Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 34 Thừa Nóng Mà Ăn - Chương 34

Bạn đang đọc Thừa Nóng Mà Ăn của Thương Bạch Bần Huyết

Phiên bản Dịch · 1639 chữ · khoảng 5 phút đọc

Dương Mặc Thư mau đuổi theo, đẩy một đám người ra, vồ kiểu cá chép nhảy lên người Hứa Vãn Hà.

Hứa Vãn Hà mới dập đầu Mạc Mặc được một chút, còn chưa kịp đánh, đã bị Dương Mặc Thư đâm đầu tới ôm cổ, cưỡi lên eo, quấn như bạch tuộc chặn ngang giữa hai người, hoàn toàn không động tay được.

Dương Mặc Thư gắt gao ôm Hứa Vãn Hà, dán mặt lên phần da nóng hổi bị phơi nắng của hắn, “Đừng đánh nữa, bên cạnh có cục cảnh sát, coi chừng có người báo cảnh sát.”

Mạc Mặc để tóc húi cua, nên Hứa Vãn Hà túm không được chắc, kết quả bị Dương Mặc Thư giày vò một trận như thế, liền trực tiếp buông lỏng tay.

Hứa Vãn Hà bất chấp can ngăn, muốn giơ chân đi đá Mạc Mặc.

“Ông đây sợ cảnh sát chắc! Đệt! Mày □□ mày không được chạy!”

10 người vây kín Mạc Mặc, làm nóng người, chỉ còn chờ Hứa Vãn Hà lên tiếng thôi.

Bởi vì những lúc Hứa Vãn Hà dạy dỗ người không thích người khác động tay vào, cho dù cần giúp đỡ, cũng sẽ nói một tiếng.

Hứa Vãn Hà lấy chân đạp phát hiện dưới chân không còn dép, liền muốn đổi chân còn lại đạp, nhưng chân này chưa duỗi ra, đã thấy Dương Mặc Thư chu miệng ra muốn hôn mình.

Hứa Vãn Hà nghiêng đầu tránh một chút, đôi môi Dương Mặc Thư đã chặt chẽ dính lên mặt mình.

“Bé Hứa… Ngoan… Thơm một cái thì không giận nữa nha…”

Hứa Vãn Hà tê rần cả da đầu, bị cậu làm buồn nôn tới mức cả người run rẩy, “Cút mẹ mày đi!”

Sau đó chỉ vào Mạc Mặc, “Tụi bây đánh nó cho tao! Ha ha ha…”

Dương Mặc Thư đưa tay ra cù lét hắn, “Đừng giận mà, anh đánh anh ta làm gì, anh ta chỉ là túi cơm của tôi, ăn một bữa cơm mà thôi…”

“Ha ha ha, cút mẹ đi… Giờ đang đánh nhau mà cậu đừng cù tôi… Ha ha ha.”

Đàn em bên cạnh vốn là thấy Hứa Vãn Hà nhột khó chịu, đang muốn đi lên xách Dương Mặc Thư xuống, kết quả nghe thấy Hứa Vãn Hà lên tiếng, liền lên một lượt bao vây bắt đầu đánh Mạc Mặc.

Nhưng do người thực sự quá nhiều, mục tiêu thì chỉ có một, rất dễ đả thương tới người mình, có hai tên đàn em mới gia nhập đá nhau một giây sau mới được người bên cạnh nhắc là người một nhà, cả hai đều rất ngượng ngùng, còn dừng lại xin lỗi nhau.

Nhưng Mạc Mặc cũng không phải ngồi không.

Bởi vì học viện thể thao trước giờ không phải là một nơi yên bình, hơn nữa bên cạnh học viện thể thao mà Mạc Mặc học còn là học viện cảnh sát, sinh viên hai trường bởi vì học viện sư phạm ở phía tây mà đánh nhau đến mấy lần, lần quy mô lớn nhất có đến 200 người tham gia, Mạc Mặc có nhập hội mấy lần, cho nên nói ít nhiều gì thì vẫn có chút kinh nghiệm kéo bè kéo lũ đánh nhau.

Cũng vì anh ta học chạy cự li ngắn, nên đặc biệt giỏi khoản xông khỏi vòng vây.

Ngẩng đầu nhìn Dương Mặc Thư đã khống chế được tên dân chài có lực công kích mạnh nhất, trong đầu Mạc Mặc đã có cách.

Hít một hơi thật sâu, Mạc Mặc nhắm vào một tên đàn em đi lên đạp một cước, đạp tới khi người kia cau mày ngồi xổm dưới đất.

Phía sau cũng bị dính mấy phát, Mạc Mặc không hơi đâu đánh trả, trực tiếp từ trong lỗ hổng lao ra ngoài, phát huy vượt trội khả năng chạy nước rút cự li 400m sở trường nhất của mình, chưa tới 2 phút đã chạy thoát khỏi đám người xã hội đen.

Phía nam con hẻm là bệnh viện, phía bắc là tiểu khu dân cư trực thuộc bệnh viện.

Mạc Mặc tăng tốc về phía bắc, mới vừa vào cửa tiểu khu, quay đầu lại thấy 10 người kia đã bị bỏ rơi nửa con phố.

Lúc nghỉ ngơi quay đầu lại, Mạc Mặc đã không cẩn thận đụng phải biểu ngữ của tiểu khu, trong nháy mắt lại có khoái cảm cán được vạch đích.

Nhưng Mạc Mặc cũng không dám chủ quan, chỉ lo đám người này phản ứng kịp quay lại lái xe đuổi theo, đến lúc đó sợ là bản thân không có kết cục tốt, còn chi bằng nhân lúc bây giờ chạy nhanh, cảm thấy tìm mấy ngõ hẻm chui vào để cắt đuôi người ta mới là chuyện chính.

Nhìn thấy đội bóng 11 người ào ào hùng hổ điên cuồng chạy đi, Dương Mặc Thư cũng dừng việc cù Hứa Vãn Hà.

Hứa Vãn Hà có được khoảng trống, giơ tay ra túm gáy Dương Mặc Thư, trực tiếp xách cậu từ trên người xuống.

Toàn bộ phần cổ Dương Mặc Thư đều nằm trong áo sơ mi, “Anh buông tay ra…”

Hứa Vãn Hà lửa giận ngút trời, “Con mẹ nó cậu có ý gì? Chơi tôi hả?”

“Không phải chỉ cù lét thôi sao, cứ hay nổi cáu nóng giận như vậy dễ bị táo bón lắm á.”

Đầu ngón tay thô ráp hung hăng dí trán Dương Mặc Thư, thái dương Hứa Vãn Hà nổi lên gân xanh, “Bớt mẹ nó giả bộ, đội nón xanh cho bố có đúng không?”

Biểu cảm trên gương mặt Dương Mặc Thư thay đổi, dường như là hồi hộp, lại dường như là kinh hỉ.

“Đâu có đâu, lúc nãy tôi đội nón rộng vành giúp anh, còn là màu vàng mà.”

“Còn giả bộ!”

Dương Mặc Thư nhìn hắn, suy nghĩ một chút, “Tôi cũng không phải người yêu của anh, đội nón xanh cho anh cái gì?”

Hứa Vãn Hà đang muốn mắng cậu, kết quả tạm thời bị câu nói này chặn lại.

Hứa Vãn Hà trong nháy mắt liền bắt đầu buồn bực, giờ mình giống như ăn phải thuốc nổ, rốt cuộc là tại sao.

Dương Mặc Thư nhếch miệng cười, “Anh ghen nha…”

Mặt Hứa Vãn Hà đỏ như gan heo, hơi bối rối, “Đánh rắm!”

Nói xong còn lôi Dương Mặc Thư đi, mở cửa xe nhét vào trong, “Đi với bố!”

“Đi đâu vậy?” Dương Mặc Thư vừa lên xe vừa nhìn đồng hồ, “Tôi sắp đến giờ đi làm, anh đưa tôi về bệnh viện là được rồi.”

Hứa Vãn Hà bịch một tiếng đóng cửa xe, “Cậu mẹ nó hay nhỉ? Tôi con mẹ nó là tài xế xe taxi hả? Chiều đừng đi làm nữa!”

Dương Mặc Thư liếc hắn một cái, “Vậy không được, không đi làm là phải phạt tiền, tôi một ngày 100 tệ đó.”

Hứa Vãn Hà khởi động xe, mở hộp chứa đồ trên xe ra, cầm một xấp tiền quăng lên mặt Dương Mặc Thư, “Cho cậu!”

Dương Mặc Thư vội vàng nhặt hết đống tiền tán loạn lên, ra dáng đường hoàng, “Anh lấy tiền sỉ nhục tôi đúng không?”

Đếm xong rồi cất vào túi, “Có người như anh không, đánh bạn tôi, còn có thái độ kém với tôi như vậy, tôi dựa vào cái gì phải nghỉ việc vì anh?”

Hứa Vãn Hà tức tới đỉnh đầu muốn nổ tung, “Được đó! Con mẹ nó gan cậu càng lúc càng lớn, đã biết cãi lại rồi đúng không?”

Nói xong rồi đạp phanh xe dừng trước một khách sạn chi nhánh, kéo Dương Mặc Thư từ ghế phó lái xuống.

“Xem ông đây có làm cậu ngoan ngoãn được không!”

Dương Mặc Thư vốn còn muốn trốn, kết quả nghe hắn nói như vậy, lập tức không trốn nữa.

Ngoài sự mong đợi, còn có cảm giác hơi lo lắng cho hoa cúc nhỏ của mình.

Đi vào thuê một căn phòng, hai người lôi kéo xô đẩy nhau lên lầu.

Dương Mặc Thư ngoài mặt thì không muốn, trong lòng thực sự vô cùng hưởng thụ dáng vẻ ghen tuông muốn chịch mình của Hứa Vãn Hà.

Mãi đến khi vào phòng, lúc bị Hứa Vãn Hà khiêng ném lên giường, Dương Mặc Thư còn làm bộ đá hắn, bày ra điệu bộ giống như bị Hứa Vãn Hà hấp diêm.

Thấy Dương Mặc Thư càng phản kháng, trong lòng Hứa Vãn Hà lại càng chua.

Cưỡng ép ấn Dương Mặc Thư lên giường, Hứa Vãn Hà thuần thục tuột quần người dưới thân xuống.

Hạ thân mát lạnh, Dương Mặc Thư chỉ cảm thấy mông bị tách ra, cúc huyệt bên trong ngang nhiên bại lộ trước mắt Hứa Vãn Hà.

Có thứ vừa nóng vừa khô cứng đặt ở phía trên, dường như không có ý định đi vào.

Dương Mặc Thư vội vàng sụp eo nhấc mông, “Cưỡng dâm cũng phải bôi trơn… Nếu không hậu môn sẽ tét á…”

Hứa Vãn Hà đỏ mắt lên xé tuýp bôi trơn trên tủ đầu giường ra, tùy tiện bóp ra một chút trên nếp gấp, ngay sau đó đỡ hạ thể đâm thẳng vào.

Mông của Dương Mặc Thư dưới sự va chạm thô bạo phát ra tiếng ‘ba ba’, người phía sau vừa làm vừa mắng, “Cho cậu nắm tay với người ta! Cho cậu nắm tay với người ta! Làm chết cậu!”

Mở hai chân ra ngỏng lên trên giường, Dương Mặc Thư bị đâm tới hậu môn đều phát nóng, “… A… Ơ… Anh quản được sao… Quản được sai… Ưm… Mạnh nữa… Thêm nữa…”

Bạn đang đọc Thừa Nóng Mà Ăn của Thương Bạch Bần Huyết
vietnovel
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 1

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự