Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 14 Thừa Nóng Mà Ăn - Chương 14

Bạn đang đọc Thừa Nóng Mà Ăn của Thương Bạch Bần Huyết

Phiên bản Dịch · 1563 chữ · khoảng 5 phút đọc

Hứa Vãn Hà sở dĩ không đánh cậu, chẳng qua là nhớ lại chính mình.

Nghĩ vậy, liền cảm thấy tên bác sĩ nhỏ này cũng là một con sâu tội nghiệp.

Dương Mặc Thư giãy giụa trên vai hắn, giày rơi hết xuống đất, vớ cũng rớt mất một chiếc, lộ ra phần chân trắng như ngó sen.

“Cút! Trả nón lại cho tôi!”

Hứa Vãn Hà im lặng không lên tiếng, vác người vào trong phòng, nhân lúc đi ngang qua bàn, lục lọi mấy thứ từ trong ngăn kéo.

Trong phòng làm việc có một phòng bi-a riêng, trên nền thảm hoa văn tối màu chỉ đặt một bàn bi-a kiểu Anh, tuy căn phòng được trang trí rất đẹp, nhưng Hứa Vãn Hà vẫn chưa dùng bao giờ.

Khi bức tường sáng đèn lên, Dương Mặc Thư đang lấy cùi chỏ thúc mạnh vào xương bả vai Hứa Vãn Hà.

“Làm gì thế! Sao lấy nón của người khác mà còn phải bày đặt như vậy? Hoặc là anh trả nón cho tôi, hoặc là thả tôi xuống, tự anh xem mà làm đi!”

Hứa Vãn Hà sa sầm mặt mày, không nói câu nào, dứt khoát ném người xuống bàn bi-a, xoay người lại đóng cửa, một tiếng ầm chấn động.

Dương Mặc Thư lăn từ trên bàn bi-a xuống, đi được mấy bước, thấy sai sai, bèn cúi đầu, “Giày tôi đâu? Còn một chiếc vớ nữa?”

Sau đó đi tới tóm cổ áo Hứa Vãn Hà, “Tên chôm chỉa nhà anh! Chôm nón, giày, còn thêm chiếc vớ của tôi nữa cơ!”

Hứa Vãn Hà lạnh lùng nhìn thẳng vào cậu, “Cậu tóm cổ áo tôi?”

Dương Mặc Thư bị hắn trừng cho toát hết mồ hôi lạnh, “… Đâu có đâu”

Nói xong liền buông lỏng tay, “Tôi đi đây, nón tôi cũng không cần đâu, tạm —— biệt.”

Do chân đã nhũn ra, người lại không vững lắm, Dương Mặc Thư mới đi được mấy bước đã đâm đầu vào ngực Hứa Vãn Hà, chôn mặt vào trong lòng Hứa Vãn Hà, Dương Mặc Thư hít sâu một hơi, không động đậy.

Hai tay Hứa Vãn Hà dùng lực, một lần nữa ôm người lên bàn bi-a.

Dương Mặc Thư vùng vẫy ngồi dậy,  giơ tay giữ lại mấy loại đồ kia.

Chỉ là dầu bôi trơn cầm tay tiện lợi, còn có vài bao cao su.

Dương Mặc Thư nhìn nhãn hiệu dầu bôi trơn, “Tên hắc lang nhà anh!”

Hứa Vãn Hà cởi quần và quần lót cậu cùng một lúc, “Không muốn chọc thô thì tự bôi.”

Dương Mặc Thư ngồi xếp bằng trên bàn bi-a, cúi đầu bôi dầu vào bên trong, “Anh đây là cưỡng gian!”

Hứa Vãn Hà không rảnh khua môi múa mép với cậu, thấy cậu bôi cũng đủ rồi, bèn đè người lên bàn bi-a.

Mông Dương Mặc Thư kê trên viền mặt đá xanh, chiều cao đang tương đương nhau.

Ngoài dự đoán, Hứa Vãn Hà cũng cởi áo của cậu.

Bên trong chiếc áo sơ mi mở rộng là lồng ngực gầy gò, điểm xuyết hai viên màu trà nhạt, lép xẹp, một bộ dạng như chưa được khai trinh.

Hứa Vãn Hà vươn tay xoa nắn một bên vú, nơi đó lập tức cứng rắn thành một hạt ti be bé tròn tròn.

Sau đó dùng đầu lưỡi liếm liếm, rồi ngậm vào miệng, dùng môi tỉ mỉ nhấm nháp.

Cả người Dương Mặc Thư tê dại, tay chân co rúm lại, “Anh mút ti tôi làm gì? Tôi đâu phải mẹ anh đâu!”

Hứa Vãn Hà cố nén giận, nghĩ bao nhiêu người muốn được bố đây hầu hạ, tên bác sĩ khốn kiếp nhà chú em còn mẹ nó ở đây bày đặt thảo mai.

Dương Mặc Thư đang sướng muốn chết, kết quả thấy Hứa Vãn Hà thẳng người dậy, liền giơ tay kéo hắn, “Sao anh không liếm tôi nữa?”

Hứa Vãn Hà một tay cầm bao cao su, dùng răng xé vỏ ngoài.

“Cút mẹ mày đi.”

Sau đó nắm chặt cổ tay Dương Mặc Thư, đưa tay cậu xuống thân dưới, “Qua đây giúp tôi đeo bao.”

Dấu bôi trơi còn sót lại trên ngón tay bị dính hết lên trên, Dương Mặc Thư đeo xong bao cao su cho hắn, rồi nắn nắn thứ cứng rắn kia, tùy tiện có thể cảm giác được hình dạng quen thuộc đó, “… Nóng ghê…”

“Thích không?”

“… Cũng tạm.”

Hứa Vãn Hà cười lạnh một tiếng, vỗ mông cậu, “Thích vậy thì banh chân ra, lát nữa rên dâm chút.”

Dương Mặc Thư một lần nữa nằm xuống, mắt nhìn trần nhà trên đầu, mở chân ra.

Lúc từ từ bị xâm nhập, Dương Mặc Thư run người một cái.

Trong đầu ngay lập tức có chút tỉnh táo, nhưng rất nhanh liền mê man.

“Hậu môn sắp tét rồi! Tét là phải mổ nội soi đó ba!”

“Không có tét, mẹ nó cậu câm miệng.”

“Đau… Đau chết luôn á…”

Hứa Vãn Hà lúc này mới nhớ ra quên khuếch trương, hơi rút lại chút, thêm dầu bôi trơn ở ngay cửa hậu, rồi lại đè mấy lần lên cơ vòng, sau đó chậm rãi tiến vào.

Lúc này Dương Mặc Thư không kêu cha gọi mẹ như vừa nãy, ngược lại hai mắt đờ đẫn, đôi lúc còn nấc lên.

Hứa Vãn Hà nhìn cái đức hạnh đó của cậu, trong nháy mắt thấy gấp gáp vô cùng.

Nhanh nhẹn cởi áo ném lên mặt cậu, lỡ như có ói ra, không nhìn thấy tốt xấu gì còn có thể kiên trì bắn tinh.

Dương Mặc Thư lấy cái áo màu xanh lá xuống, “Cái này là đồ của ai vậy? Màu mè hoa lá hẹ… Thấy gớm…”

Nói xong còn nôn oẹ một tiếng.

Hứa Vãn Hà có chút mềm xuống, nhưng vẫn chưa mềm hẳn, đâm thêm mấy lần nữa liền cứng trở lại như lúc đầu.

Hứa Vãn Hà rất hối hận trong lúc nhất thời t*ng trùng lên não làm với cái con ma men này, cả đời này thật sự chưa lần nào “bắn pháo” buồn nôn như vậy.

Cũng may Dương Mặc Thư rất nhanh đã đàng hoàng trở lại, Hứa Vãn Hà thở ra một hơi, đè chiếc eo thon của cậu, bắt đầu vùi đầu gian khổ mà làm.

Lúc đầu trong cơ thể còn nóng trướng khó chịu, sau khi nhét vào một hồi, cảm giác càng lúc càng tốt.

Dương Mặc Thư dường như rất phấn khích, hạ thân cứng rắn dán sát vào bụng dưới Hứa Vãn Hà, phần đỉnh nhầy nhụa.

Hình ảnh này rất vui tai vui mắt trong mắt Hứa Vãn Hà.

Dù sao phần lớn người ta đều do đau mà xìu xuống, toàn bộ quá trình đều cứng thành như vậy cũng chưa thấy nhiều.

Hai người lại đổi thêm mấy tư thế, đợi đến khi thêm mấy lần mặt đối mặt nữa, Hứa Vãn Hà thấy mình cũng đủ rồi.

Đèn treo trong tầm mắt lắc lư dao động, làm cho người ta thấy quáng mắt.

Không biết có phải là do hơi cồn không, toàn thân Dương Mặc Thư cũng bắt đầu bốc lên một loại hồng hào của sắc tình, đôi chân dài quấn lấy eo Hứa Vãn Hà, cao giọng rên rỉ.

Rên đến nỗi lỗ tai Hứa Vãn Hà cũng hơi đỏ lên.

Gắt gao đè lại chiếc eo dưới thân, hơi thở Hứa Vãn Hà dồn dập, đâm nhanh rút nhẹ, “Giờ cậu còn ngứa không? Hửm?”

Dương Mặc Thư lấy chân cọ cọ chiếc eo ướt đẫm mồ hôi của hắn, móng tay bấm vào bắp thịt trên cánh tay hắn, “Ngứa… Ngứa quá…”

Gân xanh trên cánh tay Hứa Vãn Hà toàn bộ nổi hết lên, động tác dưới thân càng nhanh hơn, “Vậy tôi còn đen không?”

“Không đen…”

Trong đôi mắt Dương Mặc Thư ánh lên một màng nước mắt, đôi môi run rẩy, vật cứng ở bụng dưới đập thình thịch, hình như sắp bắn rồi.

Hứa Vãn Hà thấy thế rất có cảm giác thành tựu, nhanh chóng đâm hai lần, trực tiếp làm Dương Mặc Thư bắn ra.

Chất lỏng trắng đục phun một chút lên cằm Dương Mặc Thư, Dương Mặc Thư “A” một tiếng, cả người liền xụi lơ như xác chết.

Sắc mặt tái nhợt hơi sai sai.

“Tôi… Tôi…” Giọng nói Dương Mặc Thư vô cùng bất ổn.

“… Cậu cái gì? Hửm?”

“Tôi muốn ói…”

“Đệt mẹ cậu!”

Hứa Vãn Hà thốt ra, nhìn thấy Dương Mặc Thư che miệng từ trên bàn bi-a ngồi dậy chạy ra ngoài.

Điều quan trọng là Hứa Vãn Hà còn cắm ở phía sau cậu, nếu không phải Hứa Vãn Hà phản ứng nhanh, sớm đã bị ngồi cho gãy khúc lúc cậu xuống rồi.

“Cút ra ngoài ói!”

Dương Mặc Thư mông trần chạy ra phòng ngoài, chổng mông bên ghế sôpha, nôn thốc nôn tháo vào cái túi mua sắm của trung tâm thương mại.

Hứa Vãn Hà thực sự không muốn chờ cậu quay lại, liền tùy tiện tự tuốt dưới đống quần áo, chờ bắn xong hết mới phát hiện là đồ của mình, nhất thời cũng thấy mắc ói.

Bạn đang đọc Thừa Nóng Mà Ăn của Thương Bạch Bần Huyết
vietnovel
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 2

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự