Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 78 Lén lút

Bạn đang đọc Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi Sắc Bản sáng tác bởi khôngdâm988

Tiểu thuyết gốc · 1681 chữ · khoảng 8 phút đọc

Hai người Diệp Mặc đi đến một nhóm cây gần đó, cả hai có thể nhìn rõ lờ mờ hình dáng hai người đang làm gì đó.

Cho đến khi tới gần…

Trì Uyển Thanh khuôn mặt ngay sau đó liền chuyển đỏ, ngay cả Diệp Mặc cũng có chút rạo rực trong người.

Hóa ra 2 dáng người mà bọn họ nhìn thấy lại là Quách Khởi và Lô Lâm, chỉ có điều khác biệt là hành động của cả hai khiến cho Diệp Mặc vô cùng ngoài ý muốn.

Lô Lâm lúc này đang chống hai tay trên một thân cây, phía cái áo cũng bị mở toang, quần bên dưới tuột đến tận mắc cá chân, bờ mông nhếch ra phía sau để lộ âm hộ dâm đãng.

Còn Quách Khởi thì đang ở phía sau chọc thanh dương vật cứng ngắt vào trong l-n của Lô Lâm, động tác vô cùng suồng sã.

Chỉ nghe Lô Lâm rên rỉ từng cơn, cặp vú bên dưới cứ thòng ra đung đưa giữa không trung, mà Quách Khởi ở phía sau vừa đ-t nàng vừa lấy hai tay sờ bóp cặp mông.

- Em sắp ra rồi… Bắn vào trong em đi…

Lô Lâm rên rỉ, ngay sau đó động tác của Quách Khởi càng là nhanh chóng, hắn đóng một cú vào trong l-n của Lô Lâm, sau đó hét lên.

- Đội trưởng, anh cũng ra đây.

Vừa dứt lời, Quách Khởi đã bắn hết tinh trùng vào trong l-n Lô Lâm khiến l-n cô chất chứa đầy tinh dịch. Quách Khởi vừa rút c-c ra khỏi l-n Lô Lâm thì tinh dịch từ l-n cô cũng chảy ra đất.

Cả hai thỏa mãn nhìn nhau sau đó tiếp tục hôn say sưa, xong rồi cả hai mới mặc lại quần áo chỉnh tề dắt nhau rời đi.

Diệp Mặc giờ mới biết hóa ra hai người này có gian tình, hắn cũng không cảm thấy quá để tâm, chỉ là hành động của hai người khiến con c-c của hắn phồng ra khó chịu.

Trì Uyển Thanh thì như trong mơ màng tỉnh dậy, cô cũng không ngờ tới hai người họ thế mà thân đến mức độ như vậy, nhìn cảnh tượng vừa rồi khiến l-n cô bắt đầu chảy nước, cơ thể cũng nóng rực.

Diệp Mặc cố xua tan những ý nghĩ không tốt, hắn nhìn Trì Uyển Thanh, bình thản nói:

- Uyển Thanh, chúng ta đi thôi.

- A… được.

Trì Uyển Thanh nghe hắn gọi mới hoàn hồn, cô như vô tình hay lén lút nhìn vào đũng quần Diệp Mặc, trông thấy nơi đó đã phồng ra cô liền hiểu, càng nhìn cái của Diệp Mặc càng khiến cơ thể cô rạo rực.

Nghĩ tới sắp tới phải chia tay Diệp Mặc, còn không biết có cơ hội gặp lại hay không, càng nghĩ cô càng thấy u uất. Nếu như cả hai sắp phải chia ly thì cô cũng muốn có một chút kỷ niệm để lại.

Đủ loại nguyên nhân gọp lại, khiến Trì Uyển Thanh đưa ra quyết định, cô chủ động lao tới ôm sau lưng Diệp Mặc, trong giọng xấu hổ mang theo vài phần kiên định.

- Anh Diệp, anh sắp phải đi sao.

Cảm nhận cơ thể mềm nhuyễn sau lưng mình, Diệp Mặc thật cảm giác khó xử. Muốn trả lời nhưng lại sợ thiếu nữ thương tâm, nên chỉ đành im lặng.

Thấy hắn không trả lời, Trì Uyển Thanh đã biết câu trả lời, từ khóe mắt cô chảy ra vài giọt lệ. Ngay sau đó cô có quyết định, hai tay cô luồn lên đặt trước đũng quần hắn vuốt ve bên ngoài, giọng non nớt nỉ non.

- Nếu vậy có thể đáp ứng một yêu cầu của em không.

Diệp Mặc chưa kịp hỏi yêu cầu đó là gì thì đã có một bờ môi hôn lên môi hắn, hai bờ môi dính chặt cho đến khi cái lưỡi vụng về đinh hương của Trì Uyển Thanh lùa ra ngoài chui vào miệng hắn.

Không nỡ từ chối lời mời của cô, Diệp Mặc nuốt lưỡi cô vào trong miệng, nước miếng từ miệng cô cứ liên tục chảy vào trong miệng hắn, mà miệng của Trì Uyển Thanh lại ra sức hút lấy nước bọt của hắn.

Bàn tay thon dài của thiếu nữ dời xuống mở khóa thắt lưng, hành động so với lần trước còn thành thạo hơn, quần của hắn bị nàng cởi xuống, con c-c khủng bố cũng được dịp ra ngoài, ngay lập tức bị bàn tay mát lạnh của Trì Uyển Thanh túm lại.

Hai bàn tay túm lấy đầu quy, ngón tay cứ ve vãn trên đầu khấc, nhẹ nhàng cẩn thận vuốt ve, hai hòn bi của hắn cũng được nàng túm lấy ôm trọn trong tay nâng niu mát xa. Toàn thân dương vật được nàng dùng tay sờ lấy kỹ lưỡng.

Trên môi nụ hôn kéo dài, cho đến khi tách ra kéo một sợi tơ bọt giữa hai bên, lưỡi Trì Uyển Thanh thè ra như đã nếm đủ vị ngọt miệng hắn, đôi mắt to tròn uông uông xinh đẹp cứ nhìn hắn mãi không rời.

Diệp Mặc run lên khi cảm nhận có gì đó ướt át ấm bỏng đang nuốt trọn con c-c của hắn, cúi xuống mới thấy Trì Uyển Thanh đang dùng miệng chăm sóc c-c hắn, nàng liếm rất điêu luyện, bú mút cũng vô cùng tài tình, so với lần trước thì kích thích hơn nhiều.

Trì Uyển Thanh ngậm đầu c-c trong miệng, cái lưỡi quấn quanh con c-c hắn, vì có vẻ nó quá to mà hai bên má nàng luân phiên phồng ra, nhìn cứ như nàng đang lấy con c-c hắn để đánh răng vậy.

- Chụt… chụt… chu…

m thanh Trì Uyển Thanh bú mút cứ vang vọng bên tai hắn, cơ thể hắn nằm ngã xuống trên nền cỏ xanh, còn cơ thể của cô gái cũng di động theo, quỳ trên nền cỏ, đầu và lưng thấp xuống đang bú mút con c-c hắn không ngừng.

- Anh cảm thấy thoải mái không…

Trì Uyển Thanh buông con c-c ra mãi nhìn hắn, càng nhìn nàng càng làm hắn phấn khích, trong giây lát. Cơ thể cô bị hắn đè xuống, quần áo trên người cả hai cứ rơi vãi trên đất làm thành cái nệm cho hai người nằm đè lên nhau.

Cơ thể Trì Uyển Thanh thật đẹp, vô cùng đẹp, 3 vòng hoàn hảo không chút thua kém người mẫu, bộ ngực của cô to tròn như trái banh, núm vú hồng nhạt cứng lên từ lúc nào, mà âm hộ hồng hào đã rỉ nước l-n dâm, phía bên trên lồng l-n mềm mại cũng ướt át không kém.

Làn da Trì Uyển Thanh trắng nõn như em bé, chỉ có nơi cổ tay là có màu lúa mạch khỏe mạnh do điều quần bên ngoài thường xuyên, càng nhìn càng không cách nào dời mắt được.

Diệp Mặc túm lấy hai vú cô, miệng ngậm hai đầu ti, vừa cắn vừa mút, khắp bầu ngực bị hắn hôn và liếm đủ chỗ lưu lại nước miếng khiến vú cô trông vô cùng bóng loáng, vết răng hắn để lại như đánh dấu chủ quyền, ngoài hắn ra thì không có ai được nhìn cũng như chiêm ngưỡng cặp vú này.

- A… Anh Diệp, anh bú sướng quá… mạnh lên, em cho anh hết…

Hai tay Trì Uyển Thanh đè trên đầu Diệp Mặc, như nhấn đầu hắn xuống để hắn chôn trong bộ ngực nàng, hương khí của hắn cũng xâm nhập trí óc cô khiến cô hóa mê dại, không còn tỉnh táo nghĩ đến chuyện gì khác, lúc này cô chỉ còn nghĩ đến hắn.

Lưỡi Diệp Mặc liếm đến xương quai xanh của cô, dần dần di động trên ngực, hắn thế mà còn liếm lấy nách của cô, ở đó vẫn còn mùi mồ hôi của cô đọng lại.

- Đừng mà, chỗ đó không tốt liếm…

Trì Uyển Thanh vừa thẹn lại cảm thấy sướng khoái, cô nâng cao cánh tay để hắn liếm láp hương khí của cô. Tiếp sau đó lại cảm nhận lưỡi hắn đi xuống liếm trên bụng rồi chọc ngoáy lỗ rốn của mình.

Cảm giác như tất cả mọi thứ đều thuộc về mình hắn vậy, Trì Uyển Thanh xen lẫn vui sướng lẫn tự hào. Cô có cảm giác bản thân chỉ cần một người như hắn là đủ, cuộc sống này cũng không chấp nhận người con trai nào khác.

Thấy lưỡi hắn đã xuống dưới l-n, ngậm lấy trêu đùa hạt le, cơ thể Trì Uyển Thanh run lên càng dữ dội.

- A… Đừng liếm nữa, thật sướng… Em chết mất…

Bàn tay Diệp Mặc túm lấy một nhúm lông l-n day day chơi đùa, còn miệng thì cứ bú l-n nàng, càng kích thích thần kinh của Trì Uyển Thanh. Cô có thể cam đoan bản thân lúc này đã đạt đến cao triều, nước l-n từng cơn theo cái lưỡi hắn trêu chọc phun ra ngoài dính trên mặt hắn.

- A… Ư… em ra rồi… em ra…

Trì Uyển Thanh phóng ra một đợt thủy dịch khiến cho cơ thể cô run lên dữ dội, nước nôi từ l-n cứ chảy ra được Diệp Mặc nuốt hết.

- Em cũng muốn làm anh sướng.

Dù mệt vì sướng, nhưng Trì Uyển Thanh vẫn nghĩ đến Diệp Mặc, hắn nhìn cô mỉm cười, ngay sau đó liền đổi tư thế, hướng phần thân dưới xuống trước mặt cô, cón mặt hắn vẫn đối diện cái l-n trinh nữ ướt át của Trì Uyển Thanh.

Nhìn thanh côn thịt nổi gân xanh hiện ra trước mắt, Trì Uyển Thanh không hề lo sợ, cô tóm lấy nó bỏ vào miệng bú mút, hai tay vòng qua eo hắn vuốt ve càng đẩy con c-c hắn vào sâu trong cổ họng mình.

Bạn đang đọc Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi Sắc Bản sáng tác bởi khôngdâm988
vietnovel
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi khôngdâm988
Thời gian
Lượt thích 4
Lượt đọc 468
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự