớm… Nhanh kinh khủng… Lực đạp cũng không tồi… Hơn nữa anh ta còn mặc đồ thời trang đi dép nữa, tôi thấy dép anh ta rớt hết rồi, còn có thể đuổi kịp tôi… Quá trâu bò… Thật sự… Quá trâu bò…”

    Sau đó lại cầm lấy tay Tiểu Dương, “Tiểu Dương, tôi chạy cự li ngắn trước giờ chưa nể phục ai, lần này phục thật rồi, quá nhanh, muốn chạy lại một lần, cậu xem, tôi đã mang giày chạy bộ tới, trong xe tôi còn có một đôi giày đinh, xem nhu cầu sân bãi, bất cứ lúc nào cũng có thể đổi giày được…”

    Dương Mặc Thư không thèm rút tay mình về, rũ mắt nhìn.

    Không phải chứ, người này đi một đôi giày chạy bộ Adidas màu đỏ dưới quần tây màu xám tro.

    Thật chẳng ra sao.

    “Anh muốn kêu tôi gọi anh ta chạy một lần với anh hả?”

    Mạc Mặc lắc đầu, “Không phải, tôi muốn quen anh ta trước một chút, tôi mang giày chạy bộ đi gặp cậu… Thật sự rất sợ… Lỡ như anh ta xuất hiện, tôi cũng dễ chạy không như… giày da lần trước mang, ảnh hưởng phát huy…”

    Rồi lại mở miệng, “Tôi thấy cậu rất tinh mắt, đại ca kia nhìn rất nam tính, bên cạnh tôi ít bạn như vậy, thật đó, hay là cậu nói với anh ta, bữa nào tôi mời, cùng ra ăn bữa cơm, quen biết chút đi…”

    Dương Mặc Thư vốn không muốn đồng ý, nhưng vừa nghe có ăn cơm lại do dự, “Được, vậy để tôi thử xem…”

    Hứa Vãn Hà từ tối qua vẫn luôn suy nghĩ chuyện gì đã xảy ra.

    Thậm chí ngay cả lúc mình ra ngoài làm việc, cũng thỉnh thoảng nghĩ tới.

    Dương Mặc Thư đối với mình mà nói, là sự tồn tại kỳ lạ, trước nay chưa từng có.

    Hứa Vãn Hà có lúc không thể tin nổi, trong một khoảng thời gian ngắn như vậy mình sao lại thích người khác, đương nhiên cũng có thể là thích “chịch” người khác.

    Điều này làm cho hắn không biết xử trí thế nào, đến nỗi tối cũng ngủ không yên, lăn qua lộn lại trên giường, thậm chí còn muốn gọi cho Đường Tử Ngôn xin kinh nghiệm.

    Nhưng rốt cuộc cũng không làm.

    Khi trời sắp sáng, Hứa Vãn Hà nghĩ, nếu như lúc đó Dương Mặc Thư muốn hỏi mình có chấp nhận bên cạnh cậu ta không.

    Chắc là sẽ không từ chối đâu nhỉ.

    Chuẩn bị với chưa chuẩn bị cái gì… Không phải chỉ quen nhau thôi sao, dù sao yêu nhau cũng không phải chuyện mất mặt mất giá gì, thấy da mặt Đường Tử Ngôn cũng rất dày, không biết xấu hổ yêu đương cũng không ai cười nhạo cậu ta.

    Mình yêu một lần trời cũng không sập.

    Không được nữa thì chia tay thôi.

    Nhưng chủ động tỏ tình lại rất mất mặt, chuyện như vậy nhất định phải chờ Dương Mặc Thư nói trước.

    Hứa Vãn Hà sau đó lại nghĩ gì, đã không nhớ rõ, mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi, sau khi tỉnh dậy, đã gần trưa rồi.

    Thức dậy ra ngoài, gặp hai người, bôi thuốc lên chân, Hứa Vãn Hà liền dẫn ba tên đàn em lái xe tới bệnh viện Dương Mặc Thư tìm cậu.

    Bởi vì bệnh viện còn chưa tới lúc tan làm, chắc Dương Mặc Thư còn ở trong đó, Hứa Vãn Hà bèn không gọi điện cho cậu.

    Muốn trực tiếp vào tìm người, nói không chừng còn là một kinh hỉ.

    Ai ngờ, mới vừa vào tới khu khám bệnh, từ xa đã nhìn thấy hai người  đứng tán gẫu ở trước cửa cầu thang đại sảnh.

    Hứa Vãn Hà lập tức lửa cháy bừng bừng.

    Dương Mặc Thư nghe Mạc Mặc nói một hồi lâu, mới hiểu được anh ta không phải có ý với Hứa Vãn Hà, mà là có chút sùng bái, nên rất vui vẻ.

    Hai người đang nói hăng say, Dương Mặc Thư trong lúc vô tình nhìn thoáng qua thấy 4 tên xã hội đen đi vào, không tự chủ run một cái, “Mạc Mặc, ê… Tới rồi…Tới rồi…”

    Da Mạc Mặc căng ra, “Ai vậy… Đậu… Tới thật rồi…”

    Dương Mặc Thư vội vàng nghênh đón, “Anh trước tiên đừng nhúc nhích, tôi qua đó nói với anh ta một chút.”

    Nói xong rồi chạy tới, ngăn Hứa Vãn Hà lại, “Sao anh trực tiếp tới luôn… Cả điện thoại cũng không thèm gọi?”

    Hứa Vãn Hà giơ tay tóm chặt cổ áo Dương Mặc Thư, trong lòng chua xót, “Đệt! Thằng chó đẻ nhà cậu! Nếu tôi mẹ nó gọi cho cậu, thì đã không nhìn thấy cậu ở đây dan díu với đàn ông rồi nhỉ?”

    Mạc Mặc vừa nhìn Hứa Vãn Hà động tay với Dương Mặc Thư, cũng không chú ý đến hình tượng, vội vàng giãn gân cốt ở cửa cầu thang, làm khởi động.

    Dương Mặc Thư nhìn xung quanh, nhỏ giọng, “Đâu có, anh đừng như vậy, cấp trên nhìn thấy sẽ tìm tôi nói chuyện, còn tưởng tôi phạm sai sót gây ra tranh chấp chữa bệnh đó…”

    Hứa Vãn Hà không thèm nghe cậu nói gì, chỉ lo đau lòng.

    Tưởng chỉ có mình thấy Dương Mặc Thư ổn, kết quả vẫn được người ta để ý tới đấy thôi.

    Năm đó Đường Tử Ngôn bị thằng nhóc Thẩm Hàm không biết xấu hổ đó giành đi, giờ cả Dương Mặc Thư cũng có lốp xe dự phòng.

    Mình thật mẹ nó số khổ.

    Hứa Vãn Hà tự làm mình khổ tâm, buông Dương Mặc Thư ra, siết chặt nắm đấm đi về phía Mạc Mặc.

    Lúc này nhất định phải ra tay trước để giành lợi thế.

    Trước tiên xác định quan hệ với Dương Mặc Thư, sau đó trị tiểu tam.

    Nhưng trước khi thực hiện mấy cái này, cần phải đuổi kịp tên nhóc này đánh nó một trận rồi nói sau.

    Không đùa đâu.

    Mạc Mặc thấy Hứa Vãn Hà qua đây, thần kinh tức khắc hưng phấn hết sức, cơ bắp toàn thân đều căng ra.

    Chạy bước nhỏ tại chỗ chuẩn bị chạy, chờ khi Hứa Vãn Hà cách mình 1m, quay người liền hoàn thành một lần xuất phát chạy hoàn hảo.

    Hứa Vãn Hà gầm lên giận dữ, xông lên.

    “Tao đệt thằng mù nhà mày, mày đứng lại cho ông!!”

Bạn đang đọc Thừa Nóng Mà Ăn của Thương Bạch Bần Huyết
vietnovel
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 2

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự