Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 24 Thất Thúc (2)

Bạn đang đọc Tân Thế Giới (Khởi Nguyên) sáng tác bởi Nhika9977

Tiểu thuyết gốc · 1365 chữ · khoảng 6 phút đọc

Lăng Vân đối mặt với nguy cơ, lòng lại bình lặng như nước, đúng lúc này một điều bất ngờ xảy ra làm hắn mừng như điên.

Trong cơ thể hắn, đan điền tỏa ra một lực lượng nhu hòa, giải khai toàn bộ phong ấn, cơ thể Lăng Vân ngay tức khắc thoát khỏi xiềng xích, chưa hết điều làm hắn kinh ngạc đến há hốc mồm vì vui sướng, một niềm vui vừa đến ngoài sức tưởng tượng.

Tinh tú nguội lạnh từ bao giờ đột nhiên lóe sáng, nguồn năng lượng từ bên ngoài lũ lượt kéo vào.

Phá phàm tầng 5 trung kì, hầu kì, phá phàm tầng 6 sơ kì, trung kì.

- Cái gì?

Cảm nhận cảnh giới của mình đột nhiên bị kéo xuống, Lăng Thống ngây người, vẻ mặt như sơn dã nhân lạc vào thành thị.

- Không được.

Hắn vội vàng rút lui, thế nhưng tựa hồ có một xiềng xích trói buộc dính chặt hắn với Lăng Vân.

Lăng Vân nở nụ cười bí hiểm, cái Lăng Thống thắng hắn chính là lực lượng cảnh giới, khi hắn kẹt ở tầng 5 sơ kì đã miễn cưỡng đánh ngang tay với đối phương, hiện tại hắn sắp bước vào tầng 6 hậu kì, đánh bại Lăng Thống là chuyện nhỏ.

Lăng Thống sao không nhận ra suy nghĩ trong đầu Lăng Vân chỉ có điều hắn đang bị rút đi cảnh giới, trước mắt thoát khỏi con đỉa này vẫn hơn, nếu cứ hút như vậy, hắn có cảm giác mình sẽ bị hút thành bộ xương mất.

Lăng Thống gào lên, điên cuồng vận linh lực đánh tới Lăng Vân.

Lăng Vân mỉm cười đỡ đòn ứng chiến, nếu như đây là trận bóng đá thì hắn đã thắng đối phương 2,0.

Đột nhiên sợi dây liên kết giữa hai người đứt đoạn, Lăng Thống bay như diều đứt dây đụng đổ bức tường gạch.

- Đủ rồi!

Giọng nói trầm ấm, mang vẻ tức giận từ đâu vọng lại.

Lăng Vân ngẩng đầu lên trời, từ trên cao một thân ảnh từ tự hạ xuống.

Người đến là một gã nam tử tuổi chừng 40 45, mặt chữ điền, để râu quai nón, lông mày rậm kết hợp cùng y phục màu trắng, nam tử này rất tiêu sái.

Người này là ai? Nghe giọng không giống Lăng Nhược Đông, không ngờ trong phủ Lăng Thống lại ẩn giấu một cao thủ như này, cảnh giới của ông ta, xem ra còn con hơn Lăng Nhược Đông vài bậc.

Lăng Vân nhìn nam tử, hắn âm thầm đề cao cảnh giác, nếu người này tấn công, hắn lập tức khởi động ngũ hành trận pháp, hắn không nhất thiết tự coi mình là một phần tử Lăng gia.

- Bái kiến Thất thúc thúc.

Lạc Cẩn Huyên thấy nam tử nhìn mình, nàng đè nén thương thế, cúi đầu hành lễ.

- Không cần đa lễ, ngươi bị thương rồi, ở đây ta có vài viên đan dược trị thương, ngươi dùng đi, cố gắng nghỉ ngơi vài hôm sẽ khỏi.

Nam tử vội xua tay, sau đó móc ra một lọ màu trắng ném cho Lạc Cẩn Huyên.

- Đa tạ Thất thúc.

Lạc Cẩn Huyên cầm bình thuốc, một lần nữa cúi đầu hành lễ với nam tử.

- Ha Ha, không cần khách khí, trước sau gì ngươi cũng là cháu dâu của ta.

Nam tử vuốt râu cười ha hả, ánh mắt liếc về phía Lăng Vân ngầm ra thâm ý.

Lăng Vân thở phào nhẹ nhõm, xem ra hắn đã quá đa nghi, người đến không phải là thuộc hạ của Lăng Thống, người ta là thúc thúc Lăng Vân kia.

Nghĩ vậy, hắn cũng cúi đầu hành lễ:

- Tiểu điệt Lăng Vân thỉnh an Thất thúc.

- Ha Ha, ta đã nói với đại ca rồi, dòng chính chúng ta sao có thể là phế vật, các ngươi xem Lăng Vân nay đã là tu vi tầng 6 trung kì.

Nam tử nhìn Lăng Vân vuốt râu thỏa mãn, có vẻ quan hệ chú cháu trước kia rất tốt.

Hắn nguyên lai huynh đệ thứ 7 của Lăng Chí, Lăng Vĩnh.

- Cái gì, lão thất phu ngươi có nhầm không vậy? Hắn không phải tầng 5 sao?

Tô Thiển sờ soạng thân thể Lăng Vân, không phục nói.

- Ài, chị dâu ta là lão thất không phải lão thất phu, ngươi không nên nói bậy con trẻ học theo.

Lăng Vĩnh tu vi không biết cao hơn Tô Thiển bao nhiêu lần nhưng bàn về vai vế, Tô Thiển vẫn là bậc trên hắn ha.

- Biết rồi, lão thất thì lão thất, lão thất phu hắn đã đột phá đến tầng thứ 6?

Tô Thiển khẽ hứ, nàng đi theo Lăng Vân cả ngày, có thấy hắn đột phá bao giờ đâu.

- haizz, là tầng 6 trung kì hàng thật giá thật.

Lăng Vĩnh liền mặc kệ không muốn chấp vặt nàng.

Cảnh giới tầng 6 trung kì. Lăng Vân nghe mà tiếc nuối, nếu không phải vừa rồi Lăng Vĩnh cắt ngang thì hắn đã nhảy lên tầng 6 hậu kì rồi.

Lăng Vĩnh dời ánh mắt qua người Lăng Vân thở phào nói:

- Thật nguy hiểm, nếu không phải ta đến kịp thời thì Vân nhi đã song rồi.

Từ trong đống đổ nát, Lăng Thống vừa bò dậy nghe thấy Lăng Vĩnh nói liền ra một hộc máu. Con mẹ nó, ta mới song rồi này, ngươi không thấy hắn vừa đột phá sao? Tà môn, quá tà môn, ta tưởng công pháp của ta đã tà rồi, so với hắn ta chỉ là trò trẻ con.

Lăng Vân cũng ngả ngửa, hắn cứ nghĩ mình sẽ phải giải thích chuyện mượn linh lực Lăng Thống đề thăng cảnh giới, vậy mà ai cũng nghĩ kẻ thua thiệt là mình.

- Thống nhi!

Lăng Vĩnh giọng nói trở nên nghiêm khắc. Hắn tức giận hành vi truy sát đồng tộc.

Lăng Thống tuy ngạo mạn nhưng cũng không dám thách thức quyền uy vị tộc thúc này của mình, hắn mang trọng thương vẫn phải mau chóng bò dậy lê chân bước tới.

- Mau quỳ xuống xin lỗi Vân nhi.

Lăng Vĩnh không nhìn Lăng Thống lấy một cái, Lăng Vân được hắn thương yêu từ nhỏ, đứa cháu của mình vừa mới tu tiên đã có kẻ vác dao muốn giết nó, hắn không tức giận sao được.

- Cái gì...?

Lăng Thống không tin vào tai mình, muốn hắn quỳ? Quỳ trước một tên phế vật tầng dưới mình, ngày sau hắn còn mặt mũi đâu đứng trước quần thần.

- Quỳ xuống tạ tội.

Lăng Vĩnh lửa giận bùng lên, ngày hôm nay hắn phải làm cho ra lẽ.

- Ngươi... Ta không thể...

Lăng Thống cũng đầy bực tức, bàn tay nắm chặt đâm vào thịt, dù có chết cũng không quỳ, Lăng Vĩnh địa vị có cao, hắn dám giết hắn sao? Muốn làm kẻ thù với cha hắn Lăng Nhược Đông?

Từ trên người Lăng Vĩnh tỏa ra sát khí, Lăng Thống tự nhiên đè nặng áp lực, trái tim nguội lạnh, cảm giác run sợ không tự chủ.

Quyền uy của tụ linh tu sĩ không thể khinh nhờn mà Lăng Vĩnh không phục tụ linh bình thường, rất có thể đã bước vào cánh cửa hậu kì.

Dù rất không can tâm, bất quá cơ thể Lăng Thống lại không nghe lời mình, cứ thế quỳ xuống rạp.

- Xin lỗi... Xin lỗi Vân huynh.

Hắn nhịn đau nói, giọng nói mang theo tức giận, không cam lòng.

Nhìn Lăng Thống quỳ lạy mình, ánh mắt Lăng Vân tỏa ra sát khí, nhất định phải giết kẻ này, thù hận giữa bọn hắn đã sớm kết, đối phương không những muốn giết mình, còn muốn hủy đi người bên cạnh. Lăng Vân không ngốc đến nỗi đi hòa giải với tử địch mình, tin rằng Lăng Thống cũng không có ý định tha cho mình.

Hơn nữa, chắc chắn kẻ giết Lăng Vân kia nếu bảo Lăng Thống không phải, đập đầu , Lăng Vân cũng không tin.

Bạn đang đọc Tân Thế Giới (Khởi Nguyên) sáng tác bởi Nhika9977
vietnovel
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Nhika9977
Thời gian
Cập nhật
Lượt thích 3
Lượt đọc 60
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự