Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 23 Thất Thúc

Bạn đang đọc Tân Thế Giới (Khởi Nguyên) sáng tác bởi Nhika9977

Tiểu thuyết gốc · 1264 chữ · khoảng 6 phút đọc

Lăng Vân phi như tiễn kế bên Lăng Thống. Chính là lúc này, thủ pháp triển khai, ảo ảnh biến hóa khôn lường, ai nhìn vào chắc chắn sẽ trầm trồ trước sự ảo diệu từ đôi bàn tay, nếu như đổi thanh tay nữ nhi, dám cả rằng 9 phần mười nhìn vào tựa như say rượu, mê mẩn mà nhìn không rời mắt.

Khoan bàn đến vấn đề này, cuối cùng bàn tay Lăng Vân dừng lại xếp thành hình cánh hoa, thủ pháp hắn đang thi triển không phải là Trảo Kim Quyết, Tô gia công pháp thì là gì.

Bàn về lực lượng thì Lăng Vân có thúc ngựa cũng không đuổi kịp Lăng Thống nhưng bù lại Tô gia công pháp là kì thế công pháp, so với nó, võ nghệ của Lăng Thống giống như trò trẻ con, không đáng nhắc tới.

Nói vậy thôi, công pháp hiệu quả tốt hay không 9 phần 10 dựa vào bản thân người sử dụng, ngươi thân mang tuyệt học mà tư chất như con heo, xin lỗi ngươi chỉ tổ làm nhục môn tuyệt học đó.

Lăng Vân thấp hơn Lăng Thống đến 4 tiểu cảnh giới, bù lại hắn mang cao cấp công pháp nếu đánh không lại miễn cưỡng có thể  hộ thân, hiện tại đối thủ bị hắn chọc giận đến thủ pháp rối loạn, khả năng chiếm thương phong không phải không có khả năng.

- Trảo Kim Quyết!

Lăng Vân hô lớn, trảo thủ tấn công.

Lăng Thống không tự chủ rụt lùi vài bước, thấy cự trảo đánh đến mình hắn hừ lạnh tiện tay vươn ra dùng linh lực đẩy lùi thế tiến của Lăng Vân.

Húttt...thủ pháp của hắn không trúng mục tiêu, Lăng Vân xoay người, trảo thủ nhanh chóng biến ảo bỏ qua tay đối phương, vòng lại, mục tiêu thẳng vào bả vai đối phương.

Xoẹttt... Hai bả vai bị Lăng Vân khóa chặt, Lăng Thống kêu lên Á, di chuyển thân ảnh thoát khỏi ảo trưởng, tay ao hắn bị kéo một cái xẹt, rách tung, trên tay áo lưa thưa máu đỏ.

- Chết tiệt.

Lăng Thống vừa đau vừa giận, vung quyền đánh trả, sát ý giết người trong tâm khởi phát, muốn một quyền đập chết con ruồi đáng ghét này.

Lăng Vân thấy kẻ địch lộ ra sơ hở, nhanh như chớp cướp thiên cơ, phi thân vung cước một tiếng chát giòn giã phát ra từ trên mặt Lăng Thống, làm hắn ngã cái rầm gãy đôi chiếc bàn.

Lăng Thống lộp cộp bò dậy, mặt còn in dấu giày đỏ bừng, quá nhục nhã, hắn bây giờ không những muốn giết người, còn muốn trước khi giết Lăng Vân nhất định hành hạ hắn, để thể xác chịu những đau khổ nhất trên đời, muốn chết cũng không song.

Chát, Lăng Vân không quan tâm Lăng Thống đang tưởng tượng gì, hắn tiếp tục đá một cước vào bụng, Lăng Thống vừa bò dậy đã phải nằm xuống ôm bụng kêu đau.

Chát!

Má bên phải đã in một bàn tay.

- Cái tát này là để trị ngươi cái tội khi sư diệt tổ.

Chát!

- Cái tát này ta thay Cẩn Huyên đánh ngươi.

Chát!

- Cái này là của Tô Thiển...

- Cái này là thay Lăng gia dạy dỗ nghịch tử ngươi...

- Chẳng phải ngày trước gặp ngươi ở cửa ngươi hống hách lắm sao, ngươi trang bức nữa đi, con mẹ ngươi, ta đánh...

Mỗi lần luận tội, Lăng Vân lại giáng Lăng Thống một cái tát, không biết bao nhiêu lần, thậm chí khó tiêu, trượt ngã cũng đổ cho hắn, lúc sau hai má Lăng Thống đã đỏ lên như quả cà chua, hắn còn phun ra cả răng gãy.

- Cho ta chơi với!

Ở bên cạnh, Tô Thiển không chịu ngộp yên, vỗ hai tay tỏ vẻ hào hứng.

- Ha Ha, đại mỹ nhân, đợi ta dạy hắn song sẽ nhường hắn cho ngươi.

Lăng Vân cười nói.

- Yên tâm, ta sẽ chăm sóc hắn chu đáo.

Tô Thiển liền sắn tay áo.

- Ahhh...

Đúng lúc này, Lăng Thống hét lên, Lăng Vân vừa định tát hắn câm miệng thì đột nhiên mà khí tức hùng hậu phát ra từ trên người Lăng Thống, luồng khí tức này hóa thực chất hất văng Lăng Vân chạm vào xà nhà rơi xuống bàn ghế làm mọi thứ gãy vụn.

Lăng Thống lật người đứng thẳng, chiếc áo vàng rách rưới tung bay, mái tóc rối bù xù che khuất một bên mặt, ánh mắt đầy căm thù, đỏ ngầu.

- Không chơi nữa, không chơi nữa... Hì hì...

Tô Thiển xua tay, run rẩy lùi lại.

Cánh tay trần dính máu vồ tới nàng, Lăng Vân thấy người ngọc bị tấn công khẩn trương phi thân đón đỡ chưởng thủ.

- Á...

Tô Thiển hét lên, nàng được cơ thể Lăng Vân ôm chặt, hắn bị chưởng lực công vào lưng, cả hai văng ra xa.

Ôm Tô Thiển trong ngực, Lăng Vân phun ra một ngụm hồng huyết.

Ngửa cổ lên nhìn thân ảnh áo vàng, Lăng Vân trong lòng nguội lạnh, từ trên người Lăng Thống, Lăng Vân có cảm giác lực lượng hắn hùng hậu hơn trước rất nhiều.

Không thể nào, hắn không phải phá phàm cấp 9 sao, không lẽ tầng thứ hậu kì lại mạnh như vậy, gấp mấy lần sơ kì.

Ánh sáng Lăng Thống hiện ra tia độc ác, linh khí xung quanh tụ lại nơi lòng bàn tay, hắn đang vân nội công, khí thế mạnh như hổ, Lăng Vân có cảm giác nếu bị đánh trúng mình ắt chết.

- Ép ta đến bước này, ngươi có chết cũng nên tự hào.

Lăng Thống cách không vung quyền.

Đột nhiên, hắn toàn thân run lên từng hồi, đình chỉ công kích.

- Chết tiệt!

Thân ảnh bạch y bị đẩy bay, Lạc Cẩn Huyên ngã xuống, nàng ngồi dậy ho khan rồi phun ra một ngụm huyết.

Nàng nhân lúc nguy cấp đã đâm Lăng Thống một đao từ đằng sau.

- Nữa xử lí tiện nhân ngươi.

Lăng Thống nhìn Lạc Cẩn Huyên đầy sát khí, thật may lưỡi đao đâm lệch, không thì hắn đã teo rồi.

- Vậy thì đường hoàng đấu một trận đi.

Lau đi vết máu trên miệng, ánh mắt Lăng Vân hiện lên cương quyết. Hắn chắc rằng, Lăng Thống đã dùng bí pháp đề thăng lực lượng chắc chắn sẽ không giữ được lâu, triền đấu với gã, người cười cuối cùng có thể sẽ là hắn.

- Ếch ngồi đáy giếng.

Không gian xung quanh nổi gió, như hóa thành quy tắc khóa chặt đường lui. Lăng Vân ngực như bị sóng đánh, tức vô cùng, luồng công kích này lợi hại hơn bán vực, đây là vực, cảnh giới Lăng Thống hình như bước vào tụ linh.

Trong lòng Lăng Vân thầm kêu không ổn, thế nhưng bản thân hôm nay không còn đường lui, vậy thì đánh một trận đi, Lăng Thống dùng bí pháp, cảnh giới của hắn chỉ là ngụy cảnh giới không thể nào so sánh với tụ linh chân chính được.

Lăng Vân vận dụng linh lực giải khai áp lực, uy áp chỉ giảm 1 phàn trăm nhưng uy áp giống như vòi rồng liên tục thôn phệ linh lực Lăng Vân.

- Châu chấu đá xe, chết đi.

Uy áp khóa chặt toàn thân, lực lượng phát ra từ Lăng Thống tiến tới như muốn nghiền nát mọi thứ trên đường đi.

Bạn đang đọc Tân Thế Giới (Khởi Nguyên) sáng tác bởi Nhika9977
vietnovel
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Nhika9977
Thời gian
Lượt đọc 56
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự