Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 25 Nói Dóc

Bạn đang đọc Tân Thế Giới (Khởi Nguyên) sáng tác bởi Nhika9977

Tiểu thuyết gốc · 1212 chữ · khoảng 6 phút đọc

Chỉ cần ngươi đủ thực lực, người ta giết đến, há phải sợ, Lăng Vân theo đuổi sự cường đại, ở trái đất hắn không thể ở bên cạnh cha mẹ mình lúc họ còn sống, lúc em gái gặp nạn lúc ấy hẳn cũng có mặt chăm sóc.

Cô độc đặt chân chốn đại lục xa lạ, Tô Thiển và Lạc Cẩn Huyên là người đầu tiên hắn tiếp xúc, dẫn hắn đi lên tiên lộ, trong vô thức hắn đã coi hai nàng là người thân của mình, có một thứ tình cảm không nhất thiết phải là tình yêu, mà chỉ đơn thuần người đối tốt với ta, ta báo đáp, trong lòng Lăng Vân là như vậy, một thứ tình cảm vượt qua cảm kích.

Quá khứ đã bỏ qua nhiều thứ quan trọng, Lăng Vân muốn bù đắp lại.

Lăng Thống nhìn Lăng Vân một cái thật sâu, ra hiệu cho thuộc hạ đến đón đỡ, vội vã rời đi.

Hắn trong lòng ôm nỗi nhục ê chề, không muốn ở lại chịu đựng ánh mắt châm chọc, về phòng trị thương, gặm nhấm nỗi tủi nhục.

- Êy, mặt cầu tiêu, cứ thế mà đi sao, ít nhất mời bọn ta dùng bữa.

Tô Thiển í ới gọi.

Lăng Vĩnh nhìn theo cho đến khi thân ảnh đi xa khuất, hắn thở dài, đứa cháu này của hắn bất trị, do từ nhỏ đã được nuông chiều nên chẳng coi ai ra gì, hy vọng sự việc hôm nay là bài học cho nó.

Lăng Vân cũng nhìn theo, hắn suy nghĩ có nên sớm dời Lăng gia, ra ngoài tìm cơ duyên hay không, đằng nào Lăng gia cũng không quan tâm đứa con như hắn, nếu cừ ăn nhờ ở đậu, kiếp này đừng mong đột phá tụ linh.

Bỗng vai hắn kêu lên vài tiếng bộp, Lăng Vĩnh nhìn hắn với ánh mắt tán thưởng còn có cả sung sướng.

- Vân nhi, đã lâu rồi hai chú cháu ta không ngồi cùng nhau, có muốn uống vài ly.

Lăng Vĩnh không giấu nổi vui sướng, cháu mình từ giờ đã là võ giả, ai dám nói hắn phế vật, ta vặn gãy cổ ngươi.

- Ahh, thất thúc có lời, tiểu điệt vui lòng phụng bồi.

Lăng Vân chắc chín phần, quan hệ giữa "hắn" và thất thúc rất tốt, thế nhưng bảo hắn bắt chước tính cách trước đây, hắn thật sự không biết đâu mà lần, thôi thuyền cứ thuận theo dòng nước, miễn phát sinh hiểu lầm.

- Đứa nhỏ này, thành võ giả rồi tính tình cũng biến đổi, khép nép như ả nữ nhi, đi theo ta nhậu say ta dẫn ngươi đi chơi gái.

Lăng Vĩnh khoác vai Lăng Vân, miệng khiển trách, nhưng thực ra hắn rất hài lòng, đứa cháu mình không hổ là đích tôn, kính trọng bề trên mai này nhất định tiền đồ rộng mở.

Hình tượng thất thúc nghiêm khắc bỗng nhiên sụp đổ, thì ra thất thúc cũng giống như lão bá ở quê, hiền lành, chất phát và thích uống riệu, thi thoảng chơi bời. Lăng Vân cũng không tin lời thất thúc là thật, dẫn hắn đi chơi gái, đây là lời đùa vui giữa hai chú cháu mà thôi.

Dời khỏi nơi ở Lăng Thống, Lăng Vân đi theo thất thúc ra ngoài Lăng phủ, lên một cỗ xe ngựa đi ra ngoại thành. Hai người Tô Thiển không trưng cầu ý kiến bọn hắn, theo lên xe ngựa đi theo, Lăng Vĩnh không ngan cản họ, uống riệu mà, nhiều người càng vui, hơn nữa Tô Thiển trên danh nghĩa là chị dâu hắn, nàng muốn đi, hắn nào dám đuổi về, Lăng Vĩnh nhìn hai người vuốt râu cười ha hả.

Trong trí nhớ của Lăng Vĩnh, Lăng Vân ngay từ lúc sinh ra đã là phế linh căn, hắn đã tru du khắp thiên hạ dò tìm phương thuốc nhưng lực bất tòng tâm, dĩ nhiên thiên hạ ở đây là thiên hạ của Lạc Vũ hoàng triều, cảnh giới Lăng Vĩnh thuộc hàng trưởng lão Lăng gia nhưng so với thế giới rộng lớn bên ngoài thì hắn chỉ là con kiến hôi, không đủ lực vượt biển đi đến lục địa khác.

- Mọi chuyện bắt đầu từ một buổi chiều.

Lăng Vân rơi vào trạng thái hồi tưởng.

Dừng lại vài giây hắn nói tiếp:

- Tiểu điệt đang dạo chơi trong thành bỗng từ đâu chạy lại một lão hành khất, quần áo rách rưới, mặt mũi đầy sẹo, tay cầm chiếc bát mẻ xin ăn, thấy cũng tội cho nên cháu đã dẫn lão ta vào tửu lâu, gọi lên một mâm cơm thịt, lão ăn mày chắc nhịn đói đã lâu, ăn uống như hổ đói, chớp mắt đã chén sạch hai con gà luộc.

- Sao nữa? Chuyện này có liên quan gì đến chuyện cháu có thể tu tiên?

Lăng Vĩnh chăm chú lắng nghe, ngay cả tuýp người ưa náo nhiệt như Tô Thiển cũng vểnh tai nghe Lăng Vân dựng chuyện.

- À, tất nhiên là có, cơm nước song xuôi, bỗng lão ăn mày nhìn ta mỉm cười, dúi tay ta một viên thuốc rồi sau đó, sao nhỉ? À, hạ thân lão bốc lên làn khói bay mất, tiên ông, đây chính là tiên ông giáng thế.

Lăng Vân thật sự muốn tát mạnh mình một cái, đúng là nói dối trắng trợn mà, chẳng lẽ thú thận ta chỉ là kẻ giả mạo, cháu trai ngươi bị trúng tên teo ở sau núi kia kìa. Tin tưởng, Lăng Vĩnh nghe tin này song chắc sẽ phát điên bóp cổ hắn mất.

- Lạc Vũ Quốc ta từ khi nào lại có cao nhân lợi hại như vậy? Chỉ bằng một viên đan dược mà trị được tâm tư 26 năm trời, vị tiền bối này ắt hẳn là một tuyệt thế đan sư.

Lời giải thích của Lăng Vân làm Lăng Vĩnh nửa tin nửa ngờ, hắn cũng từng làm quan quen biết nhiều luyện dược sư, thủy chung không ai có đan thuật cao minh như lời Lăng Vân, phế căn của cháu trai, từ nhỏ đã được chẩn đoán, là loại phế căn bị thiên địa ghét bỏ, cải tạo thành linh căn rác rưởi cũng không có khả năng, tựa như căn bệnh nan y trong giới võ giả.

- Rất có thể ngài là ẩn thế đan sư, không muốn người đời nhắc đến tên mình.

Lăng Vân cười khổ, ngoài lời giải thích cao nhân ẩn thế hắn không tài nào tìm được một lý do hợp lý hơn.

Lăng Vĩnh gật gật đầu, hắn tuy nghi ngờ sự tình đan sư tuyệt thế nhưng quan trọng là cháu trai mình đã quật khởi, quan tâm nhiều làm gì, tốt hơn hết, nên tạo điều kiện cho nó phát triển.

Hai chú cháu tâm sự hồi lâu, chiếc xe ngửa đã đi đến một sơn cốc.

Từ trên xe, Lăng Vân đã nghe thấy tiếng nước chảy róc rách, bước xuống nhìn trời đất, hít sâu một hơi, linh khí ở đây tuy mỏng manh bất quá với phàm nhân nơi đây thật yên bình.

Bạn đang đọc Tân Thế Giới (Khởi Nguyên) sáng tác bởi Nhika9977
vietnovel
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Nhika9977
Thời gian
Lượt thích 2
Lượt đọc 56
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự