Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1 Ngực không dùng được thì dùng cái gì để bình thiên hạ

Bạn đang đọc Thời Gian Bồi Sư Tỷ Tu Tiên (Bản Dịch) của Tây Qua Sao Cáp Mật Qua

Phiên bản Dịch · 1711 chữ · khoảng 6 phút đọc

Ban ngày trên núi, trong không khí tản ra hương thơm tự nhiên, thiếu niên đi ở trên đường nhỏ, tay cầm hương nến tiền giấy, thần sắc có chút đau thương.

Khuôn mặt tuấn dật, thân thể không tính cường tráng, chỉ khoảng mười lăm mười sáu tuổi, mặc dù còn lộ ra non nớt, nhưng hai hàng lông mày lại có kiên nghị không giống bình thường.

Thiếu niên tên là Lâm Phong, từ nhỏ không cha không mẹ, nếm qua rất nhiều khổ sở, nhận qua rất nhiều khi dễ, thậm chí vì sống sót, còn từng đoạt đồ ăn của chó hoang.

Thời điểm mười một tuổi, thật vất vả được một lão nhân thu dưỡng, cuối cùng cũng coi như có nhà sống yên phận, nhưng tiệc vui chóng tàn, năm ngoái lão nhân lại qua đời.

Lão nhân không có gia tài gì, nhưng lại có trù nghệ (*tài nấu ăn) xuất thần nhập hóa, nghe nói tổ tiên từng là ngự trù, Lâm Phong thiên tư thông minh, chỉ bốn năm đã được hết chân truyền, trò giỏi hơn thầy.

Nhân sinh gập ghềnh, cuối cùng Lâm Phong cũng ổn định lại, bây giờ tuổi không lớn lắm, nhưng tay nghề đã không tệ, làm đầu bếp ở trong một nhà hàng trung đẳng, cuối cùng cũng coi như cáo biệt cuộc sống lang thang trước kia.

Hôm nay là ngày giỗ của lão nhân, Lâm Phong mang lễ vật trở về tế bái, lão nhân kia cũng lẻ loi hiu quạnh, nhặt Lâm Phong về làm nghĩa tử, để sau khi chết cũng có người tảo mộ.

Trên đường nhỏ hồi hương, Lâm Phong đi không ít lần, hết sức quen thuộc, nhưng hôm nay trong núi lại để Lâm Phong có một loại cảm giác kỳ quái.

- Làm sao luôn cảm giác là lạ thế nhỉ?

Lâm Phong lẩm bẩm, nhưng nói không ra loại cảm giác này.

Tiếp tục đi một lúc, còn chưa tới mộ địa, lại phát hiện một pho tượng.

- Kỳ quái, sao đột nhiên xuất hiện pho tượng này, lần trước đến còn không có nha?

Lâm Phong có chút hiếu kỳ, đi tới đánh giá, pho tượng là một nữ tử, thủ pháp cực kỳ cao minh, rất sống động, nhìn qua thậm chí để Lâm Phong có loại ảo giác, phảng phất như đây là một người có máu có thịt.

Vây quanh pho tượng nhìn xem, dưới pho tượng viết mấy chữ, hoành áp nhất thế, bình định chư thiên.

Tiểu thuyết tu tiên gì đó, ngày bình thường Lâm Phong nhàn rỗi cũng xem qua, người dám nói như vậy, bình thường đều là nhân vật đại BOSS trong tiểu thuyết, không khỏi ngẩng đầu nhìn nữ tử một chút.

Nói cũng kỳ quái, dáng dấp của nữ tử này hết sức xinh đẹp, nhưng Lâm Phong nhìn như thế nào cũng không nhìn ra bộ dáng của nàng, luôn có một loại cảm giác mông lung bao phủ khuôn mặt nàng.

Từ trên xuống dưới, Lâm Phong tiếp tục xem xét, thẳng đến vị trí bộ ngực, không biết vì sao, bản năng dâm tiện cười một tiếng.

- Ngực không bình dùng cái gì bình thiên hạ!

Nữ tử cực kỳ hoàn mỹ, duy chỉ có bộ ngực hơi chút tì vết, thường thường như bình nguyên, để Lâm Phong không chịu được xỉa xói.

Cơ hồ ngay trong nháy mắt đó, chân trời phong vân biến ảo, bầu trời sáng sủa bỗng nhiên mây đen dày đặc, lôi vân đầy trời, tia chớp màu vàng xoẹt qua hư không.

- Cái quỷ gì? Lão tử sinh ra ảo giác sao?

Lâm Phong không rõ ràng cho lắm, chỉ thấy chân trời xuất hiện một bàn tay khổng lồ, duỗi ra một ngón trỏ chỉ về phía Lâm Phong.

- Mẹ nó!

Theo bản năng, Lâm Phong xoay người bỏ chạy, nhưng bàn tay kia quá to lớn, phảng phất như bao phủ toàn bộ chân trời, một ngón tay đã giống như bầu trời đen nghịt rơi xuống, không đường có thể trốn.

Chẳng lẽ ta phải chết ở chỗ này?

Lâm Phong không cam lòng, nhưng căn bản trốn không thoát, không khỏi có chút tuyệt vọng.

Bỗng nhiên không gian trước người xuất hiện một lỗ hổng lớn, đột ngột không có dấu hiệu nào, một bàn tay to lớn duỗi ra, trực tiếp nắm lấy thân thể của Lâm Phong, cảm giác kia cực kỳ chân thực, nháy mắt liền kéo Lâm Phong vào trong không gian đen nghịt.

Cơ hồ là cùng một thời gian, Lâm Phong cảm giác đầu óc choáng váng, lập tức ngất đi.

- Nơi này là nơi nào?

Lâm Phong tỉnh lại, nhìn bốn phía, không gian xung quanh chỉ tầm mười mấy mét, tựa hồ là trong sơn động, bên tai có thanh âm giọt nước nhỏ xuống.

- Tỉnh rồi?

Một tiếng hỏi thăm truyền đến.

Lâm Phong không khỏi nhìn lại, chỉ thấy một lão đầu đang hút tẩu thuốc, một thư sinh áo xanh, một hán tử cơ bắp cuồn cuộn.

Ba người nhìn như phổ thông, lại cho Lâm Phong một cảm giác kỳ dị, để người muốn cúng bái.

- Ừm!

Không rõ ràng được tình huống, Lâm Phong theo bản năng gật đầu.

Lão đầu kia cười nói:

- Gan của tiểu tử ngươi rất lớn, cô nương kia hận nhất là có người nói nàng ngực nhỏ, nhưng câu ngực không bình dùng cái gì bình thiên hạ kia của ngươi làm lão phu rất thích ý, nên thuận tay cứu ngươi.

Lâm Phong xấu hổ cười cười, đây là tình huống như thế nào, ảo giác hay nằm mơ?

Lão đầu tiếp tục nói:

- Nếu như cho ngươi một cơ hội, để thực lực của ngươi mạnh hơn cô nương kia, ngươi sẽ làm thế nào?

Làm thế nào?

Mặc dù mình miệng tiện, đùa hơi quá lố, nhưng tội không đáng chết a, giấc mộng này quá chân thực, kém chút để mình xong đời, bất quá dù sao cũng là mộng, có cái gì phải sợ.

- Làm thế nào? Ta không chạy máy bay trên ngực nàng, thì làm sao xứng với bộ ngực bằng phẳng như vậy?

Sau khi nghĩ thông suốt, dù sao cũng là mộng, Lâm Phong cười xấu xa nói.

Mười lăm mười sáu tuổi, đang ở tuổi dậy thì, mười cái thì đến chín cái có tâm phản loạn, Lâm Phong cũng không ngoại lệ.

- Ha ha ha ha!

Lần này không chỉ lão đầu, ngay cả hai người khác cũng cười ha ha, nửa ngày mới dừng lại.

Hai người kia nhìn lão giả gật đầu, lão đầu cười xấu xa nhìn Lâm Phong nói:

- Vậy ngươi phải cố lên, thực lực của cô nương kia hoành áp một thế, toàn bộ Thái Cổ không người có thể địch, đường của ngươi có chút xa!

Lâm Phong vô tội nháy mắt, cái tình huống quỷ gì a?

Chỉ thấy tay phải của lão đầu điểm về phía Lâm Phong, trong đầu hắn lập tức hỗn độn, vô số tin tức tràn vào, trong khoảnh khắc để Lâm Phong kêu thảm một tiếng, ngất đi.

Trong mông lung, thanh âm của lão đầu vang lên!

- Tạo Hóa Cửu Kinh, ngươi độc chiếm tam kinh, tên là: Thái Thượng Luyện Thể Đồ, Thái Thượng Tu Thần Lục, Thái Thượng Linh Bảo Giám, tiên lộ phiêu miểu, nhất niệm vĩnh hằng, có thể đi bao xa, có thể bay cao bao nhiêu, do ở chính ngươi!

Nương theo tam kinh dung nhập, còn có vô số mảnh vỡ kí ức, tiền căn hậu quả, kia là một thế giới tiên hiệp ầm ầm sóng dậy.

- A a a a a!

Lâm Phong kêu sợ hãi, cảnh tượng trước mắt cực kỳ lạ lẫm, bùn đất khô vàng không thấy cuối cùng, ba bộ bạch cốt trước mắt vẫn duy trì tư thế khi còn sống.

Ký ức trong đầu, cảnh tượng trước mắt, cẩn thận suy nghĩ, tựa hồ cũng không phải là mộng, Lâm Phong giật mình nhìn ba bộ bạch cốt, vậy mà không khác ba người vừa rồi chút nào.

Bạch cốt tản ra ánh sáng kỳ dị, đạt được Tạo Hóa Tam Kinh, mặc dù còn chưa tu luyện, nhưng Lâm Phong đã rõ ràng, trong lòng có một loại cảm giác, nếu chiếm được ba bộ bạch cốt này, sẽ giảm ức vạn năm khổ tu, trường sinh bất hủ dễ như trở bàn tay.

Lâm Phong cười khổ lắc đầu:

- Đây không phải mộng, ta thật xuyên qua, trong lúc nhất thời miệng tiện gây ra đại họa, đa tạ ba vị tiền bối cứu giúp, còn truyền cho ta Tạo Hóa Tam Kinh, tiểu tử không có gì báo đáp, chỉ có thể tận chút lực lượng non nớt, để ba vị tiền bối nhập thổ vi an!

Lâm Phong quỳ xuống, khấu đầu ba cái, hắn có nguyên tắc của mình, chống cự được dụ hoặc to lớn, đào bùn đất lên chôn ba bộ bạch cốt, lại bái ba bái mới quay người rời đi.

Sau khi Lâm Phong rời đi, trong không khí hiển hiện cảm giác mông lung, ba thân ảnh lấp lóe mờ ảo xuất hiện.

- Chôn cất người cả một đời, cuối cùng có một ngày đến phiên mình được chôn xuống!

- Ta ngược lại khinh thường hắn!

Thanh niên thư sinh đưa tay phải lên, trong tay có một tiểu cầu màu xanh lăn lộn, tinh tế xem xét, bên trong tựa hồ có một Lâm Phong mini, hừ lạnh một tiếng, tiểu cầu lập tức biến mất không thấy gì nữa.

Thân ảnh dần dần tán đi, trên hoàng thổ vô tận, có vô số bạch cốt quỳ lạy, mỗi một bộ đều từng chiếm được Tạo Hóa Tam Kinh, nhưng lại không chống cự được dụ hoặc, chống cự không nổi tham niệm trường sinh bất hủ, hết thảy thành không.

Mấy chục vạn năm qua, chỉ có một người còn sống rời đi không gian vốn không tồn tại ở bất luận thế giới nào này.

Bạn đang đọc Thời Gian Bồi Sư Tỷ Tu Tiên (Bản Dịch) của Tây Qua Sao Cáp Mật Qua
vietnovel
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Snowagle90
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 4
Lượt đọc 154
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự