Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 72 Chương 7.6

Bạn đang đọc Tai Trái của Nhiêu Tuyết Mạn

Phiên bản Dịch · 2218 chữ · khoảng 8 phút đọc

[7.6]

Thi cuối kỳ rốt cuộc cũng xong, tôi thu xếp hành lý gọn gàng, chuẩn bị đi chuyến xe lửa hôm nay về nhà.

Đúng lúc này, tôi nhận được điện thoại của Trương Dạng, anh hưng phấn nói cho tôi biết, vụ án của Hắc Nhân rốt cuộc đã được điều tra rõ, thủ phạm đã bị bắt, hắn sẽ được thả ra.

“Vậy còn chuyện sau này thì sao?” Tôi hỏi.

“Không có việc gì.”

“Vậy anh vẫn còn muốn giúp Tưởng Giảo làm việc sao?” Tôi lòng dạ hẹp hòi, hỏi.

Anh ha ha cười: “Thế nào, không tin anh à?”

“Có chút ít.”

“Vậy chờ anh về, lấy trái tim của anh ra, đưa cho em luôn, em an tâm nhé.”

“Đề nghị này rất được nha! Vậy khi nào anh về?” Tôi hỏi anh.

“Ngày mai, anh và Hắc Nhân sẽ về cùng nhau.” Trương Dạng nói, “Tối nay anh muốn đi ăn mừng một chút, còn muốn uống với Hắc Nhân vài ly, rất là vui vẻ!”

“Không được say, nhớ mua vé sớm một chút.”

“Yên tâm đi, bọn anh mua vé xong rồi. Tên tiểu tử Hắc Nhân đã nhiều năm không về nhà, nó còn nôn nóng hơn cả anh.”

Tôi biết rõ còn cố hỏi: “Anh nôn nóng cái gì?”

Thái độ của anh phối hợp với tôi vô cùng tốt: “Sắp gặp em yêu, có thể không nôn nóng sao?”

Tôi cười hì hì, lòng dạ hẹp hòi lập tức trở nên vui sướng. Đấy, nhờ phúc đức của Trương Dạng, chỉ ngắn ngủi có một năm, tôi đã thành công trở thành một kẻ hư hỏng không chịu được rồi đấy. A men!

Đêm đó, tôi đem chuyện của tôi và Trương Dạng nói ẹ nghe. Mẹ vuốt ve tóc tôi, nói: “Mẹ tin con, con gái của mẹ sẽ không nhìn lầm người, ba của nó mẹ cũng đã có nghe qua, con người hiền lành lương thiện, con chắc chắn là không chọn sai.”

“Vâng.” Tôi dựa vào lòng mẹ, nói: “Con thật sự rất yêu anh ấy.”

“Vậy khi nào nó về đây, chúng ta sẽ mời nó và ba nó cùng nhau ăn một bữa cơm.” Mẹ nói.

Nói chuyện với mẹ cả một ngày, tôi trở lại căn phòng nhỏ của mình, tất cả đều không thay đổi, chiếc giường nhỏ của tôi, cái bàn học của tôi, máy tính của tôi, tuổi 17 của tôi. Tôi có thói quen khi mở máy tính, thường sẽ đăng nhập blog yêu thích: “Tai trái nói yêu tôi.” Bởi vì ở trường không có điều kiện lên mạng, nên đã rất lâu rồi tôi chưa có làm mới nó lại.

Tôi mở ra, gõ số mật mã, đăng nhập vào.

Một mảng màu đen hiện lên, hình như là bầu trời đầy sao, tôi không thể nhận ra. Trên cùng là hình vẽ đóa hoa bách hợp, màu trắng thuần khiến, khiến tôi lóa mắt.

Một hàng chữ như ẩn như hiện, tạo thành hình dạng một cái lỗ tai, nó không ngừng nhấp nháy ánh sáng: Tiểu bách hợp, anh vẫn nhớ rõ, anh có yêu em.

Tôi biết là ai làm.

“Anh vẫn nhớ rõ, anh có yêu em,” Thật tốt.

Tiểu bách hợp? Bỗng nhiên tôi cảm thấy chính mình vô cùng hạnh phúc. Tôi ôm đầu gối, nhìn lên trần nhà, hít thật sâu mùi vị ưa thích trong căn phòng này, là mùi vị độc đáo của chính tôi, cho dù đã rời xa bao lâu, đến bây giờ cái mùi thân thiết ấy vẫn không thay đổi. Nghĩ đến đã cùng mẹ thẳng thắn nói chuyện, lần này Trương Dạng trở về, tôi có thể mời anh vào phòng của tôi, thoải mái giới thiệu anh cho ba mẹ của mình. Tôi nhịn không được lén lút mỉm cười.

Tối hôm đó tôi dọn dẹp sạch sẽ căn phòng, đến lúc thu dọn quần áo thì đã hơn hai giờ, cho nên lúc đi ngủ cũng đã khuya, không ngờ mới sáng sớm khoảng 5 giờ, tôi bị di động đánh thức. Tôi mơ màng tiếp nhận, nghe ra là Vưu Tha.

“Anh sao thế, sớm như vậy đã đánh thức em.”

“Lý Nhị.” Giọng nói của Vưu Tha thật sự rất nghiêm túc, “Anh nghĩ, em nên lên mạng Sina xem một chút.”

“Sao vậy?” Tôi nói, “Cho dù là người ngoài hành tinh có hạ cánh, thì anh cũng phải cho em ăn ngủ đầy đủ chứ, em đang mệt lắm đây.”

“Đã xảy ra chuyện, Tưởng Nhã Hy đã chết.” Vưu Tha nói, “Tối hôm qua quán bar của cô ấy có vụ nổ lớn. Chết bốn người, trọng thương hơn mười người, Tưởng Nhã Hy chết tại chỗ.”

Trời ơi.

“Anh đang ở trên mạng.” Vưu Tha nói, “Em có muốn nghe tiếp không?”

Tim của tôi đập loạn nhịp, nhưng cả người hoàn toàn thanh tĩnh, thúc giục anh ấy: “Anh mau nói đi.”

“Ngoại trừ Tưởng Nhã Hy chết tại chỗ, hiện trường còn có mấy người phải đợi điều tra thân phận, sau vụ nổ, hiện trường có trận hỏa hoạn lớn, toàn bộ quán bar coi như đều thành tro, người quản lý quán bar tên Trương Dạng biểu hiện vô cùng dũng cảm, chính mình đang bị thương lao vào lửa cứu được hơn mười người, cuối cùng bị vùi thân trong biển lửa. Trương Dạng nghe nói là người yêu thanh mai trúc mã của Tưởng Nhã Hy, vụ nổ được cho là hậu quả trong lúc xảy ra xung đột giữa hai người tình của Tưởng Nhã Hy, tại hiện trường, còn có khách hàng quay được hình ảnh trong lúc đó, trước mắt vụ án đang được điều tra làm rõ. Tưởng Nhã Hy năm nay hai mươi ba tuổi, ba năm trước nhờ ca khúc “Sao băng tuổi 18” trở thành ca sĩ chuyên nghiệp, nay, cô ấy lại giống như sao băng vụt biến mất, nhưng giọng ca duyên dáng của cô ấy sẽ mãi mãi ở trong lòng người hâm mộ…”

Giọng nói của Vưu Tha vẫn còn vang lên ở bên tai, nhưng tôi đã không còn nghe thấy gì nữa.

Di động từ trên tay của tôi rơi xuống.

Tôi không tin.

Không thể nào, tôi không tin.

Tôi tuyệt đối không tin.

[7.7]

Trương Dạng đã chết.

Còn có Hứa Dặc, Tưởng Giảo.

Một vụ nổ lớn, một trận hỏa hoạn lớn, khiến cho tất cả đều biến mất.

Ba mẹ tôi, cùng với Vưu Tha cả ngày ở bên cạnh tôi, sợ tôi phát sinh chuyện không may. Tối hôm đó tôi lên mạng, các trang tin tức giải trí đều bàn tán xôn xao chuyện của Tưởng Nhã Hy, trên một diễn đàn, tôi nhìn thấy có một người đăng đoạn video do người đó tự quay được:

Hứa Dặc điên cuồng nhào tới, tát một bạt tay vào mặt Tưởng Nhã Hy.

Trương Dạng đẩy Hứa Dặc ra, không cho anh đến gần Tưởng Nhã Hy.

Tưởng Nhã Hy che mặt, trốn ra phía sau Trương Dạng.

Hứa Dặc và Trương Dạng cùng phát sinh tranh chấp, Hứa Dặc rút dao ra, bị Trương Dạng giật lại.

Hứa Dặc lớn tiếng kêu lên: “Hung thủ, hung thủ, tôi sẽ không bỏ qua đâu!”

Trương Dạng bắt lấy Hứa Dặc, liều mạng kéo anh ra bên ngoài, vài người bảo vệ chạy đến hỗ trợ. Hứa Dặc rốt cuộc cũng bị lôi đi, Tưởng Nhã Hy quay người lại ôm Trương Dạng, hôn lên mặt của Trương Dạng một chút.

Hứa Dặc giống như con sư tử xổng chuồng vô cùng phẫn nộ, anh cởi áo ngoài, trên người toàn bộ đều quấn thuốc nổ, các nhân viên an ninh sợ đến mức lui hết về phía sau, Hứa Dặc cười một cách điên cuồng, đi từng bước một đến gần Tưởng Nhã Hy.

Tưởng Nhã Hy muốn chạy trốn, một cô gái bỗng nhiên chạy đến ôm lấy Tưởng Nhã Hy không cho cô ấy đi.

Trương Dạng đánh về phía Hứa Dặc.

Một phút ba mươi bảy giây.

Im lặng mà ngừng lại.

Giết nhau vì tình?

Tôi không tin internet, không tin anh phản bội tôi.

Ngược lại, tôi chưa từng có phút giây nào khắc sâu cảm nhận anh thật sự yêu tôi như thế.

Buổi tối hôm đó, Vưu Tha theo tôi lên xe lửa, chúng tôi đi một chuyến đến Bắc Kinh, Hắc Nhân đến ga đón chúng tôi, thấy tôi, hắn chạy nhanh tới giúp tôi mang hành lý. Tôi nhìn ánh mắt của hắn là màu đỏ.

Trên đường đi, chúng tôi chưa nói được điều gì, đến khi đến Tứ Hợp Viện, đóng cửa lại, Hắc Nhân bỗng nhiên vung tay hung hăng tát vào mặt của mình một cái: “Thật xin lỗi, thật xin lỗi, anh không bảo vệ tốt Dạng ca, khiến cho nó gặp chuyện không may!”

“Đừng như vậy!” Vưu Tha cố gắng nắm lấy tay của hắn, không cho hắn lại đánh chính mình, nhưng trên mặt của hắn đã có vài vết hằn hình bàn tay thật sâu.

Tôi đi đến trước mặt Hắc Nhân, nhẹ giọng nói: “Hãy nói cho em biết sự thật, em phải biết sự thật.”

“Thật xin lỗi, chuyện lúc đó anh cũng không rõ lắm.” Hắc Nhân nói: “Tối hôm đó, bọn anh có hẹn nhau đến quán bar của Tưởng Giảo gặp mặt. Bởi vì chuyện của anh, ba của Tưởng Giảo đã giúp đỡ rất nhiều, Dạng ca có ý muốn anh và ba của cô ấy gặp nhau một lần, coi như giải quyết nợ cũ nợ mới sạch sẽ. Lúc chiều anh và Dạng ca đi dạo nói chuyện trong chốc lát, sau đó nó đến quán bar, anh về đây lấy quần áo, chuẩn bị tắm rửa để thay ra. Gần đến năm mới, nên hôm đó nhà tắm công cộng rất đông người. Lúc anh tắm rửa xong chạy tới quán bar, thì cái quán đã tan nát rồi. Nơi đó náo loạn không thể tả, đầu óc của anh lúc đó liền rối loạn, chạy đi tìm Dạng ca, anh thấy nó mặt mày đều là máu, bê bết máu, còn muốn chạy vào bên trong, anh ôm nó lại không cho nó đi vào, nó nói Hứa Dặc còn ở bên trong, nó nhất định phải cứu thằng kia ra, anh mắng nó điên rồi, nó nói với anh, Hứa Dặc là em của nó, bọn nó có cùng một mẹ, nó không thể để mặc thằng kia chết như vậy. Lúc đó anh cũng ngây ngốc mơ hồ, không ngăn nó nữa mà cùng đi theo nó vào bên trong, lửa cháy ngày càng lớn, anh căn bản không biết rõ mình sẽ làm gì, anh đi vào một vòng, không có gì cả, lúc chạy ra ngoài thì tòa nhà liền sập xuống! Tiêu rồi! Anh tìm kiếm xung quanh không thấy Dạng ca đâu, anh chỉ biết, tiêu rồi, tiêu thật rồi! Đều là do cái thằng khốn Hứa Dặc, đều là tại thằng khốn đó!”

Hắc Nhân càng nói càng kích động, hai tay nắm lại thành quyền, đấm hết cái này rồi cái khác lên mặt đất.

“Hắc Nhân, đừng nói nữa,” Tôi ngắt lời hắn, “Chúng ta đi gặp anh ấy đi.”

“Hiện tại không có cách nào gặp được.” Hắc Nhân nói, “Hiện trường cháy sạch sẽ thành một mớ bòng bong, có mười mấy người đã chết, cảnh sát đang cho xét nghiệm DNA để xác minh thân phận, ba của Dạng ca cũng đã đến rồi, nhưng ông ta không phải là ba ruột của nó, cho nên không có cách nào xác định được. Chúng ta cần chờ đợi.”

Chờ đợi.

Tôi biết tôi sẽ chờ đợi.

Giống như như lời của bài hát đó vậy, không sợ chờ đợi thêm một chút nữa, không sợ tôi và anh cách nhau một dòng sông, vĩnh viễn chỉ là một dòng sông.

Tôi tin rằng anh chưa có chết, rồi anh sẽ trở về, sẽ ôm tôi vào lòng, chúng tôi sẽ yêu nhau trọn đời, mãi mãi không rời xa.

« Xem Chương Cũ Hơn

Chương 8 [END] Chương 7.6 Chương 7.5 Chương 7.4 Chương 7.3 Chương 7.2 Chương 7.1 Chương 6.9 Chương 6.8 Chương 6.7 Chương 6.6 Chương 6.5 Chương 6.4 Chương 6.3 Chương 6.2 Chương 6.1 Chương 5.9 Chương 5.8 Chương 5.7 Chương 5.6 Chương 5.5 Chương 5.4 Chương 5.3 Chương 5.2 Chương 5.1 Chương 4.14 Chương 4.13 Chương 4.12 Chương 4.11 Chương 4.10 Chương 4.9 Chương 4.8 Chương 4.7 Chương 4.6 Chương 4.5 Chương 4.4 Chương 4.3 Chương 4.2 Chương 4.1 Chương 3.10 Chương 3.9 Chương 3.8 Chương 3.7 Chương 3.6 Chương 3.5 Chương 3.4 Chương 3.3 Chương 3.2 Chương 3.1 Chương 2.14 Chương 2.13 Chương 2.12 Chương 2.11 Chương 2.10 Chương 2.9 Chương 2.8 Chương 2.7 Chương 2.6 Chương 2.5 Chương 2.4 Chương 2.3 Chương 2.2 Chương 2.1 Chương 1.10 Chương 1.9 Chương 1.8 Chương 1.7 Chương 1.6 Chương 1.5 Chương 1.4 Chương 1.3 Chương 1.2 Chương 1.1

Xem Chương Mới Hơn »

Bạn đang đọc Tai Trái của Nhiêu Tuyết Mạn
vietnovel
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 6

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự