Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 23 Phiên Ngoại 4 : Hoàng Đế Siêm quốc cầu thân.

Bạn đang đọc Thê Tử Bỏ Trốn của akiaki

Phiên bản Dịch · 2276 chữ · khoảng 8 phút đọc

Nhìn người trên giường sắc mặt dần hồng hào sau khi uống thuốc….hơi thở của nàng cũng dần vững vàng hơn. Thì ra nàng chính là Quận chúa của thổ Phiên, nhưng một quận chúa vì sao lại sống ngoài Vương phủ…có phải nàng vì dung mạo kia khiến nàng bị hắt hủi…..Hắn biết tỳ nữ của nàng đi tìm người của vương phủcũng sắp về đến….hắn vì việc nước không thể ở thêm, chỉ đành rời đi trước khi người vương phủ đến. Tấn Ninh hít một hơi sâu quay đầu bước nhanh ra khỏi cửa, sợ bước chân quyến luyến hắn sẽ không thể rời khỏi nàng.

Mặt trời bắt đầu tỏa những tia sáng đầu tiên rồi vươn cao đón một ngày mới. Khi Nguyệt Phù tỉnh dậy cũng là khi thái y thổ quốc đang bắt mạch cho nàng…

- Hẳn là quận chúa vừa được uống một loại đan dược trân quý nào đó…mạch tượng ổ định…Có một luồng khí trấn giữ tâm mạch. Nếu được uống tiếp loại dược này…ta nghĩ bệnh của quận chúa có thể sẽ khỏi hẳn….

- Quận chúa đã uống gì sao ?? Vương phi và vương gia đều đồng loạt quay sang nhìn Tiểu Mỹ, căn bệnh kia của nàng bọn họ đã từng thử nhiều cách chạy chữa nhưng cũng vô phương….

- Nô tỳ không rõ…có thể là thuốc của Quân vương siêm quốc cho nàng uống khi nô tỳ đi tìm vương gia vương phi…..Tiểu Mỹ bối rối….

- Là Ngọc Tâm Đan gì đó….con nghe vương tử Siêm quốc bảo thuộc hạ lấy cho con uống…lúc đó tuy không thể mở nổi mắt…nhưng con vẫn nghe được mọi thứ xung quanh rất rõ….Nguyệt Phù thều thào nói…có phải bệnh của nàng có thuốc chữa hay không ???

- Ngọc Tâm Đan…. ???Thái y kinh ngạc kêu lên…

- Ông biết loại dược đó sao ??? Mộng Nhật ở một bên bắt lấy thái y hỏi….nếu thật có huốc chữa trị cho Phù nhi nàng cũng xem như nhẹ nhõm phần nào…..Vì dù sao nàng ấy cũng là con gái muội muội nàng. Việc muội muội vì Gả cho Trầm Thiên mà mới sinh ra Nguyệt Phù với nửa mạng sống, luôn khiến kẻ làm tỷ tỷ như nàng không yên. Ngày đó nếu nàng chính là Tướng quân phu nhân…không chừng kiếp nạn này sẽ ứng lên nàng chứ không phải muội muội.

- Lão từng nghe nói…là loại thuốc làm từ hai trăm loại dược liệu trân quý khó tìm. Trong đó có một loại là Tuyết Linh Chi….một ngàn năm mới nở hoa một lần….mỗi lần nở chỉ được một đóa hoa….một đóa chỉ chế ra được mười viên Ngọc Tâm Đan….Tuyết Linh chi chỉ có trên đỉnh Hàn Nhục Linh tại Siêm quốc….Trong Tứ quốc cũng chì có hoàng tộc Siêm quốc mới có loại thuốc này…Nhưng phần nhiều chỉ nghe đồn đại …chưa từng gặp qua có ai được dùng qua Ngọc Tâm Đan.

Nguyệt Phù ngồi tựa vào đầu giường trầm lặng một lúc lâu….hắn vì sao lại tốt với nàng như vậy….Đưa tay lên ngực, trái tim nàng lại vì hắn mà nhảy múa không yên trong lồng ngực….Nàng….thích hắn sao ???

Những gì thái y nói khiến cả căn phòng chìm trong yên lặng….mọi người đều hít một hơi thật sâu. Vậy chẳng phải quận chúa của bọn họ rất may mắn hay sao….một viên thuốc mà cả nghìn năm mới chế ra được mười viên, nàng đã uống một viên rồi….muốn uống thêm….ở đâu ra kia chứ…. Thổ quốc và Siêm quốc đang động binh đao….Nói gì thì muốn có thêm một viên thuốc nữa để trị dứt bệnh của nàng, chẳng khác nào nắm mơ. Không, phải nói là nắm mơ có lẽ dễ hơn nhiều….

Khi Hoàng đế Thổ quốc đang rối bới vì quốc khố giàu có của Thổ phiên ngày một cạn dần vì chiến sự liên miên, thì sứ giả Siêm quốc cầu kiến. Bọn họ muốn nghị hòa, mà bang giao hai nước sẽ dùng hôn sự để ràng buộc. Nghe vậy Thát Hoài Thương tỏ ra hết sức vui mừng, ông tập hợp hết các công chúa đẹp nhất của mình ra để Vương tử Siêm quốc lựa chọn. Nhưng sứ giả chẳng thèm nhìn đến…

- Người con gái mà Hoàng thượng nhà chúng ta cầu hôn là Quận chúa duy nhất của Thổ quốc Quận chúa Thát Tử Linh con gái của Thọ Vĩnh vương gia.

- Việc này….Trẫm phải hỏi ý của ngài ấy….Hoàng thượng khó xử lên tiếng….Ông nghe nói Tử Linh đi đâu đó xa nhà hai năm, chỉ vừa mới trở về, còn bệnh một trận rất nặng…chẳng biết tình hình thế nào….Giờ lại gả nàng đi hòa thân xa xôi chẳng biết Vĩnh vương có chịu hay không.

Sứ Giả Siêm quốc được giữ lại chờ ý của phủ Vĩnh Vương….vài ngày sau Vĩnh vương phủ lại tuyên cáo Quận chúa lâm bệnh nặng, việc hòa thân phải dời lại đợi bệnh tình quận chúa khá hơn.

Trong phòng khách của Thọ Vĩnh vương phủ, Dư Tấn Ninh vừa uống ly trà trên bàn vừa nghe hai vợ chồng Thọ Vĩnh vương gia giải thích.

- Ý ngài là người ở căn nhà đó không phải là quận chúa con hai người…mà là đại tiểu thư của Trầm tướng quân Triệu quốc. ???…Thật không ngờ nàng lại là con gái của vị tướng mà hắn kính nể.

- Phải…Nó và Tử Linh có khuôn mặt y hệt nhau…vì Mộng Nguyệt và ta là hai tỷ muội song sinh…bọn chúng đều giống mẫu thân…Mộng Nhật ở một bên trả lời…

- Vậy hiện giờ…con gái ngài cùng nàng ấy biến mất….không rõ tung tích… ???

- Phải…Trầm tướng quân bói một quẻ….ông ta nói Từ Linh nhà ta và Nguyệt Phù đến năm mười bảy tuổi sẽ gặp phải sinh tử mệnh mà chết. Nguyệt Phù sẽ chết trong trận pháp ngũ hành của phu quân tương lai của nó…còn Tử Linh sẽ vì đắc tội với quân vương Siêm quốc mà bỏ mạng. Nhưng nếu đổi chỗ bọn họ cho nhau…có thể hóa hiểm thành an…còn mang đến mối duyên lành. Nhưng việc này phải không được để bất cứ ai biết…ngay cả hai đứa nhỏ kia cũng phải dấu….Ta nghe nói Tử Linh đã dùng danh nghĩa Nguyệt Phù mà gả cho Nha Thương Vũ….Tiểu vương gia của Triệu quốc…..chẳng hiểu chuyện gì xảy ra với con bémấy ngày trước nó quay trở về…còn ốm một trận…Vừa kể nước mắt Mộng Nhật đã chảy dài trên khuôn mặt bà. bà thật lo lắng cho đứa con thiếu suy nghĩ này….Phải chi nó cũng chín chắn già dặn như Nguyệt Phù thì hay biết mấy….

- Tiếp đó vì sao Cả Phù nhi, cả nhi nữ của ông bà lại mất tích ???Tấn Ninh gật đầu hiểu được câu chuyện…nhưng vẫn chẳng thể hiểu vì sao hai nàng ấy lại trốn đi….

- Là do Ngài đến cầu thân…lại chỉ định là quận chúa Siêm quốc…Tử Linh đã gả cho người ta…nên có lẽ con bé sợ bắt đi hòa thân…còn vì sao lại rủ cả Nguyệt Phù cùng đi và vì sao nàng ấy cũng đi cùng nó trong khi sức khỏe còn yếu thế kia thì ta không rõ.

- Liệu có phải Nguyệt Phù chủ nhân cũng muốn đi tìm hôn phu của mình….muốn cùng tiểu chủ nhân một nữ thờ hai chồng hay không….Dù gì thì Phò mã gia cũng là vị hôn phu của nàng ấy ??? Ở một bên Tiểu Mỹ thầm suy đoán…

- Không được ….ta không cho nàng ấy lấy kẻ khác….Hừm…hắn vất vả lắm mới tìm được nàng, vất vả lắm mới tìm được cách nghị hòa để cầu thân…hắn không cho phép nàng lấy nam nhân khác….không thể…nàng chỉ có thể lấy hắn….Tấn Ninh ở một bên giận dữ đập bàn….

- Ta không biết cá người dùng cách gì tìm ra nàng….nếu không tìm ra…nghị hòa của chúng ta cũng sẽ hủy bỏ….Tấn Ninh trước khi đi bỏ lại một tuyên cáo.

Thổ quốc ban lệnh cho tất cả các Tinh Ám trong việc tìm kiếm….cuối cùng cũng tin tức của các nàng

Sát ngay biên giới của Siêm quốc và Bắc quốc có một căn nhà tranh nhỏ. Nhìn địa hình Phía sau chính là núi Tùng Hạc, bên phải là Hạnh Lâm, bên trái là Trúc Lâm trước nhà tranh là rừng hoa Đào trấn giữ. Nhìn rừng hoa Đào trước nhà khiến Tấn Ninh nhớ đến căn nhà nhỏ bọn họ đã từng ở. Khi Tấn Ninh lao đến đó như một mũi tên thì có một nam nhân khác cũng đã ở đó. Hăn phóng nhanh xuống ngựa kề kiếm vào cổ tên kia. Kẻ kia khẽ lắc mình bỗng nhiên biến thành Nguyệt Phù…Nhưng tren mặt nàng không có cái bớt đỏ kia. Nhìn Khuôn mặt hắn ngày nhờ đêm mong kiến trên tay cũng rơi mất. Dù biết kẻ trước mắt không phải nàng…nhưng Tấn Ninh không thể nào động thủ với người trong lòng.

Chớp lấy một thoáng do dự của hắn Nha Vô Ảnh lùi lại biến mất sau vườn đào. Tấn Ninh vội vã đuổi theo…Thuộc hạ bên cạnh hắn thấy thế ngăn lại :

- Bệ Hạ đó là trận Ngũ Hành….rất nguy hiểm…

- Trẫm mặc kệ…không thể để tên kia vào trong đó….Tấn Ninh lo lắng kêu lên…sợ rằng nàng gặp vị hôn phu rồi hắn sẽ không có cơ hội nữa. Tấn Ninh vội vàng xông vào trận pháp. Thế trận xoay chuyển…những mũi tên bay ra từ những bia đá khiến thủ hạ xung quanh hắn tử thương vô số.

Thế trận càng xoay càng không thấy được đường ra….Một Mũi Tên bay đến mà hắn không nhìn thấy khiến hắn ngã xuống.

Nguyệt Phù lao ra khỏi nhà khi nghe Thương Vũ nói quân vương Siêm quốc đang bị vây hãm trong rừng đào. Nàng luống cuống tay chân, không thể nhớ cách phá giải trận mà tỷ tỷ đã dạy nàng….Hắn có thể đang gặp nguy hiểm…. Lệ nàng rơi…tim như bị ai siết chặt….hắn ở đâu….trận pháp này phải hóa giải ra sao đây….Từ ngày đầu tiên nàng gặp hắn nàng đã bị hắn hấp dẫn. Ngày đó, khi nàng trong cơn mạo bệnh biết hắn ở cạnh nàng, nàng cảm thấy yên tâm và ấm áp cõi lòng. Nàng yêu hắn, cầm chân hắn ở lại cùng nàng, dường như chẳng phải vì nhiệm vụ, mà bởi lòng nàng muốn thế.

Từ bé có một cơ thể yếu ớt gần đất xa trời….Nguyệt Phù luôn bàng quang với mọi thứ xung quanh. Nàng luôn chuẩn bị tâm lý sẽ ra đi bất cứ khi nào. Vì thế nàng cố giữ bản thân không lưu luyến thứ gì, cũng chẳng để người khác lưu luyến mình. Nhưng dường như người tính không thể bằng trời tính, tình cảm kia cứ thế len lỏi vào tim nàng rồi cắm rễ sâu trong đó. Nàng muốn níu giữ hắn…muốn cuộc đời nàng có hắn…có chấp niệm với hắn….Đó cũng là lý do nàng có mặt ở đây.

Nhờ giúp đỡ của Thương Vũ…trận pháp được hóa giải. Nhìn thấy Tấn Ninh nằm trên đất….máu đỏ nhiễm ướt trường bào….lệ nàng lại rơi….Nguyệt Phù lao đến bên hắn òa khóc….

- Thương thế của chàng…nàng lại lo lắng hỏi…khuôn mặt trở nên trắng bệch vì lo lắng…

- Chỉ bị thương ngoài da….máu này là của thuộc hạ ta…. Tấn Ninh thấy nàng lo mà cảm thấy thật hạnh phúc. – Phù nhi….Khuôn mặt nàng….Tấn Ninh ngạc nhiên đưa tay sờ khuôn mặt hắn ngày đêm nhung nhớ.

- Ta…xin lỗi….ta đã gạt chàng…mặt ta không có cái bớt….Nguyệt Phù cúi gắn mặt xuống lí nhí xin lỗi….

- Ta không trách nàng….Nàng….trốn đến đây…vì sợ ta ép hôn sao….Tấn Ninh Hít sâu một hơi lấy dũng khí hỏi nhưng lại sơ nàng thừa nhận…

- Còn không phải vì chàng muốn cưới tỷ tỷ sao ??? Ta đã giao kèo với tỷ tỷ….nếu ta giúp tỷ ấy tìm phu quân….Tỷ ấy sẽ đổi luôn thận phận cho ta…để ta dùng thân phận quận chúa Thổ Phiên mà gả cho chàng…Trả lời hắn mà khuôn mặt đỏ bừng xấu hổ….nàng vì muốn gả cho hắn mới cố gắng như vậy…vậy mà hắn lại hiểu lầm nàng.

- Thì ra vậy…ta có nghe rồi…bệnh của nàng nếu uống thêm ba viên Ngọc Tâm đannữa sẽ khỏi hẳn. Hắn vừa nói vừa đưa chiếc hộp nhỏ đến bên nàng….trong hộp có ba viên thuốc màu trắng bạc.

- Là lễ vật hỏi vợ của bổn vương…nàng gả cho ta nhé…..

- Sao có thể được…thiếp nghe nói loại dược này rất quý….Nguyệt Phù hoảng hốt kêu.

- Ta còn….Vả lại vẫn còn đang điều chế tiếp…nàng đừng lo….Tấn Ninh mỉm cười

- Chẳng phải Hồ thái y nói Tuyết Linh chi ấy một ngàn năm mới ra hoa một lần…. ??

- Phải…nhưng ta có tới 4 cây…tình cờ năm nay vừa tròn một ngàn năm của một trong bốn cây Tuyết Linh Chi ấy….Năm nay có thể nói là song hỷ lâm môn….Tấn Ninh ôm Nguyệt Phù vào lòng cười to….Trong rừng đảo nhỏ hai người cứ thế ngọt ngào ôm nhau không rời mà chẳng thèm quan tâm đến đám người bên cạnh đang đỏ bừng mặt vì cảnh tượng ngượng ngùn

Bạn đang đọc Thê Tử Bỏ Trốn của akiaki
vietnovel
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 17

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự