Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)
Truyện chưa được công bố

Chương 5 Kén

Bạn đang đọc Kinh Tủng Thế Giới sáng tác bởi Sharko_

Tiểu thuyết gốc · 2649 chữ · khoảng 9 phút đọc

"Tỉnh dậy."

Một giọng nói âm trầm nhưng non nớt vang vọng, quanh quẩn, như ma quỷ khuếch tán, giọng nói như ma quỷ ong ong làm cho người ta nổi da gà.

Susan mở mắt ra, đập vào mắt cô là một trần nhà lơ lửng trùm nến, với hao văn cổ điển theo phong cách của Pháp những năm thế kỉ 18.

Cô ta cựa người, nhưng toàn thân rã rời, không có một tí sức lực nào.

Cô quay sang nhìn hai tay, chúng nhợt nhạt, cứng đờ, lạnh lẽo không có một tí huyết sắc.

Hai bàn tay đang bị một sợi xích trói chặt lại làm cho trên cổ tay có vết bầm tím.

Cô cố gắng cựa hai chân nhưng hình như chúng cũng bị trói lại.

Cô bỗng nhiên nhớ lại chuyện gì, đôi mắt to tròn quyến rũ, nhưng đôi đồng tử giãn ra, trên mắt vẫn đang còn vết tụ máu trừng lớn. Trông vô cùng đáng sợ, như một người đã chết một thời gian ngắn nhưng bỗng nhiên mở mắt ra vậy.

Hai con ngươi đảo loạn xạ, như muốn tìm thấy gì.

"Không phải cố giãy giụa, cô giờ đã chết."

Một giọng nói của trẻ con, lạnh nhạt cất lên, giọng nói bình tĩnh, hời hợt như không có chuyện gì xảy ra thế nhưng lại trong giọng nói của một đứa trẻ con, làm cho người ta cảm giác như đây là một con ác quỷ đội lốt trẻ con vậy.

Susan giật mình, theo bản năng nhìn về phía giọng nói phát ra. Đồng tử của cô tự nhiên co lại.

Cô nhìn thấy một đứa trẻ con, đang ngồi trên một chiếc ghế đơn rộng lớn, có những hoa văn tinh xảo. Nó đang ngồi vắt chân tay trái chống cằm, tay phải đang mân mê một con dao.

Cô nhận ra đứa bé đó, cô vẫn không thể nào quên được cảnh tượng hôm đó, sau lưng đứa bé đó là cả tá khuôn mặt quỷ quái, trôi nổi, nhìn chằm chằm như muốn xé tan cô ra vậy. Sau đó chiếc vòng cổ của cô như có ngoại lực tác dụng lên vậy. Nó xoắn lại thắt cổ cô, sau đó trước mặt cô tối sầm lại, rồi cô không con nhớ gì nữa.

Cô bỗng nhiên giật mình, không tin nhìm chằm chằm vào đứa trẻ trước mặt không tự chủ được nói.

"Tôi ch-chết rồi sao, chết rồi sao, kh-không không, không phải tôi làm sao..."

Cô khó tin không tự chủ được lắp bắp thế nhưng chưa nói hết bỗng dưng có một cỗ lực lượng kéo cố đi.

Chưa kịp phản ứng cô đã bị trói chặt, cả cơ thể dán lại trên một chiếc bàn.

Cả cơ thể dính chặt vào chiếc bàn, hai tay, hai chân mở rộng ghim chặt vào chiếc bàn không thể cử động, nhúc nhích được, như có hàng trăm cây đinh đính chặt cả cơ thể cô vậy.

Ý thức vừa mới kéo trở về chiếc bàn, thì cô thấy một thân ảnh đang ở trước mặt cô. Đó là cậu bé đó, cậu ta đang cúi xuống nhìn vào cô, cậu ta đang trên người cô, hai chân hơi nhún, hai chân lún vào bầu ngực sữa, cô giờ mới nhận ra cơ thể cô đang không mảnh vải ché thân.

Nếu như bình thường thì có thể cô sẽ để ý đến tình trạng cơ thể mình. Nhưng giờ đây, cô không quan tâm đến nhiều như vậy, bởi vì trước mặt cô đang có một đôi mắt nhìn chằm chằm vào cô. Đôi mắt của trẻ con không chứa một chút tạp chất, nhưng giờ đây đôi mắt ấy như là một hố đen, làm cho cô sợ hãi. Sợ hãi vô cùng, đối mặt với cái chết cũng không bằng giờ đây bị đôi mắt của ác quỷ ấy tra tấn.

Cậu ta nhnhìn cô một lúc rồi nhếch miệng cười.

"Cơ thể rất đẹp nhưng linh hồn lại rất xấu xí. Một linh hồn bị ruồng bỏ, một linh hồn bị phản bội, mặc dù bây giờ là như vậy, thế nhưng phải công nhận cô đã từng có một linh hồn rất tinh khiết, tinh khiết so với bất kì kẻ nào trên thế giới này."

Cậu bé bỗng nhiên nói, giọng nói lạnh lẽo, giọng nói như ác quỷ gặm nhấm lấy tâm trí cô vậy.

Cô sợ hãi, đối mặt với lần đầu tiên giết người cô vẫn không sợ bằng bây giờ.

Cô nhớ lại quá khứ của mình, một quá khứ đầy vui vẻ. Nhưng trước khi bị người chồng phản bội, bị xã hội ruồng bỏ, bị gia đình coi như là một con quỷ. Cô đã mơ mộng về tương lai tươi đẹp của mình.

Vì lấy lòng chủ tịch công ti mà anh ta đã bắt vợ mình phải làm tình với con trai chủ tịch, sau đó bị đứa cháu trai 8 tuổi của chủ tịch bắt vào lớp học của cậu ta và cậu ta xé từng mảnh quần áo của cô ra, trước sự chứng kiến của hầu hết toàn trước. Sau đó cậu ta kêu gọi và bắt đầu đi tiểu vào người của cô.

Cô không có sức phản kháng bởi vì bị người chồng trói lại. Anh ta đứng ở ngoài xem cô bị làm nhục mà không có một tí cảm xúc, ngược lại anh ta còn cười lấy lòng cậu cháu trai của chủ tịch kia.

Sau khi bị làm nhục và bị tung lên mạng, cuộc sống của cô từ màu hồng biến thành một mảnh đen sì.

Bị xã hội, gia đình, cả người chông cô yêu nhất sỉ nhục, ruồng bỏ.

Cô như phát điên lên và đi tìm người chồng khốn nạn của mình.

Lúc cô ta tìm thấy anh ta, anh ta đang ngủ bên cạnh một người phụ nữ khác.

Trong cơn tức giận, cô đã giết anh ta và ả tình nhân kia của anh ta.

Cô moi tim anh ta ra và nhét vào mồm nhai ngấu nghiến, như muốn trút hết sự hành hạ kia lên vào anh ta.

Cô ăn không sót một miếng, không sót một tí máu nào. Miệng cô đầy máu, tóc tai rối tung, trông hệt như một con ác quỷ.

Sau đó, cô dùng máy xay thịt xay hết thịt của hai người kia ra. Rồi cô gửi chúng cho người nhà của hai người họ.

Sau đó cô trốn sang New York, ở đây cô có một cuộc sống mới, mặc dù công việc của cô khá vất vả, nhưng cô cũng thỏa mãn.

Thế nhưng một điều tồi tệ khác xảy ra. Sau khi ăn trái tim của chồng mình. Cô mắc bệnh nghiện máu người, và tim.

Cô đã sát hại những đứa trẻ để thỏa mãn cơn nghiện và tra tấn chúng, bởi vì sự thù hận vẫn còn với đứa trẻ con ác độc kia.

Cô vẫn nhớ rõ, mình bị trói lại, bị cậu ta lôi đi sềnh sệch trên đường trong tình trạng khỏa thân. Bởi vì cậu ta là dị năng giả và thêm cả người chồng, vệ sĩ của con ác quỷ đó, cô không thể làm gì cả.

Bị quay phim, chụp ảnh, bị chỉ trỏ, sỉ nhục, nhưng không thể làm gì. Cô cầu xin cậu ta tha cho cô. Thế nhưng hắn đáp lại.

"Con chó thì không có quyền lên tiếng."

Cô giật mình, bởi vì lời nói đó bật ra từ một thằng bé mới chỉ 8 tuổi.

Cô đã tuyệt vọng, bị cả trường của cậu bé tra tấn, tưới từng dòng nước tiểu cào người cô.

Tuy có nhiều người không muốn làm vậy, nhưng cậu bé kia là dị năng giả và cậu ta là chủ của ngôi trường này. Ông của cậu ta xây chỉ để dành cho cậu.

Cô tận mắt thấy cậu bé cắt lưỡi của một cô bé khi cô không làm theo lời cậu ta nói.

Cậu ta tận hưởng, thích thú với tiếng gào thét của cô ta.

Cậu ta nói sẽ giết cả nhà cô, nếu không làm theo như lời cậu nói.

Thật tàn nhẫn, thật đáng sợ. Từ trước đến giờ cô chưa từng tiếp xúc với dị năng giả. Cô lúc đó mới nhận ra, thế giới này đã là địa ngục, mặc dù vẫn có pháp luật của dị năng giả, thế nhưng đối với những kẻ có quyền, thì việc giết người dù cho có ngay tại ngoài đường, trước mặt rất nhiều cũng không ai nói gì.

Bởi vì họ sợ hãi bị trả thù, người thường thì không có cách nào chống lại dị năng giả. Người bình thường trở thành nô lệ, thành súc vật không đáng giá trị, sống chết bị người ta đùa bỡn tròn lòng bàn tay.

Lúc đó cô mới nhận ra tầm quan trọng của dị năng. Nếu cô có dị năng thì cô sẽ không rơi vào kết cục như vậy.

Sau khi ở New York cô vẫn không ngừng tìm cách có được dị năng, trong lúc đó cô không ngừng sát hại trẻ em, tra tấn chúng để trút cơn giận, sự thù hận không thể báo thù của mình lên những đứa trẻ vô tội kia.

Kể từ ngày hôm đó, cô đã giết hơn 34 đứa trẻ, mỗi lần cô đều lập kế hoạch hoàn mỹ để thực hiện tội ác.

Cô không thấy hối hận, xã hội này đã làm cho một người bình thường trở thành ác quỷ. Vì vậy lỗi tại xã hội, lỗi tại dị năng giả, cô vô tôi. Cô cho rằng như vậy.

Sau khi giết đứa trẻ thứ 34, là một đứa trẻ lén bỏ chiếc kim vào túi áo cô. Bị cô bắt được, và sau đó cô điều tra và lập kế hoạch sát hại nó.

Trong lúc điều tra, cô tìm thấy những việc làm ác độc của một đứa trẻ 8 tuổi.

Thế giới này đã biến thành địa ngục.

Hầu hết những đứa trẻ cô sát hại đều đã từng giết người, bị chính gia đình của mình ép buộc giết người. Nội tâm của những đứa trẻ đó đã bị những con ác quỷ chiếm giữ.

Vì vậy, cô không hối tiếc khi giết những đứa trẻ đó. Ít ra cô tin rằng mình vẫn có một phần của kẻ thi hành công lí.

Quay lại hiện tại, cô tuyệt vọng nhìn cậu bé trước mặt. Một con ác quỷ đáng sợ hơn, khủng khiếp hơn vạn lần so với đứa trẻ kia.

"Cô đã chết điều đó là sự thật, cô có thể cảm thấy còn sống là bởi vì tôi đã xích linh hồn của cô. Trói buộc linh hồn của cô vẫn ở cơ thể. Nhưng nó sẽ tiêu tán nhanh thôi. Nếu không tin cô có thể cảm nhận trái tim của cô. Nó đang ở chiếc bình bên kia." Cậu ta duỗi tay vào chiếc bình ở phái tủ kính, trên bình còn dán chữ "Susan Denis" đó là tên của cô ta, cô biết rằng mình đã chết và những gì tên ác quỷ kia nói kà sự thật, cô không cảm nhận được tim mình đập.

Cô không biết sao cô còn có ý thức, chắc hẳn là dị năng. Cô lần đầu tiên sâu sắc nhận thức được sự đáng sợ của dị năng.

Cậu bé hứng thú nhìn chằm chằm vào mặt cô rồi nói.

"Cô muốn sống sao." Hắn nói với một giọng điệu vô cùng nhẹ nhõm.

Cô nhìn hắn, trầm ngâm một lúc rồi lắc đầu, giờ đây cô không muốn sống, cô chỉ muốn giải thoát khỏi tên ác quỷ kia. Cô biết rằng mình có sống lại cũng vẫn không báo thù được, cô thà rằng chết một lần thống khoái còn hơn là bị tên ác quỷ trước mắt hành ha.

Cậu bé mặt không biểu tình, không ngoài ý muốn với câu trả lời của cô ta.

Cậu bé bỗng nhiên bật cười, cười vô cùng sảng khoái, cười như lần đầu tiên trong đời được cười vậy.

"Này, cô tưởng rằng tôi đang hỏi ý kiến cô sao. Không không, cô đang hiểu lầm rồi, tôi không cho những kẻ vô giá trị sự lựa chọn. Cô cũng không là ngoài lệ. Cô không hiểu được, cô không còn là cô nữa, cô giờ đây là của tôi, cô là nô lệ, một nô lệ không được chết nếu chủ của nó không muốn."

"Vì vậy, quý cô Susan Denis, hãy trở thành một nô lệ có giá trị, trở thành một con chó dưới trướng của ta. Vĩnh viễn! "

Hắn nói một cách vô cùng cay nghiệt và cao ngạo, như thể hắn là chúa tể của tất cả vậy, một giọng nói điên cuồng, lạnh thấu xương, mang cảm giác của một con ác quý đang quấn lấy cơ thể cô vậy

Nói xong, hắn cầm con dao trên tay cứa một nhát vào lòng bàn tay, tay trái giơ về phía chiếc hộp chứa quả tim của cô, trái tim trong chiếc hộp run rẩy rồi bay đến tay trái của hắn.

Tay phải cầm con dao nhuốm máu đâm một nhát thật mạnh vào trái tim cầm trên tay. Thân thể Susan run lẩy bẩy, thống khổ, gào thét, điên cuồng, vũng vẫy nhưng không thoát khỏi sự được sợi xích. Susan đang cảm thấy vô cùng đau đớn, sự đau đớn của linh hồn, làm cho cô muốn chết đi vậy, nhưng nó lại dày vò cô, tra tấn cô, làm cho cô điên dại.

Sự đau đớn của Susan không làm ảnh hưởng đến cậu bé, trái tim đang cắm con dao tinh xảo kia đang không ngừng biến hóa, nó phát ra thứ quang mang đen tối, lạnh lẽo, không ngừng khuếch tán ra khắp căn phòng.

Sau một lúc, trái tim đã biến thành một bông hoa hồng màu đen, màu đen thuàn khiết, không tì vết. Sau khi trái tim biến thành bông hoa. Cậu bé hơi kinh ngạc một chút xong lại trở về bình tĩnh, đưa bông hoa vào cái vú căng mọng, mềm mại bên trái của cô.

Chỉ thấy hắn không bận tâm cái gì, dùng sức, cả bàn tay đã nằm bên trong cơ thể, vị trái tim của Susan.

Bỗng chốc đang điên cuồng, bị dày vò trong thống khổ Susan im bặt lại. Cậu bé rút tay ra, từng sợi tơ màu đen đang không ngừng vươn ra từ lổ hổng trước ngực.

Nó quấn chặt lấy cơ thể Susan rồi nhanh chóng biến thành một cái kén khổng lổ.

Sự việc thần kì xảy ra chỉ trong chớp mắt. Cậu bé nhếch miệng cười rồi cầm con dao vừa mới đâm vào trái tim của Susan đang còn dính máu đâm vào ngực của mình, ngay vị trí trái tim, rồi rút dao ra.

Vết dao chỉ ứa ra chút máu rồi cấp tốc lành lặn.

Cậu vẫn bình tĩnh, lông mày cũng chưa hề nháy một cái.

Vẻ mặt lạnh nhạt của cậu bé biến thành vẻ mặt nhút nhát, rụt rè, ôm đầu gối, vùi đầu vào giữa hai tay, ngồi bên cạnh chiếc kén.

Thỉnh thoảng vẫn còn nghe thấy tiếng sụt sịt phát ra từ cậu bé.

P/s :

Mình định viết những tình tiết liên quan đến các bộ phận con người, như miêu tả móc tim, móc ruột, chặt tay, hành hạ tình dục nhưng miêu tả không quá nhiều thì có phải để 🔞 không nhỉ :vv

Bạn đang đọc Kinh Tủng Thế Giới sáng tác bởi Sharko_
vietnovel
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Sharko_
Thời gian
Lượt đọc 13
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự