Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 12 Bắt Đầu

Bạn đang đọc Thần Nhãn Trấn Ngục sáng tác bởi codocnhan172

Tiểu thuyết gốc · 2067 chữ · khoảng 7 phút đọc

Tô Già hít sâu, đứng thế trung bình tấn, hai mắt nhắm chặt, trong đầu bắt đầu tưởng tượng ra một đối thủ không có thật.

Hai chân hắn di chuyển né tránh, đồng thời làm ra phản đòn, lúc thì dùng nắm đấm lúc dùng ngón tay, tất cả các bộ phận trên cơ thể đều có thể biến thành thứ hung khí giết người lúc này.

Cơ thể nhân loại trừ răng là thứ cứng rắn nhất ra thì kế tiếp phải là các đốt xương, dùng các đốt xương tấn công so với nắm đấm diện rộng thì nó mang tới hiệu quả xé rách xác thịt lớn hơn, cơ thể nhân loại nơi đâu cũng là đốt xương, tùy tình huống mà sử dụng nắm đấm, đốt xương thay nhau, nhưng nếu có thể biến toàn bộ bộ phận trên cơ thể mình mà nơi nào cũng có thể giết người thì càng đáng sợ hơn dùng nắm đấm đơn điệu.

Đó là nghệ thuật chiến đấu Tô Già hướng tới.

Đốt ngón tay của hắn nhô tới như hai mảnh răng cưa xé rách cổ đối thủ, nhưng chưa kịp chạm vào cổ, hai chân đã ngay lập tức lùi về sau như gặp trọng địch, Tô Già trong đầu tưởng tượng ra đối thủ là chính bản thân hắn, cho nên mọi thứ mà hắn có được thì đối thủ của hắn cũng có được.

Phương pháp chiến đấu giống nhau, suy nghĩ giống nhau, khó mà phân ra thắng bại.

Đối thủ khó đánh bại nhất luôn luôn là bản thân.

Tô Già dùng lòng bàn tay làm đao chặt tới, cánh tay chạm vào không khí tê rần, sắc mặt khẽ nhăn, trong tưởng tượng hai Tô Già cùng một lúc, cùng một đòn thế chặt vào nhau.

Cơ bắp dưới chân phồng rộp, ngón chân co rút súc thế, như là thiên quân vạn mã tiến công đá tới, lại một lần nữa cánh chân khựng đứng giữa không trung, hai Tô Già một lần nữa cùng một thời khắc ra đòn giống nhau.

Tô Già mồ hôi nhễ nhại, cuối cùng hai Tô Già không ai đánh bại ai, nhưng thực chất Tô Già biết, Tô Già trong tưởng tượng mới là người thắng cuộc, bởi vì Tô Già trong tưởng tượng không biết mệt, cũng không biết đau đớn.

Đấu tập với Trần Đại Hải nhiều, nhưng đấu thủ đấu tập với Tô Già nhiều nhất lại là chính bản thân hắn.

Đấu tập với Trần Đại Hải, thua 700 trận, thắng 3000 trận.

Đấu tập với Tô Già trong tưởng tượng, thua 7540 trận, không một trận thắng.

Tô Già ngửa mặt nhìn bầu trời, nắng hôm nay không gắt, mây trắng kéo tới nhiều hơn.

Nằm ngã người cho tới khi nắng không còn khi mà mây trắng đã che khuất hoàn toàn mặt trời, Tô Già mới phủi bụi đứng dậy.

“Trần Đại Hải bên kia chắc là cũng như ta đang tập luyện rất cố gắng, không biết lần này mỡ trong người giảm được mấy cân”

Tô Già suy nghĩ, chỉ còn hai ngày sẽ diễn ra vòng thi đấu quan trọng của hai người, một người là đấu trường ngầm Cobra, một người là đại diện Học Viện hướng tới toàn quốc.

Cho dù mục đích có khác nhau, hướng đi có khác nhau, nhưng cả hai đều hướng một thứ.

Chiến thắng.

….

Người phụ nữ trẻ tuổi thấy chiếc túi xách từ tay mình hiện tại nằm trong tay kẻ lạ mặt, sắc mặt lúc xanh lúc trắng, mất hồn một giây bỗng gào họng hét lớn.

“Ăn trộm, hắn ăn trộm túi xách của ta”

Sắc mặt nàng đỏ bừng giận dữ, tức giận đến nỗi tháo nốt chiếc giày trên chân mình ném vào phía tên trộm, tên trộm thấy chiếc giày bay khỏi đầu mình, hắn quay về phía sau lè lưỡi trêu chọc.

“Hắn ăn trộm túi xách của ta, các người phải giúp ta, trong túi xách có….Có tiền bạc, giấy tờ”

Người phụ nữ bất lực kêu cứu, nàng chần chờ nắm chiếc giày còn lại trong tay, không biết có nên ném không.

Không phải không có người giúp đỡ người phụ nữ, nhưng thấy tên trộm chạy trốn có năng lực, chạy một lúc một nhanh, bọn họ khuôn mặt tràn đầy bất lực, đa phần người phá kén vẫn là không có năng lực.

Lúc này thấy tên trộm có năng lực, bọn họ hữu tâm vô lực trơ mắt nhìn kẻ trộm thoát đi, biết làm sao được.

Người phụ nữ không cam lòng dậm chân, tên trộm kia lúc rời đi còn trêu chọc nàng.

Tô Già ngón tay đâm vào bắp chân, bí huyệt tại chân kích hoạt đuổi theo tên trộm, khoảng cách với tên trộm không ngừng rút ngắn.

Tên trộm thấy Tô Già như hình với bóng đuổi theo, trong lòng phiền muộn, lần đầu tiên qua khu vực 61 ăn trộm sao lại xui xẻo thế này ?

“Anh bạn, lần này coi như ta đưa chiếc túi này cho ngươi, ngươi bỏ qua cho ta, xem như ta phạm sai lầm”

Hắn hạ mình nói.

Tô Già đuổi theo không nói, cánh tay bắt tới vai tên trộm, lực lượng từ ngón tay kiềm cứng.

“Đừng có được nước làm tới” Tên trộm quát, vùng vai vùng vẫy, lấy tay gạt ra cánh tay Tô Già, nhưng thấy cánh tay cứng rắn biết không ổn, hắn cắn răng, bất chợt vùng vai của tên trộm nhô ra gai nhọn đâm tới.

Tô Già ánh mắt biến hóa, buông cánh tay, chỉ thấy gai nhọn từ vùng vai của tên trộm dài tới nửa mét, nếu không kịp buông tay chỉ sợ cánh tay khó mà lành lặn.

“Hừ” Tên trộm thấy Tô Già buông bỏ, hừ lạnh một tiếng, coi như ngươi biết điều, bất quá lần này hắn thực sự tức giận, tên kia thật được nước làm tới, quyết định không buông tha hắn.

Tên trộm năng lực có thể tùy ý như con nhím tạo ra gai khắp cơ thể tấn công đối thủ, gai nhọn từ hai cánh tay đâm tới Tô Già, gai nhọn lướt qua vùng mặt hắn.

Gai nhọn lướt qua bất ngờ chẻ ngọn, các đợt gai nhọn từ đầu gai phân nhánh đâm tới Tô Già, tốc độ diễn ra nhanh chóng không tới hai cái chớp mắt.

Nhưng Tô Già chỉ cần một cái chớp mắt là đủ, nghiêng người về phía trước, nắm tay buông lỏng, lòng bàn tay ngửa lên chưởng vào cằm tên trộm.

Tên trộm con mắt trừng to nhìn lòng bàn tay sắp chạm vào mặt mình, sắc mặt hắn như gặp quỷ, gai nhọn từ khắp nơi trên cơ thể bùng phát, bản thân biến thành một con nhím khổng lồ, quần áo cũng vì vậy rách tả tơi.

Tên trộm nhìn quần áo hàng hiệu của mình mà giận dữ, vô cùng giận dữ, hắn chủ động tiến tới Tô Già công kích.

Tô Già gặp năng lực khó ăn, bản thân nhảy về sau né tránh, ánh mắt nhìn về tiệm sắt thép bên kia đường, trên mặt lộ ra nụ cười lạnh.

Tên trộm có dự cảm không lành, quả nhiên Tô Già nắm lấy thanh thép đặc đập về phía hắn.

Không xong.

Tên trộm hoảng sợ, gai nhọn trên người bị thanh thép đập nát bấy, cả người gãy đi vài cái xương nằm xụi lơ trên mặt đất.

Tô Già bình tĩnh đi tới trước người hắn, cúi xuống nhặt chiếc túi xách đã rách tơi tả, phía trên còn dính máu của tên trộm, hắn đi tới người phụ nữ, nhẹ giọng nói.

“Túi xách của ngươi”

Người phụ nữ quan sát cảnh chiến đấu từ đầu đến cuối của Tô Già, lúc này còn trong trạng thái nửa tỉnh nửa mơ, thấy được Tô Già đưa tới chiếc túi xách mới rụt rè nhận túi xách, lí nhí nói nhỏ.

“Cảm ơn ngươi”

Nàng không biết được, tại sao một tên học sinh có khuôn mặt thanh tú dễ nhìn như thế lại có sức mạnh nắm một cây thép đặc vung đánh.

Lại nhìn tên trộm, chỉ ăn cắp một cái túi xách đã bị đánh tới gãy vài cái xương, ban đầu tức giận hiện tại cũng không cánh mà bay.

“Ta có thể mời ngươi một bữa ăn sao…Chỉ là để cảm ơn ngươi” Người phụ nữ thấy Tô Già vừa bộ dáng dễ nhìn, vừa có khí thế anh hùng không khỏi động lòng, trong lúc nói ra sắc mặt nàng ửng đỏ, đưa cánh tay giải thích, giọng nói lí nha lí nhí.

“Không cần” Tô Già nhìn nàng trả lời.

Người phụ nữ thấy hắn thẳng thừng từ chối, trong lòng buồn bã, không lẽ Đào Tử ta đã không có một tí sức hấp dẫn nào hay sao ?

Nhưng nàng vẫn lấy hết một lần dũng khí nói lên, nàng không giống như những người con gái khác, nàng một khi đã thích là sẽ nói, không một lần giấu diếm cảm xúc thật sự của bản thân.

“Tên ngươi là gì ? Ta có thể gặp lại ngươi sao ?”

“Tô Già, Học Viện Đình Chiểu”

Tô Già bóng lưng quay đi, nhặt lại chiếc giày nàng ném bỏ trao lại cho nàng, giọng nói bình tĩnh.

Đào Tử nắm chiếc giày trong ngực, nhìn bóng dáng Tô Già bỏ đi, trong lòng ra quyết định.

Đào Tử ta một khi đã thích ai là sẽ không buông tha, được thôi, Tô Già, Học Viện Đình Chiểu, tên nghe có một mùi vị kỳ quái, nhưng thế mới đúng là nam nhân mà ta thích.

Đào Tử, cố lên.

Một lát sau, trên đường cái xuất hiện hàng loạt chiếc xe lớn đi tới, những người trong xe đi tới trước mặt Đào Tử đặt tay lên ngực hành lễ.

“Tiểu thư, ngài về nước mà chúng ta không hề hay biết, đây là lỗi lầm của chúng ta, mong ngài thứ lỗi”

Đào Tử nhìn những người này cảm thấy đau đầu, nàng cố ý trở về không báo trước để không bị làm phiền, nhưng nào ngờ vẫn là bị bọn họ phát hiện.

Bất quả nhìn lại chiếc túi xách rách tươm, Đào Tử thay đổi quyết định, giấy tờ các thứ xem như không còn, có bọn họ sẽ đỡ phiền phức không đáng có, xem như là vạn hạnh bên trong bất hạnh.

…..

Hai ngày sau, chiếc TMount đệ tứ màu đen dừng trước bãi xe tầng X, ba người như cũ theo trình tự đi xuống đấu trường ngầm.

Tôn Đại Cường nhìn nhân viên kiểm tra sức khỏe đeo cho Tô Già chiếc băng bao tay nói.

“Những kẻ bên trong vòng này không có một ai là kẻ lương thiện, những kẻ này không thiếu những tên tội phạm giết người sừng sỏ, cậu phải thật cẩn thận, nếu cảm giác không được phải ngay lập tức bấm vào nút đỏ bên trên chiếc băng bao tay, sẽ có người cho dừng trận đấu”

“Đừng có vì vài trận đấu mà muốn thành công thăng hạng thập liên thắng, thể thức vòng đấu này không khác gì một chiếc bẫy giết người, có thể thắng được mười trận liên tiếp nào có dễ dàng, nhưng chính cái suy nghĩ, ta chỉ cần thắng hai trận nữa sẽ thăng hạng thành công, đó sẽ là thứ giết chết cậu”

Tôn Đại Cường lần này dẫn Tô Già tới một cánh cửa khác, lần này là hai cánh cửa, từ bên trong khe hở cánh cửa có thể thấy được ánh sáng màu trắng lọt ra ngoài.

Cánh cửa đẩy ra, Tô Già hít sâu một hơi bước vào bên trong.

“Thưa quý vị, đây sẽ là đấu thủ mới của chúng ta, một đấu thủ trẻ tuổi đầy triển vọng lần này, Tô Già”

…..

Học Viện Đình Chiểu, sân thi đấu.

Hiệu Trưởng đứng trên bệ, giọng nói thông qua loa lớn.

“Thi đấu chính thức bắt đầu, các học sinh mau chóng bước về sàn đấu của mình”

Bạn đang đọc Thần Nhãn Trấn Ngục sáng tác bởi codocnhan172
vietnovel
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi codocnhan172
Thời gian
Cập nhật
Lượt thích 1
Lượt đọc 8
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự