Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 14 Trừng Phạt

Bạn đang đọc Thần Nhãn Trấn Ngục sáng tác bởi codocnhan172

Tiểu thuyết gốc · 2026 chữ · khoảng 7 phút đọc

Tạ Cổn trong đầu hồi tưởng lần trước.

Lần trước cũng không khác gì hiện tại, Tạ Cổn hắn vẫn nằm một chỗ, trong miệng ngặm đầy máu, trên người không biết bao nhiêu cái xương gãy đi, bộ dáng thê thảm.

“Ngươi thật quá yếu, ta cứ tưởng lần này sẽ gặp một đối thủ xứng tầm, xem ra vòng thập liên thắng này không có tí gì thú vị, tạm biệt”

Thanh niên đánh bại hắn quay người rời đi, để lại Tạ Cổn nằm một chỗ bi thương, trận đấu này là trận đấu thứ chín của Tạ Cổn, chỉ cần thắng trận này rồi thắng thêm một trận, hắn sẽ thành công thăng hạng thập liên thắng, không nghĩ lại thua ngay trận đấu quan trọng.

Chỉ còn cách một ít nữa thôi, ta đã thành công, nghĩ như vậy, Tạ Cổn trước mắt tối đen, hoàn toàn bất tỉnh.

Tên kia thắng hắn, thành công thăng lên thập liên thắng, một kẻ thành công leo lên đỉnh, một kẻ bị đá rớt xuống vực.

Hai người mặc đồ y tế kéo theo cái cáng để lên Tạ Cổn kéo hắn ra ngoài trị liệu.

“Ta không thể thua, ta không thể để thua, ta phải trả thù tên đó” Tạ Cổn gắt gao nắm chặt lòng bàn tay, từ trong kẻ tay lộ ra từng tia máu tươi, móng tay đâm rách lớp da.

“Không thể tin được, ta tin hẳn các vị cũng giống như ta hiện tại, một người mạnh như Tạ Cổn, vốn được đánh giá sẽ là ứng cử viên thăng hạng thành công lần này, không nghĩ tới, một con ngựa ô mới đã xuất hiện, Tô Già”

Người phát ngôn giọng nói cao trào nói, vung tay, bốn bức màn hình hình chữ nhật hiện ra khuôn mặt Tô Già.

“Ta thắng cược” Có người hai ngón tay run run, không ngờ một phen may mắn đặt cược thế mà thật sự được, tỷ lệ một ăn mười, đó là cái lời quá lớn.

Nhiều người sắc mặt khó coi, Tạ Cổn khiến cho bọn hắn thua một lố quá lớn.

Tô Già phát hiện nắm tay của Tạ Cổn có phần kỳ lạ, quả nhiên Tạ Cổn lúc này ngẩng mặt dữ tợn, nắm tay của hắn phóng tới một nắm cát vàng ném vào mắt Tô Già.

Tạ Cổn quyết định chơi xấu, bằng mọi biện pháp hắn phải giành được chiến thắng, người xem cảm thấy thích thú.

Những người đặt cược cho Tạ Cổn suy nghĩ, giải như thế chứ, người đặt cược cho Tô Già tức giận mắng hắn chơi xấu.

“Ồ, đấu thủ Tạ Cổn bất ngờ dùng nắm cát che đi tầm nhìn của đấu thủ Tô Già, không biết đấu thủ Tô Già có thể làm ra phản kháng được hay không, nếu không chỉ sợ con ngựa ô vừa mới xuất hiện của chúng ta sẽ rời khỏi cuộc chơi, nếu như thế chỉ sợ sẽ thật đáng tiếc”

Người phát ngôn bùi ngùi nói.

Tạ Cổn không quan tâm người khác suy nghĩ hắn ra sao, hắn không quan tâm, đấu trường ngầm cấm mang theo vũ khí, nhưng không hề cấm ném cát vào mặt đối thủ, hắn không vi phạm luật.

Nếu trách, chỉ trách Tô Già quá ngây thơ.

Bất quá để Tạ Cổn thất vọng rồi, Tô Già từ đầu đã phát hiện hắn nắm chặt lòng bàn tay đến mức chảy máu kia chỉ là để che giấu mục đích thật sự, đấu trường ngầm không cho phép mang theo vũ khí, vậy thì thứ Tạ Cổn che giấu hẳn phải là cát.

Trừng mắt, Tô Già như phán xét Tạ Cổn, ngươi muốn chơi xấu, đã như thế đừng trách ta.

“Tạ Cổn, ngươi khiến ta thất vọng, nhìn vào hai chân ngươi, ta có thể đoán được ngươi là một tên võ sư Taekwondo, lần đầu tiên tham dự ta gặp một tên võ sư, ta suy nghĩ ngươi sẽ không giống hắn, cho nên ta cho ngươi một cơ hội thử thách, không ngờ tới, ngươi không khác gì tên trước kia ta gặp, nếu đã như vậy, ngươi cũng phải chịu hình phạt giống hắn, ta phán xét ngươi”

Tạ Cổn tức giận, hắn coi như không dùng được năng lực thì vẫn còn sót lại đôi chân mà hắn tôi luyện đến trình độ biến thành hung khí sống, như Tô Già nói, đôi chân của hắn là do luyện Taekwondo mà thành.

Một cú đá chéo chân điển hình của thế võ Taekwondo, Tạ Cổn chán ghét nhìn lấy Tô Già.

Từ giọng nói và hình bóng của Tô Già, Tạ Cổn thấy được hình dáng của tên trước kia đánh bại hắn, sự kiêu ngạo của hai bọn hắn giống hệt nhau.

Tô Già khuôn mặt tiến vào bên trong phạm vi tấn công của Tạ Cổn, cánh tay chạm vào chân hắn, lực lượng từ cánh tay đẩy ngược, đòn thế kinh điển của Taekwondo bị phá.

Tạ Cổn chấn động, Tô Già liên tiếp đấm vào các đốt xương trên cánh chân hắn, cơn đau từ dây thần kinh dày đặc truyền tới, Tạ Cổn hét thảm.

Đòn cuối cùng, Tô Già cánh tay đấm vào giữa trán Tạ Cổn, đánh hắn bay hai mét, nhấc lên bụi mù màu vàng.

“Ngươi sẽ không thể dùng chân của mình trong vòng một năm, đó là hình phạt của ta”

Tô Già Thần Nhãn ánh mắt màu bạc tuyên bố lời chung kết.

Không thấy Tạ Cổn có động tĩnh, người phát ngôn lớn giọng nói, pha lẫn một tí hài hước.

“Thật không thể tin được, tận mắt chứng kiến Tô Già đại triển thần thủ, ta mới biết, học sinh tới từ Học Viện thật toàn là bản lĩnh cao cường, nếu ta mà có con cháu, ta nhất định sẽ cho hắn tiến vào Học Viện, nhất định”

Nghe người phát ngôn khẳng định chắc nịch, đám người lên tiếng.

“Con của ta cũng học tại Học Viện”

“Con của ta cũng như thế, hắn học tại lớp A”

“Ta nghe nói lớp A là lớp giỏi nhất Học Viện”

Người phát ngôn tìm hiểu thông tin Tô Già, biết hắn tại Học Viện xếp thứ hai từ dưới đếm lên, tuy là có phần không tin do nếu hắn thật sự như vậy, thì làm sao hắn thông qua được vòng lấy tư cách đầu tiên.

Vậy thì chỉ có thể khẳng định, Tô Già hắn giấu dốt quá sâu.

Nghĩ như vậy, người phát ngôn mỉm cười.

“Trận đấu đầu tiên, đấu thủ Tô Già giành chiến thắng trước đấu thủ Tạ Cổn, để trận đấu tiếp theo năm phút nữa bắt đầu, chúng ta có lẽ phải nhờ các vị nhân viên dọn dẹp sân bãi”

Bên dưới công nhân viên truyền lời, từ các cánh cửa có hai vị bác sĩ mang theo cánh, đặt Tạ Cẩn lên trên rời đi.

…..

“Tốt” Tôn Đại Cường cười lớn, cánh tay có lực đập vào vai Tô Già, luôn miệng một chữ.

Tô Già liếc mắt nhìn Tôn Đại Cường, ta chiến thắng ta không vui mừng, mắc gì tới lượt ngươi, để ngươi cười như thế, chỉ sợ người khác tưởng ngươi chiến thắng chứ không phải ta.

“Tô Già, anh không nghĩ rằng đối thủ đầu tiên cậu gặp lại là tên Tạ Cổn kia, lúc đấy ở bên ngoài anh xem qua màn hình nhỏ mà sợ phát run, không nghĩ tới cậu lại mang cho anh kinh hỉ lớn như thế, cậu quả thật là chân nhân bất lộ tướng, anh Cường đây có phát tài cũng là nhờ cậu”

Tôn Đại Cường tháo mắt kính xuống, tìm đại một vị trí gần đó, chân thành nói.

Tôn Đại Cường là người dẫn dắt Tô Già tiến vào đấu trường ngầm, cho nên Tô Già nếu có thể đi sâu vào bên trong đấu trường ngầm, hắn cũng sẽ được lợi tức không nhỏ.

“Cậu hút một điếu không ?” Tôn Đại Cường lấy một chiếc bật lửa kề lên miệng hỏi.

“Anh Cường, ta không thích mùi thuốc lá” Tô Già vẻ mặt ghét bỏ nói, bàn tay che lại mũi.

“Cái thằng này” Tôn Đại Cường dập tắt điếu thuốc, mất hứng nói.

“Mà ta thấy cậu không lo lắng gì cho trận đấu tiếp theo nhỉ ? Anh đứng bên ngoài xem qua màn hình nhỏ thôi mà đã cảm thấy áp lực bên trong to lớn đến thế nào rồi, làm sao mà một người trẻ tuổi như cậu lại bình tĩnh như thế được nhỉ ?”

Tôn Đại Cường nghi hoặc nói.

“Thiên phú” Tô Già nhả ra hai chữ.

Tôn Đại Cường cảm giác câu nói này đầy mao bệnh, nhưng mao bệnh từ đâu cũng không cãi được, nghĩ làm sao thì hai chữ thiên phú đã đủ giải thích cho tất cả.

Tôn Đại Cường buồn bực không chỗ phát tiết, lấy ra thêm một điếu thuốc, chợt nghĩ tới Tô Già không thích, ý niệm vừa hình thành lại tiêu tan.

“Học Viện Đình Chiểu hôm nay bắt đầu thi đấu giành tư cách tham gia vòng thi đấu các Học Viện trên toàn quốc” Hiếm khi thấy Tô Già mở lời, Tôn Đại Cường rất ngạc nhiên.

“Anh cũng có biết, các bà già hàng xóm thường xuyên buôn dưa về chuyện này, nào là con cháu của bọn hắn sẽ tham gia” Tôn Đại Cường khinh bỉ nói.

“Nếu không tham gia đấu trường ngầm, ta rất có thể sẽ tham gia” Tô Già đột nhiên nói.

Tôn Đại Cường là người trải sự đời, ngay lập tức hiểu cảm xúc khác thường bên trong lời nói của Tô Già.

Bàn tay vỗ vai Tô Già.

“Cậu là người khiến anh rất kính nể”

……

Trước cửa Học Viện Đình Chiểu, một chiếc xe TMount đệ tứ màu đen dừng trước cửa Học Viện.

Lần trước Trần Đại Hải có nói, Tô Già không thể liên quan đến những người sở hữu chiếc TMount đệ tứ khác nào ngoài thế giới ngầm Cobra.

Nhưng lần này ứng theo lời nói của Trần Đại Hải, Tô Già đã thật có liên quan tới người sở hữu chiếc TMount đệ tứ không phải thế giới ngầm.

Một trong những người hiếm hoi sở hữu chiếc TMount đệ tứ, tập đoàn Thảo Dược.

Cửa xe được một người quản gia mở cửa, từ bên trong bước ra một cặp chân thon dài.

“Tiểu thư, ngài đã tới Học Viện Đình Chiểu”

Người quản gia cung kính đặt tay trên ngực nói.

Đào Tử quan sát xung quanh Học Viện, cảm thấy cũng không sai, ánh mắt phấn khích.

“Tô Già, ta đã tới”

“Tiểu thư, Mộ Bạch thiếu gia hình như có một cô bạn gái cũng tại Học Viện Đình Chiểu, nàng rất nổi tiếng tại đây, tên là Trần Ứng Tuyết”

Nghe tới Mộ Bạch, Đào Tử chân mày nhíu lại thật chặt.

Tập đoàn Thảo Dược, chủ tập toàn là cha của Đào Tử, cha của Đào Tử có một người em gái, mà Mộ Bạch chính là con của em gái cha Đào Tử, vì vậy mà Mộ Bạch mới được gọi là thiếu gia.

Đào Tử rất không thích Mộ Bạch chỉ vì tên đó một bộ dáng bất thành khí, chỉ biết dựa vào địa vì và tiền của tập đoàn Thảo Dược tùy ý ăn chơi.

“Mộ Bạch hắn cũng sẽ tới đây quan sát ?” Đào Tử hỏi.

“Chín phần mười, bởi vì hôm nay Học Viện diễn ra giải đấu, thiếu gia Mộ Bạch nhất định sẽ đến cổ vũ cho Trần Ứng Tuyết”

Người quản gia không nghĩ ngợi nói.

“Ta không thích hắn, một lát có gặp mặt, ngươi dẫn hắn rời xa ta một tí” Đào Tử phân phó.

Ánh nắng chiếu vào mái tóc nàng, Đào Tử xinh đẹp xuất thần.

Bạn đang đọc Thần Nhãn Trấn Ngục sáng tác bởi codocnhan172
vietnovel
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi codocnhan172
Thời gian
Cập nhật
Lượt đọc 4
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự