Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 13 Đánh Trận Đầu

Bạn đang đọc Thần Nhãn Trấn Ngục sáng tác bởi codocnhan172

Tiểu thuyết gốc · 2055 chữ · khoảng 7 phút đọc

Tô Già nhìn thấy người phát ngôn là một người đàn ông trung niên mặc bộ đồ đuôi tôm màu đỏ, trên đầu đội mũ dạ cao, trên mặt còn đeo thêm một cái mặt nạ che mắt kỳ lạ.

Vị trí của người đàn ông trung niên ở trên đầu Tô Già, người này đạp bên trên chiếc cần cẩu màu bạc đưa hắn di chuyển trên không trung.

Tô Già lúc này đứng trong sân thi vòng tròn, trong sân phủ đầy cát vàng sền sệt, nhìn xung quanh hắn phát hiện ngoài lối đi vào của mình tiến vào ra còn có bảy cái cửa khác được lắp trên mặt tường, có lẽ là những lối đi khác.

Tô Già ngửa đầu nhìn, phát hiện sân thi đấu này rất khác biệt, nói đúng hơn rất quen thuộc đối với hắn, sân thi đấu này hắn thường được thấy bên trong sách báo, truyền hình.

Sân thi đấu đấu trường ngầm dựa theo mô hình của đấu trường la mã cổ đại mà phỏng chế theo, bên trên tầng tầng lớp lớp các bậc phân cấp chỗ nhìn, hàng loạt ánh mắt đổ dồn về bên dưới sân thi đấu, về phía bản thân Tô Già.

Tô Già nhếch miệng, sức nặng đè ép lên vai hắn, cổ kêu một tiếng răng rắc, toàn bộ áp lực từ bên ngoài biến mất, Tô Già ánh mắt nhìn lên trên phía trên, bên trên có bốn bức màn hình xếp thành hình chữ nhật, từ trong bốn màn hình đó chiếu tới hình ảnh Tô Già đứng bên dưới sân thi đấu.

Trên màn hình hình ảnh bắt đầu chuyển màn hình sang cánh cửa khác, cánh cửa dứt khoát mở toang, từ bên trong cửa bước ra một người thanh niên bộ dáng khỏe mạnh, trên người không mặc áo cũng như không mang giày, từ vùng bụng của hắn có thể thấy được cơ bắp rắn chắc như đá tạc.

Tô Già tức khắc biết thanh niên kia đó là đối thủ của hắn, thanh niên có sải bước rộng rãi, Tô Già nhíu mắt phân tích.

Cơ bắp của người này rắn chắc, nhất là từ vùng bụng trở xuống bắp chân, hai bắp chân so với vùng cơ bắp bên trên người không dồng đều, như vậy chứng tỏ người này điểm mạnh nằm ở đôi chân.

Biểu hiện rõ nhất là bước chân của người này rất rộng, chứng minh thanh niên này rất thường xuyên thực hiện những động tác sải rộng chân, mà thường xuyên sải rộng chân như chỉ có một thứ, người này đòn thế tập trung ở chân.

Người phát ngôn ra hiệu cho cần cẩu di chuyển giữa trung tâm sân thi đấu, giọng nói vang vọng.

“Tô Già, học sinh Học Viện Đình Chiểu, bởi vì gia đình thiếu nợ mà hắn phải bắt buộc tham gia đấu trường ngầm trả nợ, là một thiếu niên có hiếu, đây là lần đầu tiên hắn dự vòng thăng hạng”

“Còn bên kia, chắc các vị ở đây cũng đoán được đại khái thân phận của hắn, Tạ Cổn lần này đã là lần thứ bảy tham gia vòng thăng hạng đấu trường ngầm, thành tích tốt nhất của hắn lần trước là thắng liên tiếp tám trận, đáng tiếc chỉ còn hai trận là có thể thăng hạng thập liên thắng thành công”

Hàng loạt bóng người ngồi phía trên khễ ‘ồ’ một tiếng thú vị, ngay tức thì đám người dùng ngón tay bấm vào thiết bị bên cạnh, tiền đặt cược đặt vào Tạ Cổn kêu lẻng kẻng, có thể thấy được số tiền đặt cược cho Tô Già chỉ có chưa tới một phần mười Tạ Cổn.

Tỉ lệ một ăn mười dành cho Tô Già, không có người đặt niềm tin vào hắn.

Chỉ với hai lý do, Tô Già trẻ tuổi, hắn chưa có kinh nghiệm tham gia đấu trường ngầm.

Tô Già cảm thấy không thích với cách dẫn chương trình của người phát ngôn, biết người phát ngôn đang cố ý khiến cho đám người phía trên có thêm sự thích thú, mà thứ mua vui cho bọn hắn lại là Tô Già.

Đấu trường ngầm tra ra thân phận, mọi thứ liên quan đến hắn dễ vô cùng, bọn hắn kém thứ không nói Tô Già thành tích tại Học Viện đứng thứ hai từ dưới đếm lên, có vẻ là không muốn tiền đặt cược nghiêng hẳn về một bên.

“Tiền đặt cược đã hoàn tất, không đợi các quý nhân đợi lâu, trò chơi xin được phép ngay lập tức bắt đầu”

Người phát ngôn xem xét thủ tục cơ bản hoàn thành, bàn tay phất xuống, cần cẩu đưa hắn rụt về phía sau.

Tạ Cổn có cái mái tóc màu đen dài qua mắt, thoạt nhìn có phần không khỏe mạnh, khi nghe âm thanh trận đấu bắt đầu, hắn ngửa mặt lên nhìn, lộ ra con mắt phía bên trong mái tóc rối bời.

Ngón chân cong vẹo, Tạ Cổn bước chân sải rộng chạy tới Tô Già, tốc độ chạy mười phần nhanh, khoảng cách hai người có hơn trăm mét nhưng chưa tới sáu giây đã biến mất.

Tạ Cổn không dùng chân, cánh tay như đòn chèo đánh tới, Tô Già lùi về phía sau né tránh, cánh tay căn khoảng cách vừa đúng, nhưng chỉ vì cái lùi về sau của Tô Già mà đánh vào không khí.

Cương khí kêu lên âm thanh xẹt qua vành áo Tô Già, hắn bất ngờ nhìn về tên thiếu niên trẻ tuổi trước mắt.

Hắn vốn không xem trọng Tô Già, cho nên không cần dùng chân, nào ngờ tên thiếu niên này không giống bề ngoài rất bình thường của hắn.

Tạ Cổn nở nụ cười, cho dù không bình thường thì có làm sao, một chân giữa không trung không có một điểm tựa mượn lực vẫn khỏe mạnh đá tới khuôn mặt Tô Già.

Cú đá này rất hiểm, rất nhanh, diễn ra không hợp lẽ thường mà con người có thể làm được.

Tạ Cổn đôi chân cứng rắn như thép đặc, gân xanh nổi lên phía trên, bàn chân trần mang cho người khác thị lực trùng kích mạnh mẽ.

Tạ Cổn tin chắc sau đòn này thiếu niên trước mặt không chết cũng sẽ trọng thương, những đối thủ lần trước của hắn thường xuyên bị ngón đòn này làm cho bất ngờ không kịp phản ứng lãnh trọn một đòn.

Chân mang theo cương phong đánh tới, xẹt qua vành áo Tô Già, Tạ Cổn nụ cười ngưng đọng, rõ ràng hắn đã căn đúng khoảng cách đánh trúng Tô Già.

Tạ Cổn cảnh giác nhảy lùi về sau, nghiêm túc đánh giá Tô Già, hai người cứ như thế mắt to trừng mắt nhỏ.

“Tạ Cổn hiện tại không hề xông vào Tô Già công kích, không lẽ Tô Già hắn không giống bề ngoài khiến cho chúng ta không xem trọng, hắn thực tế lại là một tên cao thủ, các vị, ngày hôm nay có lẽ sẽ khiến cho chúng ta một phen bất ngờ”

Người phát ngôn giả giọng kinh ngạc nói.

Tạ Cổn quan sát Tô Già, càng nhìn càng cảm thấy Tô Già bề ngoài toàn bộ đều là sơ hở, khẳng định Tô Già không biết một tí võ công nào, dáng thủ thế của hắn rất sơ đẳng.

Tô Già nội tâm bình thản, Tạ Cổn thì dần mất kiên nhẫn, cánh chân xuất hiện đốm lửa, năng lực hiển hiện.

Hai chân xoay tròn một vòng cung, đốm lửa ma sát với không khí mà tạo thành hai đường cung lửa xoay tròn, hai chân lần lượt đánh tới Tô Già.

Tô Già ánh mắt bị hai đường lửa đỏ xông tới bao phủ, cố ý che đi tầm nhìn của hắn, Tô Già lấy tay chà vào mắt, ánh mắt do lửa đỏ hong rát bỏng bỗng hiện ra một tia không khí mát lạnh xua tán.

Thần Nhãn nhìn xuyên qua lớp lửa, người có yếu có mạnh, tự nhiên lửa cũng có chõ liên kết yếu ớt, chỉ là mắt bình thường khó mà phát hiện.

Tô Già hai ngón tay đâm xuyên qua kết cấu lớp lửa đỏ, hai ngón tay hắn thế mà không bị lửa đỏ thiêu đốt, chỉ thấy bỗng nhiên lớp lửa đỏ quanh chân của Tạ Cổn tán loạn yếu ớt.

Tạ Cổn thấy năng lực của mình bị dập tắt, sắc mặt ngớ ngẩn, Tô Già nhanh như chớp tiến tới gần lúc hắn còn đang xoay tròn, hai nắm tay nắm chặt súc thế, một lúc đánh tới liên tiếp nắm đấm.

Tạ Cổn khuôn mặt đỏ bừng, trên người hắn từ chân tới ngực không thiếu nơi nào mà nắm đấm không đánh qua.

Tô Già mỗi một vị trí đánh tới đều khiến Tạ Cổn đau chết đi sống lại, nắm đấm không có bọc thép, cũng như không có năng lực kinh thiên động địa bao phủ, bất quá lại mang lực công kích đáng sợ như thế.

Tạ Cổn hai chân phún lửa, lửa càng thêm mạnh, tựa như phẫn nộ của hắn, lửa đỏ từ chân bao trùm cả người, biến hắn trở thành một tên hỏa nhân.

“Ngươi mạnh lắm, ta vốn tính để dành chiêu này để thăng hạng thành công, không nghĩ tới vừa trận đấu đầu tiên đã phải dùng”

Tạ Cổn biến thành hỏa nhân, khuôn miệng mấp mở không thấy rõ, hai chân dưới lòng bàn chân tiến ra lửa đỏ tạo lực đẩy, Tạ Cổn vốn dĩ thân pháp lấy một chữ nhanh, lần này có thêm lực đẩy càng thêm nhanh.

“Thật không nghĩ tới thưa quý vị, lần trước thua đau đớn trước cửa chiến thắng ngay trước mắt, Tạ Cổn không tham gia đấu trường một thời gian, thì ra hắn cố ý đi luyện một loại năng lực mới, có lẽ, Tạ Cổn thực có thể thành công thăng hạng”

Người phát ngôn nói.

Người bên trên xem cuộc thi đấu áp cho Tô Già thắng bỗng nhiên hối hận, biết vậy ta áp cho Tạ Cổn, nào phải vì cái tỷ lệ một ăn mười mà tham lam.

Tô Già không bối rối, xoay người chạy xa, Tạ Cổn phóng như bay đuổi tới không khỏi quái dị.

Đây là đấu trường, ngươi chạy trốn có cảm giác hay không xấu hổ ?

Đám người phía trên cũng kinh ngạc không kém, người phát ngôn cười khan.

“Đấu thủ Tô Già của chúng ta thật khiến cho chúng ta bất ngờ này đến bất ngờ khác, hắn không ngần ngại chạy trốn chỉ vì muốn giành chiến thắng, có thể thấy đấu thủ Tô Già mặc dù sợ hãi nhưng không bỏ cuộc của chúng ta cần chiến thắng này như thế nào, các vị, chúng ta phải cổ vũ cho hắn”

Nghe được lời nói của người phát ngôn, đám người cười phì.

Tô Già đương nhiên không phải sợ, hắn thầm tính toán, đến rồi, bước chân dừng lại nhìn Tạ Cổn kéo theo nóng bỏng bay tới.

“Không chạy trốn nữa” Tạ Cổn ngạc nhiên, sau đó là sắc mặt kinh hãi, lửa đỏ dưới lòng bàn chân dập tắt, cả người mất sức đẩy rơi xuống cát vàng lăn lông lóc, kéo theo một trận bụi mù bốc lên.

Tạ Cổn phát hiện, các bộ vị trên cơ thể hắn đau như kiến đốt, luồng năng lượng phóng xạ từ vùng bụng phân bố khắp các nơi trên cơ thể lúc này bị các bộ vị kia làm nghẽn cứng.

Tô Già thấy không sai, thời gian vừa đúng lúc, những cú đấm của hắn đánh vào người Tạ Cổn không phải để làm cho đẹp, tất cả bộ vị trên cơ thể của Tạ Cổn đều là nơi các huyệt đạo quan trọng.

Tam Thập Lục Bát Quái, phần bí huyệt, bí huyệt kích hoạt năng lực, nhưng cũng có thể khóa năng lực.

Tạ Cổn bị khóa năng lực, mất khả năng dùng năng lực chiến đấu.

Bạn đang đọc Thần Nhãn Trấn Ngục sáng tác bởi codocnhan172
vietnovel
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi codocnhan172
Thời gian
Cập nhật
Lượt đọc 4
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự