Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 10 Bảng Phong Vân

Bạn đang đọc Thần Nhãn Trấn Ngục sáng tác bởi codocnhan172

Tiểu thuyết gốc · 2066 chữ · khoảng 7 phút đọc

“Ta xem bảng xếp hạng Nguyễn Bách Quân xếp thứ năm, chỉ thua duy nhất bốn người Trần Ứng Tuyết, Trần Đại Hải, Ngô Lỗi cùng với Đào Viên”

“Ta thì cho rằng có một thuyết âm mưu khác, thực ra Nguyễn Bách Quân có thể xếp trong ba người đứng đầu bảng Phong Vân, chỉ là hắn như thần long thấy đầu không thấy đuôi cho nên người khác mới không nắm rõ thực lực của hắn”

“Năng lực của hắn khó lòng phòng bị, cùng với năng lực của Trần Ứng Tuyết một dạng, đáng sợ”

Bảng xếp hạng mà bọn hắn đang nói tới là bảng Học Viện Phong Vân, một danh sách mười người được học sinh bên trong Học Viện tạo ra, nhằm để xếp hạng mười người mạnh nhất Học Viện.

Trong đó Trần Ứng Tuyết thứ nhất, tiếp theo là Trần Đại Hải, Đào Viên, Ngô Lỗi, Nguyễn Bách Quân, Dương Minh cùng với Bạch Thu Hàn xếp hạng chín, hạng mười.

Dương Minh chưa rời đi, lỗ tai ngỏng lên nghe ngóng bọn hắn trò chuyện, trong lòng khinh thường, một lũ người kém hiểu biết, ta nói cho các ngươi biết, người thực sự đứng đầu bảng Học Viện Phong Vân mới là Tô Già.

Trần Ứng Tuyết mạnh, Nguyễn Bách Quân mạnh, những người còn lại cũng mạnh, nhưng nếu xem bọn hắn là thang đo sức mạnh thì trên đầu bọn hắn còn có một ngọn núi lớn mang tên Tô Già.

Dương Minh thấy được Tô Già, mắt bốc lên ánh sáng tức tốc tới gần, hận không thể gặp thần tượng sớm hơn.

“Tô Già, cuối cùng ta cũng gặp được ngươi” Dương Minh hớn hở nói, cánh tay đưa lên nắm chặt tay Tô Già.

Tô Già chớp chớp con mắt, hắn có Thần Nhãn cho nên nhận ra tên này đã theo dõi mình suốt một tháng trời, như là con vịt con theo đuôi, nhưng không hiểu tại sao hắn lại nắm lấy tay mình, vả lại khuôn mặt còn mừng rỡ như thế.

“Ngươi là đang có chuyện gì ?” Tô Già mờ mịt hỏi.

“Các ngươi rời đi hết, ta muốn nói chuyện riêng với hắn” Dương Minh trừng mắt nhìn đám quần chúng ăn dưa xung quanh, giọng nói không khách khí.

Không có ai phản đối hắn, tất cả tự giác thi nhau rời đi, mặc dù trong lòng còn rất muốn ở lại xem, nhưng xem bộ dáng của Dương Minh, chỉ sợ bọn hắn còn tiếp tục ở lại một giây nữa sẽ bị đánh.

Những cái đầu chen bên trong cửa sổ lớp học nhìn ba người Tô Già, Dương Minh, Trần Đại Hải.

Hai người Trần Đại Hải, Dương Minh đã là danh nhân, nhưng Tô Già một tên đứng thứ hai toàn trường đếm ngược lại thản nhiên đối mặt với Dương Minh.

Học sinh biết rõ nội tình cuộc ẩu đả của hai lớp A và lớp E thì suy đoán, lúc trước Dương Minh tìm tới Tô Già không thấy nên mới đánh nhau với Bạch Thu Hàn, không biết là lần này Dương Minh tìm được Tô Già rồi thì hắn sẽ xử lý ra sao ?

“Lớp trưởng, Dương Minh đang nói chuyện với Tô Già ngoài hành lang” Học sinh lớp E the thé nói.

“Mặc kệ hắn, không phải chuyện của chúng ta” Bạch Thu Hàn xoa một con mắt màu tím tức giận nói.

“Tô Già, ta biết bản lĩnh thật sự của ngươi, ta thường xuyên theo dõi ngươi và Trần Đại Hải đấu luyện bên trên hàng rào sắt” Dương Minh chân thành nói.

“Ta biết” Câu trả lời của Tô Già khiến cho không chỉ Dương Minh ngạc nhiên mà còn có thêm Trần Đại Hải.

Trần Đại Hải nhìn Tô Già như đang hỏi, ngươi biết khi nào, sao ta lại không hề hay biết ?

“Ta đã nghe về chuyện ngươi bị cả lớp E sỉ nhục, về chuyện Bạch Thu Hàn dùng danh nghĩa đầu độc mọi người chèn ép ngươi, ta biết trong chuyện này có âm mưu động trời, có người đang đứng phía sau âm thầm thao túng tất cả chuyện mờ ám này, ngươi nói cho ta tất cả sự thật, ta sẽ giúp ngươi Tô Già, ta biết một người có thể đánh Trần Đại Hải thê thảm không thể nào chịu khuất nhục như thế ?” Dương Minh nắm tay nắm chặt.

Không gian tĩnh lặng, Tô Già nhìn Dương Minh không nói, Trần Đại Hải sắc mặt đen như đít nồi.

Một lát sau, Tô Già thở dài nhìn Dương Minh nói.

“Bạn học, ngươi nghĩ quá nhiều, ta chỉ là cảm thấy có một chút phiền”

Dương Minh không tin tưởng nhìn sang Trần Đại Hải, Trần Đại Hải vỗ vai hắn gật đầu chân thành.

“Ta có thể làm chứng”

Dương Minh nhắm chặt đôi mắt, rốt cuộc ta đã làm cái gì thế này, một mình xông vào đánh lớp E, vì ta mà hai lớp toàn diện đánh nhau.

Dương Minh trong dòng hồi tưởng, cả người run rẩy, bộ dáng đáng thương vô cùng, Trần Đại Hải tiếc thương, đáng tiếc ta không có chân gà, nếu không ta sẽ cho ngươi một cái an ủi.

Tô Già không có cảm giác một chút tội lỗi, tự nhủ, cái này là do ngươi tự tung tự tác, không liên quan tới ta.

“Ta quay về” Dương Minh nín một hồi lâu mới thả ra một câu, để lại bóng lưng cô đơn cuối hành lang.

“Hắn thật tốt” Trần Đại Hải nhìn bóng lưng xa dần đó thở dài.

“Ngốc” Tô Già nhận xét.

“Ta tưởng ngươi sẽ nói khác” Trần Đại Hải quay sang nói.

“Không hiểu ý ngươi” Tô Già từ chối cho ý kiến.

…..

Thời tiết tháng mười thật không dễ chịu, dạo gần đây trời thường xuyên trở mưa, trước một khắc có thể là cơn nắng gắt, nhưng sau đó trời lại mưa lớn ào ạt.

Bạch Thu Hàn đứng trong đám người Học Viện, lúc này Học Viện đã tan tầm nhưng do trời mưa quá lớn mà đa số học sinh còn đứng bên trong trú mưa.

Chợt một bóng người có mái tóc màu bạc lướt qua, Bạch Thu Hàn trái tim căng cứng, người vừa đi ngang qua đó là Trần Ứng Tuyết, học sinh xếp thứ nhất bảng Phong Vân.

Nàng có mái tóc màu bạc lạnh lùng vô cùng, nó như con người nàng không hề dễ nói chuyện.

Bạch Thu Hàn thấy Trần Ứng Tuyết còn tưởng nàng thay mặt đám người Dương Minh xả một khẩu khí, may mắn là không phải.

Nhìn Trần Ứng Tuyết bước vào chiếc xe hơi đời mới, Bạch Thu Hàn ánh mắt phức tạp, khoảng cách của nàng quá xa so với ta.

“Đó là Trần Ứng Tuyết, còn chiếc xe kia là của bạn trai nàng, Mộ Bạch”

“Ta thật hâm mộ Trần Ứng Tuyết, vóc dáng đã tốt, thành tích học tập ưu dị, bạn trai còn là thiếu gia tập đoàn Thảo Dược, tất cả những thứ đáng mơ ước đều tập trung ở trên người nàng”

Có người than thở nói.

Lúc này có hai tên nam sinh không có dù che thản nhiên bước ra bên ngoài, trời mưa cho dù nặng hạt cũng không thể chạm vào bọn hắn một giọt, bởi vì trên đầu bọn hắn có một cái bóng đen to lớn che kín.

“Đó là Ngô Lỗi, năng lực của hắn liên quan tới bóng, còn người đứng kế là Đào Viên, hai người này từ nhỏ đã là đôi bạn thân, bọn hắn đúng thật là đôi bạn khiến cho người khác mơ ước”

Có người nhận ra thân phận nói.

Tô Già nhìn thấy một chiếc xe màu đen đang chạy tới, chiếc xe đó rất quen thuộc đối với hắn, là chiếc xe TMount đệ tứ màu đen.

Chiếc xe chạy tới trước chỗ trú mưa của đám học sinh, bọn hắn thấy chiếc TMount đệ tứ sang trọng không khỏi sáng con mắt, lập tức có giọng nói bàn tán xem chiếc TMount này là của người nào.

“Theo ta, không phải lo lắng” Tô Già nói với Trần Đại Hải, hai người chen lấn đám học sinh nhiều chuyện đi tới.

Quả nhiên từ bên trong, kính xe hạ xuống lộ ra khuôn mặt của Tôn Đại Cường, Tôn Đại Cường vẫn mặc bộ đồ đen quen thuộc, lúc này trên mặt có thêm chiếc kính râm màu đen lộ ra con mắt.

“Lên đi” Tôn Đại Cương ngoắt tay, cửa xe tự động mở ra, hai người Tô Già tiến vào bên trong.

Bạch Thu Hàn, Mộc Ngư trợn tròn mắt nhìn Tô Già tiến vào chiếc TMount đệ tứ màu đen sau đó biến mất.

“Ta không có nhìn lầm” Bạch Thu Hàn xác định hỏi Mộc Ngư.

“Chắc là ta hoa mắt” Mộc Ngư xác nhận.

Không chỉ hai người bọn hắn mà có một nhóm học sinh lớp E cũng thấy được, bọn hắn không cách nào tưởng tượng Tô Già lại có liên hệ với chiếc TMount đệ tứ.

Dương Minh nhe răng, hắn có cảm giác, Tô Già sắp gieo tới cho Học Viện Đình Chiểu một cơn bão, một cơn bão cuốn bay sự yên bình trước giờ.

…..

Trên xe, Tôn Đại Cường phát hiện sự có mặt của Trần Đại Hải, mở giọng hỏi thăm, không có tí nào phật lòng với người lạ.

“Bạn của Tô Già cũng là bạn của anh Cường, chú em cứ thoải mái đi nhé, không phải ngại ngùng sự có mặt của anh, trước lạ sau quen đấy mà”

“Đây là Trần Đại Hải” Tô Già giải thích.

“Chào anh Cường” Trần Đại Hải nghe thấy Tôn Đại Cường tự xưng, dựa vào đó mà xưng theo.

“Tốt” Tôn Đại Cường nghe tiếng ‘anh Cường’ liền sảng khoái cười to, người áo đen bên cạnh lần trước che trán.

“Tô Già, về lần đấu tiếp theo đã có thông báo, anh muốn trực tiếp tới để nói rõ ràng với cậu, bởi vì anh rất xem trọng cậu”

Tôn Đại Cường phía trên ghế trước, giọng nói nghiêm túc.

Tô Già từ lúc thấy chiếc TMount đã đoán trước được vì sao Tôn Đại Cường tới đây, không có gì lộ ra ngạc nhiên, chăm chú lắng nghe.

Trần Đại Hải lần đầu tiên nghe thấy sự việc liên quan tới thế giới ngầm Cobra cũng chăm chú lắng nghe.

“Thế giới ngầm thể thức giải đấu chắc cậu cũng hiểu rõ phần nào sau lần đầu tiên đi tới đấu trường ngầm rồi chứ, đó là đầu tiên cậu phải trong một cuộc loạn đấu mười người, cậu phải là người đứng cuối cùng mới có tư cách được tham gia đấu trường ngầm thực thụ”

Nghe Tôn Đại Cường nói, Tô Già gật đầu.

“Tưởng vòng đầu tiên đã khó khăn, bất quá các vòng ở sau còn khó khăn hơn gấp mười lần, trăm lần, vòng chứng minh tư cách cậu chỉ cần là người đứng vững cuối cùng trong mười người, ở vòng này cậu có thể dùng tất cả biện pháp để mưu lợi vượt qua, nhưng ở vòng hiện tại này, nó mới thật sự thể hiện bộ mặt tàn khốc của đấu trường ngầm”

“Chúng ta gọi vòng đấu này là vòng thăng hạng, cậu phải liên tiếp đánh bại mười đối thủ, mỗi một đối thủ cậu chỉ có năm phút nghỉ ngơi, sau đó cậu phải liên tiếp đánh bại kẻ khác cho tới khi đủ mười người cậu mới được tính là thăng hạng thành công”

“Vòng thăng hạng có năm bậc, thập liên thắng, nhị thập liên thắng, tam thập liên thắng, tứ thập liên thắng, ngũ thập liên thắng, chỉ khi nào cậu đạt được bậc năm, lúc đó đấu trường ngầm sẽ mở rộng cánh cửa cho cậu bước tới toàn cầu”

“Toàn cầu ý nghĩa như thế nào chắc cậu cũng đoán được, đó là cao thủ giữa bốn nước, Việt, Hoa, Nhật, Hy Lạp”

“Đã cảm thấy khiếp sợ chưa ?”

Bạn đang đọc Thần Nhãn Trấn Ngục sáng tác bởi codocnhan172
vietnovel
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi codocnhan172
Thời gian
Cập nhật
Lượt đọc 8
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự