Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 11 Tam Thập Lục Bát Quái

Bạn đang đọc Thần Nhãn Trấn Ngục sáng tác bởi codocnhan172

Tiểu thuyết gốc · 2003 chữ · khoảng 7 phút đọc

Người phá kén không thể chỉ dựa vào mỗi chỉ số EOO mà thu được đầy đủ tôn trọng, thứ yếu tố quan trọng giúp một người phá kén được người khác tôn trọng luôn là năng lực chiến đấu, thử nghĩ xem, một người phá kén có chỉ số EOO cao ngất ngưỡng nhưng không thể tiêu diệt quái vật bảo vệ nhân loại thì có khác nào một cái bình hoa di động, vì vậy mà Học Viện luôn đặt tiêu chí này lên hàng đầu.

Sân thi đấu là nơi mà các học sinh bên trong Học Viện thường xuyên rèn luyện, nhất là chuẩn bị cho vòng thi đấu toàn quốc, sân thi đấu lúc này đông đúc hơn bao giờ hết.

“Tiếp tục” Bạch Thu Hàn mặc kệ mồ hôi nhễ nhãi trên trán, nắm tay bao quanh sương mù chấn động, quát lớn.

Phía trước Mộc Ngư ôm bộ dụng cụ chịu lực mà không ngừng run rẩy lui về phía sau, thần sắc đau đớn nói.

“Lớp trưởng, lực đấm của ngươi càng lúc càng mạnh hơn, mặc dù mặc trên người bộ dụng cụ chịu lực nhưng vẫn khiến ta đau đớn”

“Không đủ, chỉ với thực lực hiện tại ta sẽ không thể nào chen chân nổi vào top 4 cuộc thi đấu, nếu không vào được top 4 thì có khác gì thất bại ngay từ đầu, tiếp tục tới” Bạch Thu Hàn hai tay nắm chặt nói.

Mộc Ngư cắn răng xông tới, một lát sau lại bị Bạch Thu Hàn một quyền rồi lại một quyền đánh bay, trông thảm không chịu được.

Bạch Thu Hàn cảm thấy có chút mệt mỏi, phất tay ra hiệu Mộc Ngư cùng nghỉ ngơi, khẽ lấy khăn lau mồ hôi trên trán, không hiểu sao lúc này hắn lại nghĩ tới Tô Già, liền hỏi.

“Tô Già tên kia đang ở đâu ?”

“Hình như sáng nay ta thấy hắn đi tới thư viện thì phải” Mộc Ngư nghe hắn nhắc tới Tô Già thì ngạc nhiên, nhưng cũng mau chóng nhớ lại nói thêm.

“Ta nghĩ là hắn lại đang đọc Tam Thập Lục Bát Quái”

Bạch Thu Hàn trầm ngâm, Tam Thập Lục Bát Quái là một quyển sách tồn tại trước thời kỳ đại biến động, có thể nói quyển sách này đã quá thời, nhưng vì một số lý do thần diệu nào mà nó được Học Viện cất giữ tại thư viện.

Tam Thập Lục Bát Quái chia làm hai phần, một nửa là về các bí huyệt trên cơ thể con người, còn lại là vị trí của các tử huyệt trên cơ thể con người.

Tam Thập Lục Bát Quái cho dù một người thường cũng có thể sử dụng, nó không cần bất cứ nồng độ phóng xạ nào bên trong cơ thể, nó chỉ yêu cầu một thứ.

Chính xác.

Nhưng cái chính xác mà Tam Thập Lục Bát Quái yêu cầu quá mức khó khăn, cho dù người khác có đứng yên một chỗ cho ngươi thi triển Tam Thập Lục Bát Quái cũng rất khó mà tìm ra vị trí huyệt, huống chi đối thủ của ngươi cũng sẽ không cho ngươi cơ hội đó.

Coi như Tam Thập Lục Bái Quái giới thiệu có lợi hại bao nhiêu cũng trở thành phế thải, chỉ vì cho tới hiện tại không có một ai học thành công Tam Thập Lục Bát Quái, yêu cầu của nó quá quái thai.

Nửa đời người, một đời người đánh đổi có thể cũng sẽ không luyện thành, nói chi là những học sinh trẻ tuổi bên trong Học Viện.

Bọn hắn có năng lực, năng lực thiên kỳ vạn trạng, diệu dụng so với một bản võ học thời đại trước còn thần kỳ hơn, tại sao bọn hắn lại phải cố chấp học bằng được Tam Thập Lục Bát Quái, không đáng.

Nghe được Tô Già lại lần nữa học tập Tam Thập Lục Bát Quái, Bạch Thu Hàn cảm thấy buồn cười, cho dù là hắn cũng không thấy mình có bất cứ một tia cơ hội nào học thành Tam Thập Lục Bát Quái huống chi là một tên như Tô Già.

Bất quá Bạch Thu Hàn không cười, có lẽ ngày mưa hôm qua thấy được Tô Già tiến vào bên trong chiếc TMount đệ tứ đã để lại cho hắn một tí chấn động nhỏ.

Là chấn động nhỏ, một tí cũng không sai, Bạch Thu Hàn tin tưởng, thành công chỉ đến với người tài giỏi, những kẻ may mắn, mang tâm lý dựa dẫm vào người khác như Tô Già sẽ không bao giờ ngóc đầu lên được.

“Tốt, tiếp tục” Bạch Thu Hàn nắm chiếc khăn vứt bỏ, hào khí quát lớn,

Mộc Ngư sắc mặt đau khổ tiếp nhận số mệnh, nắm lấy bộ dụng chịu lực chậm rì rì tiến tới.

…..

Người khác không học được Tam Thập Lục Bát Quái, đó chỉ là người khác, còn Tô Già hoàn toàn có thể.

Tô Già có được Thần Nhãn, ánh mắt của hắn chỉ sợ so với kính hiển vi chỉ thua kém nửa phần, còn lại như diều hâu vốn dĩ được xưng là kẻ săn mồi với ánh mắt đáng sợ nhất cũng không sánh bằng hắn.

Tô Già đọc bản Tam Thập Lục Bát Quái này đã không chỉ một lần, lần trước tiến vào đấu trường ngầm, hắn chính là dùng Tam Thập Lục Bát Quái đánh vào các tử huyệt của võ sư.

Nhân loại thân thể có điểm mạnh cũng có điểm yếu, tử huyệt là các vị trí yếu ớt nhất của thân thể, chỉ cần đánh trúng tử huyệt, coi như lực đấm có yếu đi chăng nữa, tổn thương nhận phải cũng không phải việc nhỏ.

Mà Tô Già hắn lực lượng bản thân tuy không nói là điểm mạnh nhưng lại không tính yếu, tổng hợp các yếu tố trên võ sư bị hắn đánh bại là chuyện dĩ nhiên.

Tô Già tự tin, có được Thần Nhãn, nói về độ chính xác trên thế gian này sẽ không có ai bằng hắn, nếu có, đó sẽ là một Thần Nhãn thứ hai.

Thần Nhãn là một dạng năng lực không có tính công kích, nếu cho Tô Già nhận định, hắn sẽ xem Thần Nhãn như một dạng năng lực có tính phụ trợ.

Phụ trợ quan sát, phụ trợ tính phản xạ cũng như phụ trợ trí nhớ, nhưng suy cho cùng tất cả chỉ là phự trợ bản thân người phá kén.

Cho nên Tô Già việc gấp rút đầu tiên là hắn cần phải bổ sung điểm yếu của bản thân là không có bất cứ năng lực công kích cụ thể nào, lúc này Tam Thập Lục Bát Quái trở thành thứ cứu mạng hắn.

Tô Già cảm giác, Tam Thập Lục Bát Quái dường như trời sinh là để phối hợp với Thần Nhãn.

Tôn Đại Cường thông báo, vòng thăng hạng đấu trường ngầm sẽ diễn ra vào hai ngày sau, tình cờ hai ngày sau cũng là ngày Học Viện bắt đầu thi đấu chọn lựa danh ngạch tham dự vòng thi đấu toàn quốc.

Ban đầu Tô Già còn tính đi xem Trần Đại Hải thi đấu, nhưng do tình huống bất ngờ mà có lẽ đành phải lỡ hẹn.

Trần Đại Hải tuy có một chút không vui, bất quá cũng mau chóng biến mất, hắn cảm thông cho Tô Già.

Trần Đại Hải hiểu thực ra Tô Già không phải không muốn tham gia vòng thi đấu Học Viện toàn quốc chỉ vì cảm thấy phiền phức, mà thực ra Tô Già hắn cần phải nỗ lực tập trung cho cuộc sống của hắn tại đấu trường ngầm.

Đúng vậy, Tô Già ở độ tuổi này lẽ ra phải tham gia vòng thi đấu toàn quốc vui vẻ với hắn, nhưng chỉ vì cái gọi là ‘nợ nần’ kia khiến Tô Già phải lo lắng cho gia đình đầu tiên.

“Ta đã thuần thục các tử huyệt, nhưng các bí huyệt ta chưa thể sử dụng quá nhiều” Tô Già suy ngẫm, tiện tay đóng lại quyển Tam Thập Lục Bát Quái.

Tử huyệt là điểm chí tử của nhân thể, ngược lại bí huyệt là nơi phát ra nguồn sức lực tiềm tàng của nhân thể, chỉ cần kích hoạt bí huyệt, người sử dụng sẽ có được một nguồn sức mạnh đến không ngờ.

Tô Già ánh mắt nhíu chặt, tròng đen mau chóng biến đổi thành bạc, Thần Nhãn nhìn xuống bộ vị cơ thể từ trên xuống.

Tô Già ngón tay đâm vào bắp chân, chuẩn xác vị trí bí huyệt mà bên trong Tam Thập Lục Bát Quái nêu ra, chợt cánh chân nóng rực, Tô Già ánh mắt hiện lên mừng rỡ, biết là bí huyệt đã thành công kích hoạt.

Sách báo trong Thư Viện bị một cơn gió cuốn lên kêu thành từng tiếng ‘tách tách’, Tô Già cảm giác hai bắp chân hắn so với gió còn nhanh hơn, cả người bằng một tốc độ mắt thường khó nhìn thấy lướt qua người khác.

“Không lẽ ta nhìn lầm ? Có ma ?” Người trông coi thư viện run giọng nói, lúc nãy nàng còn thấy một học sinh đứng tại nơi đây, bất quá nàng chỉ vừa cúi đầu xem danh sách mượn sách thì đã biến mất.

Tô Già chạy một mạch khỏi thư viện, chạy lên phía trên tầng thượng, khom người lấy tay lau trán.

“Thật đã, tốc độ này so với bình thường ta chạy còn nhanh hơn gấp đôi, Tam Thập Lục Bát Quái quá mức thần diệu” Tô Già khiếp sợ than, lúc này hai bắp đùi trở lại nguyên dạng, một cảm giác hư thoát truyền tới.

“Một lần sử dụng bí huyệt, ta cần hai phút nghỉ ngơi để khôi phục trạng thái cơ thể, nếu tiếp tục sử dụng vượt qua hạn mức chắc chắn sẽ tổn thương gân cốt bên trong” Tô Già âm thầm kết luận.

Xoa xoa hai cánh tay, Tô Già chống người xuống, dựa vào hai ngón tay chống đẩy, cho tới khi cảm thấy vừa đủ đổi sang một ngón tay chống đẩy, cứ thể đổi qua lại.

“Ta phải rèn luyện cơ thể thật rắn chắc, sức mạnh thể chất chưa bao giờ là điểm mạnh của ta như Trần Đại Hải, muốn mạnh mẽ hơn ta cần một thể chất ủng hộ”

Tô Già chống đẩy đến mệt nhừ, hắn đổi sang bài tập khác, đảm bảo các khối cơ trên cơ thể mình được đồng đều.

Thành công vận dụng bí huyệt, Tô Già đã có thêm nhiều tự tin cho vòng thăng hạng tiếp theo, chỉ cần không gặp gỡ một tên người phá kén cấp độ Động Đất, không phải quá lo lắng.

“Chắc sẽ không gặp người phá kén cấp độ Động Đất, đấu trường ngầm nếu xếp mười người vòng thập liên thắng có người phá kén cấp độ Động Đất thì sẽ quá khó khăn, cùng lắm người phá kén mạnh nhất sẽ chỉ có được cấp độ Phá Kén” Tô Già suy đoán.

Người phá kén dựa vào chỉ số EOO mà có tổng cộng sáu cấp bậc.

Phá Kén, Động Đất, Kinh Hoàng, Ác Mộng, Tai Ương, Diệt Thế.

Tô Già không tưởng tượng được các cấp độ Ác Mộng, Tai Ương cũng như Diệt Thế là kinh khủng như thế nào.

Chỉ sợ chỉ có những người đứng đầu nhân loại mới có thể đạt tới cấp bậc đó, và số lượng những người đó có lẽ còn chưa đủ mười ngón tay.

Tô Già không khỏi hướng tới tương lai một ngày nào đó hắn sẽ đứng trong hàng ngũ những người đứng trên đỉnh nhân loại.

Bạn đang đọc Thần Nhãn Trấn Ngục sáng tác bởi codocnhan172
vietnovel
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi codocnhan172
Thời gian
Cập nhật
Lượt đọc 12
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự