Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 7 Nô lệ đầu tiên. Trừng phạt.

Bạn đang đọc Kinh Tủng Thế Giới sáng tác bởi ThựcThế

Tiểu thuyết gốc · 1995 chữ · khoảng 7 phút đọc

Chiếc kén dần dần vỡ nát, sụp đổ. Một thân ảnh mềm mại bước ra khỏi cái kén.

Một cô gái có dáng người thướt tha, trần truồng để lộ cả bầu ngực căng mọng, đung đưa, cặp nhũ hoa hồng hào trông vô cùng quyến rũ, đôi chân trắng muốt, để lộ cặp mông căng tròn trông vô cùng dụ hoặc, loáng thoáng có thể thấy được nơi thầm kín của tuyệt vời của một phụ nữ.

Mái tóc đen dài mượt xõa xuống ngang hông, hơi bồng bềnh trong không khí. Từ người cô ta toát ra khí thế cao ngạo, lạnh lùng.

Đó là Susan Denis, giờ đây cô đã được lột xác và cô thể cảm nhận được dị năng, sức mạnh đang tuôn trào khắp cả cơ thể.

Cô tin tưởng bằng với sức mạnh hiện giờ của mình thì có thể báo thù. Hơn hết cô còn cảm thấy mình có thể chống cậu bé ác quỷ kia. Cô tin rằng mình thức tỉnh dị năng là vì cô lâm vào sự thống khổ, tuyệt vọng, thì sức mạnh tiềm ẩn đã thức tỉnh.

Cô mở mắt ra, nhìn cậu bé đang ở trước mặt cô, sắc mặt cậu hơi trắng bệch, người trầm xuống, vai hơi run run. Cô nhìn chằm chằm vào cậu ta với vẻ mặt lạnh lùng, cao ngạo như thể người bề trên. Cô thấy sự rụt rè, sợ hãi ở cậu ta vì vậy cô cho rằng cậu đang sợ hãi chính mình.

Cô không nhịn được nhếch môi nói.

"Có vẻ nh-...".

Lời con chưa nói xong cô đã thấy một áp lực kinh khủng đột nhiên đè xuống người cô.

Hai chân cô quỳ xuống, lún sâu vào dưới sàn, hai tay chống xuống, đang cố gắng không để mình bị bẹp xuống.

Khóe miệng cô rỉ máu, hai tay và đầu gối be bét máu. Cô không thể nhúc nhích, di chuyển, thậm chí là mở miệng vì chỉ cần cô có một chút hé miệng là răng cô sẽ bị gãy nát.

Jack mỉm cười, một giọng cười khinh thường đi đến trước mặt cô.

Cậu đứng ngay trước mặt cô nhìn xuống người phụ nữ đang quỳ rạp, chống hai tay xuống sàn.

"Một con chó gặp chủ nhân thì không được đứng thẳng, nó phải hạ mình xuống, lấy lòng chủ nhân, quỳ xuống cầu xin chủ nhân vuốt ve, khen ngợi nó.

" Chứ không phải là nó nhe răng, giơ vuốt, sủa loạn, hung dữ, coi thường chủ nhân."

" Đó là quy tắc bất biến, đó là lẽ thường, sự hiển nhiên, một sự thật chẳng bao giờ thay đổi."

" Một nô lệ thì phải có ý thức của một nô lệ, một nô lệ không có quyền nhìn thẳng vào chủ nhân. Một nô lệ chỉ cần có sự phục tùng, sự trung thành."

"Chúng đều là vật sở hữu của chủ nhân, không có sự cho phép thì không tự ý làm việc, muốn thở thì cũng phải có sự cho phép."

Jack nói liền một mạch, ngồi xổm xuống, nhìn đăm đăm vào đang tuyệt vọng quỳ ở trên sàn Susan.

Khóe miệng Jack hơi kéo mỉm cười, thỏa mản nhìn đang quỳ chật vật trên sàn Susan.

" Có vẻ như cô không có sự thức thời nhỉ, cô cho rằng mình bây giờ thức tỉnh dị năng thì có thể muốn làm gì thì làm sao."

"Ha ha ha... thật buồn cười, một con chó được chủ nhân nuôi dưỡng trưởng thành, ban cho miếng xương, rồi quay sang cắn lại chủ nhân sao."

"Cô nhầm rồi, hãy nhớ thứ ta cho cô chỉ là một cục xương rác rưởi, đó là đồ thừa thải, vứt đi. Không phải là báu vật. Ta muốn có lúc nào thì có. Ta đã ban được cho cô thì cô cũng nên nhớ ta có thể lấy lại được."

"Cô sống hay chết đều do ta quyết định, ta muốn cô sống, dù cô có tự sát, cô có đốt cháy cả linh hồn thì tôi cũng sẽ làm cho cô sống lại, ta muốn cô chết thì dù cô có ở xa bao nhiêu, dù bên cạnh cô là ông trời thì cô cũng sẽ không sống được."

"Trước mặt người khác cô có là tiên nữ, cô có là thiên sứ, thiên thần, cô có là nữ thần của cả thế giới này, nhưng trước mặt ta, cô chỉ là một nô lệ, một nô lệ thấp hèn không có một chút địa vị. Thứ giữ cô sống đên bây giờ chỉ là vì giá trị của cô.”

Nói xong Jack phất tay, đang vô cùng đau đớn, tuyệt vọng, cả người bé bét máu, dán chặt xuống sàn nhà chống chịu lại sức mạnh đang giáng xuống người cô. Sức mạnh đó bỗng dưng biến mất, cả người be bét máu, xương tay, xương chân đều bị nât vụn thành phấn. Cô đau đớn, ngã bịch xuống sàn nhà. Miệng không ngừng thở dốc tham lam hít vào thở ra. Trên mặt đang còn in hằn sự thống khổ, đau đớn vô cùng khủng khiếp.

Jack cười lạnh bỗng dưng quát lớn.

"Quỳ lên." Một giọng nói vô cùng lạnh nhạt, chứa vô tận áp lực, giọng nói như là cả tỉ con quỷ đang gào thét, xé rách linh hồn vậy.

Mặc dù vô cùng đau đớn, nhưng Susan vẫn phải gắng gượng quỳ lên. Hai đầu gối còn không ngừng chảy máu.

Cô không dám không nghe theo. Sự kinh khủng của Jack đã làm cô từ bỏ mọi tôn nghiêm, mọi ý định trả thù. Ngoan ngoãn chấp nhận số phận của mình. Cô suy nghĩ lại khi cho rằng cô đã có sức mạnh có thể thoát khỏi con ác quỷ kia, điều này thật hoang đường. Lòng cô vẫn đang cảm thấy rét lạnh, cảm thấy may mắn khi chưa có nói lên điều gì xúc phạm đến hắn cả.

Cả người cô run rẩy, quỳ xuống, cô không dám đến cả ngước đầu lên nhìn Jack.

Jack đang ngồi xổm trước mặt cô, cô thì đang quỳ rạp trước mặt hắn, như là một con chó bị phạt khi không nghe lời chủ nhân vậy.

Jack nhếch miệng, từng ý nghĩ, biểu cảm thu hết vào mắt.

Hắn ghé sát, đưa khuôn mặt trẻ con non nớt vào một bên mặt của Susan.

Hắn hít một hơi dài, sau đó lặng im nhắm mắt lại, khuôn mặt hưởng thụ.

Sau đó hắn thè chiếc lưỡi trẻ con, mịn màng của mình ra. Liếm một vết máu đang còn nóng bỏng trên má của Susan.

Susan cả người lạnh toát, run lẩy bẩy không dám hé ra một tiếng động.

Trước mặt cô là một con quỷ, một con quỷ đội lốt trẻ con. Cô đang cảm thấy hối hận cho sự cao ngạo lúc nãy của mình. Và giờ cô đã phải trả một cái giá vô cùng thê thảm.

Cô có thể cảm nhận được sự mềm mại, trơn nhẵn của chiếc lưỡi, nó ướt át, hơi ấm như là nó đang nhấm nháp hương vị của cô vậy.

Quên đi sự sợ hãi, đau đớn vừa rồi, trong lòng cô đang có một cỗ nhiệt lượng bốc lên, tỏa ra khắp cơ thể cô.

Sắc mặt cô đỏ bừng, nhiệt độ cơ thể tăng lên trong nháy mắt. Cả cơ thể cô giờ đây đang vô cùng khó chịu, nó tê dại, nó như bị cả đàn kiến bò lên khắp tất cả bộ phận cơ thể.

Hơi thở của cô bắt đầu nặng nề, từng đoàn hơi trắng phun ra không ngừng nghỉ. Cô như muốn phát điên lên vậy, nhưng lại không dám cử động một chút gì. Cô cứ để mặc sự dày vò đó, cô phải chịu đựng nếu không muốn chết.

Cô không muốn chết, cô muốn báo thù, cô phải giết hết tất cả bọn chúng. Nhưng kẻ đã sỉ nhục cô, cô bây giờ chỉ cần sự cho phép của Jack, cô phải chịu đựng dù cậu ta có tra tấn cô như thế nào đi nữa. Cô tình nguyện đổi lấy tất cả, kể cả mạng sống, linh hồn của mình để được trả thù.

Jack hình như đã phát hiện gì đó không bình thường, nhìn sắc mặt, cơ thể trần truồng đang run rẩy không phải vì sự đau đớn trên sàn. Khuôn mặt ửng đỏ, hơi thở nặng nề, cơ thể không tự chủ căng cứng.

Hắn nhíu mày, trầm ngâm một lúc rồi đưa tay phải của mình về phía bộ ngực, dùng bàn tay nhỏ bé, láng mịn của mình bóp chặt nhũ hoa của Susan.

Susan giờ đây càng run rẩy mạnh hơn, tiếng thở dốc dồn dập, Jack thấy cô cô gắng đưa bàn tay đầy máu, cố nhịn đau bụm miệng lại.

Hắn cười nhạt sau đó dùng cả hai tay không ngừng nhào nặn qua lai bộ ngực sữa căng tròn, mềm mại, trắng mịn của Susan.

Susan giờ cảm thấy cơ thể mình sắp nổ tung vậy, cơ thể cô không tự chủ run bần bật, không tự chủ được hơi rên rỉ thế nhưng vẫn phải dùng sức bưng lấy miệng, để không phát ra tiếng rên rỉ.

Jack có thể nghe thấy hết, hắn dùng hai tay bắt đầu mân mê hai đầu nhũ hoa. Tiếng rên rỉ bị Susan cố dùng tay để ngăn không cho phát ra thành tiếng giờ đây có thể nghe rõ hơn, to hơn.

Jack đưa hai bàn tay trở về, đứng dây nhìn vào một cơ thể phụ nữ trần truồng quỳ trên sàn nhà đang không ngừng phát ra tiếng rên rỉ trong miệng.

"Ồ, có vẻ như cô khá nhạy cảm nhỉ. Là do dị năng của cô hay là bản chất của cô.”

"Phải công nhận rằng dáng người của cô trông vô cùng hoàn mỹ. Nó làm cho một đứa trẻ chưa dậy thì như ta cũng không nhịn được mà đùa bỡn một phen."

"Nếu như cơ thể này mà phát triển đầy đủ thì có lẽ ta đã thỏa mãn dục vọng của cô. Thế nhưng vì còn quá nhỏ nên ta phải nói lời xin lỗi rồi. Khặc khặc... "

"Cô nên mong rằng là tôi sẽ trưởng thành nhanh đi, bởi vì cô không được làm tình với bất kì một ai khác. Bởi vì ta không cho phép một con điếm làm nô lệ của mình."

"Điều đó có nghĩa là chỉ có ta mới làm cho cô thỏa mãn thôi."

Jack nói vậy, hắn cũng không cho rằng một nô lệ của mình bị khuất phục dưới háng bất cứ ai ngoài hắn.

Hắn nói xong thì giơ tay phải lên, một dây xích như ảo thuật phóng ra từ tay hắn cắm vào giữa tim của Susan.

Susan không thể tin vào mắt mình, cô nghĩ hắn sẽ để cô sống tiếp chứ. Hắn lại giết cô.

Thế nhưng sau một lúc, cô cảm thấy kì quái, cô bị cắm cả một dây xích vào tim mà không thấy đau đớn. Và cô còn cảm thấy một nguồn sinh lực đang tuôn trào vào người cô.

Các tổn thương trên người cô dần khôi phục, cô cũng không còn đau đớn nữa, cả người cô giờ khôi phục lại như trước, ngay cả vết máu, tóc rối loạn cũng đâu vào đó hết. Cả người cô như vừa được hồi sinh vậy. Hồi sinh một cách hoàm hảo.

Cô sững sờ ngắm nhìn lại cơ thể mình, chiếc xích đang cắm trên người cô rút lại, trở về tay Jack.

Cô hoảng hốt một chút rồi quỳ xuống, rập đầu.

"Kính thưa chủ nhân. Nô lệ của ngài xin được thỉnh tội."

Bạn đang đọc Kinh Tủng Thế Giới sáng tác bởi ThựcThế
vietnovel
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi ThựcThế
Thời gian
Lượt đọc 21
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự