Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 69 Ngoại truyện 2: Những cơn nóng giận

Bạn đang đọc TẠI SAO RƠI TRÚNG ANH ? sáng tác bởi maithaocattien

Tiểu thuyết gốc · 1201 chữ · khoảng 4 phút đọc

Ngoại truyện 2: Những cơn nóng giận

----

" Diệp Tổng đại ca, anh lôi lôi kéo kéo tôi ra đây làm gì vậy ...."Vũ Ca thấy biểu hiện không được tốt của Diệp Ngôn. Hắn ta mặt mày nhăn nhúm lại, đôi mắt có quầng thăm lộ rõ..Hẹn Vũ Ca ra ngoài " tám chuyện " .. Đúng là chuyện này đối với người thường thì vô cùng bình thường.Còn đối với Diệp Tổng nhà ta... Chuyện này bất thường vô cùng..

---

" Cô ấy mấy ngày nay thật kỳ lạ ..."Vũ Ca đang cằm chai bia uống vài hớp nghe Diệp Ngôn nói với giọng suy tư đầy sự khó hiểu, anh ta thấy lạ lẫm với nét mặt này của Diệp Ngôn nên không nhịn được cười liền phun khắp người hắn...

---

" Kể rõ hơn xem nào ..." Vừa nói Vũ Ca vừa sặc sụa bia...Diệp Ngôn bắt đầu nhìn về một hướng kể :Bảo Thiên lúc thì đang vui đột nhiên nổi nóng không hiểu nguyên nhân.Bình thường cô ấy không kén ăn tí nào, giờ thì khẩu vị thay đổi 360 độ, khi này khi nọ, khó hầu hạ lắm..Đang ngủ giữa khuya có khi thức dậy một mực đồi ăn.Nhờ massage một tí mà cô ấy cào hết cả lưng và cổ như con mèo bị đạp trúng đuôi..Diệp Ngôn vừa kể những thay đổi của Bảo Thiên làm hắn không biết cách nào chóng đỡ lại.. Vũ Ca ngồi cạnh cười hả hê..

Một lát sao anh ta mới quay sang Diệp Ngôn mở miệng nói. Nếu không nói cho hắn nghe thì chắc hắn giết Vũ Ca mất thôi.. Thấy Vũ Ca cười trên sự khó chịu của hắn, Diệp Ngôn liếc Vũ Ca đầy giận dữ..

Anh mắt giận dữ đó không thể xem thường, Vũ Ca liền im bặc nhịn cười xuống, bình tĩnh nói:" Được ... được ... tôi nói ... tôi nói, anh không cần để nguyên chữ chết trên gương mặt điển trai của anh, tôi nhìn không quen tí nào..."

Vũ Ca vừa nói vừa cười hì hì vuốt giận Diệp Tổng.Ai kêu anh dám cười nhạo hắn, khi hắn đang muốn anh góp chút ý kiến.Dù gì anh cũng có kinh nghiệm đối phó phụ nữ hơn hắn.. Tình trường của anh chắc đủ khả năng giải quyết vấn đề này...

" Anh đưa cô ấy đi khám bác sĩ chưa..."

- " Tôi không nghĩ nặng đến mức phải đến gặp bác sĩ, với chấn thương đầu của cô ấy cũng khỏi hẳn rồi.. không vấn đề gì..."

Nghe Diệp Ngôn vừa nói dứt câu còn với nét mặt vô cùng nghiêm nghị nữa chứ , Vũ Ca đỏ cả mặt vì cố gắng nhịn cười..

Nhưng cuối cùng anh ta cũng phải ôm bụng phì cười vì không cách nào nhịn được. Vừa cười anh ta vừa nói :" Ý tôi không phải nói cô ấy bị thần kinh, trời ạ, nhìn anh nghiêm túc, tôi ... tôi chết mất, không cần anh giết tôi cũng cười chết thật đấy... Ý tôi là có thể cô ấy đã có rồi đó..."Vũ ca vừa nói vừa chỉ tay vô bụng, ưỡn ưỡn bụng lên ra dấu cho Diệp Ngôn hiểu ý...Diệp Ngôn sau vài giây trợn trừng mắt cuối cùng cũng hiểu vội đứng dậy quay đi rất nhanh..Vũ Ca chưa kịp phản ứng hắn đã lên xe ngồi vào trong.." Này... Tên kia... Anh không sợ nữa sau mà quay về nhanh vậy..."- " Cám ơn cậu..."Dứt câu chiếc xe vụt đi như tên bay, bỏ lại Vũ Ca đứng bơ vơ.. Vẻ mặt không hiểu ngẩn người nói vọng theo" xe đó là của tôi mà.... đồ khốn kiếp ... Ê..."Vũ Ca bất lực lắc lắc đầu rồi đành đi tản bộ dài dài theo dọc bờ biển.. Chờ có taxi đi qua anh ta sẽ đón xe về..----Ai kia vừa về đến nhà chưa biết thực hư, liền bay tới ôm vợ mình xoay mấy vòng, làm Bảo Thiên hoảng sợ vô cùng..---" Việc gì thế , bỏ em xuống..."Cô vừa tính hét lên ai đó đã cúi đầu hôn cô thật mạnh đến Bảo Thiên xém nghẹt thở... ( chết vì bị hôn không thú vị mấy ..)Bảo Thiên chỉ mở to mắt nhìn thẳng vào chồng cô nét mắt hiện lên sự khó hiểu vô cùng.----Diệp Ngôn thấy ánh mắt kinh ngạc của vợ anh, vội thả cô xuống rồi nhìn cô cườiRồi lại ôm chầm lấy cô vui mừng không tả nổi...

---

" Người đâu....." - " Dạ...có thuộc hạ ..." -" Gọi bác sĩ đến cho tôi...."

Diệp Ngôn cất giọng nói đầy hân hoan vui cười... Làm cả căn nhà to lớn của Diệp Gia vui rộn cả lên.. Mấy ngày trước vì Bảo Thiên hay nổi nóng vô cớ với hắn. Hắn cũng vì vậy tính khí khó chịu hẳn đi.Ai làm sai hoặc chậm chạp chút việc liền bị hắn phạt nặng.Đến cả công ty mà trợ lý Lý cũng phải đi học thêm khoá " Thiền định cao cấp " mới chóng đỡ nổi...

Hôm nay hắn vui cười sau bao ngày cơn bão lửa nóng đổ bộ, cuối cùng Diệp Gia cũng được bình yên..Mọi người thấy vậy cũng vui mừng không kém, không phải mừng cho hắn mà là mừng cho bản thân họ thoát kiếp nạn..

---

Hắn cứ ôm Bảo Thiên trong lòng mặc cho cô khó chịu, la mắng, cào cấu hắn.Diệp Ngôn vẫn nỡ một nụ cười, không hề có chút khó chịu. Việc này của hắn làm cô không có cách nào nổi cáu tiếp tục, đành nằm yên trong lòng hắn, ngoan ngoãn làm theo ý hắn.----Nhanh chóng sau đó, Bác sĩ riêng đã đến và khám cho Bảo Thiên.. Bác sĩ quay qua nói :" Phu nhân dạo này nóng trong người, nên chú ý ăn uống để điều hoà lại là không sao ạ ..."Diệp Ngôn ngước nhìn bác sĩ rồi hỏi tiếp..

" Tiếp đi..."- " Dạ..."Bác sĩ đứng ngây người không hiểu ý của Diệp Tổng.. ông ta đứng đó nét khó hiểu, miệng không nói tiếp được gì. Vì có gì nữa đâu mà nói...Thấy bác sĩ không nói Bảo Thiên có thai hay gì, hắn bất giác nhìn Bảo Thiên, cô cũng chả hiểu gì hết đang nhìn hắn.Bảo Thiên nghĩ mấy nay khó chịu thì ra là nóng trong người, tí phải kêu quản gia Lâm nấu cho cô ít nước mát là ổn...

Diệp Ngôn nhìn chầm chầm bác sĩ, làm ông ta xanh mặt mũi hết lên, rồi hắn phất tay cho ông ta lui, vừa lui ông ta vừa lau mồ hôi trên trán.Diệp Ngôn đứng dậy chóng hai tay lên nhìn về hướng chiếc xe của Vũ Ca còn đậu ngoài cổng hét to :

" Vũ Đình Văn... Tôi sẽ không tha cho cậu "Ngoài kia có ai đang đi tảng bộ " Át Xì .... Át xì " liên tục...

---" Việc gì thế nhỉ....!!! mình bị nhiễm gió lạnh sao ta.... cứ át xì thế này, không được phải về nhanh thôi, sức khoẻ mình dạo này yếu thật, mới đi có tí..."

Bạn đang đọc TẠI SAO RƠI TRÚNG ANH ? sáng tác bởi maithaocattien
vietnovel
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi maithaocattien
Thời gian
Lượt đọc 6
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự