Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)
Truyện chưa được công bố

Chương 1 Đứa trẻ trong đêm

Bạn đang đọc Kinh Tủng Thế Giới sáng tác bởi Sharko_

Tiểu thuyết gốc · 1579 chữ · khoảng 5 phút đọc

Thế giới này đáng sợ nhất là gì? Ma quỷ? Cái chết? Sự thật? Hay là một tồn tại bí ẩn như tận thế, hố đen? Hay là các hiểm họa thiên tai? Nỗi đau khi mất đi ai đó?...

Ngươi có chắc rằng ngươi sợ một cái gì đó như trên không?

Chắc chắn là có…

Đối với ngươi thì điều đáng sợ nhất? Có thể là sự cô đơn, sự thiếu vắng,…

Vậy thử đoán xem đến một ngày ngươi không sợ cái gì nữa thì có điều gì đã xảy ra?

Đoán thử nhé, đối với ngươi cái chết là sự giải thoát, chết là 1 điều nhẹ nhõm, xem nhẹ cái chết, sự thống khổ bởi vì thống khổ cũng không khiến ngươi đau đớn, thế giới của ngươi tan vỡ…

Những điều đó làm ngươi không có bất kì một tồn tại nào làm ngươi sợ hãi.

Thế nhưng dù vậy, đối với tình cảnh đó thứ khiến ngươi sợ hãi, đó chính là ngươi không thể giải thoát, không thể biến mất khỏi thế gian, xóa bỏ đi sự tồn tại của mình.

Vì vậy trừ điều cuối cùng ra, chúng ta nên có môt nỗi sợ…

Chắc hẳn ngươi muốn thử?

Không, không đừng muốn vậy, nó thật sự rất đáng sợ, rất đáng sợ, vô cùng đáng sợ, nhưng nghĩ lại nó cũng đâu đáng sợ lắm chứ nhỉ?

Thế nhưng sợ là gì?

Mà tại sao lại sợ?

Sợ thì có ích lợi gì?

Sợ gì?

Tí tách, tí tách…

Từng tiếng mưa rơi vang vọng trên từng ngóc ngách của khắp mọi nơi ở New York. Mưa ngày càng to, trút những gánh nước nặng nề lên mọi nhà, mọi con hẽm của nơi nhộn nhịp nhất thế giới.

Tại một con hẻm, nơi bẩn thỉu, tối tăm nhất của New York, mặc dù mưa to, dày, nặng hạt, liên tục, thế nhưng một cậu bé khoảng chừng 6-8 tuổi ngồi yên, bất động, hai tay ôm đùi, vùi đầu vào hay tay, mặc cho nước mưa xối vào người. Nếu không để ý thì không thể thấy người cậu hơi run run, hình như cậu bé đang khóc.

Trời đã tối hẳn, không bởi vì mưa mà sự nhộn nhịp của New York biến mất, khắp nơi ở New York đều được thắp sáng, tuy không rực rỡ như thường ngày, thế nhưng vẫn đẹp đẽ, lung linh, mờ ảo trên nền trời mưa buồn.

Trái với ánh sáng ấm áp, những con hẻm nhỏ, cụt, tràn ngập rác rưởi, và những bức tường bị vẽ bậy, ngập tràn trong bóng tối. Tại một góc của con hẻm, một cậu bé ngồi im, 2 tay ôm đùi, mặt vùi sâu vào hai tay, người run run. Cậu đã ở đây từ chiều, lúc mà cơn mưa bắt đầu, cũng là lúc cậu bé ngồi ở đó.

Bây giờ đã 8h, cơn mưa đã diễn ra suốt 5 tiếng đồng hồ, nhưng cậu bé vẫn ngồi đó, mặc cho cơn mưa có xối thẳng vào người cậu, không nói đến trẻ em, ngay cả người trưởng thành, ngâm mình trong nước mưa 5 tiếng đồng hồ thì có thể đã xảy ra chuyện. Thế nhưng cậu bé vẫn không xi nhê gì cả. Vẫn ngồi vững chắc như tượng.

Đến gần cậu bé hơn một chút thì nghe được tiếng thút thít, xì xụt của cậu, thế nhưng trong tiếng thút thít ấy không hề có một điểm đuối sức, như thể tiếng thút thít của một người bình thường. Thật kì lạ.

Mưa đã tạnh, con hẻm giờ trở nên yên tĩnh hơn, chỉ còn lại tiếng tí tách của từng hạt mưa rơi xuống. Con hẽm trở nên quỷ dị, đáng sợ, chỉ có bóng tối, và tiếng trẻ con thút thít, và tiếng mèo thỉnh thoảng khẽ kêu.

Cộp, cộp, cộp…

Từng tiếng gõ nhịp nhàng bỗng dưng xuất hiện trên con đường, một người phụ nữ với đôi giày cao gót tay cầm chiếc ô, mặc một bộ váy công sở đen tuyền, bước vào con hẻm. Người phụ nữ dáng vẻ uyển chuyển, quyến rũ, khuôn mặt bình tĩnh, kiêu ngạo, đẹp hớp hồn người. Người phụ nữ dần tiếp cận cậu bé, dừng lại trước cậu, người phụ nữ dừng lại một lúc, trên mặt người phụ nữ là sự kinh hỉ, vui mừng, thế nhưng đôi mắt ánh lên vẻ tham lam, đáng sợ.

Khuôn mặt đẹp đẽ giờ trở nên vặn vẹo, đáng sợ. Sự biến đổi chỉ lóe lên trong chớp mắt rồi khôi phục lại như trước. Cô ta dần khom người xuống, chiếc vòng cổ tinh xảo, lấp lánh ánh vàng thoát khỏi, cái cổ dài đẹp đẽ, đong đưa qua lại, rồi cô ta nhìn cậu bé rồi bỗng nhiên cất tiếng.

“ Cậu bé, sao cháu lại ở đây vậy? ” . Đáp lại cô ta chỉ là thút thít không thay đổi.

“ Này, cô có thể giúp cháu điều gì không? ”. Người phụ nữ vẫn cố hỏi.

Thế nhưng cậu bé ngẩng đầu lên, một khuôn mặt tinh xảo, đôi mắt long lanh đen tuyền, ngây ngô, còn rớm nước mắt, mái tóc cũng đen hết như đôi mắt, gọn gàng, nhưng ướt nhẹp. Trên khuôn mặt tràn ngập sự hãi  hùng.

“ Cháu sợ. ” . Cậu bé bỗng dưng trả lời.

“ Cháu sợ cái gì? ” . Người phụ nữ bỗng dưng khựng lại một khắc, trên khuôn mặt trở nên vặn vẹo, tràn ngập sự sợ hãi, khuôn mặt xinh đẹp bỗng dưng tái nhợt đi, hiện lên vẻ bàng hoàng, thần sắc không thể tin được. Thế nhưng theo bản năng cô ta vẫn thốt lên như bản năng vậy.

Trước sự bàng hoàng của người phụ nữ, cậu bé dường như không để ý đến, thế nhưng cậu vẫn không đáp lại người phụ nữ. Trên khuôn mặt của cậu không thay đổi gì.

Cậu bé và người phụ nữ không nói gi cả, cả 2 đều yên lặng, thế nhưng người phụ nữ lại run cầm cập, khuôn mặt trắng bệch nhìn chằm chằm vào mặt cậu bé. Đôi mắt trừng to hết cỡ hằn tơ máu như đang nhìn một thứ vô cùng đáng sợ vậy.

Cậu bé bỗng dưng đứng dậy, đôi mắt tràn ngập sự ngây thơ nói.

“ Cháu sợ tất cả mọi thứ, sợ lắm, thế nên, cô ở với cháu được không, nếu vậy thì cháu sẽ bớt sợ hơn 1 chút. Được không vậy? ” . Cậu bé nói với người phụ nữ bằng giọng nói vô cùng ngây thơ.

Người phụ nữ mấp máy môi, vẻ mặt sợ hãi định nói thế nhưng chưa kịp nói cậu bé đã cắt ngang.

“ Không sao đâu, cô sẽ ở bên cháu ngay thôi. ”

“ Vĩnh viễn. ”

Đồng tử người phụ nữ co rụt lại, hai chân run bần bật, mấp máy môi, phát ra nhưng âm thanh nghẹn ngào.

“ Kh-Không…, không… ”

Chưa nói xong, chiếc vòng cổ trước ngực người phụ nữ đã dựng thăng lên, xoắn lại, như thẻ đang có người siết cổ cô ta vậy. Người phụ nữ muốn nói thế nhưng chiếc vòng cổ đã siết chặt lại. Khuôn mặt cô ta trở nên dữ tợn, đôi mắt trừng to, miệng hé ra, nước bọt đều theo miệng trào ra ngoài, trông vô cùng đáng sợ.

Thời gian như đứng yên, không gian trở nên yên tĩnh, quỷ dị, người phụ nữ trở nên bất lực cố gắng kéo chiếc vòng cổ ra thế nhưng không thể, cô ta dần dần bớt vùng vẫy rồi im bặt, hai tay, hai chân buông thỏng xuống, cô ta đã chết.

Trước cái chết quỷ dị của người phụ nữ trước mặt đầy kinh khủng, ghê rợn thế nhưng cậu bé lại không có bất kì phản ứng gì cả, như thể cậu không thấy gì vậy.

Xác người phụ nữ ngã trên mặt đất, dính đầy nước mưa, chiếc ô đã bị vứt sang một bên, trông vô cùng thê thảm, đáng sợ.

Cậu bé bỗng dưng đi đến bên người phụ nữ, cậu đứng bên cạnh, cúi đầu nhìn xuống người phụ nữ kìa, trầm mặc 1 lúc rồi mở miệng.

“ Thật đáng sợ, cái chết thật đáng sợ, tất cả mọi thứ thật đáng sợ, đáng sợ, đáng sợ,… ”

Cậu đứng im bên cái xác mở miệng lặp đi, lặp lại từ “ đáng sợ ” như một kẻ điên.

“ Sau này, không còn gì để sợ nữa.” . Cậu bé bỗng nhiên thốt lên.

Cậu bé phất tay một cái, bỗng dưng những sợi xích từ đâu bỗng dưng xuất hiện trói chặt lấy xác người phụ nữ. Sợi xích cuốn chặt từ đầu đến cuối cái xác rồi bỗng dưng cả 2 biến mất, biến mất như thể chưa có gì xảy ra, như họ chưa từng tồn tại vậy.

Thế nhưng chiếc ô vẫn còn tại nơi đó, chứng minh hết thảy là đã diễn ra.

Họ ở đã ở đó.

P/S:

(Mình cảm thấy khá thích thể loại linh dị thế nhưng có quá ít truyện nên thử viết vớ vẩn xem có ra cái gì không. Vì là lần đầu tiên thử viết truyện nên dùng từ nghữ có hơi cứng nhắc mong mn góp ý thêm ạ)

Bạn đang đọc Kinh Tủng Thế Giới sáng tác bởi Sharko_
vietnovel
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Sharko_
Thời gian
Cập nhật
Lượt đọc 24
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự