Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 71 Chương 7.5

Bạn đang đọc Tai Trái của Nhiêu Tuyết Mạn

Phiên bản Dịch · 2540 chữ · khoảng 9 phút đọc

Part 4

[7.5]

Năm mươi ngày.

Sau năm mươi ngày chia tay, chúng tôi rốt cuộc lại ở bên nhau.

Đó là một khách sạn nằm trong một nhóm khách sạn liền kề trên đường Vũ Ninh (7.9), phòng không lớn, nhưng nhìn qua rất ấm áp. Anh kéo tôi đến cái ghế sô pha màu đỏ ngồi xuống, lấy cho tôi một ly nước ấm, muốn giúp tôi cởi áo khoác, nhưng tôi không muốn. Anh không có ép buộc tôi, ngồi vào bên giường, nói: “Anh đã đến đây từ sáng sớm, sau khi sắp xếp xong xuôi, liền đến trường tìm em, kết quả em không có ở trường, anh đã đứng đợi trước cổng trường em hơn hai giờ.”

(7.9) Đường Vũ Ninh thuộc quận Phổ Đà, thành phố Thượng Hải, nổi tiếng với hàng loạt khách sạn từ lớn đến nhỏ.

“Anh đến đây tìm em để làm gì?” Tôi hỏi anh.

“Câu hỏi này, anh muốn em trả lời.” Anh nói.

“Anh chắc chắn chứ?” Tôi hỏi anh.

Anh gật đầu.

“Được.” Tôi nói, “Em sẽ thay anh trả lời. Anh tới Thượng Hải, là giúp Tưởng Giảo làm việc, tiện đường nên đến thăm em, rồi cùng em phối hợp diễn trò tình yêu gì đó. Đúng hay không?”

Anh cười ha ha rộ lên: “Máu ghen rất là lợi hại nha.”

“Em đã nhìn thấy hai người ở bên nhau, là chính mắt nhìn thấy.”

Anh giật mình nhìn tôi.

“Được rồi, em nói thật cho anh biết, ngày đó, em không có rời khỏi Bắc Kinh, em đã một mình ở Bắc Kinh chơi vài ngày, đến tối thứ sáu, em đến “Thánh địa Châu Á” tìm anh, bọn họ nói cho em biết anh đã nghỉ việc. Hai giờ khuya, em đến cái quán bar mới khai trương của Tưởng Giảo, thì nhìn thấy anh và cô ấy cùng nhau đi ra. Anh hẳn là còn nhớ rõ, đúng lúc đó, anh có nhận được điện thoại của em, nhưng em không nói gì. Hai người đã lên một chiếc Mercedes màu trắng, sau đó rời khỏi. Em có nói sai hay không?”

Anh không nói gì. Một lát sau, anh hỏi tôi: “Vậy tối nay, anh tận mắt nhìn thấy cái gì? Chúng ta có được coi là hòa nhau không?”

“Đó là hai chuyện khác nhau.” Tôi nói.

Anh cười ha ha.

“Đáng cười lắm sao?” Tôi hỏi anh.

“Không phải, ở bên em, đúng là đặc biệt vui vẻ.” Anh vươn tay nắm lấy tay tôi.

Tôi đẩy tay anh ra, đứng dậy, đi vào toilet, mở vòi nước, muốn rửa mặt của mình thật sạch, sau đó, tôi nhìn vào gương, nhìn thấy gương mặt sạch sẽ và quật cường ở trong gương, tự nói với chính mình: “Lý Nhị, cái gì cần nói đều đã nói, ngươi có thể đi được rồi.”

Tôi mở cửa phòng, nhìn vào anh vẫn đang ngồi trên giường, nói :”Trương Dạng, thật đáng tiếc, em không phải là loại con gái như anh nghĩ, những điều em cần anh không thể cho em, cho nên, lễ noel vui vẻ, tạm biệt anh.”

Tôi nói xong, liền kéo cửa mở ra. Tôi biết lần ra đi này, chính là vĩnh viễn, có chín con ngựa cũng không thể kéo tôi quay đầu lại.

Anh chạy đến gần, kéo tôi lại, đóng cánh cửa một lần nữa, đẩy tôi đến góc tường.

Tôi nhắm mắt lại, chờ anh trừng trị tôi, giống như đã trừng trị Ba Lạp vào năm đó.

Tôi biết, chỉ cần anh có bất kỳ hành động nào, tôi sẽ phản kháng, nếu anh nghĩ tôi dễ dàng tha thứ cho anh, thì anh đã hoàn toàn sai lầm.

Nhưng, ngoại trừ tiếng thở dài nhẹ nhàng, trong phòng cực kỳ yên tĩnh, thời gian dường như lắng đọng lại. Anh không hề đụng đến tôi, tôi mở mắt ra, nhìn đến ánh mắt cháy bỏng của anh, ánh mắt cháy bỏng ấy khiến cho tôi bồi hồi do dự. Anh đưa ra một ngón tay, chạm nhẹ nào mặt tôi, thì thầm nói: “Tiểu Nhĩ Đóa, chỉ cần em nói với anh, em thật sự không còn yêu anh nữa, anh sẽ cho em đi. Chỉ cần em nói ra, anh nhất định sẽ giữ lời.”

“Là anh không yêu em.” Tôi nói

“Không được trả lời lung tung. Nói cho anh biết, rốt cuộc em còn yêu anh hay không?”

Tôi không nói được tiếng nào.

“Nói!” Anh ép buộc tôi nói.

Em, không, còn, yêu, anh.

Chỉ là năm từ đơn giản, tôi hận chính mình đã dốc hết sức lực mà vẫn không nói được nên lời.

“Em giỏi lắm.” Anh nói, “Tình cảnh thế này mà vẫn không khóc.”

Tôi hừ hừ

“Nghe anh giải thích.“Anh nói, “Có được không?”

“Không muốn.”

“Vậy không giải thích nữa.” Anh nói, “Ngủ với anh nhé, anh đang mệt chết đây này.”

Hai chữ “Không muốn” còn chưa nói ra, anh đã bế thốc tôi lên, giống như một quả bóng cao su ném tôi lên giường. Tôi đang nghĩ chính mình chạy trời không khỏi nắng, anh đã che miệng tôi lại: “Đừng thét lên, cũng đừng suy nghĩ lung tung, trước khi em chính thức làm vợ anh, anh sẽ không làm gì em đâu.”

Tôi lại hừ hừ.

Anh cười: “Có lợn mới hừ hừ.”

“Anh như vậy có phải là yêu em chưa đủ?” Tôi không biết sống chết cố tình gây sự.

“Em thật là không biết sống chết.” Anh nói.

Tôi liền liếp tục không biết sống chết nhìn anh

“Không phải.” Anh thay đổi giọng nói, dịu dàng lại, “Em thông minh trong sáng, hẳn là biết tại sao. Một người nếu phạm lại sai lầm của chính mình thì thật đáng xấu hổ. Anh không muốn mạo hiểm, lại càng không muốn cho bản thân thêm đau khổ. Hiểu chưa?”

Tôi đương nhiên hiểu anh nói gì, nước mắt rốt cuộc không khống chế được mà rơi xuống, với dáng vẻ yêu thương thật lòng, anh cúi xuống, hôn lên những giọt nước mắt của tôi.

“Rốt cuộc em đã khóc vì anh.” Anh nói.

Tôi nức nở: “Em chỉ khóc cho bản thân thôi, gặp người lưu manh như anh…”

“Trương Dạng.” Tôi dựa vào ngực anh hỏi, “Chúng ta chia tay nhé, có được không?”

“Tại sao?”

“Em rất sợ, em không có cảm giác an toàn.”

“Anh là vì Hắc Nhân.” Trương Dạng nói, “Chỉ có ba của cô ấy mới có cách cứu Hắc Nhân. Anh không thể để cho Hắc Nhân ngồi tù, em cũng biết Hắc Nhân trước kia đã bắt cóc Tưởng Giảo, nên chuyện này càng thêm nan giải. Sau khi anh và cô ấy chia tay, đó là lần đầu tiên anh cầu xin cô ấy, cô ấy đã đồng ý giúp đỡ, cũng tốn không ít công sức thuyết phục ba của cô ấy. Điều kiện duy nhất chính là anh phải giúp cô ấy quản lý một cái quán bar mới khai trương. Anh không có lý do từ chối.”

“Anh thừa biết là cô ấy muốn có cơ hội ở bên anh.”

Anh dỗ tôi: “Đừng có nghĩ người yêu của em được vạn người mê, mà cho dù là vạn người mê, trong lòng anh cũng chỉ có em thôi, em còn lo lắng gì nữa?”

“Vậy Hắc Nhân thế nào rồi?”

“Vụ án vẫn còn đang điều tra, có một người quan trọng vẫn chưa tìm được. Ba của Tưởng Giảo đang hỗ trợ đi tìm người đo.” Trương Dạng nói, “Bắc Kinh thật sự quá lớn, trước kia anh thích thành phố lớn phồn hoa, nhưng hiện tại lại đặc biệt nhớ quê hương, cảm thấy nếu sau khi tốt nghiệp về Thiên Trung làm thầy giáo cũng không tệ lắm.”

“Thôi xong rồi.” Tôi hừ hừ, “Lưu manh đầu sỏ dắt theo một đám tiểu lưu manh sao? Nếu là như vậy, em thật cảm thấy lo lắng cho những bé ngoan của đất nước.”

“Đừng lo lắng.” Anh nói, “Em nhìn xem, cho dù đi theo lưu manh, Tiểu Nhĩ Đóa vẫn mãi mãi là Tiểu Nhĩ Đóa, có đúng không?”

Tôi mơ mộng: “Vậy đợi sau khi em tốt nghiệp, chúng ta trở về được không? Cùng nhau đến Thiên Trung làm giáo viên, em dạy ngữ văn, anh dạy toán học, thành một cặp bài trùng thiên hạ vô địch.”

Anh cười: “Đi theo em, dù ở đâu, dù làm gì, cũng đều rất tốt.”

Tôi thật sự mềm lòng, tức giận gì cũng quên hết. Trong lòng vui vẻ thoải mái đã chiếm trọn hơn phân nửa. Tôi từ trên giường nhảy xuống, kéo rèm cửa sổ, phát hiện tuyết vẫn đang rơi, ở Thượng Hải rất ít khi có trận tuyết lớn như vậy, từng bông tuyết rơi lả tả, phất phơ bay múa giữa không trung trở thành khung cảnh tuyệt mỹ nhất.

Trương Dạng kéo tôi đến bên ghế sô pha, ngồi xuống, lấy ra từ trong ba lô một cái hộp, đưa cho tôi, nói: “Anh có quà noel này, nhìn xem có thích không?”

Tôi hoàn toàn không nghĩ tới, đó là một cái điện thoại di động cực kỳ xinh đẹp, nhãn hiệu Samsung.

“Điện thoại của em cũ lắm rồi, anh vẫn muốn thay em đổi một cái khác.” Trương Dạng nói, “Cái này rất hợp với em đấy.”

Tôi nhìn anh, ngây ngốc nói: “Quý giá quá đi.”

“Anh đúng là mệnh khổ, có người yêu như em vậy.” Anh vừa thở dài, vừa giúp tôi lấy thẻ sim từ điện thoại cũ bỏ vào điện thoại mới, sau khi khởi động máy, liền đưa cho tôi: “Hứa với anh, về sau nếu có thay số điện thoại nhất định phải nói cho anh biết.”

“Không đổi.” Tôi nói, “Nếu còn đổi nữa sẽ chết cho anh xem.”

Anh đối mặt về phía tôi nhe răng nhếch miệng: “Chết thì cùng chết, anh có thành quỷ cũng quấn quít em.”

“Chán ghét.” Tôi đẩy anh ra.

Anh vỗ vỗ vào lưng tôi, nói: “Được rồi, không đùa với em nữa. Ngày mai anh phải về Bắc Kinh rồi, anh sắp phải thi. Chuyện của Hắc Nhân anh vẫn còn lo lắng. Em cũng mệt rồi, tắm rửa rồi đi ngủ thôi.”

“Vâng.” Tôi nói.

Sau khi tôi tắm rửa xong đi ra, ánh sáng sớm mai đã hé lộ, Trương Dạng dựa trên ghế sô pha, giống như đang ngủ. Tôi kéo rèm cửa lại, khiến không gian trong phòng tối đi, sau đó tôi đến trước mặt anh ngồi xuống. Tôi nhớ rõ trước kia, anh rất thích đội mũ lưỡi trai, nhưng đã lâu rồi tôi không thấy anh đội nó nữa. Rồi lần trước, tôi thấy anh mặc bộ Âu phục, so với anh bây giờ dường như rất khác nhau. Tôi cứ như vậy, ngây ngốc nhìn người con trai mình yêu thương, cố gắng nhớ đến anh trong trí nhớ của mình, tôi đối với anh từ căm hận đến mơ hồ thích, rồi cuối cùng yêu không lối thoát, tình yêu thật giống như một loại trò chơi kỳ lạ không có cách điều khiển. Một khi đã lạc vào mê trận, chỉ có thể anh dũng chiến đấu, không ngại sinh tử.

Anh bỗng nhiên mở mắt ra, hỏi: “Anh đang ngủ sao?”

“Hình như là vậy.” Tôi nói.

“Em đang làm gì?” Anh hỏi tôi.

“Em đang nhìn anh.”

Anh cười.

Tôi vươn người tắt đèn đi. Trong phòng bỗng nhiên tối sầm lại, ngoại trừ chút ánh sáng màu lam đang lóe ra trên màn hình cái di động anh mua cho tôi, mọi thứ khác xung quanh đều không thấy. Thậm chí tôi không nhìn thấy rõ mặt của anh.

Trong bóng đêm, tôi lấy hết dũng khí, nhẹ giọng nói với anh: “Em cũng có quà noel tặng cho anh.”

Anh vươn tay, ôm chặt lấy tôi, tôi sa vào lòng anh, trả giá tất cả, không hề hối tiếc. Anh nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt của tôi, rốt cuộc cũng chạm được vào môi của tôi, lại là một nụ hôn thật sâu thật dài. Tôi cảm giác vô cùng sợ hãi cũng vô cùng hạnh phúc, nên cả người phát run. Cho đến khi anh thì thầm ở bên tai tôi: “Em yêu, em đồng ý sinh cho anh một đứa con sao?”

Tôi gật đầu.

“Tốt nhất là hai đứa, một trai, một gái, chúng ta sẽ dắt bọn nó đi dạo trên đường phố Paris. Em có chịu không?”

Tôi nói nhỏ: “Đi theo anh, ở đâu, làm gì, cũng đều rất tốt.”

“Anh sẽ cố gắng hết sức mang đến hạnh phúc cho em. Ngủ đi, em mệt lắm rồi.” Nói xong anh bế tôi lên giường. Kéo chăn lên cho cả hai, tôi nghĩ anh sẽ có hành động tiếp theo, nhưng anh chỉ ôm tôi, không làm gì cả.

Trời đã sáng hẳn, anh rất nhanh đã ngủ. Tôi nghe được hơi thở của anh, liền xoay người, lặng lẽ rơi nước mắt. Tôi không biết từ khi nào chính mình đã biến thành một cô gái không biết liêm sỉ, tôi đây sẵn sàng hiến dâng, nhu tình cuồn cuộn, còn người ta tĩnh lặng như nước, sảng khoái vô tư. Rốt cuộc chuyện này có nghĩa là gì?

Nhưng cho dù người khác có như thế nào, tôi biết chính mình từ một cô gái không thể thay đổi nay lột xác thành một bươm bướm rực rỡ, nó từng có tên là “Ba Lạp”. Bản thân tôi nhất định phải hạnh phúc, không sợ hạnh phúc đó phải diễn như thế nào, tôi chỉ biết phải cố gắng hết sức diễn thật tốt vở kịch cuộc đời này. Thời gian chính là bối cảnh tốt nhất, mà tôi và anh chính là những diễn viên sáng giá nhất, không ai có thể thay thế.

Nghĩ đến đây, tôi nâng tay, len lén lau đi những giọt nước mắt của mình.

« Xem Chương Cũ Hơn

Chương 8 [END] Chương 7.6 Chương 7.5 Chương 7.4 Chương 7.3 Chương 7.2 Chương 7.1 Chương 6.9 Chương 6.8 Chương 6.7 Chương 6.6 Chương 6.5 Chương 6.4 Chương 6.3 Chương 6.2 Chương 6.1 Chương 5.9 Chương 5.8 Chương 5.7 Chương 5.6 Chương 5.5 Chương 5.4 Chương 5.3 Chương 5.2 Chương 5.1 Chương 4.14 Chương 4.13 Chương 4.12 Chương 4.11 Chương 4.10 Chương 4.9 Chương 4.8 Chương 4.7 Chương 4.6 Chương 4.5 Chương 4.4 Chương 4.3 Chương 4.2 Chương 4.1 Chương 3.10 Chương 3.9 Chương 3.8 Chương 3.7 Chương 3.6 Chương 3.5 Chương 3.4 Chương 3.3 Chương 3.2 Chương 3.1 Chương 2.14 Chương 2.13 Chương 2.12 Chương 2.11 Chương 2.10 Chương 2.9 Chương 2.8 Chương 2.7 Chương 2.6 Chương 2.5 Chương 2.4 Chương 2.3 Chương 2.2 Chương 2.1 Chương 1.10 Chương 1.9 Chương 1.8 Chương 1.7 Chương 1.6 Chương 1.5 Chương 1.4 Chương 1.3 Chương 1.2 Chương 1.1

Xem Chương Mới Hơn »

Bạn đang đọc Tai Trái của Nhiêu Tuyết Mạn
vietnovel
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 3

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự